Tác giả:

“Tên lừa đảo! Ngươi là tên đại lừa gạt!” Một tiếng kêu khẽ đầy phẫn nộ vang lên. Ngay sau đó là âm thanh bàn chân giẫm trên nền đá bỏ chạy. Trương Huyền bất đắc dĩ duỗi ra hai tay: “Ta không lừa ngươi. Ta thực sự là lão sư của học viện này a... Ta chỉ muốn ngươi làm học sinh của mình thôi mà! Hơn nữa, cho dù ngươi nói ta là tên lừa đảo thì cũng thôi đi, tại sao còn thêm chữ “đại” làm gì? Ngươi khiến ta cảm thấy mình như một kẻ tội ác tày trời đấy!” Lẩm bẩm xong, hắn nhớ tới câu nói của hiệu trưởng, Trương Huyền xoa mi tâm: “Người thứ mười bảy! Hôm nay nếu như hôm nay ngay cả một học viên cũng không tuyển được, ngày mai ta sẽ phải khăn gói quả mướp về nhà đấy!” Trương Huyền thực sự không phải người của thế giới này. Hắn là một người rất bình thường sống ở trái đất, làm nhân viên quản lý tại thư viện của một trường đại học. Lúc đó, hắn chỉ nhớ rõ có lửa cháy hừng hực rất lớn, sau đó... Không có sau đó. Bởi vì khi tỉnh lại lần nữa, hắn đã ở thế giới này rồi. Không khác gì trong tiểu…

Chương 424: Mộc Tuyết Tình cảm thấy mình sắp phát điên rồi.

