Đại Ngụy, Vân An thành.Mưa rào đầu hạ giống như những đạo tắc hái hoa ban đêm xông vào khuê phòng thiếu nữ, lúc đến thì gió mưa nặng hạt, lúc đi bước chân vội vã, chỉ còn sót lại vũng nước đọng.Gió ngừng mưa ngừng, đường phố ở kinh thành cũng dần sinh động, bách tính lũ lượt ra khỏi nhà, người buôn bán bên đường mở miệng rao hàng í ới:“Bánh bao này…”“Bán than đá đây…”…Giữa tiếng ồn ào trên đường phố, một đội xe từ đầu phố Thiên Thủy Kiều chậm rãi đi tới.Đi đằng trước là mười ba võ nhân trên người khoác áo tơi đầu đội mũ rộng vành, sau lưng buộc đao, dáng vẻ phong trần.Tại nơi như kinh thành, đội ngũ có khí chất giang hồ như thế thì quả thực hiếm thấy, không ít người đi đường ghé mắt dò xét, trông thấy dẫn đầu đội xe là một nam tử trẻ tuổi.Dưới lớp áo tơi là một nam tử mặc đồ đen, trên bờ vai có một con chim trắng, thân hình cao lớn, làn da trắng nõn, hai con ngươi đen nhánh hiện lên ánh sáng, một đôi mày kiếm càng làm khuôn mặt anh có nhiều hơn ba phần lăng lệ.“Oa… Mẫu thân nhìn kìa,…
Chương 84: 84: Chứng Minh Thực Lực 2
Nữ Hiệp Chậm ĐãTác giả: Quan Quan công tửTruyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngĐại Ngụy, Vân An thành.Mưa rào đầu hạ giống như những đạo tắc hái hoa ban đêm xông vào khuê phòng thiếu nữ, lúc đến thì gió mưa nặng hạt, lúc đi bước chân vội vã, chỉ còn sót lại vũng nước đọng.Gió ngừng mưa ngừng, đường phố ở kinh thành cũng dần sinh động, bách tính lũ lượt ra khỏi nhà, người buôn bán bên đường mở miệng rao hàng í ới:“Bánh bao này…”“Bán than đá đây…”…Giữa tiếng ồn ào trên đường phố, một đội xe từ đầu phố Thiên Thủy Kiều chậm rãi đi tới.Đi đằng trước là mười ba võ nhân trên người khoác áo tơi đầu đội mũ rộng vành, sau lưng buộc đao, dáng vẻ phong trần.Tại nơi như kinh thành, đội ngũ có khí chất giang hồ như thế thì quả thực hiếm thấy, không ít người đi đường ghé mắt dò xét, trông thấy dẫn đầu đội xe là một nam tử trẻ tuổi.Dưới lớp áo tơi là một nam tử mặc đồ đen, trên bờ vai có một con chim trắng, thân hình cao lớn, làn da trắng nõn, hai con ngươi đen nhánh hiện lên ánh sáng, một đôi mày kiếm càng làm khuôn mặt anh có nhiều hơn ba phần lăng lệ.“Oa… Mẫu thân nhìn kìa,… Bùi Tương Quân nghe thấy lời đó thì trừng mắt hạnh lên mấy phần, vội vàng ngăn lại:"Kinh Đường, không thể làm càn!"Dạ Kinh Đường đưa tay ngăn lại, tiếp tục nói:"Tam Nương cho ta tiền lương, để ta làm thiếu đương gia, ta cầm tiền, thì phải làm việc cho tốt.Các ngươi nếu ai cảm thấy Tam Nương sắp xếp có vấn đề, đều có thể đứng ra, nếu ta không có cách nào phản bác, sẽ tự mình đi ra ngoài."Ba ——Lý Tam Vấn vốn bất mãn với quyết định của Bùi Tương Quân, thấy tiểu tử này không một chút kính trọng, giận tím mặt, lúc này vỗ lan can đứng dậy.Nhưng ngay lúc này!Sang sảng ——Trong thính đường dưới mặt đất, kiếm quang lóe lên!Thanh kiếm bên hông Dạ Kinh Đường ra khỏi vỏ, mang ra một ánh trăng