Tác giả:

Cuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm  tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành…

Chương 49: “Hắn muốn làm gì a?"

Thương Long Chiến Thần - Tô Trường PhongTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpCuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm  tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành… Hắn vừa đi ra đã thấy cây xen đen bóng loáng không dừng ở chỗ đậu xe màdừng ở giữa đường cái chiếm hai phần ba làn đường, khiến cho người đi đường đều phải hết sức cẩn thận né tránh.Tô Trường Phong đi một vòng quanh chiếc Mercedes, nhìn thấy vết trầy nhỏ ở thanh chắn bảo hiểm phía trước.Rất rõ ràng, vết trầy nhỏ này là do đụng vào Tưởng Lệ tạo thành.“Này, anh lén lút làm gì đấy? Ai bảo anh đi vòng quanh xe tôi?”"Đụng trầy xe tôi, anh đền nổi không?"Lúc này, Kim Bằng Phi và Trương Tứ Hoa từ trong viện đi ra.Nhìn thấy Tô Trường Phong đi quanh cạnh xe hắn, Kim Bằng Phi vô cùng không vui.Trương Tứ Hoa nhìn thấy Tô Trường Phong, lạnh giọng châm chọc nói: "Ơ, đây không phải là Tô Trường Phong sao. Sao nào mẹ vợ cậu không lừa được tiền nên phái cậu tới?"Tô Trường Phong không để ý tới Trương Tứ Hoa, nhìn về phía Kim Bằng Phi: "Là anh đụng vào mẹ vợ tôi sao?”Kim Bằng Phi lườm hắn một cái: "Con mắt nào của anh thấy tôi đụng bà ấy? Rõ ràng là bà ấy đụng tôi.Tô Trường Phong vỗ vỗ đầu xe hắn: "Xe không tệ.”Kim Bằng Phi kiêu ngạo nói: "Nói nhảm, xe này hơn năm mươi vạn là loại phế vật như anh có thể mua nổi sao?”Trương Tứ Hoa cũng phụ họa theo: "Tô Trường Phong, tiền lương cả nhà các cậu cộng lại, mười năm cũng chưa chắc mua nổi.”Kim Bằng Phi ngạo nghễ nói: "Bỏ tay bẩn của anh ra, đụng hỏng anh bồi thường nổi không.Tô Trường Phong nghiền ngẫm cười cười, bỗng nhiên cúi người xuống.“Hắn muốn làm gì a?" Kim Bằng Phi nghi hoặc nói.Vừa dứt lời, liền thấy trong tay Tô Trường Phong có thêm một viên gạch đỏ.“Anh...... anh muốn làm gì!" Kim Bằng Phi luống cuống.Tô Trường Phong khóe miệng giương lên: "Anh đã không chịu bồi thường, còn nói xấu người tốt, tôi đây dạy cho anh một bài học.”Hắn cầm lấy gạch, đập mạnh xuống chiếc Mercedes!Bang bang bang!Bang bang bang!Răng rắc!Cốc cốc cốc!Một trận thanh âm rầm rầm vang lên.Âm thanh này cũng khiến hàng xóm xung quanh chú ý, bao gồm Tống Thanh Ca, Tống Thế Minh và Tưởng Lệ.Khi bọn họ nhìn thấy Tô Trường Phong cầm gạch đập nát Mercedes đều kinh ngạc há to miệng.“Anh đụng mẹ vợ tôi, tôi đập xe anh, huề nhau." Tô Trường Phong ném gạch, cười cười.Lúc này, Kim Bằng Phi xem chút nôn ra máu.Con mẹ nó, xe này anh ta vừa mua được mấy ngày! Tim anh ta đang chảy máu!“Khốn nạn! Anh có biết anh gây ra bao nhiêu họa không!”“Anh chờ đó cho tôi, tôi không làm anh quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, tôi không phải là Kim Bằng Phi!”Nói xong, anh ta cầm lấy di động muốn gọi điện thoại kêu người tới.Nhưng mà, vừa lúc này.Một chiếc Mercedes - Benz S, đột nhiên dừng ở cách đó không xa.Trong xe vội vàng vàng đi ra hai người, một nam một nữ.Mọi người quay đầu nhìn về phía hai người đó.

