Tác giả:

Cuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm  tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành…

Chương 24: Con có thể ứng phó được.”

Thương Long Chiến Thần - Tô Trường PhongTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpCuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm  tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành… "Tô Trường Phong, không có bản lĩnh còn giả bộ anh hùng hảo hán, bảo cậu đi cậu lại không chịu đi, nếu không cũng không tốn nhiều tiền như vậy. Thanh Ca kết hôn với cậu quả thật là xui xẻo tám đời!"  Tô Trường Phong cười cười: "Mẹ, không sao. Bọn họ không tính là gì, cùng lắm chỉ là hai con kiến mà thôi.”  Tóc vàng vừa nghe, nhất thời nổi giận.  “Đm, muốn chết?”  Nhưng mà, lời của hắn vừa nói ra khỏi miệng.  Bốp!  Tô Trường Phong cho tên đó ăn một bạt tai, đánh cho hắn ngã nhào trên mặt đất, bốn cái răng vỡ tung, nửa cái mạng thiếu chút nữa không còn.  “Muốn giết tôi, mày đủ tư cách sao?" Tô Trường Phong nhìn lông vàng và khỉ ốm, thản nhiên nói.  Xì.  Tống Thế Minh và Tưởng Lệ đều sửng sốt.  Sáu năm không gặp, tiểu tử này bây giờ khí lực lớn như vậy?  Khỉ ốm cũng bị Tô Trường Phong kinh hãi, tay cầm dao cũng có chút run rẩy.  Tên này ra tay tàn nhẫn như vậy, rõ ràng không dễ chọc.  “”Được, mày đủ tàn nhẫn. Chờ đó, có bản lĩnh đừng chạy!" Khỉ ốm tay run rẩy, uy h**p nói.  Tô Trường Phong thản nhiên nhìn hắn: "Những con kiến hôi chúng mày, đến nhiều hơn nữa thì thế nào? Nếu muốn lúc nào cũng có thể đến tìm tôi.”  “Mày biết bọn tao làngười của ai không?" Khỉ ốm trừng mắt nhìn Tô Trường Phong.  Tô Trường Phong nói: "Tôi mặc kệ các người là người của ai, ai dám động đến người nhà tôi, tôi liền gi3t chết người đó.”  Khỉ ốm hừ lạnh một tiếng: "Mày chờ xem đi!”  Nói xong, hắn ôm cái đầu vàng khè của mình vội vàng rời đi.  Sau khi hai người rời đi, Tống Thế Ân và Tưởng Lệ xem như thở phào nhẹ nhõm, nhưng bọn họ cũng không thay đổi thái độ với Tô Trường Phong.  “Tô Trường Phong, cậu giả bộ gì chứ? Bọn họ là ai, chẳng lẽ cậu không nhìn ra sao?”  "Những người này chúng ta có thể đắc tội nổi sao? trêu chọc đến những người này, ngay cả Thanh Ca cũng phải chịu liên lụy theo cậu!" Tưởng Lệ trừng mắt nhìn Tô Trường Phong, tức giận nói.  Tô Trường Phong cười cười: "Mẹ, không sao, yên tâm đi. Con có thể ứng phó được.”  “Hai người tới tìm Thanh Ca phải không? Đi thôi, con dẫn hai người qua đó. Có chuyện gì, về nhà rồi nói.”  Nói xong, hắn nhận lấy hai cái túi lớn từ trong tay hai người rồi đi trước.  Tưởng Lệ hừ một tiếng, không nói gì nữa. Sau đó cùng Tống Thế Minh theo sau Tô Trường Phong rời đi.  Trong nhà cũ, Tống Thanh Ca đang giặt quần áo. Bởi vì trời lạnh, tay cô lạnh đến đỏ cả lên.  "Thanh Ca, em xem ai tới?" Tô Trường Phong buông túi hành lý, cười nói.  Tống Thanh Ca ngẩng đầu, thấy vợ chồng Tống Thế Minh, ngẩn người, vành mắt đột nhiên đỏ lên. 

