Tác giả:

Ở bên ngoài hư không! Đế Nguyên Quân trải qua một trận chiến lớn, cơ thể nay đã bị trọng thương thảm trọng, khí tức trên người đang không ngừng giảm xuống chỉ còn hơn phân nữa. Lúc này, trên người đang bị hàng ngàn hàng vạn sợi xích màu vàng trói buộc. Đó là Thiên Đạo khóa. “Nhân loại thấp bé, còn không chịu đầu hàng”. Đứng ở trên cao, Thiên Đạo Tử hai tay vòng ra sau người, tư thể thong dong, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống Đế Nguyên Quân như chủ tể nhìn xuống sâu kiến. “Hahaha… Đầu hàng, Thiên Đạo Tử, ngươi tự cho bản thân mình là đúng”. Đáp lại, Đế Nguyên Quân sắc mặt sáng ngời, hai mắt phát ra tinh quang nói. “Thiên Đạo lực lượng cũng chỉ như thế thôi”. “Hừ”. Thiên Đạo Tử hừ lạnh một tiếng rồi dốc hết sức lực đánh ra, truyền Thiên Đạo lực lượng vào bên trong Thiên Đạo Khóa. Chỉ Thấy, Đế Nguyên Quân lớn tiếng quát một tiếng. “Phá cho ta”. Ngay lập tức, vô vàn sợi xiềng xích bị chấn nát, khí tức trên người Đế Nguyên Quân mặc dù đã giảm đi phân nửa những đối phó với những sợi xiềng…

