Cuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành…
Chương 47: "Lưu manh!”
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường PhongTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpCuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành… Ăn cơm xong, Tống Thanh Ca lại lao đầu vào công việc, bắt đầu chuẩn bị các loại tài liệu. Công ty mới thành lập, đương nhiên phải hao phí rất nhiều tinh lực. Nhoáng một cái, đã đến hơn mười một giờ. Tô Tô ở trong lòng Tô Trường Phong, ngủ thật say. Khi hắn nhẹ nhàng đem Tô Tô đặt ở trên giường, Tô Tô bắt lấy tay của hắn không muốn buông ra, còn tủi thân lầm bầm cái miệng nhỏ nhắn, nói mớ: "Bà ngoại, ba không phải người điên...... Ba ba là đại anh hùng...... Ba không phải người điên......" Tống Thanh Ca nghe Tô Tô nói mê, đứng lên, đi tới. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của con gái, liên tưởng đến lời nói mớ của cô, Tống Thanh Ca khẽ thở dài một tiếng. Cô thầm nghĩ: Tô Tô, ba làm cho con thất vọng rồi, ba cũng không phải đại anh hùng gì, chỉ là một lính xuất ngũ bình thường. “Thanh Ca, thời gian không còn sớm nữa, em mang theo Tô Tô nghỉ ngơi sớm một chút đi.” Tô Trường Phong muốn rút cánh tay ra khỏi người Tô Tô, nhưng cô bé này lại nắm chặt cứng, hắn không cách nào động đậy được. Hắn chỉ có thể nhìn Tống Thanh Ca, cười khổ một tiếng. Đôi mắt Tống Thanh Ca lóe lên, cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Nếu không...... Đêm nay anh ngủ ở đây đi.” Mặc dù một nhà ba người bọn họ đã ở đây mấy ngày, nhưng bọn họ cũng không ngủ chung một phòng. Chia tay sáu năm, Tống Thanh Ca cần thời gian một lần nữa tiếp nhận Tô Trường Phong. Tô Trường Phong sửng sốt, trên mặt lộ ra nụ cười: "Được. Nhưng mà anh ngủ ở đâu?” Tống Thanh Ca đỏ mặt, liếc hắn một cái: "Nơi này ngoại trừ giường, còn có chỗ khác có thể ngủ sao?" Nhất thời cảm xúc Tô Trường Phong dâng trào. Tuy rằng sáu năm trước bọn họ đã kết hôn, nhưng kỳ thật giữa hai người chỉ phát sinh một lần thân mật...... Nhìn Tô Trường Phong vui mừng, khuôn mặt Tống Thanh Ca càng đỏ hơn: "Anh nghĩ cái gì? Em cảnh cáo anh, đợi lát nữa lúc ngủ không được lộn xộn. Nếu không, ngày mai cho anh ra ngoài ngủ với heo.” “Được, anh cam đoan ban đêm không lộn xộn." Tô Trường Phong cười đồng ý. “Anh...." Mặt Tống Thanh Ca ửng đỏ: "Lưu manh!” Ngày hôm sau. Sáng sớm, Tưởng Lệ xách giỏ ra ngoài mua thức ăn. Nhưng mới vừa đi tới cửa tiểu khu, một chiếc Mercedes vọt ra. Chiếc Mercedes - Benz này đi vào khu dân cư nhưng không giảm tốc độ, cũng may Tưởng Lệ nhanh chân tránh được, mới không bị thương nặng lắm. Nhưng chân trái vẫn bị bầm một mảng lớn, hơn nữa cũng bị thương đến xương cốt.
Ăn cơm xong, Tống Thanh Ca lại lao đầu vào công việc, bắt đầu chuẩn bị các loại tài liệu. Công ty mới thành lập, đương nhiên phải hao phí rất nhiều tinh lực.
Nhoáng một cái, đã đến hơn mười một giờ.
Tô Tô ở trong lòng Tô Trường Phong, ngủ thật say.
Khi hắn nhẹ nhàng đem Tô Tô đặt ở trên giường, Tô Tô bắt lấy tay của hắn không muốn buông ra, còn tủi thân lầm bầm cái miệng nhỏ nhắn, nói mớ: "Bà ngoại, ba không phải người điên...... Ba ba là đại anh hùng...... Ba không phải người điên......"
Tống Thanh Ca nghe Tô Tô nói mê, đứng lên, đi tới.
Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của con gái, liên tưởng đến lời nói mớ của cô, Tống Thanh Ca khẽ thở dài một tiếng.
Cô thầm nghĩ: Tô Tô, ba làm cho con thất vọng rồi, ba cũng không phải đại anh hùng gì, chỉ là một lính xuất ngũ bình thường.
“Thanh Ca, thời gian không còn sớm nữa, em mang theo Tô Tô nghỉ ngơi sớm một chút đi.” Tô Trường Phong muốn rút cánh tay ra khỏi người Tô Tô, nhưng cô bé này lại nắm chặt cứng, hắn không cách nào động đậy được.
Hắn chỉ có thể nhìn Tống Thanh Ca, cười khổ một tiếng.
Đôi mắt Tống Thanh Ca lóe lên, cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Nếu không...... Đêm nay anh ngủ ở đây đi.”
Mặc dù một nhà ba người bọn họ đã ở đây mấy ngày, nhưng bọn họ cũng không ngủ chung một phòng.
