Cuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành…
Chương 56: “Mẹ kiếp mày!”
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường PhongTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpCuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành… Lúc này, Tống Thanh Ca kéo Tô Trường Phong lại: "Trường Phong, chúng ta trở về đi, nếu Quách tổng không muốn gặp chúng ta, chúng ta cũng đừng cưỡng cầu.”Tô Trường Phong nói: "Không vội, em ở đây chờ một chút, anh đi gọi điện thoại.”Sau đó, hắn liền đi tới chỗ không người, bấm số điện thoại của Mặc Ảnh.“Trong vòng hai mươi phút, thu mua trung tâm quốc tế Thịnh Hải.”“Vâng!”Nói chuyện điện thoại xong, Tô Trường Phong trở lại cửa.Quách Khôn cười lạnh hai tiếng: "Sao vậy, muốn hù dọa tôi à? Nhưng ngại quá, hôm nay anh không có cơ hội, người tôi gọi sắp tới rồi.”Tô Trường Phong nhìn hắn một cái, thản nhiên nói: "Lát nữa, tôi sẽ để ba cậu tự mình đánh gãy tay cậu.”“Anh nói cái gì?" Quách Khôn nhìn hắn như bị bệnh thần kinh, "Con mẹ nó trong đầu anh toàn là phân phải không?Tô Trường Phong không để ý tới hắn nữa.Mà đúng lúc này.Ở cửa ra vào đột nhiên xuất hiện mấy chục đạo thân ảnh khí tức sắc bén ập đến.Nhìn thấy những người này, ánh mắt Quách Khôn sáng ngời, nghênh đón: "Đao đường chủ, anh đến rồi à!”.Người cầm đầu, vẻ mặt dữ tợn, ánh mắt hung ác, cổ có vết sẹo lớn, có biệt danh là Cuồng Đao, hiển nhiên chính là Đao đường chủ trong miệng Quách Khôn.Bởi vì Quách Giai Hoài xuất thân từ thế giới ngầm, cho nên bạn bè của Quách Khôn cũng có rất nhiều người từ xuất thân từ đây.“Khôn thiếu có dặn, Cuồng Đao tôi đương nhiên phải tự mình xuất mã." Cuồng Đao nhìn Quách Khôn: "Nói đi, là ai không có mắt, dám gây phiền phức cho cậu?”Quách Khôn cười cười, chỉ về phía Tô Trường Phong: "Đao ca, chính là tên khốn này. Cậu giúp tôi chặt anh ta, đem xương thịt anh ta ném lên núi cho chó hoang ăn.”Cuồng Đao lười nhát không thèm nhìn Tô Trường Phong, "Chỉ là một tên tiểu tạp chủng, cũng dám khiêu chiến với Khôn thiếu, là tự mình muốn chết đừng trách Cuồng Đao tôi.”“Đem hắn mang đi, chặt.”Cuồng Đao thản nhiên nói.Bốn người phía sau, lập tức đi ra ngoài, tay cầm đoản đao, chỉ về phía Tô Trường Phong: "Tự mình cút lại đây!"Tống Thanh Ca khẩn trương giữ chặt Tô Trường Phong, "Trường Phong... Bây giờ phải làm sao..”Tô Trường Phong kéo cô ra phía sau, thản nhiên nói: " Một đám rác rưởi, không có gì phải sợ.”“Con mẹ nó nmayf nói ai là rác rưởi?" Một tên cầm đao giận dữ quát.Tô Trường Phong nhìn hắn: "Đương nhiên là nói mấy người, chẳng lẽ mấy người không phải là một đám rác rưởi của xã hội?”“Mẹ kiếp mày!”Người nọ giận dữ, vung đoản đao lên, giết về phía Tô Trường Phong.Tô Trường Phong giơ một cước lên!Bùm!Tên này giống như là đạn pháo, bị đá bay ra ngoài, đem cửa thủy tinh phía sau đụng nát bấy......Xì.
Lúc này, Tống Thanh Ca kéo Tô Trường Phong lại: "Trường Phong, chúng ta trở về đi, nếu Quách tổng không muốn gặp chúng ta, chúng ta cũng đừng cưỡng cầu.”
Tô Trường Phong nói: "Không vội, em ở đây chờ một chút, anh đi gọi điện thoại.”
Sau đó, hắn liền đi tới chỗ không người, bấm số điện thoại của Mặc Ảnh.