Chương 479: Một Đối Ba

Chuế Tế Đỉnh Phong Nhất Đẳng Độc TônTác giả: Tương Tác TaTruyện Tiên HiệpỞ bên ngoài hư không! Đế Nguyên Quân trải qua một trận chiến lớn, cơ thể nay đã bị trọng thương thảm trọng, khí tức trên người đang không ngừng giảm xuống chỉ còn hơn phân nữa. Lúc này, trên người đang bị hàng ngàn hàng vạn sợi xích màu vàng trói buộc. Đó là Thiên Đạo khóa. “Nhân loại thấp bé, còn không chịu đầu hàng”. Đứng ở trên cao, Thiên Đạo Tử hai tay vòng ra sau người, tư thể thong dong, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống Đế Nguyên Quân như chủ tể nhìn xuống sâu kiến. “Hahaha… Đầu hàng, Thiên Đạo Tử, ngươi tự cho bản thân mình là đúng”. Đáp lại, Đế Nguyên Quân sắc mặt sáng ngời, hai mắt phát ra tinh quang nói. “Thiên Đạo lực lượng cũng chỉ như thế thôi”. “Hừ”. Thiên Đạo Tử hừ lạnh một tiếng rồi dốc hết sức lực đánh ra, truyền Thiên Đạo lực lượng vào bên trong Thiên Đạo Khóa. Chỉ Thấy, Đế Nguyên Quân lớn tiếng quát một tiếng. “Phá cho ta”. Ngay lập tức, vô vàn sợi xiềng xích bị chấn nát, khí tức trên người Đế Nguyên Quân mặc dù đã giảm đi phân nửa những đối phó với những sợi xiềng… Dương mắt nhìn Vân Diệp, sắc mặt ba vị lão giả lúc này trông khó coi đến cực điểm.Họ không thể ngờ được, một người mà bản thân từng khinh thường nay lại vượt mặt trong một thời gian ngắn như vậy.Nghĩ lại, bọn họ đột phá Tinh Cực cảnh đến nay đã được hai năm nhưng thực lực vẫn cứ dậm chân tại chỗ và không chút tiến triển nào cả.Trong thời gian về dưới trước Lý Mộ Viên, bọn họ được hắn ta cung cấp tài nguyên tu luyện cũng như chỉ điểm để có thể đột phá.Nhưng sau đó thì sao?Bọn họ đã làm không ít chuyện cho Lý Mộ Viên, từ đuổi giết cho đến cướp đoạt thì họ cuối cùng cũng chỉ nhận lại được một phần nhỏ còn tất cả đều nằm trong tay của hắn ta.Bọn họ lúc đó trông giống như những con chó chỉ biết vâng lệnh chủ mà không đòi hỏi bất cứ thứ gì.Nói đúng hơn là không có quyền đó, họ không dám và e ngại trước sức mạnh của hắn ta.Sợ là, Lý Mộ Viên phật ý thì vị thế của bản thân sẽ bị ảnh hưởng.Mặc dù biết là thế nhưng bọn họ vẫn cảm thấy vui vì bản thân ôm được một cái chân lớn và nuôi hy vọng sau khi rời khỏi bí cảnh sẽ nhận được sự giúp đỡ và bảo hộ của Lý gia chủ.Nhưng họ chưa từng nghĩ đến việc bản thân có cơ hội để thoát ra được hay sao?Chỉ vì đột phá, vì e ngại trước thực lực của Lý Mộ Viên và vì để lấy lòng nên cả ba người đã làm quần quật, thậm chí còn bỏ mặc sự tu luyện của bản thân để đổi lấy vị thế.Nhưng còn nay thì sao?Chỉ trong thời gian ngắn ngủi mấy tháng, bị một người mà họ từng xem thương vượt mặt và bây giờ còn đứng trước ngưởng của của tử vong.Rơi vòng trong hoàn cảnh này, bọn họ mới biết bản thân sai lầm như thế nào? Trong lòng họ có chút rung động và cảm thấy hối hận?Nếu dùng thời gian làm chó ở bên cạnh Lý Mộ Viên để tu luyện thì cảnh giới của họ sẽ còn dậm chân tại chỗ như thế này sao?Những dòng suy nghĩ này dần hiện lên trong tâm trí cả ba người nhưng tất cả cũng đã quá muộn.Nhìn dáng vẻ Vân Diệp dửng dưng và trong ánh mắt chứa đựng sát ý vô cùng mãnh liệt, cả ba người đã biết số phận của mình sẽ phải ngả xuống tại nơi này.Tuy trong lòng họ không cam nhưng bản thân hiện tại không khác gì một con chim ở trong lồng, muốn vùng vẫy thoát ra cũng không được.Cảm thấy khóe miệng đắng chắt, Thanh lão ánh mắt run run nhìn Vân Diệp một lúc rồi thở dài.Mặc dù không muốn chết nhưng nghiệp do mình tự tạo thì bản thân sẽ tự gánh chịu.Việc Vân gia bị diệt là do một tay ông ta mà ra, cũng vì ý định lấy lòng Lý Mộ Viên mà lão ta sẵn sàng đầy hàng trăm mạng người của một gia tộc, sẵn sàng phản bội mối quan hệ giữa lão cùng cha của Vân Diệp.Lão ta cảm thấy rất hối hận, nếu bản thân không làm ra chuyện đó và đi tìm kiếm cơ duyên ở ngoài kia mà không đi tắt như hiện tại thì mọi chuyện đâu có đi đến bước đường này.Khóe miệng lão run lên một cái rồi thốt ra thành tiếng.Đọc truyện hay tại ⩵ T.

Dương mắt nhìn Vân Diệp, sắc mặt ba vị lão giả lúc này trông khó coi đến cực điểm.

Họ không thể ngờ được, một người mà bản thân từng khinh thường nay lại vượt mặt trong một thời gian ngắn như vậy.

Nghĩ lại, bọn họ đột phá Tinh Cực cảnh đến nay đã được hai năm nhưng thực lực vẫn cứ dậm chân tại chỗ và không chút tiến triển nào cả.

Trong thời gian về dưới trước Lý Mộ Viên, bọn họ được hắn ta cung cấp tài nguyên tu luyện cũng như chỉ điểm để có thể đột phá.

Nhưng sau đó thì sao?

Bọn họ đã làm không ít chuyện cho Lý Mộ Viên, từ đuổi giết cho đến cướp đoạt thì họ cuối cùng cũng chỉ nhận lại được một phần nhỏ còn tất cả đều nằm trong tay của hắn ta.

Bọn họ lúc đó trông giống như những con chó chỉ biết vâng lệnh chủ mà không đòi hỏi bất cứ thứ gì.

Nói đúng hơn là không có quyền đó, họ không dám và e ngại trước sức mạnh của hắn ta.