Chia tay sáu năm, Tống Thanh Ca cần thời gian một lần nữa tiếp nhận Tô Trường Phong.
Tô Trường Phong sửng sốt, trên mặt lộ ra nụ cười: "Được. Nhưng mà anh ngủ ở đâu?”
Tống Thanh Ca đỏ mặt, liếc hắn một cái: "Nơi này ngoại trừ giường, còn có chỗ khác có thể ngủ sao?"
Nhất thời cảm xúc Tô Trường Phong dâng trào.
Tuy rằng sáu năm trước bọn họ đã kết hôn, nhưng kỳ thật giữa hai người chỉ phát sinh một lần thân mật......
Nhìn Tô Trường Phong vui mừng, khuôn mặt Tống Thanh Ca càng đỏ hơn: "Anh nghĩ cái gì? Em cảnh cáo anh, đợi lát nữa lúc ngủ không được lộn xộn. Nếu không, ngày mai cho anh ra ngoài ngủ với heo.”
“Được, anh cam đoan ban đêm không lộn xộn." Tô Trường Phong cười đồng ý.
“Anh...." Mặt Tống Thanh Ca ửng đỏ: "Lưu manh!”
Ngày hôm sau.
Sáng sớm, Tưởng Lệ xách giỏ ra ngoài mua thức ăn.
Nhưng mới vừa đi tới cửa tiểu khu, một chiếc Mercedes vọt ra.
Chiếc Mercedes - Benz này đi vào khu dân cư nhưng không giảm tốc độ, cũng may Tưởng Lệ nhanh chân tránh được, mới không bị thương nặng lắm.
Nhưng chân trái vẫn bị bầm một mảng lớn, hơn nữa cũng bị thương đến xương cốt.
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường PhongTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpCuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành… Ăn cơm xong, Tống Thanh Ca lại lao đầu vào công việc, bắt đầu chuẩn bị các loại tài liệu. Công ty mới thành lập, đương nhiên phải hao phí rất nhiều tinh lực. Nhoáng một cái, đã đến hơn mười một giờ. Tô Tô ở trong lòng Tô Trường Phong, ngủ thật say. Khi hắn nhẹ nhàng đem Tô Tô đặt ở trên giường, Tô Tô bắt lấy tay của hắn không muốn buông ra, còn tủi thân lầm bầm cái miệng nhỏ nhắn, nói mớ: "Bà ngoại, ba không phải người điên...... Ba ba là đại anh hùng...... Ba không phải người điên......" Tống Thanh Ca nghe Tô Tô nói mê, đứng lên, đi tới. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại của con gái, liên tưởng đến lời nói mớ của cô, Tống Thanh Ca khẽ thở dài một tiếng. Cô thầm nghĩ: Tô Tô, ba làm cho con thất vọng rồi, ba cũng không phải đại anh hùng gì, chỉ là một lính xuất ngũ bình thường. “Thanh Ca, thời gian không còn sớm nữa, em mang theo Tô Tô nghỉ ngơi sớm một chút đi.” Tô Trường Phong muốn rút cánh tay ra khỏi người Tô Tô, nhưng cô bé này lại nắm chặt cứng, hắn không cách nào động đậy được. Hắn chỉ có thể nhìn Tống Thanh Ca, cười khổ một tiếng. Đôi mắt Tống Thanh Ca lóe lên, cúi đầu, nhỏ giọng nói: "Nếu không...... Đêm nay anh ngủ ở đây đi.” Mặc dù một nhà ba người bọn họ đã ở đây mấy ngày, nhưng bọn họ cũng không ngủ chung một phòng. Chia tay sáu năm, Tống Thanh Ca cần thời gian một lần nữa tiếp nhận Tô Trường Phong. Tô Trường Phong sửng sốt, trên mặt lộ ra nụ cười: "Được. Nhưng mà anh ngủ ở đâu?” Tống Thanh Ca đỏ mặt, liếc hắn một cái: "Nơi này ngoại trừ giường, còn có chỗ khác có thể ngủ sao?" Nhất thời cảm xúc Tô Trường Phong dâng trào. Tuy rằng sáu năm trước bọn họ đã kết hôn, nhưng kỳ thật giữa hai người chỉ phát sinh một lần thân mật...... Nhìn Tô Trường Phong vui mừng, khuôn mặt Tống Thanh Ca càng đỏ hơn: "Anh nghĩ cái gì? Em cảnh cáo anh, đợi lát nữa lúc ngủ không được lộn xộn. Nếu không, ngày mai cho anh ra ngoài ngủ với heo.” “Được, anh cam đoan ban đêm không lộn xộn." Tô Trường Phong cười đồng ý. “Anh...." Mặt Tống Thanh Ca ửng đỏ: "Lưu manh!” Ngày hôm sau. Sáng sớm, Tưởng Lệ xách giỏ ra ngoài mua thức ăn. Nhưng mới vừa đi tới cửa tiểu khu, một chiếc Mercedes vọt ra. Chiếc Mercedes - Benz này đi vào khu dân cư nhưng không giảm tốc độ, cũng may Tưởng Lệ nhanh chân tránh được, mới không bị thương nặng lắm. Nhưng chân trái vẫn bị bầm một mảng lớn, hơn nữa cũng bị thương đến xương cốt.