“Trong vòng hai mươi phút, thu mua trung tâm quốc tế Thịnh Hải.”
“Vâng!”
Nói chuyện điện thoại xong, Tô Trường Phong trở lại cửa.
Quách Khôn cười lạnh hai tiếng: "Sao vậy, muốn hù dọa tôi à? Nhưng ngại quá, hôm nay anh không có cơ hội, người tôi gọi sắp tới rồi.”
Tô Trường Phong nhìn hắn một cái, thản nhiên nói: "Lát nữa, tôi sẽ để ba cậu tự mình đánh gãy tay cậu.”
“Anh nói cái gì?" Quách Khôn nhìn hắn như bị bệnh thần kinh, "Con mẹ nó trong đầu anh toàn là phân phải không?
Tô Trường Phong không để ý tới hắn nữa.
Mà đúng lúc này.
Ở cửa ra vào đột nhiên xuất hiện mấy chục đạo thân ảnh khí tức sắc bén ập đến.
Nhìn thấy những người này, ánh mắt Quách Khôn sáng ngời, nghênh đón: "Đao đường chủ, anh đến rồi à!”.
Người cầm đầu, vẻ mặt dữ tợn, ánh mắt hung ác, cổ có vết sẹo lớn, có biệt danh là Cuồng Đao, hiển nhiên chính là Đao đường chủ trong miệng Quách Khôn.
Bởi vì Quách Giai Hoài xuất thân từ thế giới ngầm, cho nên bạn bè của Quách Khôn cũng có rất nhiều người từ xuất thân từ đây.
“Khôn thiếu có dặn, Cuồng Đao tôi đương nhiên phải tự mình xuất mã." Cuồng Đao nhìn Quách Khôn: "Nói đi, là ai không có mắt, dám gây phiền phức cho cậu?”
Quách Khôn cười cười, chỉ về phía Tô Trường Phong: "Đao ca, chính là tên khốn này. Cậu giúp tôi chặt anh ta, đem xương thịt anh ta ném lên núi cho chó hoang ăn.”
Cuồng Đao lười nhát không thèm nhìn Tô Trường Phong, "Chỉ là một tên tiểu tạp chủng, cũng dám khiêu chiến với Khôn thiếu, là tự mình muốn chết đừng trách Cuồng Đao tôi.”
“Đem hắn mang đi, chặt.”
Cuồng Đao thản nhiên nói.
Bốn người phía sau, lập tức đi ra ngoài, tay cầm đoản đao, chỉ về phía Tô Trường Phong: "Tự mình cút lại đây!"
Tống Thanh Ca khẩn trương giữ chặt Tô Trường Phong, "Trường Phong... Bây giờ phải làm sao..”
Tô Trường Phong kéo cô ra phía sau, thản nhiên nói: " Một đám rác rưởi, không có gì phải sợ.”
“Con mẹ nó nmayf nói ai là rác rưởi?" Một tên cầm đao giận dữ quát.
Tô Trường Phong nhìn hắn: "Đương nhiên là nói mấy người, chẳng lẽ mấy người không phải là một đám rác rưởi của xã hội?”
“Mẹ kiếp mày!”
Người nọ giận dữ, vung đoản đao lên, giết về phía Tô Trường Phong.
Tô Trường Phong giơ một cước lên!
Bùm!
Tên này giống như là đạn pháo, bị đá bay ra ngoài, đem cửa thủy tinh phía sau đụng nát bấy......
Xì.