Hắn vừa đi ra đã thấy cây xen đen bóng loáng không dừng ở chỗ đậu xe màdừng ở giữa đường cái chiếm hai phần ba làn đường, khiến cho người đi đường đều phải hết sức cẩn thận né tránh.

Tô Trường Phong đi một vòng quanh chiếc Mercedes, nhìn thấy vết trầy nhỏ ở thanh chắn bảo hiểm phía trước.

Rất rõ ràng, vết trầy nhỏ này là do đụng vào Tưởng Lệ tạo thành.

“Này, anh lén lút làm gì đấy? Ai bảo anh đi vòng quanh xe tôi?”

"Đụng trầy xe tôi, anh đền nổi không?"

Lúc này, Kim Bằng Phi và Trương Tứ Hoa từ trong viện đi ra.

Nhìn thấy Tô Trường Phong đi quanh cạnh xe hắn, Kim Bằng Phi vô cùng không vui.

Trương Tứ Hoa nhìn thấy Tô Trường Phong, lạnh giọng châm chọc nói: "Ơ, đây không phải là Tô Trường Phong sao. Sao nào mẹ vợ cậu không lừa được tiền nên phái cậu tới?"

Tô Trường Phong không để ý tới Trương Tứ Hoa, nhìn về phía Kim Bằng Phi: "Là anh đụng vào mẹ vợ tôi sao?”

Kim Bằng Phi lườm hắn một cái: "Con mắt nào của anh thấy tôi đụng bà ấy? Rõ ràng là bà ấy đụng tôi.

Tô Trường Phong vỗ vỗ đầu xe hắn: "Xe không tệ.”

Kim Bằng Phi kiêu ngạo nói: "Nói nhảm, xe này hơn năm mươi vạn là loại phế vật như anh có thể mua nổi sao?”

Trương Tứ Hoa cũng phụ họa theo: "Tô Trường Phong, tiền lương cả nhà các cậu cộng lại, mười năm cũng chưa chắc mua nổi.”

Kim Bằng Phi ngạo nghễ nói: "Bỏ tay bẩn của anh ra, đụng hỏng anh bồi thường nổi không.

Tô Trường Phong nghiền ngẫm cười cười, bỗng nhiên cúi người xuống.

“Hắn muốn làm gì a?" Kim Bằng Phi nghi hoặc nói.

Vừa dứt lời, liền thấy trong tay Tô Trường Phong có thêm một viên gạch đỏ.

“Anh...... anh muốn làm gì!" Kim Bằng Phi luống cuống.

Tô Trường Phong khóe miệng giương lên: "Anh đã không chịu bồi thường, còn nói xấu người tốt, tôi đây dạy cho anh một bài học.”

Hắn cầm lấy gạch, đập mạnh xuống chiếc Mercedes!

Bang bang bang!

Bang bang bang!

Răng rắc!

Cốc cốc cốc!

Một trận thanh âm rầm rầm vang lên.

Âm thanh này cũng khiến hàng xóm xung quanh chú ý, bao gồm Tống Thanh Ca, Tống Thế Minh và Tưởng Lệ.

Khi bọn họ nhìn thấy Tô Trường Phong cầm gạch đập nát Mercedes đều kinh ngạc há to miệng.

“Anh đụng mẹ vợ tôi, tôi đập xe anh, huề nhau." Tô Trường Phong ném gạch, cười cười.

Lúc này, Kim Bằng Phi xem chút nôn ra máu.

Con mẹ nó, xe này anh ta vừa mua được mấy ngày! Tim anh ta đang chảy máu!

“Khốn nạn! Anh có biết anh gây ra bao nhiêu họa không!”

“Anh chờ đó cho tôi, tôi không làm anh quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, tôi không phải là Kim Bằng Phi!”

Nói xong, anh ta cầm lấy di động muốn gọi điện thoại kêu người tới.

Nhưng mà, vừa lúc này.

Một chiếc Mercedes - Benz S, đột nhiên dừng ở cách đó không xa.

Trong xe vội vàng vàng đi ra hai người, một nam một nữ.

Mọi người quay đầu nhìn về phía hai người đó.

