Tác giả:

Cuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm  tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành…

Chương 32: Có được không?"

Thương Long Chiến Thần - Tô Trường PhongTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpCuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm  tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành… Tống Thế Ân lạnh lùng nhìn Tưởng Lệ: "Tưởng Lệ, thím phải biết rằng, năm đó người mà Thanh Ca và Tô Trường Phong đắc tội chính làTriệu gia. Tuy rằng chuyện này đã qua sáu năm, nhưng ai có thể cam đoan Triệu gia sẽ không tìm tới cửa nữa?"  Tống gia chúng ta cũng không muốn tìm đường chết!  Triệu gia, được xưng là đệ nhất gia tộc Hàng Thành.  Những gia tộc hạng hai như Tống gia không thể trêu vào.  Tống Thế Minh cắn răng một cái, nói: "Mẹ, anh hai nói những thứ này con đều hiểu. Nếu không như vậy, mẹ xem như này có được hay không.”  "Trước hết để Thanh Ca đến công ty, nếu Triệu gia truy cứu trách nhiệm năm đó, người một nhà chúng con sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm, tuyệt đối sẽ không liên lụy Tống gia. Có được không?"  Nói xong, ông ta ngẩng đầu lên, chờ mong nhìn về phía lão phu nhân...   Lão phu nhân trầm tư một lát, nhìn về phía Tống Thế Minh.  “Muốn Tống Thanh Ca trở về cũng không phải không được. Nhưng nó phải chấp nhận mấy điều kiện tôi đưa ra là được.”  Tống Thế Minh và Tưởng Lệ vừa nghe, đồng thanh nói: "Mẹ, mẹ nói mau.”  Lão phu nhân nhìn Tống Thanh Ca: "Thứ nhất, nó phải làm từ chức vụ thấp nhất, sau khi trở về công ty Tống gia, nó chỉ là một nhân viên bình thường.”  “Mẹ, cái này khẳng định không thành vấn đề." Tống Thế Minh vội vàng nói.  “Thứ hai, sau khi trở về công ty, nó phải nghe theo sự sắp xếp c*̉a công ty. Tất cả lấy lợi ích c*̉a công ty làm trọng." Ánh mắt sáng sực củaLão phu nhân đảo quanh một hồi, tiếp tục nói.  Tống Thanh Ca nhíu mày, nhưng không nói gì.  "Thứ ba, trở về công ty năm thứ nhất, nó phải tạo ra 20 triệu lợi nhuận cho công ty. Năm thứ hai 30 triệu, năm thứ ba 50 triệu." Lão phu nhân nhìn chằm chằm Tống Thanh Ca.  “Thứ tư, sau khi cậu trở về công ty, ba mẹ nó, Tô Trường Phong và nghiệt chủng này nữa, không được tới công ty tìm nó. Nếu không, công ty có quyền đuổi việc bất cứ lúc nào mà không có bất cứ tiền bồi thường gì.   Nói xong bốn điều trên, lão phu nhân nhìn Tống Thanh Ca: "Thế nào, bốn điều kiện này, cô có thể chấp nhận không?"  Tống Thế Ân và Tống Thanh Mạn ở một bên, ánh mắt châm chọc nhìn về phía Tống Thanh Ca.  Lão phu nhân đưa ra bốn điều kiện này, không thể nói là không hà khắc, có thể nói là đem Tống Thanh Ca bóc lột đến cực hạn, hơn nữa còn có ý vũ nhục cô.  Nếu Tống Thanh Ca đồng ý, chẳng khác nào đem mình bán cho công ty.  Ngoài ra, cô cũng phải tạo ra ít nhất 20 triệu lợi nhuận mỗi năm cho công ty.  Phải biết rằng, lợi nhuận một năm của cả công ty, nhiều lắm cũng chỉ mới mấy chục triệu. Một mình Tống Thanh Ca có thể kiếm ra 20 triệu sao...  Tống Thế Minh trầm mặc nhìn Tưởng Lệ nhìn nhau. 