khuyết.Kiếm minh thê lương khiến chín người đang ngồi đều là rùng mình!Lý Tam Vấn không phải tên xoàng xĩnh, nhìn thấy vậy cũng hiện ra ánh mắt kinh dị, hốt hoảng lui về phía sau.Nhưng Bát Bộ Cuồng Đao, mạnh mẽ khống chế địch.Dạ Kinh Đường mặc dù mới ngộ ra đến mấy ngày, lại nhớ kỹ trong lòng, Xà Long phải vội vàng mới có thể ngăn trở, một Tiểu Hương chủ, dựa vào cái gì đón đỡ?Lưỡi kiếm chợt lóe lên, thẳng đến vị trí Lý Tam Vấn vừa ngồi.Không có gì bất ngờ xảy ra một kiếm này vừa ra, tay Lý Tam Vấn vừa nâng lên, ngực đã bị tạo thành một lỗ hổng.Nhưng cũng tiếc chính là, lưỡi l**m ngân sắc chưa chạm đến áo bào của Lý Tam Vấn, một cây trường thương đen như mực từ phía sau nhô ra, gác ở trên kiếm.Keng ——Tiếng kim loại va chạm.Đổi lại lần trước, một thương này có thể đánh bay kiếm của Dạ Kinh ĐườngNhưng lần này thì không phải vậy, cán thương thế đại lực trầm và cứng rắn nhưng không dừng lại được kiếm trong tay Dạ Kinh Đường, bị đánh đến mức bên trên nẩy lên ba tấc, cán thương trực tiếp đâm vào trước ngực Lý Tam Vấn.Bành ——Soạt ——Cả người Lý Tam Vấn bay ngược về sau, đụng ngã ghế xếp, quẳng xuống đất.Bảy vị hương chủ khác có vẻ mặt kinh ngạc, đứng dậy lui về sau mấy bước, như lâm vào đại địch.Lý Tam Vấn cũng không lo được chỗ đau trước ngực, sắc mặt trắng bệch đứng lên, vọt đến phía sau Bùi Tương Quân, như gặp quỷ thần.Kiếm quang chợt lóe lên, sau đó bên trong Thanh Long đường liền ngưng lại.Bùi Tương Quân làm sao c*̃ng không nghĩ tới, mấy ngày không gặp, võ nghệ của Dạ Kinh Đường đã không hợp thói thường như vậyCũng là lúc này mới hiểu vì sao Xà Long bị Dạ Kinh Đường dùng một kiếm chặt tổn thương cánh tay."Ngươi làm cái gì? Lý lão là trưởng bối...""Ta chỉ quen Tam Nương, không biết bọn hắn.""Đều là người trong nhà, ngươi thể hiện thân thủ là được rồi, vì sao ra tay nặng như vậy?""Ta là vũ phu, không phải con hát! Có người thử ta sâu cạn, ta phải cho hắn biết sâu cạn.""..."Bùi Tương Quân cảm giác được Dạ Kinh Đường hơi nghiêm túc, không nói gì thêm.Dạ Kinh Đường cầm kiếm chỉ xéo mặt đất, nhìn về phía chư vị hương chủ:"Chư vị đang ngồi, còn có ai muốn thử xem vãn bối sâu cạn không?"Lời ấy vừa nói xong, tám vị hương chủ bị trấn trụ, mới phản ứng được, hai mặt nhìn nhau, trầm mặc không nói gì.Lần thứ nhất gặp mặt đã ra oai phủ đầu, hương chủ đang ngồi đây chắc chắn rất khó chịu.Nhưng một kiếm kia của Dạ Kinh Đường đã biểu hiện thực lực của hắn rồi, đã có phong thái Tông Sư rồi, để đám hương chủ này đi lên thử sâu cạn, không phải muốn chết sao.Gần mười tám đã có võ nghệ như thế, toàn bộ giang hồ cũng không tìm được mấy người như vậy người như này nếu trở thành Thiếu chủ Hồng Hoa Lâu, có thể nói là có tiềm lực vô hạn.Dù là vị thiếu chủ này nhìn hơi hung dữ, không thế nào ở chung, nhưng ở môn phái chịu chút tức giận, vẫn tốt hơn so với ra ngoài giang hồ bị người ta ị lên đầu.Hoàng chúc phu nhân