"Tô Trường Phong, không có bản lĩnh còn giả bộ anh hùng hảo hán, bảo cậu đi cậu lại không chịu đi, nếu không cũng không tốn nhiều tiền như vậy. Thanh Ca kết hôn với cậu quả thật là xui xẻo tám đời!"  

Tô Trường Phong cười cười: "Mẹ, không sao. Bọn họ không tính là gì, cùng lắm chỉ là hai con kiến mà thôi.”  

Tóc vàng vừa nghe, nhất thời nổi giận.  

“Đm, muốn chết?”  

Nhưng mà, lời của hắn vừa nói ra khỏi miệng.  

Bốp!  

Tô Trường Phong cho tên đó ăn một bạt tai, đánh cho hắn ngã nhào trên mặt đất, bốn cái răng vỡ tung, nửa cái mạng thiếu chút nữa không còn.  

“Muốn giết tôi, mày đủ tư cách sao?" Tô Trường Phong nhìn lông vàng và khỉ ốm, thản nhiên nói.  

Xì.  

Tống Thế Minh và Tưởng Lệ đều sửng sốt.  

Sáu năm không gặp, tiểu tử này bây giờ khí lực lớn như vậy?  

Khỉ ốm cũng bị Tô Trường Phong kinh hãi, tay cầm dao cũng có chút run rẩy.  

Tên này ra tay tàn nhẫn như vậy, rõ ràng không dễ chọc.  

“”Được, mày đủ tàn nhẫn. Chờ đó, có bản lĩnh đừng chạy!" Khỉ ốm tay run rẩy, uy h**p nói.  

Tô Trường Phong thản nhiên nhìn hắn: "Những con kiến hôi chúng mày, đến nhiều hơn nữa thì thế nào? Nếu muốn lúc nào cũng có thể đến tìm tôi.”  

“Mày biết bọn tao làngười của ai không?" Khỉ ốm trừng mắt nhìn Tô Trường Phong.  

Tô Trường Phong nói: "Tôi mặc kệ các người là người của ai, ai dám động đến người nhà tôi, tôi liền gi3t chết người đó.”  

Khỉ ốm hừ lạnh một tiếng: "Mày chờ xem đi!”  

Nói xong, hắn ôm cái đầu vàng khè của mình vội vàng rời đi.  

Sau khi hai người rời đi, Tống Thế Ân và Tưởng Lệ xem như thở phào nhẹ nhõm, nhưng bọn họ cũng không thay đổi thái độ với Tô Trường Phong.  

“Tô Trường Phong, cậu giả bộ gì chứ? Bọn họ là ai, chẳng lẽ cậu không nhìn ra sao?”  

"Những người này chúng ta có thể đắc tội nổi sao? trêu chọc đến những người này, ngay cả Thanh Ca cũng phải chịu liên lụy theo cậu!" Tưởng Lệ trừng mắt nhìn Tô Trường Phong, tức giận nói.  

Tô Trường Phong cười cười: "Mẹ, không sao, yên tâm đi. Con có thể ứng phó được.”  

“Hai người tới tìm Thanh Ca phải không? Đi thôi, con dẫn hai người qua đó. Có chuyện gì, về nhà rồi nói.”  

Nói xong, hắn nhận lấy hai cái túi lớn từ trong tay hai người rồi đi trước.  

Tưởng Lệ hừ một tiếng, không nói gì nữa. Sau đó cùng Tống Thế Minh theo sau Tô Trường Phong rời đi.  

Trong nhà cũ, Tống Thanh Ca đang giặt quần áo. Bởi vì trời lạnh, tay cô lạnh đến đỏ cả lên.  

"Thanh Ca, em xem ai tới?" Tô Trường Phong buông túi hành lý, cười nói.  

Tống Thanh Ca ngẩng đầu, thấy vợ chồng Tống Thế Minh, ngẩn người, vành mắt đột nhiên đỏ lên. 