Tống Thế Ân lạnh lùng nhìn Tưởng Lệ: "Tưởng Lệ, thím phải biết rằng, năm đó người mà Thanh Ca và Tô Trường Phong đắc tội chính làTriệu gia. Tuy rằng chuyện này đã qua sáu năm, nhưng ai có thể cam đoan Triệu gia sẽ không tìm tới cửa nữa?"  

Tống gia chúng ta cũng không muốn tìm đường chết!  

Triệu gia, được xưng là đệ nhất gia tộc Hàng Thành.  

Những gia tộc hạng hai như Tống gia không thể trêu vào.  

Tống Thế Minh cắn răng một cái, nói: "Mẹ, anh hai nói những thứ này con đều hiểu. Nếu không như vậy, mẹ xem như này có được hay không.”  

"Trước hết để Thanh Ca đến công ty, nếu Triệu gia truy cứu trách nhiệm năm đó, người một nhà chúng con sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm, tuyệt đối sẽ không liên lụy Tống gia. Có được không?"  

Nói xong, ông ta ngẩng đầu lên, chờ mong nhìn về phía lão phu nhân...   

Lão phu nhân trầm tư một lát, nhìn về phía Tống Thế Minh.  

“Muốn Tống Thanh Ca trở về cũng không phải không được. Nhưng nó phải chấp nhận mấy điều kiện tôi đưa ra là được.”  

Tống Thế Minh và Tưởng Lệ vừa nghe, đồng thanh nói: "Mẹ, mẹ nói mau.”  

Lão phu nhân nhìn Tống Thanh Ca: "Thứ nhất, nó phải làm từ chức vụ thấp nhất, sau khi trở về công ty Tống gia, nó chỉ là một nhân viên bình thường.”  

“Mẹ, cái này khẳng định không thành vấn đề." Tống Thế Minh vội vàng nói.  

“Thứ hai, sau khi trở về công ty, nó phải nghe theo sự sắp xếp c*̉a công ty. Tất cả lấy lợi ích c*̉a công ty làm trọng." Ánh mắt sáng sực củaLão phu nhân đảo quanh một hồi, tiếp tục nói.  

Tống Thanh Ca nhíu mày, nhưng không nói gì.  

"Thứ ba, trở về công ty năm thứ nhất, nó phải tạo ra 20 triệu lợi nhuận cho công ty. Năm thứ hai 30 triệu, năm thứ ba 50 triệu." Lão phu nhân nhìn chằm chằm Tống Thanh Ca.  

“Thứ tư, sau khi cậu trở về công ty, ba mẹ nó, Tô Trường Phong và nghiệt chủng này nữa, không được tới công ty tìm nó. Nếu không, công ty có quyền đuổi việc bất cứ lúc nào mà không có bất cứ tiền bồi thường gì.   

Nói xong bốn điều trên, lão phu nhân nhìn Tống Thanh Ca: "Thế nào, bốn điều kiện này, cô có thể chấp nhận không?"  

Tống Thế Ân và Tống Thanh Mạn ở một bên, ánh mắt châm chọc nhìn về phía Tống Thanh Ca.  

Lão phu nhân đưa ra bốn điều kiện này, không thể nói là không hà khắc, có thể nói là đem Tống Thanh Ca bóc lột đến cực hạn, hơn nữa còn có ý vũ nhục cô.  

Nếu Tống Thanh Ca đồng ý, chẳng khác nào đem mình bán cho công ty.  

Ngoài ra, cô cũng phải tạo ra ít nhất 20 triệu lợi nhuận mỗi năm cho công ty.  

Phải biết rằng, lợi nhuận một năm của cả công ty, nhiều lắm cũng chỉ mới mấy chục triệu. Một mình Tống Thanh Ca có thể kiếm ra 20 triệu sao...  

Tống Thế Minh trầm mặc nhìn Tưởng Lệ nhìn nhau. 

