Tác giả:

Cuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm  tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành…

Chương 45: “Là Tô Trường Phong?”

Thương Long Chiến Thần - Tô Trường PhongTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpCuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm  tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành… Tưởng Lệ ôm Tô Tô vào lòng, nhíu mày: "Thanh Ca, con đi làm gì vậy, sao lâu như vậy mới về?”  Tống Thanh Ca nhận lấy Tô Tô, ánh mắt lóe lên, "Hôm nay khá bận, nên về muộn tí.”  Ánh mắt Tưởng Lệ rất nhạy bén, liếc mắt một cái liền thấy được gò má hơi sưng đỏ của Tống Thanh Ca.  “Thanh Ca, mặt con sao vậy? Ai đánh con?”  “Là Tô Trường Phong?”  Tống Thanh Ca lắc đầu: "Không ai đánh con cả, là do con không cẩn thận đụng vào cửa. Mẹ đừng nghĩ nhiều.”  Nói xong, cô ôm Tô Tô đi vào sân.  Tưởng Lệ nhìn về phía Tô Trường Phong: "Tô Trường Phong, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Cậu nói thật với tôi.”  Tô Trường Phong nói: "Mẹ, mẹ đừng suy nghĩ nhiều, không có chuyện gì.”  Tưởng Lệ lườm hắn một cái: "Sao cậu vô dụng như vậy! Ngay cả vợ mình cũng không bảo vệ tốt, nếu tôi là cậu, tôi đập đầu chết quách cho rồi.”  Nói xong, bà ta thở phì phò đi vào sân.  Tô Trường Phong đứng ở cửa, phất phất tay.  Xoẹt!  Hai bóng đen đột nhiên hiện ra.  “Tra tin tức cụ thể về người động thủ với Thanh Ca." Tô Trường Phong nói với Mặc Ảnh và Phá Quân.  Phá Quân nói: "Phong ca, lát nữa em sẽ dẫn người đi tìm hắn!”  Tô Trường Phong khoát tay: "Tạm thời không cần. Nơi này là Hàng Thành, không phải Bắc Cảnh. Chúng ta tận lực đừng làm người khác chú ý.”  “Vâng!”  Mặc Ảnh nhìn về phía Tô Trường Phong: "Phong ca, em đã sớm tra ra rồi.”  “Người động thủ với chị dâu, tên là Quách Khôn, là con trai của Quách Giai Hoài, tổng giám đốc công ty bất động sản Quách thị Hàng Thành. Bình thường không ít lần ỷ thế h**p người.”  Đôi mắt Tô Trường Phong lóe lên: "Bất động sản Quách thị này, thực lực như thế nào?”  Mặc Ảnh nói: "Tập đoàn bất động sản Quách thị, xếp hạng top 5 trong tất cả các công ty bất động sản ở Hàng Thành. Nó khai thác không ít hạng mục bất động sản cao cấp, ví dụ như trung tâm quốc tế Thịnh Hải.”  Tô Trường Phong trầm tư một lát, gật đầu: "Được, tôi biết rồi.”  Trong phòng khách.  Một nhà năm người đang ăn cơm.  Điện thoại của Tống Thanh Ca đột nhiên vang lên.  Nhìn thấy tên người gọi, cô lập tức bắt máy.  “Tống tiểu thư, tình hình của cô thế nào? Hôm nay hẹn gặp mặt vì sao không đến? Tôi nói cho cô biết, Quách tổng rất tức giận!” 

Tưởng Lệ ôm Tô Tô vào lòng, nhíu mày: "Thanh Ca, con đi làm gì vậy, sao lâu như vậy mới về?”  

Tống Thanh Ca nhận lấy Tô Tô, ánh mắt lóe lên, "Hôm nay khá bận, nên về muộn tí.”  

Ánh mắt Tưởng Lệ rất nhạy bén, liếc mắt một cái liền thấy được gò má hơi sưng đỏ của Tống Thanh Ca.  

“Thanh Ca, mặt con sao vậy? Ai đánh con?”  

“Là Tô Trường Phong?”  

Tống Thanh Ca lắc đầu: "Không ai đánh con cả, là do con không cẩn thận đụng vào cửa. Mẹ đừng nghĩ nhiều.”  

Nói xong, cô ôm Tô Tô đi vào sân.  

Tưởng Lệ nhìn về phía Tô Trường Phong: "Tô Trường Phong, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Cậu nói thật với tôi.”  

Tô Trường Phong nói: "Mẹ, mẹ đừng suy nghĩ nhiều, không có chuyện gì.”  

Tưởng Lệ lườm hắn một cái: "Sao cậu vô dụng như vậy! Ngay cả vợ mình cũng không bảo vệ tốt, nếu tôi là cậu, tôi đập đầu chết quách cho rồi.”  

Nói xong, bà ta thở phì phò đi vào sân.  

Tô Trường Phong đứng ở cửa, phất phất tay.  

Xoẹt!  

Hai bóng đen đột nhiên hiện ra.  

“Tra tin tức cụ thể về người động thủ với Thanh Ca." Tô Trường Phong nói với Mặc Ảnh và Phá Quân.  

