Câu chuyện của Tịnh Thù bắt nguồn từ câu ca cổ "Tịnh nữ kỳ thù, sĩ ngã vô Thành ngung”. Đây là nguồn cảm hứng cho tên cô. *Tịnh nữ kỳ thù, sĩ ngã vô Thành ngung: Cô gái xinh đẹp, hẹn hò cùng ta dưới góc tường thành. Trong cái thời khắc cuối cùng của tận thế, dưới sự quản lý cứng rắn của chính quyền địa phương, gia đình Tịnh Thù mới khắc khoải sống sót đến năm thứ chín. Nhưng khi đó, nạn đói đã lan tràn khắp nơi, mỗi mẩu thức ăn trở nên cực kỳ quý hiếm. Tại thời điểm quan trọng ấy, Tịnh Thù vô tình khởi động khối Rubik và thu được một không gian di động màu mỡ, nơi cô có thể trồng trọt, nuôi dưỡng cha mẹ mình khỏi cơn đói cùng cực. Nhưng ai ngờ rằng, sau bao nhiêu năm cẩn trọng trong thế giới hỗn loạn, cô lại gặp họa từ chính máu mủ của mình! Tịnh Thù ân hận, cô không nên giúp đỡ dì út. Mẹ cô luôn cảm thấy áy náy: "Anh cả của mẹ qua đời thật là thảm thương, giờ chỉ còn mỗi dì út thôi, chúng ta cứ lén lút giúp đỡ cô ấy bằng ít thức ăn đi." Không ngờ, dì út sau đó đã dẫn cả nhà tới và…

