Tác giả:

“Tên lừa đảo! Ngươi là tên đại lừa gạt!” Một tiếng kêu khẽ đầy phẫn nộ vang lên. Ngay sau đó là âm thanh bàn chân giẫm trên nền đá bỏ chạy. Trương Huyền bất đắc dĩ duỗi ra hai tay: “Ta không lừa ngươi. Ta thực sự là lão sư của học viện này a... Ta chỉ muốn ngươi làm học sinh của mình thôi mà! Hơn nữa, cho dù ngươi nói ta là tên lừa đảo thì cũng thôi đi, tại sao còn thêm chữ “đại” làm gì? Ngươi khiến ta cảm thấy mình như một kẻ tội ác tày trời đấy!” Lẩm bẩm xong, hắn nhớ tới câu nói của hiệu trưởng, Trương Huyền xoa mi tâm: “Người thứ mười bảy! Hôm nay nếu như hôm nay ngay cả một học viên cũng không tuyển được, ngày mai ta sẽ phải khăn gói quả mướp về nhà đấy!” Trương Huyền thực sự không phải người của thế giới này. Hắn là một người rất bình thường sống ở trái đất, làm nhân viên quản lý tại thư viện của một trường đại học. Lúc đó, hắn chỉ nhớ rõ có lửa cháy hừng hực rất lớn, sau đó... Không có sau đó. Bởi vì khi tỉnh lại lần nữa, hắn đã ở thế giới này rồi. Không khác gì trong tiểu…

Chương 422: Đâm đầu vào chỗ chết...

