Tác giả:

“Tên lừa đảo! Ngươi là tên đại lừa gạt!” Một tiếng kêu khẽ đầy phẫn nộ vang lên. Ngay sau đó là âm thanh bàn chân giẫm trên nền đá bỏ chạy. Trương Huyền bất đắc dĩ duỗi ra hai tay: “Ta không lừa ngươi. Ta thực sự là lão sư của học viện này a... Ta chỉ muốn ngươi làm học sinh của mình thôi mà! Hơn nữa, cho dù ngươi nói ta là tên lừa đảo thì cũng thôi đi, tại sao còn thêm chữ “đại” làm gì? Ngươi khiến ta cảm thấy mình như một kẻ tội ác tày trời đấy!” Lẩm bẩm xong, hắn nhớ tới câu nói của hiệu trưởng, Trương Huyền xoa mi tâm: “Người thứ mười bảy! Hôm nay nếu như hôm nay ngay cả một học viên cũng không tuyển được, ngày mai ta sẽ phải khăn gói quả mướp về nhà đấy!” Trương Huyền thực sự không phải người của thế giới này. Hắn là một người rất bình thường sống ở trái đất, làm nhân viên quản lý tại thư viện của một trường đại học. Lúc đó, hắn chỉ nhớ rõ có lửa cháy hừng hực rất lớn, sau đó... Không có sau đó. Bởi vì khi tỉnh lại lần nữa, hắn đã ở thế giới này rồi. Không khác gì trong tiểu…

Chương 431: Rất mấu chốt nhất chính là..