Thương Long Chiến Thần - Tô Trường PhongTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpCuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm  tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành… Hắn vừa đi ra đã thấy cây xen đen bóng loáng không dừng ở chỗ đậu xe màdừng ở giữa đường cái chiếm hai phần ba làn đường, khiến cho người đi đường đều phải hết sức cẩn thận né tránh.Tô Trường Phong đi một vòng quanh chiếc Mercedes, nhìn thấy vết trầy nhỏ ở thanh chắn bảo hiểm phía trước.Rất rõ ràng, vết trầy nhỏ này là do đụng vào Tưởng Lệ tạo thành.“Này, anh lén lút làm gì đấy? Ai bảo anh đi vòng quanh xe tôi?”"Đụng trầy xe tôi, anh đền nổi không?"Lúc này, Kim Bằng Phi và Trương Tứ Hoa từ trong viện đi ra.Nhìn thấy Tô Trường Phong đi quanh cạnh xe hắn, Kim Bằng Phi vô cùng không vui.Trương Tứ Hoa nhìn thấy Tô Trường Phong, lạnh giọng châm chọc nói: "Ơ, đây không phải là Tô Trường Phong sao. Sao nào mẹ vợ cậu không lừa được tiền nên phái cậu tới?"Tô Trường Phong không để ý tới Trương Tứ Hoa, nhìn về phía Kim Bằng Phi: "Là anh đụng vào mẹ vợ tôi sao?”Kim Bằng Phi lườm hắn một cái: "Con mắt nào của anh thấy tôi đụng bà ấy? Rõ ràng là bà ấy đụng tôi.Tô Trường Phong vỗ vỗ đầu xe hắn: "Xe không tệ.”Kim Bằng Phi kiêu ngạo nói: "Nói nhảm, xe này hơn năm mươi vạn là loại phế vật như anh có thể mua nổi sao?”Trương Tứ Hoa cũng phụ họa theo: "Tô Trường Phong, tiền lương cả nhà các cậu cộng lại, mười năm cũng chưa chắc mua nổi.”Kim Bằng Phi ngạo nghễ nói: "Bỏ tay bẩn của anh ra, đụng hỏng anh bồi thường nổi không.Tô Trường Phong nghiền ngẫm cười cười, bỗng nhiên cúi người xuống.“Hắn muốn làm gì a?" Kim Bằng Phi nghi hoặc nói.Vừa dứt lời, liền thấy trong tay Tô Trường Phong có thêm một viên gạch đỏ.“Anh...... anh muốn làm gì!" Kim Bằng Phi luống cuống.Tô Trường Phong khóe miệng giương lên: "Anh đã không chịu bồi thường, còn nói xấu người tốt, tôi đây dạy cho anh một bài học.”Hắn cầm lấy gạch, đập mạnh xuống chiếc Mercedes!Bang bang bang!Bang bang bang!Răng rắc!Cốc cốc cốc!Một trận thanh âm rầm rầm vang lên.Âm thanh này cũng khiến hàng xóm xung quanh chú ý, bao gồm Tống Thanh Ca, Tống Thế Minh và Tưởng Lệ.Khi bọn họ nhìn thấy Tô Trường Phong cầm gạch đập nát Mercedes đều kinh ngạc há to miệng.“Anh đụng mẹ vợ tôi, tôi đập xe anh, huề nhau." Tô Trường Phong ném gạch, cười cười.Lúc này, Kim Bằng Phi xem chút nôn ra máu.Con mẹ nó, xe này anh ta vừa mua được mấy ngày! Tim anh ta đang chảy máu!“Khốn nạn! Anh có biết anh gây ra bao nhiêu họa không!”“Anh chờ đó cho tôi, tôi không làm anh quỳ xuống đất cầu xin tha thứ, tôi không phải là Kim Bằng Phi!”Nói xong, anh ta cầm lấy di động muốn gọi điện thoại kêu người tới.Nhưng mà, vừa lúc này.Một chiếc Mercedes - Benz S, đột nhiên dừng ở cách đó không xa.Trong xe vội vàng vàng đi ra hai người, một nam một nữ.Mọi người quay đầu nhìn về phía hai người đó.

Chương 49: “Hắn muốn làm gì a?"