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông LanTác giả: Bông LanTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không“Tên lừa đảo! Ngươi là tên đại lừa gạt!” Một tiếng kêu khẽ đầy phẫn nộ vang lên. Ngay sau đó là âm thanh bàn chân giẫm trên nền đá bỏ chạy. Trương Huyền bất đắc dĩ duỗi ra hai tay: “Ta không lừa ngươi. Ta thực sự là lão sư của học viện này a... Ta chỉ muốn ngươi làm học sinh của mình thôi mà! Hơn nữa, cho dù ngươi nói ta là tên lừa đảo thì cũng thôi đi, tại sao còn thêm chữ “đại” làm gì? Ngươi khiến ta cảm thấy mình như một kẻ tội ác tày trời đấy!” Lẩm bẩm xong, hắn nhớ tới câu nói của hiệu trưởng, Trương Huyền xoa mi tâm: “Người thứ mười bảy! Hôm nay nếu như hôm nay ngay cả một học viên cũng không tuyển được, ngày mai ta sẽ phải khăn gói quả mướp về nhà đấy!” Trương Huyền thực sự không phải người của thế giới này. Hắn là một người rất bình thường sống ở trái đất, làm nhân viên quản lý tại thư viện của một trường đại học. Lúc đó, hắn chỉ nhớ rõ có lửa cháy hừng hực rất lớn, sau đó... Không có sau đó. Bởi vì khi tỉnh lại lần nữa, hắn đã ở thế giới này rồi. Không khác gì trong tiểu… Tuy rằng không trải qua loại đau buồn này, nhưng chính một học sinh của hắn, lúc đó tuyệt vọng và thương tâm, hắn hoàn toàn có thể cảm nhận được.   Nếu không phải như vậy, không có khả năng khiến cho một thiếu niên chỉ có mười lăm tuổi, không nói câu nào, cứng rắn quỳ gối học viện mấy ngày mấy đêm, chỉ cầu học được bản lĩnh báo thù!    Cũng không có khả năng khiến cho hắn, đối mặt với độc thể hành hạ tàn khốc, cứng rắn chịu đựng, thời gian vài ngày lại đạt được Tông Sư trung kỳ!    - Nghe nói là Lâm Lang coi trọng tiểu thư Cù Linh của Cù gia, kết quả người này thề sống chết không theo, còn dường như làm cho hắn bị thương... Cụ thể thương thế cùng loại với tam trưởng lão, lúc này mới dẫn tới Lâm Lung nổi giận lôi đình, phái người ra tay!    Mạc Thiên Tuyết nói.     - Ừ...    Nhìn học sinh trầm mặc ít nói này của mình, trong đầu Trương Huyền đại khái biết được toàn bộ câu chuyện cũ.    Chắc là Lâm Lang coi trọng Cù Linh, muốn bá vương ngạnh thượng cung, kết quả bị người này không cẩn thận thương tổn tới của quý, không có cách nào làm chuyện của con người.    Chặt đứt con cháu của Lâm gia, khiến cho Lâm Lung giận dữ, không tiếc phái ra cường giả Chí Tôn tự mình ra tay...     - Rõ ràng sai ở mình, lại muốn giận chó đánh mèo người khác, không tiếc để cho vô số người bị chôn cùng?    Sắc mặt Trương Huyền thâm trầm đáng sợ.    Sống lại tới nay, đây vẫn là lần đầu tiên hắn tức giận như vậy.    Mạnh mẽ cướp dân nữ, ép buộc không thành, lại diệt toàn gia người ta. Dưới chân Danh Sư Đường, ai cho bọn họ lá gan này?    - Vẫn mong lão sư làm chủ cho ta!    Hai tay xiết chặt, Lộ Trùng “bịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất, toàn thân không ngừng run rẩy.    - Yên tâm, nếu lão sư biết chuyện này, lại nhất định sẽ thay ngươi đòi một công đạo!    Sắc mặt Trương Huyền trầm thấp, hai mắt giống như thiêu đốt, bàn tay vẫy một cái:     - Đi!    Nói xong ắn đi theo phía sau đám người tam trưởng lão vừa được đưa đi.    - Liễu hội trưởng, ngươi... Ngươi muốn làm gì?    Thấy hắn không một lời, trực tiếp rời khỏi đó, Mạc Thiên Tuyết không nhịn được hỏi. Mạc Vũ cũng không kìm lòng được nhìn qua.    - Không làm gì cả. Đi giúp Lộ Trùng đòi một công đạo!    Chắp hai tay ở sau lưng, giọng nói khe khẽ của Trương Huyền truyền tới.    Những chuyện khác có thể không cần để ý tới. Lâm gia này giết một nhà một trăm ba mươi bảy của Lộ Trùng, phải đòi lại công đạo, đồng thời cũng để cho tất cả mọi người biết!    học sinh Trương Huyền của ta...    Không thể bắt nạt!    ...    - Ngươi... nói cái gì? Lão sư dẫn theo Lộ Trùng chạy đến trước cửa Lâm gia đang mắng lớn?    Lớp học của Liễu lão sư tại Thiên Vũ học viện, Mộc Tuyết Tình trợn tròn hai mắt nhìn về phía Mạnh Đào trước mắt, đầy vẻ không thể tin được.    Lâm gia đây chính là gia tộc giống cự phách vậy, cho dù phụ thân nàng cũng phải cẩn thận. Vị lão sư này của mình, tự nhiên chạy đến trước cửa nhà người ta mắng to... Thật hay giả vậy?    Lão sư luôn luôn rất trầm ổn, làm sao có thể làm ra chuyện ấu trĩ như thế?    - Lộ Trùng không phải muốn báo thù sao? Lão sư bảo ta tìm thêm người, bất cứ lúc nào cũng phải hỏi thăm chuyện lớn phát sinh trong vương thành. Đây là vừa rồi có người nói với ta...    Mạnh Đào nói:     - Là quan hệ của cha ta, tuyệt đối không thể có sai lầm...    - Báo thù? Lẽ nào kẻ thù của Lộ Trùng là... Lâm gia?    Thảo nào người này tình nguyện giả vờ câm điếc, cũng không muốn nói ra. Có kẻ thù như vậy, đổi lại là nàng cũng không dám nói thừa!    Loại kẻ thù cấp bậc như vậy, so với đối mặt toàn bộ Thiên Vũ vương quốc cũng có thể đáng sợ hơn...    Mộc Tuyết Tình cảm thấy mình sắp phát điên rồi.    - Không được, lão sư có nguy hiểm, làm học sinh làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn?  Sau khi hết khiếp sợ, xoa nắm đấm, trong ánh mắt Mộc Tuyết Tình lộ ra vẻ kiên định.