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông LanTác giả: Bông LanTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không“Tên lừa đảo! Ngươi là tên đại lừa gạt!” Một tiếng kêu khẽ đầy phẫn nộ vang lên. Ngay sau đó là âm thanh bàn chân giẫm trên nền đá bỏ chạy. Trương Huyền bất đắc dĩ duỗi ra hai tay: “Ta không lừa ngươi. Ta thực sự là lão sư của học viện này a... Ta chỉ muốn ngươi làm học sinh của mình thôi mà! Hơn nữa, cho dù ngươi nói ta là tên lừa đảo thì cũng thôi đi, tại sao còn thêm chữ “đại” làm gì? Ngươi khiến ta cảm thấy mình như một kẻ tội ác tày trời đấy!” Lẩm bẩm xong, hắn nhớ tới câu nói của hiệu trưởng, Trương Huyền xoa mi tâm: “Người thứ mười bảy! Hôm nay nếu như hôm nay ngay cả một học viên cũng không tuyển được, ngày mai ta sẽ phải khăn gói quả mướp về nhà đấy!” Trương Huyền thực sự không phải người của thế giới này. Hắn là một người rất bình thường sống ở trái đất, làm nhân viên quản lý tại thư viện của một trường đại học. Lúc đó, hắn chỉ nhớ rõ có lửa cháy hừng hực rất lớn, sau đó... Không có sau đó. Bởi vì khi tỉnh lại lần nữa, hắn đã ở thế giới này rồi. Không khác gì trong tiểu… Có vài người am hiểu thân thể, có vài người am hiểu võ kỹ. Hắn chính là người sau.    - Thế nào, hai điều kiện vẫn lựa chọn không ra sao?    Đụng Lâm Hổ trọng thương, Trương Huyền giống như làm một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể tới, hai tay vẫn để ở phía lưng, khẽ cười.    - Nếu lựa chọn không ra, vậy cũng đơn giản! Lại...    - Đánh các ngươi đưa ra lựa chọn!    Nói xong, hắn bước lên trước, gió nổi mây phun, thực lực Tông Sư đỉnh phong, lại không giữ lại, ầm ầm nổ tung!  Là ý chí nuôi dưỡng từ xã hội văn minh, có thể sử dụng những biện pháp khác giải quyết, Trương Huyền luôn luôn không muốn động thủ.   Chỉ có điều, hiện tại xem ra, chiêu này không thể thực hiện được!    Đã như vậy, hắn cũng không việc gì phải khách khí.    Lâm gia ngươi không phải rất lợi hại sao?     Không phải Thiên Vũ vương quốc ai cũng không để vào mắt sao?    Đã như vậy, ta lại đánh cho các ngươi khuất phục, đánh được các ngươi biết...    Thế giới này, còn có một loại người... Các ngươi đắc tội không nổi!    - Tông Sư đỉnh phong?    - Liễu hội trưởng không ngờ là cường giả Tông Sư đỉnh phong?    - Thảo nào... Dám cùng Lâm gia trực tiếp cứng rắn chống lại, thoáng đụng một chút Lâm Hổ trở thành tàn phế. Thực lực như vậy, quả thật có bản lĩnh để kiêu ngạo!    ...    Cảm nhận được khí tức trên người hắn phát ra, tất cả mọi người đều rùng mình.    Ban đầu, trước khi tới, hắn cho thấy Thông Huyền cảnh sơ kỳ, cũng chỉ là biểu hiện giả dối. Thực lực chân chính là Tông Sư đỉnh phong!    Thực lực như vậy, cho dù ở Thiên Vũ vương quốc, cũng tuyệt đối sắp thứ hạng đầu!    - Hắn... Hắn...    Tròng mắt Mạc Vũ sắp rơi ra khỏi viền mắt.    Người khác không biết thân phận của Liễu hội trưởng, cho dù chấn động kinh ngạc, cũng không kinh ngạc quá nhiều. Dù sao, hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, tu luyện tới Tông Sư đỉnh phong, mặc dù thiên tài, cũng không khiến cho tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm!    Nhưng... nàng biết thân phận của đối phương.    Trương Huyền!    Mấy ngày hôm trước mới đột phá Tông Sư, sáu bảy ngày ngắn ngủi không gặp, hắn lại đạt được đỉnh phong?    Tông Sư cảnh mỗi lần thăng cấp một cấp bậc nhỏ, đều cần tốn rất nhiều thời gian. Cho dù thiên tài, từ sơ kỳ đến đỉnh phong không mất thời gian mấy năm cũng rất khó thành công. Vài ngày...    Nàng chỉ cảm thấy toàn thân cũng có chút hoảng hốt, sắp phát điên rồi.    Rất mấu chốt nhất chính là... hắn còn đạt được luyện đan sư tam tinh thậm chí có vượt qua, y sư, thi họa sư, thuần thú sư nhị tinh, danh sư nhị tinh...    Vốn tưởng rằng tệ nhất chính là tu vi. Không nghĩ tới, cũng mạnh như vậy... Mạc Vũ cảm thấy toàn thân đều điên rồi.    Thảo nào đối phương chướng mắt mình. Loại tu vi này, thiên phú này... Đối mặt với thế giới, khẳng định càng rộng lớn hơn, chướng mắt nàng cũng là rất bình thường.    - Liễu lão sư... Là Tông Sư đỉnh phong? So với Trương lão sư còn lợi hại hơn?    Đám người Triệu Nhã cũng đưa mắt nhìn nhau.    Trước đây bị đối phương một chỉ làm gãy kiếm, bọn họ đã biết thực lực của đối phương không kém. Nhưng dù thế nào bọn họ cũng không thể ngờ được, hắn tự nhiên đáng sợ như vậy.    Trương sư chỉ là Tông Sư sơ kỳ, hắn là đỉnh phong...    So với Trương sư còn lợi hại, thảo nào có thể chọc cho đám người Mộc Tuyết Tình khắp chốn bảo vệ. Hắn cũng thật sự có loại bản lĩnh này.    ...    - Tông Sư đỉnh phong? Từng này tuổi lại có thực lực như thế, quả thật không kém. Chỉ có điều, còn chưa đủ bản lĩnh để ngươi kiêu ngạo. Tộc trưởng, mong hãy cho phép ta ra tay giết hắn!    Trương Huyền thể hiện ra thực lực, mọi người Lâm gia cũng đều sửng sốt. Một lão nhân đi nhanh đi lên, hai mắt như đao, lạnh lùng như sương.    - Là nhị trưởng lão Lâm gia, Lâm Tạ!    - Cường giả Tông Sư đỉnh phong, khoảng cách nửa bước Chí Tôn, chỉ có kém một bước!  

Có vài người am hiểu thân thể, có vài người am hiểu võ kỹ. Hắn chính là người sau.  