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông LanTác giả: Bông LanTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không“Tên lừa đảo! Ngươi là tên đại lừa gạt!” Một tiếng kêu khẽ đầy phẫn nộ vang lên. Ngay sau đó là âm thanh bàn chân giẫm trên nền đá bỏ chạy. Trương Huyền bất đắc dĩ duỗi ra hai tay: “Ta không lừa ngươi. Ta thực sự là lão sư của học viện này a... Ta chỉ muốn ngươi làm học sinh của mình thôi mà! Hơn nữa, cho dù ngươi nói ta là tên lừa đảo thì cũng thôi đi, tại sao còn thêm chữ “đại” làm gì? Ngươi khiến ta cảm thấy mình như một kẻ tội ác tày trời đấy!” Lẩm bẩm xong, hắn nhớ tới câu nói của hiệu trưởng, Trương Huyền xoa mi tâm: “Người thứ mười bảy! Hôm nay nếu như hôm nay ngay cả một học viên cũng không tuyển được, ngày mai ta sẽ phải khăn gói quả mướp về nhà đấy!” Trương Huyền thực sự không phải người của thế giới này. Hắn là một người rất bình thường sống ở trái đất, làm nhân viên quản lý tại thư viện của một trường đại học. Lúc đó, hắn chỉ nhớ rõ có lửa cháy hừng hực rất lớn, sau đó... Không có sau đó. Bởi vì khi tỉnh lại lần nữa, hắn đã ở thế giới này rồi. Không khác gì trong tiểu… Có nhầm hay không?   Hắn là ai? Gia chủ gia tộc đệ nhất thế gia của Thiên Vũ vương quốc, trận pháp sư tam tinh, cường giả nửa bước Chí Tôn, trong mười ba vương quốc, bất kỳ kẻ nào nhìn thấy, đều phải cung kính hành lễ, không dám thở mạnh!    Vị này thì hay rồi. Không chỉ đánh con, trưởng lão của hắn, còn chạy tới tính sổ, đòi ông đạo...    Trời ạ!    Cho dù tính sổ cũng ta tìm ngươi tính sổ, ngươi đi tìm mà tính cái lông?    Họ Liễu, lão tử với ngươi còn chưa xong đâu!     Thật sự cho rằng Lâm gia chúng ta là thành trái hồng mềm, tùy tiện nắm bóp sao?    Nói cho ngươi biết, Lâm gia chúng ta hiện nay, cũng chưa từng sợ ai!    Nếu muốn tìm cái chết, ta sẽ thanh toàn cho ngươi..    Lâm Nhược Thiên tức giận tới mức sắc mặt tái xanh, đang muốn đi ra ngoài gặp Liễu Trình, xem hắn rốt cuộc có chỗ dựa gì, liền nghe phía ngoài một âm thanh truyền khắp vương thành vang lên.     - Lâm gia chủ, th* d*c, nhanh lăn ra đây xin lỗi, nếu không đừng trách ta không khách khí!    Mang theo sự phẫn nộ, giọng nói giống như sấm sét nổ vang trên đất bằng.     - Ta nhổ vào!    - Ai vậy? Dám ở Lâm gia tranh cãi ầm ĩ, điên rồi sao?    - Đối với Lâm gia không khách khí... Chuyện gì xảy ra?    Giọng nói vang vọng bốn phía xung quanh, khiến hco tất cả mọi người khiếp sợ ngây người.    Ngang nhiên khiêu khích Lâm gia?    Ai gan to như vậy?    - Mặt cũng quá lớn!    - Không khách khí đối với chúng ta? Cũng không sợ mạnh miệng đau đầu lưỡi!    - Đâm đầu vào chỗ chết...    Bên ngoài ồn ào náo động, đại sảnh Lâm gia ồ lên một mảnh. Bên trong gian phòng, tất cả trưởng lão mỗi một người đều đỏ mắt, sắp xỉu vì tức.    Từ khi Lâm gia quật khởi, có khi nào có người dám tới cửa lớn giọng mắng như vậy?    Một y sư nho nhỏ, lá gan quá lớn!    - Đáng giận! Các vị trưởng lão, theo ta ra ngoài giết kẻ không biết trời cao đất rộng này!    Gầm lên một tiếng phẫn nộ, Lâm Nhược Thiên đi nhanh đi ra ngoài. Còn chưa đi xa, hắn đột nhiên nhớ tới cái gì, không nhịn được quay đầu lại nhìn về phía đại dược vương và Liêu Huân điện chủ.    - Liêu điện chủ, đại dược vương... có khả năng thật sự có chuyện phải làm phiền hai vị!    - Sao?    Hai người nhìn qua.    - Khuyển tử và công tử Quý gia đều bị học sinh của Liễu Trình này đánh cho bản thân bị thương, trúng kịch độc. Cho nên, ta nghi ngờ, người học sinh này của hắn có thể là độc sư! Đối mặt với độc sư... Cho dù ta là nửa bước Chí Tôn, cũng rất khó đối phó. Hi vọng điện chủ có thể ra tay!    - Độc sư? Nếu như là vậy, ta khẳng định biết. Chắc hẳn chỉ là một kẻ không biết từ nơi nào học độc thuật mèo ba chân mà thôi!    Liêu điện chủ gật đầu, bàn tay vẫy vây, không lưu tâm:     - Cũng được! Loại kiến hôi nhỏ, này giao cho ta là được, không tính là gì cả!    Nếu quả thật là độc sư, làm điện chủ của Độc Điện, khẳng định nhận ra!    Chưa từng nghe qua, vậy đã nói rõ, không đáng kể tới chút nào.    - Đa tạ!    Ánh mắt Lâm Nhược Thiên nhất thời sáng lên, liên tục gật đầu.    Hắn lo lắng nhất cũng không phải là Liễu Trình kia, mà là vị học sinh sử dụng độc này. Độc trên người Lâm Lang, ngay cả Mộc Hoành y sư cũng không giải quyết được, đủ thấy đáng sợ! Hắn đối với độc một chữ cũng không biết. Nếu như thật sự gặp phải, khẳng định phiền phức vô cùng!    Hiện tại điện chủ của Độc Điện nguyện ý ra tay, vậy lại không cần lo lắng.    - Đi thôi!    Có bảo đảm, lại không do dự nữa, hắn mang theo các vị trưởng lão đi nhanh ra ngoài. Đám người Liêu Huân, đại trưởng lão, Quý Phong cũng đi theo.  ... 