Thương Long Chiến Thần - Tô Trường PhongTác giả: Tần CẩnTruyện Đô Thị, Truyện Kiếm HiệpCuối thu, Hàng Thành. Gió lạnh nổi lên, lá vàng đầy trời. Trên đường, một người đi nhanh về phía trước, khí tức như hơi thở của rồng tỏa ra bốn phía. Hẳn mặc chiến ngân bào, giữa mày và mắt đăng đãng sát khí! "Trường Phong, khi anh nhìn thấy phong thư thì em đã rời khỏi thế giới này. Em thật sự rất muốn gặp lại anh. Nhưng mà, bọn họ bức em làm tình nhân của ác bá Khâu Thiên Hải, em chỉ có thể lấy cái chết để đấu tranh..." "Trường Phong, em muốn nói xin lỗi, bởi vì em không giữ được tập đoàn Trường Ca. Năm thứ hai sau khi anh rời đi, bà nội và bác cả em thiết lập âm mưu, cướp đi tập đoàn Trường ca." “Trường Phong, là em vô dụng, là em nhu nhược. Em đã không còn đường để đi, chỉ có thể lấy cái chết chứng minh!” “Vĩnh biệt, người yêu của em - - Tống Thanh Ca, tuyệt bút!” Một mảnh lá vàng héo rũ, sau khi xoay quanh bầu trời, rơi vào đỉnh đầu người đàn ông. Tay cầm di thư của vợ, khóe mắt Tô Trường Phong ướt đẫm. Sáu năm nhập ngũ! Hắn từ một tên quân sĩ bình thường, từ từ trưởng thành… Lúc này, Tống Thanh Ca kéo Tô Trường Phong lại: "Trường Phong, chúng ta trở về đi, nếu Quách tổng không muốn gặp chúng ta, chúng ta cũng đừng cưỡng cầu.”Tô Trường Phong nói: "Không vội, em ở đây chờ một chút, anh đi gọi điện thoại.”Sau đó, hắn liền đi tới chỗ không người, bấm số điện thoại của Mặc Ảnh.“Trong vòng hai mươi phút, thu mua trung tâm quốc tế Thịnh Hải.”“Vâng!”Nói chuyện điện thoại xong, Tô Trường Phong trở lại cửa.Quách Khôn cười lạnh hai tiếng: "Sao vậy, muốn hù dọa tôi à? Nhưng ngại quá, hôm nay anh không có cơ hội, người tôi gọi sắp tới rồi.”Tô Trường Phong nhìn hắn một cái, thản nhiên nói: "Lát nữa, tôi sẽ để ba cậu tự mình đánh gãy tay cậu.”“Anh nói cái gì?" Quách Khôn nhìn hắn như bị bệnh thần kinh, "Con mẹ nó trong đầu anh toàn là phân phải không?Tô Trường Phong không để ý tới hắn nữa.Mà đúng lúc này.Ở cửa ra vào đột nhiên xuất hiện mấy chục đạo thân ảnh khí tức sắc bén ập đến.Nhìn thấy những người này, ánh mắt Quách Khôn sáng ngời, nghênh đón: "Đao đường chủ, anh đến rồi à!”.Người cầm đầu, vẻ mặt dữ tợn, ánh mắt hung ác, cổ có vết sẹo lớn, có biệt danh là Cuồng Đao, hiển nhiên chính là Đao đường chủ trong miệng Quách Khôn.Bởi vì Quách Giai Hoài xuất thân từ thế giới ngầm, cho nên bạn bè của Quách Khôn cũng có rất nhiều người từ xuất thân từ đây.“Khôn thiếu có dặn, Cuồng Đao tôi đương nhiên phải tự mình xuất mã." Cuồng Đao nhìn Quách Khôn: "Nói đi, là ai không có mắt, dám gây phiền phức cho cậu?”Quách Khôn cười cười, chỉ về phía Tô Trường Phong: "Đao ca, chính là tên khốn này. Cậu giúp tôi chặt anh ta, đem xương thịt anh ta ném lên núi cho chó hoang ăn.”Cuồng Đao lười nhát không thèm nhìn Tô Trường Phong, "Chỉ là một tên tiểu tạp chủng, cũng dám khiêu chiến với Khôn thiếu, là tự mình muốn chết đừng trách Cuồng Đao tôi.”“Đem hắn mang đi, chặt.”Cuồng Đao thản nhiên nói.Bốn người phía sau, lập tức đi ra ngoài, tay cầm đoản đao, chỉ về phía Tô Trường Phong: "Tự mình cút lại đây!"Tống Thanh Ca khẩn trương giữ chặt Tô Trường Phong, "Trường Phong... Bây giờ phải làm sao..”Tô Trường Phong kéo cô ra phía sau, thản nhiên nói: " Một đám rác rưởi, không có gì phải sợ.”“Con mẹ nó nmayf nói ai là rác rưởi?" Một tên cầm đao giận dữ quát.Tô Trường Phong nhìn hắn: "Đương nhiên là nói mấy người, chẳng lẽ mấy người không phải là một đám rác rưởi của xã hội?”“Mẹ kiếp mày!”Người nọ giận dữ, vung đoản đao lên, giết về phía Tô Trường Phong.Tô Trường Phong giơ một cước lên!Bùm!Tên này giống như là đạn pháo, bị đá bay ra ngoài, đem cửa thủy tinh phía sau đụng nát bấy......Xì.