 

 

- Thế nào, hai điều kiện vẫn lựa chọn không ra sao?  

 

 

Đụng Lâm Hổ trọng thương, Trương Huyền giống như làm một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể tới, hai tay vẫn để ở phía lưng, khẽ cười.  

 

 

- Nếu lựa chọn không ra, vậy cũng đơn giản! Lại...  

 

 

- Đánh các ngươi đưa ra lựa chọn!  

 

 

Nói xong, hắn bước lên trước, gió nổi mây phun, thực lực Tông Sư đỉnh phong, lại không giữ lại, ầm ầm nổ tung!

 

 

Là ý chí nuôi dưỡng từ xã hội văn minh, có thể sử dụng những biện pháp khác giải quyết, Trương Huyền luôn luôn không muốn động thủ.  

 

Chỉ có điều, hiện tại xem ra, chiêu này không thể thực hiện được!  

 

 

Đã như vậy, hắn cũng không việc gì phải khách khí.  

 

 

Lâm gia ngươi không phải rất lợi hại sao?  

 

 

 

Không phải Thiên Vũ vương quốc ai cũng không để vào mắt sao?  

 

 

Đã như vậy, ta lại đánh cho các ngươi khuất phục, đánh được các ngươi biết...  

 

 

Thế giới này, còn có một loại người... Các ngươi đắc tội không nổi!  

 

 

- Tông Sư đỉnh phong?  

 

 

- Liễu hội trưởng không ngờ là cường giả Tông Sư đỉnh phong?  

 

 

- Thảo nào... Dám cùng Lâm gia trực tiếp cứng rắn chống lại, thoáng đụng một chút Lâm Hổ trở thành tàn phế. Thực lực như vậy, quả thật có bản lĩnh để kiêu ngạo!  

 

 

...  

 

 

Cảm nhận được khí tức trên người hắn phát ra, tất cả mọi người đều rùng mình.  

 

 

Ban đầu, trước khi tới, hắn cho thấy Thông Huyền cảnh sơ kỳ, cũng chỉ là biểu hiện giả dối. Thực lực chân chính là Tông Sư đỉnh phong!  

 

 

Thực lực như vậy, cho dù ở Thiên Vũ vương quốc, cũng tuyệt đối sắp thứ hạng đầu!  

 

 

- Hắn... Hắn...  

 

 

Tròng mắt Mạc Vũ sắp rơi ra khỏi viền mắt.  

 

 

Người khác không biết thân phận của Liễu hội trưởng, cho dù chấn động kinh ngạc, cũng không kinh ngạc quá nhiều. Dù sao, hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, tu luyện tới Tông Sư đỉnh phong, mặc dù thiên tài, cũng không khiến cho tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm!  

 

 

Nhưng... nàng biết thân phận của đối phương.  

 

 

Trương Huyền!  

 

 

Mấy ngày hôm trước mới đột phá Tông Sư, sáu bảy ngày ngắn ngủi không gặp, hắn lại đạt được đỉnh phong?  

 

 

Tông Sư cảnh mỗi lần thăng cấp một cấp bậc nhỏ, đều cần tốn rất nhiều thời gian. Cho dù thiên tài, từ sơ kỳ đến đỉnh phong không mất thời gian mấy năm cũng rất khó thành công. Vài ngày...  

 

 

Nàng chỉ cảm thấy toàn thân cũng có chút hoảng hốt, sắp phát điên rồi.  

 

 

Rất mấu chốt nhất chính là... hắn còn đạt được luyện đan sư tam tinh thậm chí có vượt qua, y sư, thi họa sư, thuần thú sư nhị tinh, danh sư nhị tinh...  

 

 

Vốn tưởng rằng tệ nhất chính là tu vi. Không nghĩ tới, cũng mạnh như vậy... Mạc Vũ cảm thấy toàn thân đều điên rồi.  

 

 

Thảo nào đối phương chướng mắt mình. Loại tu vi này, thiên phú này... Đối mặt với thế giới, khẳng định càng rộng lớn hơn, chướng mắt nàng cũng là rất bình thường.  

 

 

- Liễu lão sư... Là Tông Sư đỉnh phong? So với Trương lão sư còn lợi hại hơn?  

