Tác giả:

Cuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm  tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành…

Chương 41: “Nói nhảm!”

Thương Long Chiến Thần - Tô Trường PhongTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpCuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm  tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành… “Giám đốc Tạ, anh mau tới đi, có một tên điên gây sự ở đây, hắn còn tát tôi một bạt tai. Anh phải làm chủ cho người ta chứ.”  “Cô không sao chứ? Tôi lập tức qua đó." Tạ Vĩ trầm giọng nói.  Tô Trường Phong suy nghĩ, cho dù giám đốc ngân hàng đến, có thể cũng sẽ không nói thật cho hắn biết, cho nên, hắn liền gọi điện thoại cho Mặc Ảnh.  Mặc Ảnh, giúp tôi điều tra hành tung của Thanh Ca. Ba giờ trước, cô ấy đến ngân hàng Hưng Quốc rút tiền.  “Hiểu rồi!”  Chưa tới nửa phút sau, Mặc Ảnh đã gọi điện thoại tới.  “Phong ca, tra được chị dâu ở đâu rồi.”  “Ở đâu?" Tô Trường Phong gấp gáp hỏi.  “Cô ấy bị người của cục công an mang đi, còn nữa chị dâu bị người ta bắt nạt ở ngân hàng Hưng Quốc. Tôi gửi video qua cho anh.”  Sau đó, Mặc Ảnh lấy đoạn video giám sát bên trong ngân hàng, gửi tới điện thoại di động của Tô Trường Phong.  Thủ đoạn xâm nhập vào hệ thống giám sát ngân hàng này, đối với Mặc Ảnh mà nói, quả thực quá trẻ con.  Khi Tô Trường Phong xem xong video, một cỗ lửa giận lập tức bốc lên, giống như muốn đem ngân hàng này, toàn bộ thiêu hủy!  Đúng lúc này, Tạ Vĩ xuất hiện trước mặt Tô Trường Phong.  Ông ta nhìn về phía Hồ Phỉ Phỉ bị đánh xưng mặt, nhíu mày, nhìn về phía Tô Trường Phong, thanh âm lạnh như băng nói: "Là cậu đánh cô ấy?"  Xoẹt!  Tô Trường Phong ngẩng đầu, nhìn về phía hắn, ánh mắt sắt bắn như đao.  "Anh là giám đốc chi nhánh ngân hàng này?"  “Vấn đề tôi hỏi cậu, cậu còn chưa trả lời!" Tạ Vĩ tức giận nói tiếp,"Vì sao cậu đánh cô ấy?”   Tô Trường Phong trả lời rất trực tiếp.  Bốp!  Hắn vung tay tát vào mặt Tạ Vĩ! Một bạt tai này, trực tiếp đánh rụng hai cái răng của Tạ Vĩ!  “Cậu..... cậu dám đánh tôi!”  Tạ Vĩ ôm mặt, hét lớn.  "Tôi chẳng những dám đánh ông, tôi còn dám giết ông!" Tô Trường Phong một thân uy áp phóng ra, ép đến mọi người ở hiện trường hít thở không nổi...  “Loại chó có mắt không tròng như ông, giết thì sao!”  Nhìn Tô Trường Phong giống như sát thần, trong lòng Tạ Vĩ bỗng nhiên dâng lên một dự cảm không tốt, ngữ khí cũng theo đó mềm nhũn xuống.  “Vị tiên sinh này, xin hỏi ngài tới đây có chuyện gì?”  Tô Trường Phong nhìn về phía Tạ Vĩ, sát khí b ắn ra.  "Ông là người gọi điện cho đồn công an đưa vợ tôi đi, phải không?"  Tạ Vĩ sưng mặt, ngẩn người, sau đó quá sợ hãi: "Cô gái cầm thẻ đen Văn Long Chí Tôn kia, là vợ của ngài?"  “Nói nhảm!”  “Vậy...... tấm thẻ kia, là thẻ của ngài?" Tạ Vĩ run rẩy hỏi.  Tô Trường Phong lạnh lùng nhìn về phía Tạ Vĩ: "Nếu không thì sao?”  "Tôi nói cho ông biết, nếu vợ của tôi xảy ra chuyện gì, cả nhà ông cũng phải chôn cùng!" Tô Trường Phong nói xong câu đó, liền sải bước đi ra ngân hàng Hưng Quốc.

