Editor: Minh Minh Sau lưng cô có một người mới thấp giọng giải thích tình hình hiện tại cho cô nghe: “Vừa rồi học trò của Solo với người ta mạnh miệng đòi quyết đấu, so tài trên bảng xếp hạng, nổi lên mâu thuẫn nhỏ với người ta, thành thử muốn giải quyết ân oán. Mới đầu chỉ là đùa giỡn, không nghĩ tới mới màn đầu tiên đã thua trận, lại vừa đúng lúc mọi người ở đây rảnh rỗi, sáp lại hóng hớt cùng góp vui, đến hiện tại thì thắng thua đã rõ, tỉ số ba bảy.” “Ba bảy? Chúng ta bảy?” “Tất nhiên là chúng ta bảy, nếu chúng ta thua nhiều thắng ít, mọi người chẳng cần đổi lượt làm gì, trực tiếp tạ tội với tổ chức luôn đi.” Tiểu Đa làm mặt quỷ, nhìn có vẻ rất coi thường. Thành ra là thành viên SP cùng nhau giải quyết ân oán? “Đến phiên người nào rồi?” Cô hỏi. “ME đánh xong một trận rồi, IG cũng không xi nhê gì nhiều, đang còn đánh tiếp, đoán chừng cần mấy lão đại lên sàn đấy.” ME với IG mà mới qua màn thôi sao? Tiểu Đa nói hai đội so tài cũng gọi là ngang tài ngang sức… nói cách khác, hai đội này…
Quyển 2 - Chương 22
Mật Thất Khốn Cá LộiTác giả: Mặc Bảo Phi BảoTruyện Đô ThịEditor: Minh Minh Sau lưng cô có một người mới thấp giọng giải thích tình hình hiện tại cho cô nghe: “Vừa rồi học trò của Solo với người ta mạnh miệng đòi quyết đấu, so tài trên bảng xếp hạng, nổi lên mâu thuẫn nhỏ với người ta, thành thử muốn giải quyết ân oán. Mới đầu chỉ là đùa giỡn, không nghĩ tới mới màn đầu tiên đã thua trận, lại vừa đúng lúc mọi người ở đây rảnh rỗi, sáp lại hóng hớt cùng góp vui, đến hiện tại thì thắng thua đã rõ, tỉ số ba bảy.” “Ba bảy? Chúng ta bảy?” “Tất nhiên là chúng ta bảy, nếu chúng ta thua nhiều thắng ít, mọi người chẳng cần đổi lượt làm gì, trực tiếp tạ tội với tổ chức luôn đi.” Tiểu Đa làm mặt quỷ, nhìn có vẻ rất coi thường. Thành ra là thành viên SP cùng nhau giải quyết ân oán? “Đến phiên người nào rồi?” Cô hỏi. “ME đánh xong một trận rồi, IG cũng không xi nhê gì nhiều, đang còn đánh tiếp, đoán chừng cần mấy lão đại lên sàn đấy.” ME với IG mà mới qua màn thôi sao? Tiểu Đa nói hai đội so tài cũng gọi là ngang tài ngang sức… nói cách khác, hai đội này… Edit: Minh MinhCô vẫn gối đầu lên cánh tay, ánh mắt dò xét người đàn ông, cô nói: “Cậu có biết… Tụi tôi vừa nói cái gì không?” Ánh mắt anh tĩnh lặng sâu xa, vẫn nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ: “Nói gì?”Trên tấm cửa kính chỉ phản chiếu hình bóng cô, vô cùng rõ ràng.“Nói đến chuyện chúng ta nhất định sẽ thắng.”