Sợ là, Lý Mộ Viên phật ý thì vị thế của bản thân sẽ bị ảnh hưởng.

Mặc dù biết là thế nhưng bọn họ vẫn cảm thấy vui vì bản thân ôm được một cái chân lớn và nuôi hy vọng sau khi rời khỏi bí cảnh sẽ nhận được sự giúp đỡ và bảo hộ của Lý gia chủ.

Nhưng họ chưa từng nghĩ đến việc bản thân có cơ hội để thoát ra được hay sao?

Chỉ vì đột phá, vì e ngại trước thực lực của Lý Mộ Viên và vì để lấy lòng nên cả ba người đã làm quần quật, thậm chí còn bỏ mặc sự tu luyện của bản thân để đổi lấy vị thế.

Nhưng còn nay thì sao?

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi mấy tháng, bị một người mà họ từng xem thương vượt mặt và bây giờ còn đứng trước ngưởng của của tử vong.

Rơi vòng trong hoàn cảnh này, bọn họ mới biết bản thân sai lầm như thế nào? Trong lòng họ có chút rung động và cảm thấy hối hận?

Nếu dùng thời gian làm chó ở bên cạnh Lý Mộ Viên để tu luyện thì cảnh giới của họ sẽ còn dậm chân tại chỗ như thế này sao?

Những dòng suy nghĩ này dần hiện lên trong tâm trí cả ba người nhưng tất cả cũng đã quá muộn.

Nhìn dáng vẻ Vân Diệp dửng dưng và trong ánh mắt chứa đựng sát ý vô cùng mãnh liệt, cả ba người đã biết số phận của mình sẽ phải ngả xuống tại nơi này.

Tuy trong lòng họ không cam nhưng bản thân hiện tại không khác gì một con chim ở trong lồng, muốn vùng vẫy thoát ra cũng không được.

Cảm thấy khóe miệng đắng chắt, Thanh lão ánh mắt run run nhìn Vân Diệp một lúc rồi thở dài.

Mặc dù không muốn chết nhưng nghiệp do mình tự tạo thì bản thân sẽ tự gánh chịu.

Việc Vân gia bị diệt là do một tay ông ta mà ra, cũng vì ý định lấy lòng Lý Mộ Viên mà lão ta sẵn sàng đầy hàng trăm mạng người của một gia tộc, sẵn sàng phản bội mối quan hệ giữa lão cùng cha của Vân Diệp.

Lão ta cảm thấy rất hối hận, nếu bản thân không làm ra chuyện đó và đi tìm kiếm cơ duyên ở ngoài kia mà không đi tắt như hiện tại thì mọi chuyện đâu có đi đến bước đường này.

Khóe miệng lão run lên một cái rồi thốt ra thành tiếng.

Đọc truyện hay tại ⩵ T.