Có nhầm hay không?  

 

Hắn là ai? Gia chủ gia tộc đệ nhất thế gia của Thiên Vũ vương quốc, trận pháp sư tam tinh, cường giả nửa bước Chí Tôn, trong mười ba vương quốc, bất kỳ kẻ nào nhìn thấy, đều phải cung kính hành lễ, không dám thở mạnh!  

 

 

Vị này thì hay rồi. Không chỉ đánh con, trưởng lão của hắn, còn chạy tới tính sổ, đòi ông đạo...  

 

 

Trời ạ!  

 

 

Cho dù tính sổ cũng ta tìm ngươi tính sổ, ngươi đi tìm mà tính cái lông?  

 

 

Họ Liễu, lão tử với ngươi còn chưa xong đâu!  

 

 

 

Thật sự cho rằng Lâm gia chúng ta là thành trái hồng mềm, tùy tiện nắm bóp sao?  

 

 

Nói cho ngươi biết, Lâm gia chúng ta hiện nay, cũng chưa từng sợ ai!  

 

 

Nếu muốn tìm cái chết, ta sẽ thanh toàn cho ngươi..  

 

 

Lâm Nhược Thiên tức giận tới mức sắc mặt tái xanh, đang muốn đi ra ngoài gặp Liễu Trình, xem hắn rốt cuộc có chỗ dựa gì, liền nghe phía ngoài một âm thanh truyền khắp vương thành vang lên.  

 

 

 

- Lâm gia chủ, th* d*c, nhanh lăn ra đây xin lỗi, nếu không đừng trách ta không khách khí!  

 

 

Mang theo sự phẫn nộ, giọng nói giống như sấm sét nổ vang trên đất bằng.   

 

 

- Ta nhổ vào!  

 

 

- Ai vậy? Dám ở Lâm gia tranh cãi ầm ĩ, điên rồi sao?  

 

 

- Đối với Lâm gia không khách khí... Chuyện gì xảy ra?  

 

 

Giọng nói vang vọng bốn phía xung quanh, khiến hco tất cả mọi người khiếp sợ ngây người.  

 

 

Ngang nhiên khiêu khích Lâm gia?  

 

 

Ai gan to như vậy?  

 

 

- Mặt cũng quá lớn!  

 

 

- Không khách khí đối với chúng ta? Cũng không sợ mạnh miệng đau đầu lưỡi!  

 

 

- Đâm đầu vào chỗ chết...  

 

 

Bên ngoài ồn ào náo động, đại sảnh Lâm gia ồ lên một mảnh. Bên trong gian phòng, tất cả trưởng lão mỗi một người đều đỏ mắt, sắp xỉu vì tức.  

 

 

Từ khi Lâm gia quật khởi, có khi nào có người dám tới cửa lớn giọng mắng như vậy?  

 

 

Một y sư nho nhỏ, lá gan quá lớn!  

 

 

- Đáng giận! Các vị trưởng lão, theo ta ra ngoài giết kẻ không biết trời cao đất rộng này!  

 

 

Gầm lên một tiếng phẫn nộ, Lâm Nhược Thiên đi nhanh đi ra ngoài. Còn chưa đi xa, hắn đột nhiên nhớ tới cái gì, không nhịn được quay đầu lại nhìn về phía đại dược vương và Liêu Huân điện chủ.  

 

 

- Liêu điện chủ, đại dược vương... có khả năng thật sự có chuyện phải làm phiền hai vị!  

 

 

- Sao?  

 

 

Hai người nhìn qua.  

 

 

- Khuyển tử và công tử Quý gia đều bị học sinh của Liễu Trình này đánh cho bản thân bị thương, trúng kịch độc. Cho nên, ta nghi ngờ, người học sinh này của hắn có thể là độc sư! Đối mặt với độc sư... Cho dù ta là nửa bước Chí Tôn, cũng rất khó đối phó. Hi vọng điện chủ có thể ra tay!  