Chương 19: 19: Chuyện Nhà Cậu Cả

Tôi Trồng Trọt Ở Tận ThếTác giả: Ái Ngật Đích Miên Hoa ĐườngTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Mạt Thế, Truyện Nữ Cường, Truyện Thám Hiểm, Truyện Trọng SinhCâu chuyện của Tịnh Thù bắt nguồn từ câu ca cổ "Tịnh nữ kỳ thù, sĩ ngã vô Thành ngung”. Đây là nguồn cảm hứng cho tên cô. *Tịnh nữ kỳ thù, sĩ ngã vô Thành ngung: Cô gái xinh đẹp, hẹn hò cùng ta dưới góc tường thành. Trong cái thời khắc cuối cùng của tận thế, dưới sự quản lý cứng rắn của chính quyền địa phương, gia đình Tịnh Thù mới khắc khoải sống sót đến năm thứ chín. Nhưng khi đó, nạn đói đã lan tràn khắp nơi, mỗi mẩu thức ăn trở nên cực kỳ quý hiếm. Tại thời điểm quan trọng ấy, Tịnh Thù vô tình khởi động khối Rubik và thu được một không gian di động màu mỡ, nơi cô có thể trồng trọt, nuôi dưỡng cha mẹ mình khỏi cơn đói cùng cực. Nhưng ai ngờ rằng, sau bao nhiêu năm cẩn trọng trong thế giới hỗn loạn, cô lại gặp họa từ chính máu mủ của mình! Tịnh Thù ân hận, cô không nên giúp đỡ dì út. Mẹ cô luôn cảm thấy áy náy: "Anh cả của mẹ qua đời thật là thảm thương, giờ chỉ còn mỗi dì út thôi, chúng ta cứ lén lút giúp đỡ cô ấy bằng ít thức ăn đi." Không ngờ, dì út sau đó đã dẫn cả nhà tới và… Nhiều người đến nhặt đồ tiếp tế, sau khi không còn ánh nắng, lượng nông sản trồng được quá ít.Không có bông, không có quần áo, không có chăn, thiếu thốn mọi thứ.Nhiều người đến bới lục trong đống đổ nát để tìm đồ đạc, thỉnh thoảng mới lôi ra vài thi thể, thậm chí còn lột hết quần áo của họ.Mẹ Tịnh Thù khóc, muốn cùng dị út đi tìm xác chết, dì út vừa khóc vừa nói sợ, mẹ Tịnh liền kéo cha Tịnh đi tìm.Cuối cùng họ tìm thấy, tình cảnh thật không nỡ nhìn.Tịnh Thù cảm thấy mẹ chiều dì út đến vậy, muốn đưa mọi thứ cho dì út, một phần nguyên nhân là do cái chết thảm của gia đình cậu cả.Kiếp này, Tịnh Thù không còn cho mẹ cô lý do để chiều dì út nữa, cũng không muốn để cậu cả phải chết một lần nữa.Dì út Tô Mỹ Mỹ, yêu cái đẹp nhưng bản thân không đẹp, con gái là Trương Hàm Hàm, 20 tuổi, mối quan hệ giữa hai mẹ con không tốt.Vì gia đình chồng dì út Trương Trung Dung chú trọng con trai hơn con gái, dì út không thể sinh thêm đứa con thứ hai, nên từ đó hôn nhân của họ đã tan vỡ.Trương Trung Dung có người tình và sinh con trai, vài năm sau thời kỳ tận thế đã chết, dì út Tô Mỹ Mỹ do hoàn cảnh buộc phải chấp nhận chung chồng.Nhưng Tịnh Thù chỉ biết trước khi chết, chú Tôn và dì út đã có quan hệ từ lâu, chú Tôn thật không có trách nhiệm, chồng dì út dám công khai còn chú Tôn chỉ dám lén lút.Bố không yêu, mẹ không quan tâm, Trương Hàm Hàm từ nhỏ được nuôi dạy rất ích kỷ, tự tôn, luôn đối địch với mọi người.Đối với loại người lấy oán báo ân như dì út Tô Mỹ Mỹ, mẹ Tịnh không nỡ để bà ta chết, Tịnh Thù cũng không nỡ để bà ta chết, cô muốn đẩy bà ta đến bên bờ vực, sau đó tốt bụng kéo lại, rồi lại đẩy.Rột rột rột!Khi Tịnh Thù đang nhớ lại chuyện kiếp trước, bụng cô không chịu nổi mà kêu to, lại vào một thời điểm kỳ lạ như vậy."Cái đứa trẻ này lại đi đâu nữa vậy? Hôm nay mẹ gọi dì với cậu đến ăn cơm, tiện thể bàn bạc chuyện của con luôn.”Mẹ Tịnh Thù từ bếp chạy ra còn đang cầm dao chặt thịt và đưa cho Tịnh Thù một miếng cá! đã bị chiên cháy."Ăn tạm cái này trước, rồi nói chuyện với cậu và dì đi."Trời ạ.Làm hết hồn.Nhìn thấy cá bị cháy, dì út Tô Mỹ Mỹ đứng dậy:"Để em giúp chị một tay."Dì út Tô Mỹ Mỹ thật sự từ nhỏ đến lớn đã ăn quá nhiều bữa cơm do mẹ Tịnh nấu, trước đây bà ta nghĩ mẹ Tịnh cố ý làm vậy.Nhưng sau này thì phát hiện ra mẹ Tịnh thực sự không khéo tay.

Nhiều người đến nhặt đồ tiếp tế, sau khi không còn ánh nắng, lượng nông sản trồng được quá ít.

Không có bông, không có quần áo, không có chăn, thiếu thốn mọi thứ.

Nhiều người đến bới lục trong đống đổ nát để tìm đồ đạc, thỉnh thoảng mới lôi ra vài thi thể, thậm chí còn lột hết quần áo của họ.

Mẹ Tịnh Thù khóc, muốn cùng dị út đi tìm xác chết, dì út vừa khóc vừa nói sợ, mẹ Tịnh liền kéo cha Tịnh đi tìm.

Cuối cùng họ tìm thấy, tình cảnh thật không nỡ nhìn.

Tịnh Thù cảm thấy mẹ chiều dì út đến vậy, muốn đưa mọi thứ cho dì út, một phần nguyên nhân là do cái chết thảm của gia đình cậu cả.

Kiếp này, Tịnh Thù không còn cho mẹ cô lý do để chiều dì út nữa, cũng không muốn để cậu cả phải chết một lần nữa.