Thương Long Chiến Thần - Tô Trường PhongTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpCuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm  tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành… Tống Thế Ân lạnh lùng nhìn Tưởng Lệ: "Tưởng Lệ, thím phải biết rằng, năm đó người mà Thanh Ca và Tô Trường Phong đắc tội chính làTriệu gia. Tuy rằng chuyện này đã qua sáu năm, nhưng ai có thể cam đoan Triệu gia sẽ không tìm tới cửa nữa?"  Tống gia chúng ta cũng không muốn tìm đường chết!  Triệu gia, được xưng là đệ nhất gia tộc Hàng Thành.  Những gia tộc hạng hai như Tống gia không thể trêu vào.  Tống Thế Minh cắn răng một cái, nói: "Mẹ, anh hai nói những thứ này con đều hiểu. Nếu không như vậy, mẹ xem như này có được hay không.”  "Trước hết để Thanh Ca đến công ty, nếu Triệu gia truy cứu trách nhiệm năm đó, người một nhà chúng con sẽ hoàn toàn chịu trách nhiệm, tuyệt đối sẽ không liên lụy Tống gia. Có được không?"  Nói xong, ông ta ngẩng đầu lên, chờ mong nhìn về phía lão phu nhân...   Lão phu nhân trầm tư một lát, nhìn về phía Tống Thế Minh.  “Muốn Tống Thanh Ca trở về cũng không phải không được. Nhưng nó phải chấp nhận mấy điều kiện tôi đưa ra là được.”  Tống Thế Minh và Tưởng Lệ vừa nghe, đồng thanh nói: "Mẹ, mẹ nói mau.”  Lão phu nhân nhìn Tống Thanh Ca: "Thứ nhất, nó phải làm từ chức vụ thấp nhất, sau khi trở về công ty Tống gia, nó chỉ là một nhân viên bình thường.”  “Mẹ, cái này khẳng định không thành vấn đề." Tống Thế Minh vội vàng nói.  “Thứ hai, sau khi trở về công ty, nó phải nghe theo sự sắp xếp c*̉a công ty. Tất cả lấy lợi ích c*̉a công ty làm trọng." Ánh mắt sáng sực củaLão phu nhân đảo quanh một hồi, tiếp tục nói.  Tống Thanh Ca nhíu mày, nhưng không nói gì.  "Thứ ba, trở về công ty năm thứ nhất, nó phải tạo ra 20 triệu lợi nhuận cho công ty. Năm thứ hai 30 triệu, năm thứ ba 50 triệu." Lão phu nhân nhìn chằm chằm Tống Thanh Ca.  “Thứ tư, sau khi cậu trở về công ty, ba mẹ nó, Tô Trường Phong và nghiệt chủng này nữa, không được tới công ty tìm nó. Nếu không, công ty có quyền đuổi việc bất cứ lúc nào mà không có bất cứ tiền bồi thường gì.   Nói xong bốn điều trên, lão phu nhân nhìn Tống Thanh Ca: "Thế nào, bốn điều kiện này, cô có thể chấp nhận không?"  Tống Thế Ân và Tống Thanh Mạn ở một bên, ánh mắt châm chọc nhìn về phía Tống Thanh Ca.  Lão phu nhân đưa ra bốn điều kiện này, không thể nói là không hà khắc, có thể nói là đem Tống Thanh Ca bóc lột đến cực hạn, hơn nữa còn có ý vũ nhục cô.  Nếu Tống Thanh Ca đồng ý, chẳng khác nào đem mình bán cho công ty.  Ngoài ra, cô cũng phải tạo ra ít nhất 20 triệu lợi nhuận mỗi năm cho công ty.  Phải biết rằng, lợi nhuận một năm của cả công ty, nhiều lắm cũng chỉ mới mấy chục triệu. Một mình Tống Thanh Ca có thể kiếm ra 20 triệu sao...  Tống Thế Minh trầm mặc nhìn Tưởng Lệ nhìn nhau. 

Chương 32: Có được không?"