 

 

Đám người Triệu Nhã cũng đưa mắt nhìn nhau.  

 

 

Trước đây bị đối phương một chỉ làm gãy kiếm, bọn họ đã biết thực lực của đối phương không kém. Nhưng dù thế nào bọn họ cũng không thể ngờ được, hắn tự nhiên đáng sợ như vậy.  

 

 

Trương sư chỉ là Tông Sư sơ kỳ, hắn là đỉnh phong...  

 

 

So với Trương sư còn lợi hại, thảo nào có thể chọc cho đám người Mộc Tuyết Tình khắp chốn bảo vệ. Hắn cũng thật sự có loại bản lĩnh này.  

 

 

...  

 

 

- Tông Sư đỉnh phong? Từng này tuổi lại có thực lực như thế, quả thật không kém. Chỉ có điều, còn chưa đủ bản lĩnh để ngươi kiêu ngạo. Tộc trưởng, mong hãy cho phép ta ra tay giết hắn!  

 

 

Trương Huyền thể hiện ra thực lực, mọi người Lâm gia cũng đều sửng sốt. Một lão nhân đi nhanh đi lên, hai mắt như đao, lạnh lùng như sương.  

 

 

- Là nhị trưởng lão Lâm gia, Lâm Tạ!  

 

 

- Cường giả Tông Sư đỉnh phong, khoảng cách nửa bước Chí Tôn, chỉ có kém một bước!  