Thương Long Chiến Thần - Tô Trường PhongTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpCuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm  tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành… "Tô Trường Phong, không có bản lĩnh còn giả bộ anh hùng hảo hán, bảo cậu đi cậu lại không chịu đi, nếu không cũng không tốn nhiều tiền như vậy. Thanh Ca kết hôn với cậu quả thật là xui xẻo tám đời!"  Tô Trường Phong cười cười: "Mẹ, không sao. Bọn họ không tính là gì, cùng lắm chỉ là hai con kiến mà thôi.”  Tóc vàng vừa nghe, nhất thời nổi giận.  “Đm, muốn chết?”  Nhưng mà, lời của hắn vừa nói ra khỏi miệng.  Bốp!  Tô Trường Phong cho tên đó ăn một bạt tai, đánh cho hắn ngã nhào trên mặt đất, bốn cái răng vỡ tung, nửa cái mạng thiếu chút nữa không còn.  “Muốn giết tôi, mày đủ tư cách sao?" Tô Trường Phong nhìn lông vàng và khỉ ốm, thản nhiên nói.  Xì.  Tống Thế Minh và Tưởng Lệ đều sửng sốt.  Sáu năm không gặp, tiểu tử này bây giờ khí lực lớn như vậy?  Khỉ ốm cũng bị Tô Trường Phong kinh hãi, tay cầm dao cũng có chút run rẩy.  Tên này ra tay tàn nhẫn như vậy, rõ ràng không dễ chọc.  “”Được, mày đủ tàn nhẫn. Chờ đó, có bản lĩnh đừng chạy!" Khỉ ốm tay run rẩy, uy h**p nói.  Tô Trường Phong thản nhiên nhìn hắn: "Những con kiến hôi chúng mày, đến nhiều hơn nữa thì thế nào? Nếu muốn lúc nào cũng có thể đến tìm tôi.”  “Mày biết bọn tao làngười của ai không?" Khỉ ốm trừng mắt nhìn Tô Trường Phong.  Tô Trường Phong nói: "Tôi mặc kệ các người là người của ai, ai dám động đến người nhà tôi, tôi liền gi3t chết người đó.”  Khỉ ốm hừ lạnh một tiếng: "Mày chờ xem đi!”  Nói xong, hắn ôm cái đầu vàng khè của mình vội vàng rời đi.  Sau khi hai người rời đi, Tống Thế Ân và Tưởng Lệ xem như thở phào nhẹ nhõm, nhưng bọn họ cũng không thay đổi thái độ với Tô Trường Phong.  “Tô Trường Phong, cậu giả bộ gì chứ? Bọn họ là ai, chẳng lẽ cậu không nhìn ra sao?”  "Những người này chúng ta có thể đắc tội nổi sao? trêu chọc đến những người này, ngay cả Thanh Ca cũng phải chịu liên lụy theo cậu!" Tưởng Lệ trừng mắt nhìn Tô Trường Phong, tức giận nói.  Tô Trường Phong cười cười: "Mẹ, không sao, yên tâm đi. Con có thể ứng phó được.”  “Hai người tới tìm Thanh Ca phải không? Đi thôi, con dẫn hai người qua đó. Có chuyện gì, về nhà rồi nói.”  Nói xong, hắn nhận lấy hai cái túi lớn từ trong tay hai người rồi đi trước.  Tưởng Lệ hừ một tiếng, không nói gì nữa. Sau đó cùng Tống Thế Minh theo sau Tô Trường Phong rời đi.  Trong nhà cũ, Tống Thanh Ca đang giặt quần áo. Bởi vì trời lạnh, tay cô lạnh đến đỏ cả lên.  "Thanh Ca, em xem ai tới?" Tô Trường Phong buông túi hành lý, cười nói.  Tống Thanh Ca ngẩng đầu, thấy vợ chồng Tống Thế Minh, ngẩn người, vành mắt đột nhiên đỏ lên. 

Chương 24: Con có thể ứng phó được.”