Dì út Tô Mỹ Mỹ, yêu cái đẹp nhưng bản thân không đẹp, con gái là Trương Hàm Hàm, 20 tuổi, mối quan hệ giữa hai mẹ con không tốt.

Vì gia đình chồng dì út Trương Trung Dung chú trọng con trai hơn con gái, dì út không thể sinh thêm đứa con thứ hai, nên từ đó hôn nhân của họ đã tan vỡ.

Trương Trung Dung có người tình và sinh con trai, vài năm sau thời kỳ tận thế đã chết, dì út Tô Mỹ Mỹ do hoàn cảnh buộc phải chấp nhận chung chồng.

Nhưng Tịnh Thù chỉ biết trước khi chết, chú Tôn và dì út đã có quan hệ từ lâu, chú Tôn thật không có trách nhiệm, chồng dì út dám công khai còn chú Tôn chỉ dám lén lút.

Bố không yêu, mẹ không quan tâm, Trương Hàm Hàm từ nhỏ được nuôi dạy rất ích kỷ, tự tôn, luôn đối địch với mọi người.

Đối với loại người lấy oán báo ân như dì út Tô Mỹ Mỹ, mẹ Tịnh không nỡ để bà ta chết, Tịnh Thù cũng không nỡ để bà ta chết, cô muốn đẩy bà ta đến bên bờ vực, sau đó tốt bụng kéo lại, rồi lại đẩy.

Rột rột rột!

Khi Tịnh Thù đang nhớ lại chuyện kiếp trước, bụng cô không chịu nổi mà kêu to, lại vào một thời điểm kỳ lạ như vậy.

"Cái đứa trẻ này lại đi đâu nữa vậy? Hôm nay mẹ gọi dì với cậu đến ăn cơm, tiện thể bàn bạc chuyện của con luôn.

Mẹ Tịnh Thù từ bếp chạy ra còn đang cầm dao chặt thịt và đưa cho Tịnh Thù một miếng cá! đã bị chiên cháy.

"Ăn tạm cái này trước, rồi nói chuyện với cậu và dì đi.

"

Trời ạ.

Làm hết hồn.

Nhìn thấy cá bị cháy, dì út Tô Mỹ Mỹ đứng dậy:

"Để em giúp chị một tay.

"

Dì út Tô Mỹ Mỹ thật sự từ nhỏ đến lớn đã ăn quá nhiều bữa cơm do mẹ Tịnh nấu, trước đây bà ta nghĩ mẹ Tịnh cố ý làm vậy.

Nhưng sau này thì phát hiện ra mẹ Tịnh thực sự không khéo tay.