“Giám đốc Tạ, anh mau tới đi, có một tên điên gây sự ở đây, hắn còn tát tôi một bạt tai. Anh phải làm chủ cho người ta chứ.”  

“Cô không sao chứ? Tôi lập tức qua đó." Tạ Vĩ trầm giọng nói.  

Tô Trường Phong suy nghĩ, cho dù giám đốc ngân hàng đến, có thể cũng sẽ không nói thật cho hắn biết, cho nên, hắn liền gọi điện thoại cho Mặc Ảnh.  

Mặc Ảnh, giúp tôi điều tra hành tung của Thanh Ca. Ba giờ trước, cô ấy đến ngân hàng Hưng Quốc rút tiền.  

“Hiểu rồi!”  

Chưa tới nửa phút sau, Mặc Ảnh đã gọi điện thoại tới.  

“Phong ca, tra được chị dâu ở đâu rồi.”  

“Ở đâu?" Tô Trường Phong gấp gáp hỏi.  

“Cô ấy bị người của cục công an mang đi, còn nữa chị dâu bị người ta bắt nạt ở ngân hàng Hưng Quốc. Tôi gửi video qua cho anh.”  

Sau đó, Mặc Ảnh lấy đoạn video giám sát bên trong ngân hàng, gửi tới điện thoại di động của Tô Trường Phong.  

Thủ đoạn xâm nhập vào hệ thống giám sát ngân hàng này, đối với Mặc Ảnh mà nói, quả thực quá trẻ con.  

Khi Tô Trường Phong xem xong video, một cỗ lửa giận lập tức bốc lên, giống như muốn đem ngân hàng này, toàn bộ thiêu hủy!  

Đúng lúc này, Tạ Vĩ xuất hiện trước mặt Tô Trường Phong.  

Ông ta nhìn về phía Hồ Phỉ Phỉ bị đánh xưng mặt, nhíu mày, nhìn về phía Tô Trường Phong, thanh âm lạnh như băng nói: "Là cậu đánh cô ấy?"  

Xoẹt!  

Tô Trường Phong ngẩng đầu, nhìn về phía hắn, ánh mắt sắt bắn như đao.  

"Anh là giám đốc chi nhánh ngân hàng này?"  

“Vấn đề tôi hỏi cậu, cậu còn chưa trả lời!" Tạ Vĩ tức giận nói tiếp,"Vì sao cậu đánh cô ấy?”   

Tô Trường Phong trả lời rất trực tiếp.  

Bốp!  

Hắn vung tay tát vào mặt Tạ Vĩ! Một bạt tai này, trực tiếp đánh rụng hai cái răng của Tạ Vĩ!  

“Cậu..... cậu dám đánh tôi!”  

Tạ Vĩ ôm mặt, hét lớn.  

"Tôi chẳng những dám đánh ông, tôi còn dám giết ông!" Tô Trường Phong một thân uy áp phóng ra, ép đến mọi người ở hiện trường hít thở không nổi...  

“Loại chó có mắt không tròng như ông, giết thì sao!”  

Nhìn Tô Trường Phong giống như sát thần, trong lòng Tạ Vĩ bỗng nhiên dâng lên một dự cảm không tốt, ngữ khí cũng theo đó mềm nhũn xuống.  

“Vị tiên sinh này, xin hỏi ngài tới đây có chuyện gì?”  

Tô Trường Phong nhìn về phía Tạ Vĩ, sát khí b ắn ra.  

"Ông là người gọi điện cho đồn công an đưa vợ tôi đi, phải không?"  

Tạ Vĩ sưng mặt, ngẩn người, sau đó quá sợ hãi: "Cô gái cầm thẻ đen Văn Long Chí Tôn kia, là vợ của ngài?"  

“Nói nhảm!”  

“Vậy...... tấm thẻ kia, là thẻ của ngài?" Tạ Vĩ run rẩy hỏi.  

Tô Trường Phong lạnh lùng nhìn về phía Tạ Vĩ: "Nếu không thì sao?”  

"Tôi nói cho ông biết, nếu vợ của tôi xảy ra chuyện gì, cả nhà ông cũng phải chôn cùng!" Tô Trường Phong nói xong câu đó, liền sải bước đi ra ngân hàng Hưng Quốc.