Tuy rằng không trải qua loại đau buồn này, nhưng chính một học sinh của hắn, lúc đó tuyệt vọng và thương tâm, hắn hoàn toàn có thể cảm nhận được.  

 

Nếu không phải như vậy, không có khả năng khiến cho một thiếu niên chỉ có mười lăm tuổi, không nói câu nào, cứng rắn quỳ gối học viện mấy ngày mấy đêm, chỉ cầu học được bản lĩnh báo thù!  

 

 

Cũng không có khả năng khiến cho hắn, đối mặt với độc thể hành hạ tàn khốc, cứng rắn chịu đựng, thời gian vài ngày lại đạt được Tông Sư trung kỳ!  

 

 

- Nghe nói là Lâm Lang coi trọng tiểu thư Cù Linh của Cù gia, kết quả người này thề sống chết không theo, còn dường như làm cho hắn bị thương... Cụ thể thương thế cùng loại với tam trưởng lão, lúc này mới dẫn tới Lâm Lung nổi giận lôi đình, phái người ra tay!  

 

 

Mạc Thiên Tuyết nói.  

 

 

 

- Ừ...  

 

 

Nhìn học sinh trầm mặc ít nói này của mình, trong đầu Trương Huyền đại khái biết được toàn bộ câu chuyện cũ.  

 

 

Chắc là Lâm Lang coi trọng Cù Linh, muốn bá vương ngạnh thượng cung, kết quả bị người này không cẩn thận thương tổn tới của quý, không có cách nào làm chuyện của con người.  

 

 

Chặt đứt con cháu của Lâm gia, khiến cho Lâm Lung giận dữ, không tiếc phái ra cường giả Chí Tôn tự mình ra tay...  

 

 

 

- Rõ ràng sai ở mình, lại muốn giận chó đánh mèo người khác, không tiếc để cho vô số người bị chôn cùng?  

 

 

Sắc mặt Trương Huyền thâm trầm đáng sợ.  

 

 

Sống lại tới nay, đây vẫn là lần đầu tiên hắn tức giận như vậy.  

 

 

Mạnh mẽ cướp dân nữ, ép buộc không thành, lại diệt toàn gia người ta. Dưới chân Danh Sư Đường, ai cho bọn họ lá gan này?  

 

 

- Vẫn mong lão sư làm chủ cho ta!  

 

 

Hai tay xiết chặt, Lộ Trùng “bịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất, toàn thân không ngừng run rẩy.  

 

 

- Yên tâm, nếu lão sư biết chuyện này, lại nhất định sẽ thay ngươi đòi một công đạo!  

 

 

Sắc mặt Trương Huyền trầm thấp, hai mắt giống như thiêu đốt, bàn tay vẫy một cái:   

 

 

- Đi!  

 

 

Nói xong ắn đi theo phía sau đám người tam trưởng lão vừa được đưa đi.  

 

 

- Liễu hội trưởng, ngươi... Ngươi muốn làm gì?  

 

 

Thấy hắn không một lời, trực tiếp rời khỏi đó, Mạc Thiên Tuyết không nhịn được hỏi. Mạc Vũ cũng không kìm lòng được nhìn qua.  

 

 

- Không làm gì cả. Đi giúp Lộ Trùng đòi một công đạo!  

 

 

Chắp hai tay ở sau lưng, giọng nói khe khẽ của Trương Huyền truyền tới.  

 

 

Những chuyện khác có thể không cần để ý tới. Lâm gia này giết một nhà một trăm ba mươi bảy của Lộ Trùng, phải đòi lại công đạo, đồng thời cũng để cho tất cả mọi người biết!  

 

 

học sinh Trương Huyền của ta...  

 

 

Không thể bắt nạt!  

 

 

...  

 

 

- Ngươi... nói cái gì? Lão sư dẫn theo Lộ Trùng chạy đến trước cửa Lâm gia đang mắng lớn?  

 

 

Lớp học của Liễu lão sư tại Thiên Vũ học viện, Mộc Tuyết Tình trợn tròn hai mắt nhìn về phía Mạnh Đào trước mắt, đầy vẻ không thể tin được.  

 

 

Lâm gia đây chính là gia tộc giống cự phách vậy, cho dù phụ thân nàng cũng phải cẩn thận. Vị lão sư này của mình, tự nhiên chạy đến trước cửa nhà người ta mắng to... Thật hay giả vậy?  