Tôi Trồng Trọt Ở Tận ThếTác giả: Ái Ngật Đích Miên Hoa ĐườngTruyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Mạt Thế, Truyện Nữ Cường, Truyện Thám Hiểm, Truyện Trọng SinhCâu chuyện của Tịnh Thù bắt nguồn từ câu ca cổ "Tịnh nữ kỳ thù, sĩ ngã vô Thành ngung”. Đây là nguồn cảm hứng cho tên cô. *Tịnh nữ kỳ thù, sĩ ngã vô Thành ngung: Cô gái xinh đẹp, hẹn hò cùng ta dưới góc tường thành. Trong cái thời khắc cuối cùng của tận thế, dưới sự quản lý cứng rắn của chính quyền địa phương, gia đình Tịnh Thù mới khắc khoải sống sót đến năm thứ chín. Nhưng khi đó, nạn đói đã lan tràn khắp nơi, mỗi mẩu thức ăn trở nên cực kỳ quý hiếm. Tại thời điểm quan trọng ấy, Tịnh Thù vô tình khởi động khối Rubik và thu được một không gian di động màu mỡ, nơi cô có thể trồng trọt, nuôi dưỡng cha mẹ mình khỏi cơn đói cùng cực. Nhưng ai ngờ rằng, sau bao nhiêu năm cẩn trọng trong thế giới hỗn loạn, cô lại gặp họa từ chính máu mủ của mình! Tịnh Thù ân hận, cô không nên giúp đỡ dì út. Mẹ cô luôn cảm thấy áy náy: "Anh cả của mẹ qua đời thật là thảm thương, giờ chỉ còn mỗi dì út thôi, chúng ta cứ lén lút giúp đỡ cô ấy bằng ít thức ăn đi." Không ngờ, dì út sau đó đã dẫn cả nhà tới và… Nhiều người đến nhặt đồ tiếp tế, sau khi không còn ánh nắng, lượng nông sản trồng được quá ít.Không có bông, không có quần áo, không có chăn, thiếu thốn mọi thứ.Nhiều người đến bới lục trong đống đổ nát để tìm đồ đạc, thỉnh thoảng mới lôi ra vài thi thể, thậm chí còn lột hết quần áo của họ.Mẹ Tịnh Thù khóc, muốn cùng dị út đi tìm xác chết, dì út vừa khóc vừa nói sợ, mẹ Tịnh liền kéo cha Tịnh đi tìm.Cuối cùng họ tìm thấy, tình cảnh thật không nỡ nhìn.Tịnh Thù cảm thấy mẹ chiều dì út đến vậy, muốn đưa mọi thứ cho dì út, một phần nguyên nhân là do cái chết thảm của gia đình cậu cả.Kiếp này, Tịnh Thù không còn cho mẹ cô lý do để chiều dì út nữa, cũng không muốn để cậu cả phải chết một lần nữa.Dì út Tô Mỹ Mỹ, yêu cái đẹp nhưng bản thân không đẹp, con gái là Trương Hàm Hàm, 20 tuổi, mối quan hệ giữa hai mẹ con không tốt.Vì gia đình chồng dì út Trương Trung Dung chú trọng con trai hơn con gái, dì út không thể sinh thêm đứa con thứ hai, nên từ đó hôn nhân của họ đã tan vỡ.Trương Trung Dung có người tình và sinh con trai, vài năm sau thời kỳ tận thế đã chết, dì út Tô Mỹ Mỹ do hoàn cảnh buộc phải chấp nhận chung chồng.Nhưng Tịnh Thù chỉ biết trước khi chết, chú Tôn và dì út đã có quan hệ từ lâu, chú Tôn thật không có trách nhiệm, chồng dì út dám công khai còn chú Tôn chỉ dám lén lút.Bố không yêu, mẹ không quan tâm, Trương Hàm Hàm từ nhỏ được nuôi dạy rất ích kỷ, tự tôn, luôn đối địch với mọi người.Đối với loại người lấy oán báo ân như dì út Tô Mỹ Mỹ, mẹ Tịnh không nỡ để bà ta chết, Tịnh Thù cũng không nỡ để bà ta chết, cô muốn đẩy bà ta đến bên bờ vực, sau đó tốt bụng kéo lại, rồi lại đẩy.Rột rột rột!Khi Tịnh Thù đang nhớ lại chuyện kiếp trước, bụng cô không chịu nổi mà kêu to, lại vào một thời điểm kỳ lạ như vậy."Cái đứa trẻ này lại đi đâu nữa vậy? Hôm nay mẹ gọi dì với cậu đến ăn cơm, tiện thể bàn bạc chuyện của con luôn.”Mẹ Tịnh Thù từ bếp chạy ra còn đang cầm dao chặt thịt và đưa cho Tịnh Thù một miếng cá! đã bị chiên cháy."Ăn tạm cái này trước, rồi nói chuyện với cậu và dì đi."Trời ạ.Làm hết hồn.Nhìn thấy cá bị cháy, dì út Tô Mỹ Mỹ đứng dậy:"Để em giúp chị một tay."Dì út Tô Mỹ Mỹ thật sự từ nhỏ đến lớn đã ăn quá nhiều bữa cơm do mẹ Tịnh nấu, trước đây bà ta nghĩ mẹ Tịnh cố ý làm vậy.Nhưng sau này thì phát hiện ra mẹ Tịnh thực sự không khéo tay.

Chương 19: 19: Chuyện Nhà Cậu Cả