 

 

- Độc sư? Nếu như là vậy, ta khẳng định biết. Chắc hẳn chỉ là một kẻ không biết từ nơi nào học độc thuật mèo ba chân mà thôi!  

 

 

Liêu điện chủ gật đầu, bàn tay vẫy vây, không lưu tâm:   

 

 

- Cũng được! Loại kiến hôi nhỏ, này giao cho ta là được, không tính là gì cả!  

 

 

Nếu quả thật là độc sư, làm điện chủ của Độc Điện, khẳng định nhận ra!  

 

 

Chưa từng nghe qua, vậy đã nói rõ, không đáng kể tới chút nào.  

 

 

- Đa tạ!  

 

 

Ánh mắt Lâm Nhược Thiên nhất thời sáng lên, liên tục gật đầu.  

 

 

Hắn lo lắng nhất cũng không phải là Liễu Trình kia, mà là vị học sinh sử dụng độc này. Độc trên người Lâm Lang, ngay cả Mộc Hoành y sư cũng không giải quyết được, đủ thấy đáng sợ! Hắn đối với độc một chữ cũng không biết. Nếu như thật sự gặp phải, khẳng định phiền phức vô cùng!  

 

 

Hiện tại điện chủ của Độc Điện nguyện ý ra tay, vậy lại không cần lo lắng.  

 

 

- Đi thôi!  

 

 

Có bảo đảm, lại không do dự nữa, hắn mang theo các vị trưởng lão đi nhanh ra ngoài. Đám người Liêu Huân, đại trưởng lão, Quý Phong cũng đi theo.  

... 