Thiên Đạo Hữu Khuyết - Bông LanTác giả: Bông LanTruyện Dị Giới, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên Không“Tên lừa đảo! Ngươi là tên đại lừa gạt!” Một tiếng kêu khẽ đầy phẫn nộ vang lên. Ngay sau đó là âm thanh bàn chân giẫm trên nền đá bỏ chạy. Trương Huyền bất đắc dĩ duỗi ra hai tay: “Ta không lừa ngươi. Ta thực sự là lão sư của học viện này a... Ta chỉ muốn ngươi làm học sinh của mình thôi mà! Hơn nữa, cho dù ngươi nói ta là tên lừa đảo thì cũng thôi đi, tại sao còn thêm chữ “đại” làm gì? Ngươi khiến ta cảm thấy mình như một kẻ tội ác tày trời đấy!” Lẩm bẩm xong, hắn nhớ tới câu nói của hiệu trưởng, Trương Huyền xoa mi tâm: “Người thứ mười bảy! Hôm nay nếu như hôm nay ngay cả một học viên cũng không tuyển được, ngày mai ta sẽ phải khăn gói quả mướp về nhà đấy!” Trương Huyền thực sự không phải người của thế giới này. Hắn là một người rất bình thường sống ở trái đất, làm nhân viên quản lý tại thư viện của một trường đại học. Lúc đó, hắn chỉ nhớ rõ có lửa cháy hừng hực rất lớn, sau đó... Không có sau đó. Bởi vì khi tỉnh lại lần nữa, hắn đã ở thế giới này rồi. Không khác gì trong tiểu… Có vài người am hiểu thân thể, có vài người am hiểu võ kỹ. Hắn chính là người sau.    - Thế nào, hai điều kiện vẫn lựa chọn không ra sao?    Đụng Lâm Hổ trọng thương, Trương Huyền giống như làm một chuyện nhỏ nhặt không đáng kể tới, hai tay vẫn để ở phía lưng, khẽ cười.    - Nếu lựa chọn không ra, vậy cũng đơn giản! Lại...    - Đánh các ngươi đưa ra lựa chọn!    Nói xong, hắn bước lên trước, gió nổi mây phun, thực lực Tông Sư đỉnh phong, lại không giữ lại, ầm ầm nổ tung!  Là ý chí nuôi dưỡng từ xã hội văn minh, có thể sử dụng những biện pháp khác giải quyết, Trương Huyền luôn luôn không muốn động thủ.   Chỉ có điều, hiện tại xem ra, chiêu này không thể thực hiện được!    Đã như vậy, hắn cũng không việc gì phải khách khí.    Lâm gia ngươi không phải rất lợi hại sao?     Không phải Thiên Vũ vương quốc ai cũng không để vào mắt sao?    Đã như vậy, ta lại đánh cho các ngươi khuất phục, đánh được các ngươi biết...    Thế giới này, còn có một loại người... Các ngươi đắc tội không nổi!    - Tông Sư đỉnh phong?    - Liễu hội trưởng không ngờ là cường giả Tông Sư đỉnh phong?    - Thảo nào... Dám cùng Lâm gia trực tiếp cứng rắn chống lại, thoáng đụng một chút Lâm Hổ trở thành tàn phế. Thực lực như vậy, quả thật có bản lĩnh để kiêu ngạo!    ...    Cảm nhận được khí tức trên người hắn phát ra, tất cả mọi người đều rùng mình.    Ban đầu, trước khi tới, hắn cho thấy Thông Huyền cảnh sơ kỳ, cũng chỉ là biểu hiện giả dối. Thực lực chân chính là Tông Sư đỉnh phong!    Thực lực như vậy, cho dù ở Thiên Vũ vương quốc, cũng tuyệt đối sắp thứ hạng đầu!    - Hắn... Hắn...    Tròng mắt Mạc Vũ sắp rơi ra khỏi viền mắt.    Người khác không biết thân phận của Liễu hội trưởng, cho dù chấn động kinh ngạc, cũng không kinh ngạc quá nhiều. Dù sao, hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, tu luyện tới Tông Sư đỉnh phong, mặc dù thiên tài, cũng không khiến cho tất cả mọi người trợn mắt há hốc mồm!    Nhưng... nàng biết thân phận của đối phương.    Trương Huyền!    Mấy ngày hôm trước mới đột phá Tông Sư, sáu bảy ngày ngắn ngủi không gặp, hắn lại đạt được đỉnh phong?    Tông Sư cảnh mỗi lần thăng cấp một cấp bậc nhỏ, đều cần tốn rất nhiều thời gian. Cho dù thiên tài, từ sơ kỳ đến đỉnh phong không mất thời gian mấy năm cũng rất khó thành công. Vài ngày...    Nàng chỉ cảm thấy toàn thân cũng có chút hoảng hốt, sắp phát điên rồi.    Rất mấu chốt nhất chính là... hắn còn đạt được luyện đan sư tam tinh thậm chí có vượt qua, y sư, thi họa sư, thuần thú sư nhị tinh, danh sư nhị tinh...    Vốn tưởng rằng tệ nhất chính là tu vi. Không nghĩ tới, cũng mạnh như vậy... Mạc Vũ cảm thấy toàn thân đều điên rồi.    Thảo nào đối phương chướng mắt mình. Loại tu vi này, thiên phú này... Đối mặt với thế giới, khẳng định càng rộng lớn hơn, chướng mắt nàng cũng là rất bình thường.    - Liễu lão sư... Là Tông Sư đỉnh phong? So với Trương lão sư còn lợi hại hơn?    Đám người Triệu Nhã cũng đưa mắt nhìn nhau.    Trước đây bị đối phương một chỉ làm gãy kiếm, bọn họ đã biết thực lực của đối phương không kém. Nhưng dù thế nào bọn họ cũng không thể ngờ được, hắn tự nhiên đáng sợ như vậy.    Trương sư chỉ là Tông Sư sơ kỳ, hắn là đỉnh phong...    So với Trương sư còn lợi hại, thảo nào có thể chọc cho đám người Mộc Tuyết Tình khắp chốn bảo vệ. Hắn cũng thật sự có loại bản lĩnh này.    ...    - Tông Sư đỉnh phong? Từng này tuổi lại có thực lực như thế, quả thật không kém. Chỉ có điều, còn chưa đủ bản lĩnh để ngươi kiêu ngạo. Tộc trưởng, mong hãy cho phép ta ra tay giết hắn!    Trương Huyền thể hiện ra thực lực, mọi người Lâm gia cũng đều sửng sốt. Một lão nhân đi nhanh đi lên, hai mắt như đao, lạnh lùng như sương.    - Là nhị trưởng lão Lâm gia, Lâm Tạ!    - Cường giả Tông Sư đỉnh phong, khoảng cách nửa bước Chí Tôn, chỉ có kém một bước!  

Chương 431: Rất mấu chốt nhất chính là..