Chuế Tế Đỉnh Phong Nhất Đẳng Độc TônTác giả: Tương Tác TaTruyện Tiên HiệpỞ bên ngoài hư không! Đế Nguyên Quân trải qua một trận chiến lớn, cơ thể nay đã bị trọng thương thảm trọng, khí tức trên người đang không ngừng giảm xuống chỉ còn hơn phân nữa. Lúc này, trên người đang bị hàng ngàn hàng vạn sợi xích màu vàng trói buộc. Đó là Thiên Đạo khóa. “Nhân loại thấp bé, còn không chịu đầu hàng”. Đứng ở trên cao, Thiên Đạo Tử hai tay vòng ra sau người, tư thể thong dong, ánh mắt từ trên cao nhìn xuống Đế Nguyên Quân như chủ tể nhìn xuống sâu kiến. “Hahaha… Đầu hàng, Thiên Đạo Tử, ngươi tự cho bản thân mình là đúng”. Đáp lại, Đế Nguyên Quân sắc mặt sáng ngời, hai mắt phát ra tinh quang nói. “Thiên Đạo lực lượng cũng chỉ như thế thôi”. “Hừ”. Thiên Đạo Tử hừ lạnh một tiếng rồi dốc hết sức lực đánh ra, truyền Thiên Đạo lực lượng vào bên trong Thiên Đạo Khóa. Chỉ Thấy, Đế Nguyên Quân lớn tiếng quát một tiếng. “Phá cho ta”. Ngay lập tức, vô vàn sợi xiềng xích bị chấn nát, khí tức trên người Đế Nguyên Quân mặc dù đã giảm đi phân nửa những đối phó với những sợi xiềng… Dương mắt nhìn Vân Diệp, sắc mặt ba vị lão giả lúc này trông khó coi đến cực điểm.Họ không thể ngờ được, một người mà bản thân từng khinh thường nay lại vượt mặt trong một thời gian ngắn như vậy.Nghĩ lại, bọn họ đột phá Tinh Cực cảnh đến nay đã được hai năm nhưng thực lực vẫn cứ dậm chân tại chỗ và không chút tiến triển nào cả.Trong thời gian về dưới trước Lý Mộ Viên, bọn họ được hắn ta cung cấp tài nguyên tu luyện cũng như chỉ điểm để có thể đột phá.Nhưng sau đó thì sao?Bọn họ đã làm không ít chuyện cho Lý Mộ Viên, từ đuổi giết cho đến cướp đoạt thì họ cuối cùng cũng chỉ nhận lại được một phần nhỏ còn tất cả đều nằm trong tay của hắn ta.Bọn họ lúc đó trông giống như những con chó chỉ biết vâng lệnh chủ mà không đòi hỏi bất cứ thứ gì.Nói đúng hơn là không có quyền đó, họ không dám và e ngại trước sức mạnh của hắn ta.Sợ là, Lý Mộ Viên phật ý thì vị thế của bản thân sẽ bị ảnh hưởng.Mặc dù biết là thế nhưng bọn họ vẫn cảm thấy vui vì bản thân ôm được một cái chân lớn và nuôi hy vọng sau khi rời khỏi bí cảnh sẽ nhận được sự giúp đỡ và bảo hộ của Lý gia chủ.Nhưng họ chưa từng nghĩ đến việc bản thân có cơ hội để thoát ra được hay sao?Chỉ vì đột phá, vì e ngại trước thực lực của Lý Mộ Viên và vì để lấy lòng nên cả ba người đã làm quần quật, thậm chí còn bỏ mặc sự tu luyện của bản thân để đổi lấy vị thế.Nhưng còn nay thì sao?Chỉ trong thời gian ngắn ngủi mấy tháng, bị một người mà họ từng xem thương vượt mặt và bây giờ còn đứng trước ngưởng của của tử vong.Rơi vòng trong hoàn cảnh này, bọn họ mới biết bản thân sai lầm như thế nào? Trong lòng họ có chút rung động và cảm thấy hối hận?Nếu dùng thời gian làm chó ở bên cạnh Lý Mộ Viên để tu luyện thì cảnh giới của họ sẽ còn dậm chân tại chỗ như thế này sao?Những dòng suy nghĩ này dần hiện lên trong tâm trí cả ba người nhưng tất cả cũng đã quá muộn.Nhìn dáng vẻ Vân Diệp dửng dưng và trong ánh mắt chứa đựng sát ý vô cùng mãnh liệt, cả ba người đã biết số phận của mình sẽ phải ngả xuống tại nơi này.Tuy trong lòng họ không cam nhưng bản thân hiện tại không khác gì một con chim ở trong lồng, muốn vùng vẫy thoát ra cũng không được.Cảm thấy khóe miệng đắng chắt, Thanh lão ánh mắt run run nhìn Vân Diệp một lúc rồi thở dài.Mặc dù không muốn chết nhưng nghiệp do mình tự tạo thì bản thân sẽ tự gánh chịu.Việc Vân gia bị diệt là do một tay ông ta mà ra, cũng vì ý định lấy lòng Lý Mộ Viên mà lão ta sẵn sàng đầy hàng trăm mạng người của một gia tộc, sẵn sàng phản bội mối quan hệ giữa lão cùng cha của Vân Diệp.Lão ta cảm thấy rất hối hận, nếu bản thân không làm ra chuyện đó và đi tìm kiếm cơ duyên ở ngoài kia mà không đi tắt như hiện tại thì mọi chuyện đâu có đi đến bước đường này.Khóe miệng lão run lên một cái rồi thốt ra thành tiếng.Đọc truyện hay tại ⩵ T.

Chương 479: Một Đối Ba