Thương Long Chiến Thần - Tô Trường PhongTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpCuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm  tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành… “Giám đốc Tạ, anh mau tới đi, có một tên điên gây sự ở đây, hắn còn tát tôi một bạt tai. Anh phải làm chủ cho người ta chứ.”  “Cô không sao chứ? Tôi lập tức qua đó." Tạ Vĩ trầm giọng nói.  Tô Trường Phong suy nghĩ, cho dù giám đốc ngân hàng đến, có thể cũng sẽ không nói thật cho hắn biết, cho nên, hắn liền gọi điện thoại cho Mặc Ảnh.  Mặc Ảnh, giúp tôi điều tra hành tung của Thanh Ca. Ba giờ trước, cô ấy đến ngân hàng Hưng Quốc rút tiền.  “Hiểu rồi!”  Chưa tới nửa phút sau, Mặc Ảnh đã gọi điện thoại tới.  “Phong ca, tra được chị dâu ở đâu rồi.”  “Ở đâu?" Tô Trường Phong gấp gáp hỏi.  “Cô ấy bị người của cục công an mang đi, còn nữa chị dâu bị người ta bắt nạt ở ngân hàng Hưng Quốc. Tôi gửi video qua cho anh.”  Sau đó, Mặc Ảnh lấy đoạn video giám sát bên trong ngân hàng, gửi tới điện thoại di động của Tô Trường Phong.  Thủ đoạn xâm nhập vào hệ thống giám sát ngân hàng này, đối với Mặc Ảnh mà nói, quả thực quá trẻ con.  Khi Tô Trường Phong xem xong video, một cỗ lửa giận lập tức bốc lên, giống như muốn đem ngân hàng này, toàn bộ thiêu hủy!  Đúng lúc này, Tạ Vĩ xuất hiện trước mặt Tô Trường Phong.  Ông ta nhìn về phía Hồ Phỉ Phỉ bị đánh xưng mặt, nhíu mày, nhìn về phía Tô Trường Phong, thanh âm lạnh như băng nói: "Là cậu đánh cô ấy?"  Xoẹt!  Tô Trường Phong ngẩng đầu, nhìn về phía hắn, ánh mắt sắt bắn như đao.  "Anh là giám đốc chi nhánh ngân hàng này?"  “Vấn đề tôi hỏi cậu, cậu còn chưa trả lời!" Tạ Vĩ tức giận nói tiếp,"Vì sao cậu đánh cô ấy?”   Tô Trường Phong trả lời rất trực tiếp.  Bốp!  Hắn vung tay tát vào mặt Tạ Vĩ! Một bạt tai này, trực tiếp đánh rụng hai cái răng của Tạ Vĩ!  “Cậu..... cậu dám đánh tôi!”  Tạ Vĩ ôm mặt, hét lớn.  "Tôi chẳng những dám đánh ông, tôi còn dám giết ông!" Tô Trường Phong một thân uy áp phóng ra, ép đến mọi người ở hiện trường hít thở không nổi...  “Loại chó có mắt không tròng như ông, giết thì sao!”  Nhìn Tô Trường Phong giống như sát thần, trong lòng Tạ Vĩ bỗng nhiên dâng lên một dự cảm không tốt, ngữ khí cũng theo đó mềm nhũn xuống.  “Vị tiên sinh này, xin hỏi ngài tới đây có chuyện gì?”  Tô Trường Phong nhìn về phía Tạ Vĩ, sát khí b ắn ra.  "Ông là người gọi điện cho đồn công an đưa vợ tôi đi, phải không?"  Tạ Vĩ sưng mặt, ngẩn người, sau đó quá sợ hãi: "Cô gái cầm thẻ đen Văn Long Chí Tôn kia, là vợ của ngài?"  “Nói nhảm!”  “Vậy...... tấm thẻ kia, là thẻ của ngài?" Tạ Vĩ run rẩy hỏi.  Tô Trường Phong lạnh lùng nhìn về phía Tạ Vĩ: "Nếu không thì sao?”  "Tôi nói cho ông biết, nếu vợ của tôi xảy ra chuyện gì, cả nhà ông cũng phải chôn cùng!" Tô Trường Phong nói xong câu đó, liền sải bước đi ra ngân hàng Hưng Quốc.

Chương 41: “Nói nhảm!”