 

 

Lão sư luôn luôn rất trầm ổn, làm sao có thể làm ra chuyện ấu trĩ như thế?  

 

 

- Lộ Trùng không phải muốn báo thù sao? Lão sư bảo ta tìm thêm người, bất cứ lúc nào cũng phải hỏi thăm chuyện lớn phát sinh trong vương thành. Đây là vừa rồi có người nói với ta...  

 

 

Mạnh Đào nói:   

 

 

- Là quan hệ của cha ta, tuyệt đối không thể có sai lầm...  

 

 

- Báo thù? Lẽ nào kẻ thù của Lộ Trùng là... Lâm gia?  

 

 

Thảo nào người này tình nguyện giả vờ câm điếc, cũng không muốn nói ra. Có kẻ thù như vậy, đổi lại là nàng cũng không dám nói thừa!  

 

 

Loại kẻ thù cấp bậc như vậy, so với đối mặt toàn bộ Thiên Vũ vương quốc cũng có thể đáng sợ hơn...  

 

 

Mộc Tuyết Tình cảm thấy mình sắp phát điên rồi.  

 

 

- Không được, lão sư có nguy hiểm, làm học sinh làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn?  

Sau khi hết khiếp sợ, xoa nắm đấm, trong ánh mắt Mộc Tuyết Tình lộ ra vẻ kiên định.