Phá Quân nói: "Phong ca, lát nữa em sẽ dẫn người đi tìm hắn!”  

Tô Trường Phong khoát tay: "Tạm thời không cần. Nơi này là Hàng Thành, không phải Bắc Cảnh. Chúng ta tận lực đừng làm người khác chú ý.”  

“Vâng!”  

Mặc Ảnh nhìn về phía Tô Trường Phong: "Phong ca, em đã sớm tra ra rồi.”  

“Người động thủ với chị dâu, tên là Quách Khôn, là con trai của Quách Giai Hoài, tổng giám đốc công ty bất động sản Quách thị Hàng Thành. Bình thường không ít lần ỷ thế h**p người.”  

Đôi mắt Tô Trường Phong lóe lên: "Bất động sản Quách thị này, thực lực như thế nào?”  

Mặc Ảnh nói: "Tập đoàn bất động sản Quách thị, xếp hạng top 5 trong tất cả các công ty bất động sản ở Hàng Thành. Nó khai thác không ít hạng mục bất động sản cao cấp, ví dụ như trung tâm quốc tế Thịnh Hải.”  

Tô Trường Phong trầm tư một lát, gật đầu: "Được, tôi biết rồi.”  

Trong phòng khách.  

Một nhà năm người đang ăn cơm.  

Điện thoại của Tống Thanh Ca đột nhiên vang lên.  

Nhìn thấy tên người gọi, cô lập tức bắt máy.  

“Tống tiểu thư, tình hình của cô thế nào? Hôm nay hẹn gặp mặt vì sao không đến? Tôi nói cho cô biết, Quách tổng rất tức giận!” 

Thương Long Chiến Thần - Tô Trường PhongTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpCuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm  tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành… Tưởng Lệ ôm Tô Tô vào lòng, nhíu mày: "Thanh Ca, con đi làm gì vậy, sao lâu như vậy mới về?”  Tống Thanh Ca nhận lấy Tô Tô, ánh mắt lóe lên, "Hôm nay khá bận, nên về muộn tí.”  Ánh mắt Tưởng Lệ rất nhạy bén, liếc mắt một cái liền thấy được gò má hơi sưng đỏ của Tống Thanh Ca.  “Thanh Ca, mặt con sao vậy? Ai đánh con?”  “Là Tô Trường Phong?”  Tống Thanh Ca lắc đầu: "Không ai đánh con cả, là do con không cẩn thận đụng vào cửa. Mẹ đừng nghĩ nhiều.”  Nói xong, cô ôm Tô Tô đi vào sân.  Tưởng Lệ nhìn về phía Tô Trường Phong: "Tô Trường Phong, rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra? Cậu nói thật với tôi.”  Tô Trường Phong nói: "Mẹ, mẹ đừng suy nghĩ nhiều, không có chuyện gì.”  Tưởng Lệ lườm hắn một cái: "Sao cậu vô dụng như vậy! Ngay cả vợ mình cũng không bảo vệ tốt, nếu tôi là cậu, tôi đập đầu chết quách cho rồi.”  Nói xong, bà ta thở phì phò đi vào sân.  Tô Trường Phong đứng ở cửa, phất phất tay.  Xoẹt!  Hai bóng đen đột nhiên hiện ra.  “Tra tin tức cụ thể về người động thủ với Thanh Ca." Tô Trường Phong nói với Mặc Ảnh và Phá Quân.  Phá Quân nói: "Phong ca, lát nữa em sẽ dẫn người đi tìm hắn!”  Tô Trường Phong khoát tay: "Tạm thời không cần. Nơi này là Hàng Thành, không phải Bắc Cảnh. Chúng ta tận lực đừng làm người khác chú ý.”  “Vâng!”  Mặc Ảnh nhìn về phía Tô Trường Phong: "Phong ca, em đã sớm tra ra rồi.”  “Người động thủ với chị dâu, tên là Quách Khôn, là con trai của Quách Giai Hoài, tổng giám đốc công ty bất động sản Quách thị Hàng Thành. Bình thường không ít lần ỷ thế h**p người.”  Đôi mắt Tô Trường Phong lóe lên: "Bất động sản Quách thị này, thực lực như thế nào?”  Mặc Ảnh nói: "Tập đoàn bất động sản Quách thị, xếp hạng top 5 trong tất cả các công ty bất động sản ở Hàng Thành. Nó khai thác không ít hạng mục bất động sản cao cấp, ví dụ như trung tâm quốc tế Thịnh Hải.”  Tô Trường Phong trầm tư một lát, gật đầu: "Được, tôi biết rồi.”  Trong phòng khách.  Một nhà năm người đang ăn cơm.  Điện thoại của Tống Thanh Ca đột nhiên vang lên.  Nhìn thấy tên người gọi, cô lập tức bắt máy.  “Tống tiểu thư, tình hình của cô thế nào? Hôm nay hẹn gặp mặt vì sao không đến? Tôi nói cho cô biết, Quách tổng rất tức giận!” 

Chương 45: “Là Tô Trường Phong?”