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông LanTác giả: Bông LanTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không“Tên lừa đảo! Ngươi là tên đại lừa gạt!” Một tiếng kêu khẽ đầy phẫn nộ vang lên. Ngay sau đó là âm thanh bàn chân giẫm trên nền đá bỏ chạy. Trương Huyền bất đắc dĩ duỗi ra hai tay: “Ta không lừa ngươi. Ta thực sự là lão sư của học viện này a... Ta chỉ muốn ngươi làm học sinh của mình thôi mà! Hơn nữa, cho dù ngươi nói ta là tên lừa đảo thì cũng thôi đi, tại sao còn thêm chữ “đại” làm gì? Ngươi khiến ta cảm thấy mình như một kẻ tội ác tày trời đấy!” Lẩm bẩm xong, hắn nhớ tới câu nói của hiệu trưởng, Trương Huyền xoa mi tâm: “Người thứ mười bảy! Hôm nay nếu như hôm nay ngay cả một học viên cũng không tuyển được, ngày mai ta sẽ phải khăn gói quả mướp về nhà đấy!” Trương Huyền thực sự không phải người của thế giới này. Hắn là một người rất bình thường sống ở trái đất, làm nhân viên quản lý tại thư viện của một trường đại học. Lúc đó, hắn chỉ nhớ rõ có lửa cháy hừng hực rất lớn, sau đó... Không có sau đó. Bởi vì khi tỉnh lại lần nữa, hắn đã ở thế giới này rồi. Không khác gì trong tiểu… Có nhầm hay không?   Hắn là ai? Gia chủ gia tộc đệ nhất thế gia của Thiên Vũ vương quốc, trận pháp sư tam tinh, cường giả nửa bước Chí Tôn, trong mười ba vương quốc, bất kỳ kẻ nào nhìn thấy, đều phải cung kính hành lễ, không dám thở mạnh!    Vị này thì hay rồi. Không chỉ đánh con, trưởng lão của hắn, còn chạy tới tính sổ, đòi ông đạo...    Trời ạ!    Cho dù tính sổ cũng ta tìm ngươi tính sổ, ngươi đi tìm mà tính cái lông?    Họ Liễu, lão tử với ngươi còn chưa xong đâu!     Thật sự cho rằng Lâm gia chúng ta là thành trái hồng mềm, tùy tiện nắm bóp sao?    Nói cho ngươi biết, Lâm gia chúng ta hiện nay, cũng chưa từng sợ ai!    Nếu muốn tìm cái chết, ta sẽ thanh toàn cho ngươi..    Lâm Nhược Thiên tức giận tới mức sắc mặt tái xanh, đang muốn đi ra ngoài gặp Liễu Trình, xem hắn rốt cuộc có chỗ dựa gì, liền nghe phía ngoài một âm thanh truyền khắp vương thành vang lên.     - Lâm gia chủ, th* d*c, nhanh lăn ra đây xin lỗi, nếu không đừng trách ta không khách khí!    Mang theo sự phẫn nộ, giọng nói giống như sấm sét nổ vang trên đất bằng.     - Ta nhổ vào!    - Ai vậy? Dám ở Lâm gia tranh cãi ầm ĩ, điên rồi sao?    - Đối với Lâm gia không khách khí... Chuyện gì xảy ra?    Giọng nói vang vọng bốn phía xung quanh, khiến hco tất cả mọi người khiếp sợ ngây người.    Ngang nhiên khiêu khích Lâm gia?    Ai gan to như vậy?    - Mặt cũng quá lớn!    - Không khách khí đối với chúng ta? Cũng không sợ mạnh miệng đau đầu lưỡi!    - Đâm đầu vào chỗ chết...    Bên ngoài ồn ào náo động, đại sảnh Lâm gia ồ lên một mảnh. Bên trong gian phòng, tất cả trưởng lão mỗi một người đều đỏ mắt, sắp xỉu vì tức.    Từ khi Lâm gia quật khởi, có khi nào có người dám tới cửa lớn giọng mắng như vậy?    Một y sư nho nhỏ, lá gan quá lớn!    - Đáng giận! Các vị trưởng lão, theo ta ra ngoài giết kẻ không biết trời cao đất rộng này!    Gầm lên một tiếng phẫn nộ, Lâm Nhược Thiên đi nhanh đi ra ngoài. Còn chưa đi xa, hắn đột nhiên nhớ tới cái gì, không nhịn được quay đầu lại nhìn về phía đại dược vương và Liêu Huân điện chủ.    - Liêu điện chủ, đại dược vương... có khả năng thật sự có chuyện phải làm phiền hai vị!    - Sao?    Hai người nhìn qua.    - Khuyển tử và công tử Quý gia đều bị học sinh của Liễu Trình này đánh cho bản thân bị thương, trúng kịch độc. Cho nên, ta nghi ngờ, người học sinh này của hắn có thể là độc sư! Đối mặt với độc sư... Cho dù ta là nửa bước Chí Tôn, cũng rất khó đối phó. Hi vọng điện chủ có thể ra tay!    - Độc sư? Nếu như là vậy, ta khẳng định biết. Chắc hẳn chỉ là một kẻ không biết từ nơi nào học độc thuật mèo ba chân mà thôi!    Liêu điện chủ gật đầu, bàn tay vẫy vây, không lưu tâm:     - Cũng được! Loại kiến hôi nhỏ, này giao cho ta là được, không tính là gì cả!    Nếu quả thật là độc sư, làm điện chủ của Độc Điện, khẳng định nhận ra!    Chưa từng nghe qua, vậy đã nói rõ, không đáng kể tới chút nào.    - Đa tạ!    Ánh mắt Lâm Nhược Thiên nhất thời sáng lên, liên tục gật đầu.    Hắn lo lắng nhất cũng không phải là Liễu Trình kia, mà là vị học sinh sử dụng độc này. Độc trên người Lâm Lang, ngay cả Mộc Hoành y sư cũng không giải quyết được, đủ thấy đáng sợ! Hắn đối với độc một chữ cũng không biết. Nếu như thật sự gặp phải, khẳng định phiền phức vô cùng!    Hiện tại điện chủ của Độc Điện nguyện ý ra tay, vậy lại không cần lo lắng.    - Đi thôi!    Có bảo đảm, lại không do dự nữa, hắn mang theo các vị trưởng lão đi nhanh ra ngoài. Đám người Liêu Huân, đại trưởng lão, Quý Phong cũng đi theo.  ... 

Chương 422: Đâm đầu vào chỗ chết...