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông LanTác giả: Bông LanTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không“Tên lừa đảo! Ngươi là tên đại lừa gạt!” Một tiếng kêu khẽ đầy phẫn nộ vang lên. Ngay sau đó là âm thanh bàn chân giẫm trên nền đá bỏ chạy. Trương Huyền bất đắc dĩ duỗi ra hai tay: “Ta không lừa ngươi. Ta thực sự là lão sư của học viện này a... Ta chỉ muốn ngươi làm học sinh của mình thôi mà! Hơn nữa, cho dù ngươi nói ta là tên lừa đảo thì cũng thôi đi, tại sao còn thêm chữ “đại” làm gì? Ngươi khiến ta cảm thấy mình như một kẻ tội ác tày trời đấy!” Lẩm bẩm xong, hắn nhớ tới câu nói của hiệu trưởng, Trương Huyền xoa mi tâm: “Người thứ mười bảy! Hôm nay nếu như hôm nay ngay cả một học viên cũng không tuyển được, ngày mai ta sẽ phải khăn gói quả mướp về nhà đấy!” Trương Huyền thực sự không phải người của thế giới này. Hắn là một người rất bình thường sống ở trái đất, làm nhân viên quản lý tại thư viện của một trường đại học. Lúc đó, hắn chỉ nhớ rõ có lửa cháy hừng hực rất lớn, sau đó... Không có sau đó. Bởi vì khi tỉnh lại lần nữa, hắn đã ở thế giới này rồi. Không khác gì trong tiểu… Tuy rằng không trải qua loại đau buồn này, nhưng chính một học sinh của hắn, lúc đó tuyệt vọng và thương tâm, hắn hoàn toàn có thể cảm nhận được.   Nếu không phải như vậy, không có khả năng khiến cho một thiếu niên chỉ có mười lăm tuổi, không nói câu nào, cứng rắn quỳ gối học viện mấy ngày mấy đêm, chỉ cầu học được bản lĩnh báo thù!    Cũng không có khả năng khiến cho hắn, đối mặt với độc thể hành hạ tàn khốc, cứng rắn chịu đựng, thời gian vài ngày lại đạt được Tông Sư trung kỳ!    - Nghe nói là Lâm Lang coi trọng tiểu thư Cù Linh của Cù gia, kết quả người này thề sống chết không theo, còn dường như làm cho hắn bị thương... Cụ thể thương thế cùng loại với tam trưởng lão, lúc này mới dẫn tới Lâm Lung nổi giận lôi đình, phái người ra tay!    Mạc Thiên Tuyết nói.     - Ừ...    Nhìn học sinh trầm mặc ít nói này của mình, trong đầu Trương Huyền đại khái biết được toàn bộ câu chuyện cũ.    Chắc là Lâm Lang coi trọng Cù Linh, muốn bá vương ngạnh thượng cung, kết quả bị người này không cẩn thận thương tổn tới của quý, không có cách nào làm chuyện của con người.    Chặt đứt con cháu của Lâm gia, khiến cho Lâm Lung giận dữ, không tiếc phái ra cường giả Chí Tôn tự mình ra tay...     - Rõ ràng sai ở mình, lại muốn giận chó đánh mèo người khác, không tiếc để cho vô số người bị chôn cùng?    Sắc mặt Trương Huyền thâm trầm đáng sợ.    Sống lại tới nay, đây vẫn là lần đầu tiên hắn tức giận như vậy.    Mạnh mẽ cướp dân nữ, ép buộc không thành, lại diệt toàn gia người ta. Dưới chân Danh Sư Đường, ai cho bọn họ lá gan này?    - Vẫn mong lão sư làm chủ cho ta!    Hai tay xiết chặt, Lộ Trùng “bịch” một tiếng quỳ rạp xuống đất, toàn thân không ngừng run rẩy.    - Yên tâm, nếu lão sư biết chuyện này, lại nhất định sẽ thay ngươi đòi một công đạo!    Sắc mặt Trương Huyền trầm thấp, hai mắt giống như thiêu đốt, bàn tay vẫy một cái:     - Đi!    Nói xong ắn đi theo phía sau đám người tam trưởng lão vừa được đưa đi.    - Liễu hội trưởng, ngươi... Ngươi muốn làm gì?    Thấy hắn không một lời, trực tiếp rời khỏi đó, Mạc Thiên Tuyết không nhịn được hỏi. Mạc Vũ cũng không kìm lòng được nhìn qua.    - Không làm gì cả. Đi giúp Lộ Trùng đòi một công đạo!    Chắp hai tay ở sau lưng, giọng nói khe khẽ của Trương Huyền truyền tới.    Những chuyện khác có thể không cần để ý tới. Lâm gia này giết một nhà một trăm ba mươi bảy của Lộ Trùng, phải đòi lại công đạo, đồng thời cũng để cho tất cả mọi người biết!    học sinh Trương Huyền của ta...    Không thể bắt nạt!    ...    - Ngươi... nói cái gì? Lão sư dẫn theo Lộ Trùng chạy đến trước cửa Lâm gia đang mắng lớn?    Lớp học của Liễu lão sư tại Thiên Vũ học viện, Mộc Tuyết Tình trợn tròn hai mắt nhìn về phía Mạnh Đào trước mắt, đầy vẻ không thể tin được.    Lâm gia đây chính là gia tộc giống cự phách vậy, cho dù phụ thân nàng cũng phải cẩn thận. Vị lão sư này của mình, tự nhiên chạy đến trước cửa nhà người ta mắng to... Thật hay giả vậy?    Lão sư luôn luôn rất trầm ổn, làm sao có thể làm ra chuyện ấu trĩ như thế?    - Lộ Trùng không phải muốn báo thù sao? Lão sư bảo ta tìm thêm người, bất cứ lúc nào cũng phải hỏi thăm chuyện lớn phát sinh trong vương thành. Đây là vừa rồi có người nói với ta...    Mạnh Đào nói:     - Là quan hệ của cha ta, tuyệt đối không thể có sai lầm...    - Báo thù? Lẽ nào kẻ thù của Lộ Trùng là... Lâm gia?    Thảo nào người này tình nguyện giả vờ câm điếc, cũng không muốn nói ra. Có kẻ thù như vậy, đổi lại là nàng cũng không dám nói thừa!    Loại kẻ thù cấp bậc như vậy, so với đối mặt toàn bộ Thiên Vũ vương quốc cũng có thể đáng sợ hơn...    Mộc Tuyết Tình cảm thấy mình sắp phát điên rồi.    - Không được, lão sư có nguy hiểm, làm học sinh làm sao có thể khoanh tay đứng nhìn?  Sau khi hết khiếp sợ, xoa nắm đấm, trong ánh mắt Mộc Tuyết Tình lộ ra vẻ kiên định.

Chương 424: Mộc Tuyết Tình cảm thấy mình sắp phát điên rồi.