“Vậy à,” qua giọng của cô cậu cảm nhận được tâm trạng cô bây giờ khá tốt, thế nên tâm trạng của cậu cũng lên theo, “Tự tin vậy?”Không hẳn là cực kì tự tin, nhưng chắc chắn sẽ cố gắng thử một lần. Cô nghĩ vậy.Thật lâu rồi chưa lại có cảm giác muốn khiêu chiến một người, có một chút gì đó còn dư lại trong tim lan ra từng mạch máu trong cơ thể. Là nhiệt huyết làm cho người ta kích động, muốn khiêu chiến, là khát khao mạnh mẽ được vươn lên.Anh nhận ra được một chút gì đó khác lạ, bèn quay đầu đối mặt với cô.Giây phút hai mắt giao nhau, Dt cảm nhận được bản thân như bị xuyên thấu, nhưng cảm giác này chỉ chợt lóe lên rồi vụt tắt ngay.Inin mở túi đồ ăn khuya Dt mang tới, không ngừng lảm nhảm nói oang oang cậu ta thích món này thích món kia, không nhịn được bèn quay đầu tội nghiệp nhìn hai con người còn lại: “Món tôi thích ăn nhất chỉ có một xuất….” Ngải Tình phất phất tay, giả vờ giận dỗi cậu ta: “Ăn đi ăn đi, ai bảo c** nh* nhất cơ chứ.” Cậu trai thật sự nói cho có lệ, vừa mở túi ra đã lấp đầy miệng.Đêm đó, Dt ăn xong bữa khuya thì rời đi.Cả một tuần lễ, tranh tài ba ngày, từ vòng 16 đội đến trận chung kết cuối cùng, thời gian trôi qua rất nhanh, càng về sau càng phải đấu với những con người ưu tú của từng mảng trò chơi, Ngải Tình đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng chiến đấu đến cùng với mọi người.Mặc dù cô chỉ là dẫn đội.Trước một ngày thi đấu vòng 16 đội đầu tiên, địa điểm thay đổi ở một sân vận động lớn hơn.Mười sáu tuyển thủ dự thi chia làm bốn bảng. Mỗi bảng chỉ phát trực tiếp tuyển thủ hạt giống, đó là quán quân khu vực tranh tài năm ngoái.Dt và Inin đều được phát trực tiếp quá trình thi đấu.Vì là vòng 16 đội nên mỗi bảng phải thi ba trận.Nhóm đầu tiên phát trực tiếp là nhóm của Dt.Đến khi trận đấu kết thúc, cả Gun, Grunt và Ngải Tình đều phát hiện ra vấn đề ở địa điểm thi đấy lần này: Quản lý khán đài quá kém, Dt khởi động đánh lén mục tiêu hai lần đều bị tiếng ủng hộ của người hâm mộ làm bại lộ, mất nhiều cơ hội tốt.“Tưởng đang coi đấu bò đấy à?” Grunt khó chịu gằn giọng, “Thi đấu ở Mỹ lúc nào cũng vậy, có muốn để cho người ta thi đấu cho tốt không hả?” Hay tay Gun khoanh trước ngực, không nói câu nào.Ngải Tình lặng lẽ nhìn sang thì phát hiện anh đang ngủ gật.Thật đúng là, tin tưởng Dt vô điều kiện vầy luôn?Hết chương 2.22
Edit: Minh Minh
Cô vẫn gối đầu lên cánh tay, ánh mắt dò xét người đàn ông, cô nói: “Cậu có biết… Tụi tôi vừa nói cái gì không?” Ánh mắt anh tĩnh lặng sâu xa, vẫn nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ: “Nói gì?”
Trên tấm cửa kính chỉ phản chiếu hình bóng cô, vô cùng rõ ràng.
“Nói đến chuyện chúng ta nhất định sẽ thắng.”
“Vậy à,” qua giọng của cô cậu cảm nhận được tâm trạng cô bây giờ khá tốt, thế nên tâm trạng của cậu cũng lên theo, “Tự tin vậy?”
Không hẳn là cực kì tự tin, nhưng chắc chắn sẽ cố gắng thử một lần. Cô nghĩ vậy.
Thật lâu rồi chưa lại có cảm giác muốn khiêu chiến một người, có một chút gì đó còn dư lại trong tim lan ra từng mạch máu trong cơ thể. Là nhiệt huyết làm cho người ta kích động, muốn khiêu chiến, là khát khao mạnh mẽ được vươn lên.
Anh nhận ra được một chút gì đó khác lạ, bèn quay đầu đối mặt với cô.
Giây phút hai mắt giao nhau, Dt cảm nhận được bản thân như bị xuyên thấu, nhưng cảm giác này chỉ chợt lóe lên rồi vụt tắt ngay.
Inin mở túi đồ ăn khuya Dt mang tới, không ngừng lảm nhảm nói oang oang cậu ta thích món này thích món kia, không nhịn được bèn quay đầu tội nghiệp nhìn hai con người còn lại: “Món tôi thích ăn nhất chỉ có một xuất….” Ngải Tình phất phất tay, giả vờ giận dỗi cậu ta: “Ăn đi ăn đi, ai bảo c** nh* nhất cơ chứ.” Cậu trai thật sự nói cho có lệ, vừa mở túi ra đã lấp đầy miệng.
Đêm đó, Dt ăn xong bữa khuya thì rời đi.
Cả một tuần lễ, tranh tài ba ngày, từ vòng 16 đội đến trận chung kết cuối cùng, thời gian trôi qua rất nhanh, càng về sau càng phải đấu với những con người ưu tú của từng mảng trò chơi, Ngải Tình đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng chiến đấu đến cùng với mọi người.
Mặc dù cô chỉ là dẫn đội.
Trước một ngày thi đấu vòng 16 đội đầu tiên, địa điểm thay đổi ở một sân vận động lớn hơn.
Mười sáu tuyển thủ dự thi chia làm bốn bảng. Mỗi bảng chỉ phát trực tiếp tuyển thủ hạt giống, đó là quán quân khu vực tranh tài năm ngoái.
Dt và Inin đều được phát trực tiếp quá trình thi đấu.
Vì là vòng 16 đội nên mỗi bảng phải thi ba trận.
Nhóm đầu tiên phát trực tiếp là nhóm của Dt.
Đến khi trận đấu kết thúc, cả Gun, Grunt và Ngải Tình đều phát hiện ra vấn đề ở địa điểm thi đấy lần này: Quản lý khán đài quá kém, Dt khởi động đánh lén mục tiêu hai lần đều bị tiếng ủng hộ của người hâm mộ làm bại lộ, mất nhiều cơ hội tốt.
“Tưởng đang coi đấu bò đấy à?” Grunt khó chịu gằn giọng, “Thi đấu ở Mỹ lúc nào cũng vậy, có muốn để cho người ta thi đấu cho tốt không hả?” Hay tay Gun khoanh trước ngực, không nói câu nào.
Ngải Tình lặng lẽ nhìn sang thì phát hiện anh đang ngủ gật.
Thật đúng là, tin tưởng Dt vô điều kiện vầy luôn?
Hết chương 2.22
Mật Thất Khốn Cá LộiTác giả: Mặc Bảo Phi BảoTruyện Đô ThịEditor: Minh Minh Sau lưng cô có một người mới thấp giọng giải thích tình hình hiện tại cho cô nghe: “Vừa rồi học trò của Solo với người ta mạnh miệng đòi quyết đấu, so tài trên bảng xếp hạng, nổi lên mâu thuẫn nhỏ với người ta, thành thử muốn giải quyết ân oán. Mới đầu chỉ là đùa giỡn, không nghĩ tới mới màn đầu tiên đã thua trận, lại vừa đúng lúc mọi người ở đây rảnh rỗi, sáp lại hóng hớt cùng góp vui, đến hiện tại thì thắng thua đã rõ, tỉ số ba bảy.” “Ba bảy? Chúng ta bảy?” “Tất nhiên là chúng ta bảy, nếu chúng ta thua nhiều thắng ít, mọi người chẳng cần đổi lượt làm gì, trực tiếp tạ tội với tổ chức luôn đi.” Tiểu Đa làm mặt quỷ, nhìn có vẻ rất coi thường. Thành ra là thành viên SP cùng nhau giải quyết ân oán? “Đến phiên người nào rồi?” Cô hỏi. “ME đánh xong một trận rồi, IG cũng không xi nhê gì nhiều, đang còn đánh tiếp, đoán chừng cần mấy lão đại lên sàn đấy.” ME với IG mà mới qua màn thôi sao? Tiểu Đa nói hai đội so tài cũng gọi là ngang tài ngang sức… nói cách khác, hai đội này… Edit: Minh MinhCô vẫn gối đầu lên cánh tay, ánh mắt dò xét người đàn ông, cô nói: “Cậu có biết… Tụi tôi vừa nói cái gì không?” Ánh mắt anh tĩnh lặng sâu xa, vẫn nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ: “Nói gì?”Trên tấm cửa kính chỉ phản chiếu hình bóng cô, vô cùng rõ ràng.“Nói đến chuyện chúng ta nhất định sẽ thắng.”“Vậy à,” qua giọng của cô cậu cảm nhận được tâm trạng cô bây giờ khá tốt, thế nên tâm trạng của cậu cũng lên theo, “Tự tin vậy?”Không hẳn là cực kì tự tin, nhưng chắc chắn sẽ cố gắng thử một lần. Cô nghĩ vậy.Thật lâu rồi chưa lại có cảm giác muốn khiêu chiến một người, có một chút gì đó còn dư lại trong tim lan ra từng mạch máu trong cơ thể. Là nhiệt huyết làm cho người ta kích động, muốn khiêu chiến, là khát khao mạnh mẽ được vươn lên.Anh nhận ra được một chút gì đó khác lạ, bèn quay đầu đối mặt với cô.Giây phút hai mắt giao nhau, Dt cảm nhận được bản thân như bị xuyên thấu, nhưng cảm giác này chỉ chợt lóe lên rồi vụt tắt ngay.Inin mở túi đồ ăn khuya Dt mang tới, không ngừng lảm nhảm nói oang oang cậu ta thích món này thích món kia, không nhịn được bèn quay đầu tội nghiệp nhìn hai con người còn lại: “Món tôi thích ăn nhất chỉ có một xuất….” Ngải Tình phất phất tay, giả vờ giận dỗi cậu ta: “Ăn đi ăn đi, ai bảo c** nh* nhất cơ chứ.” Cậu trai thật sự nói cho có lệ, vừa mở túi ra đã lấp đầy miệng.Đêm đó, Dt ăn xong bữa khuya thì rời đi.Cả một tuần lễ, tranh tài ba ngày, từ vòng 16 đội đến trận chung kết cuối cùng, thời gian trôi qua rất nhanh, càng về sau càng phải đấu với những con người ưu tú của từng mảng trò chơi, Ngải Tình đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng chiến đấu đến cùng với mọi người.Mặc dù cô chỉ là dẫn đội.Trước một ngày thi đấu vòng 16 đội đầu tiên, địa điểm thay đổi ở một sân vận động lớn hơn.Mười sáu tuyển thủ dự thi chia làm bốn bảng. Mỗi bảng chỉ phát trực tiếp tuyển thủ hạt giống, đó là quán quân khu vực tranh tài năm ngoái.Dt và Inin đều được phát trực tiếp quá trình thi đấu.Vì là vòng 16 đội nên mỗi bảng phải thi ba trận.Nhóm đầu tiên phát trực tiếp là nhóm của Dt.Đến khi trận đấu kết thúc, cả Gun, Grunt và Ngải Tình đều phát hiện ra vấn đề ở địa điểm thi đấy lần này: Quản lý khán đài quá kém, Dt khởi động đánh lén mục tiêu hai lần đều bị tiếng ủng hộ của người hâm mộ làm bại lộ, mất nhiều cơ hội tốt.“Tưởng đang coi đấu bò đấy à?” Grunt khó chịu gằn giọng, “Thi đấu ở Mỹ lúc nào cũng vậy, có muốn để cho người ta thi đấu cho tốt không hả?” Hay tay Gun khoanh trước ngực, không nói câu nào.Ngải Tình lặng lẽ nhìn sang thì phát hiện anh đang ngủ gật.Thật đúng là, tin tưởng Dt vô điều kiện vầy luôn?Hết chương 2.22