thấy mọi người chần chờ, dẫn đầu tiến lên một bước, chắp tay thi lễ:"Thiếu chủ có công phu tốt!"Hương chủ còn lại c*̃ng theo sau chắp tay hành lễ, Lý Tam Vấn cũng như thế.Dạ Kinh Đường thấy vậy, thu kiếm trở vào bao, lui về phía sau Bùi Tương Quân:"Ta không có hứng thú với sản nghiệp Hồng Hoa Lâu chỉ vì bài vị nghĩa phụ ta đặt trên linh án, ta mới đứng ở chỗ này.Sản nghiệp của nghĩa phụ ta có thể không lấy một xu, Bùi gia cũng giống như thế , chờ Tam Nương cảm thấy không cần ta hỗ trợ, ta tự sẽ rời đi."Bùi Tương Quân tiếp xúc mấy ngày, đại khái biết tính tình của Dạ Kinh Đường, ôn nhu nói:"Những sự việc này để sau này hãy nói đi."Dạ Kinh Đường không cần phải nhiều lời nữa.Bùi Tương Quân lần nữa ngồi thẳng, đảo mắt về phía đại đường.Tám vị hương chủ trước mặt, lặng ngắt như tờ ngồi nghiêm chỉnh , chờ Bùi Tương Quân lên tiếng."Sắp cuối tháng, qua mấy ngày nữa ta phải đi tây Vương Trấn hội kiến các Đại đường chủ, đến lúc đó sẽ mang Kinh Đường theo, chính thức tuyên bố việc này, các ngươi cảm thấy các Đại đường chủ sẽ có dị nghị hay không?"Tám vị hương chủ cùng nhau lắc đầu.Nghĩ đến tràng diện Đại đường chủ ngoác mồm kinh ngạc, thậm chí còn có chút không kịp chờ đợi..
Bùi Tương Quân nghe thấy lời đó thì trừng mắt hạnh lên mấy phần, vội vàng ngăn lại:"Kinh Đường, không thể làm càn!"Dạ Kinh Đường đưa tay ngăn lại, tiếp tục nói:"Tam Nương cho ta tiền lương, để ta làm thiếu đương gia, ta cầm tiền, thì phải làm việc cho tốt.
Các ngươi nếu ai cảm thấy Tam Nương sắp xếp có vấn đề, đều có thể đứng ra, nếu ta không có cách nào phản bác, sẽ tự mình đi ra ngoài."Ba ——Lý Tam Vấn vốn bất mãn với quyết định của Bùi Tương Quân, thấy tiểu tử này không một chút kính trọng, giận tím mặt, lúc này vỗ lan can đứng dậy.Nhưng ngay lúc này!Sang sảng ——Trong thính đường dưới mặt đất, kiếm quang lóe lên!Thanh kiếm bên hông Dạ Kinh Đường ra khỏi vỏ, mang ra một ánh trăng khuyết.Kiếm minh thê lương khiến chín người đang ngồi đều là rùng mình!Lý Tam Vấn không phải tên xoàng xĩnh, nhìn thấy vậy cũng hiện ra ánh mắt kinh dị, hốt hoảng lui về phía sau.Nhưng Bát Bộ Cuồng Đao, mạnh mẽ khống chế địch.Dạ Kinh Đường mặc dù mới ngộ ra đến mấy ngày, lại nhớ kỹ trong lòng, Xà Long phải vội vàng mới có thể ngăn trở, một Tiểu Hương chủ, dựa vào cái gì đón đỡ?Lưỡi kiếm chợt lóe lên, thẳng đến vị trí Lý Tam Vấn vừa ngồi.Không có gì bất ngờ xảy ra một kiếm này vừa ra, tay Lý Tam Vấn vừa nâng lên, ngực đã bị tạo thành một lỗ hổng.Nhưng cũng tiếc chính là, lưỡi l**m ngân sắc chưa chạm đến áo bào của Lý Tam Vấn, một cây trường thương đen như mực từ phía sau nhô ra, gác ở trên kiếm.Keng ——Tiếng kim loại va chạm.Đổi lại lần trước, một thương này có thể đánh bay kiếm của Dạ Kinh ĐườngNhưng lần này thì không phải vậy, cán thương thế đại lực trầm và cứng rắn nhưng không dừng lại được kiếm trong tay Dạ Kinh Đường, bị đánh đến mức bên trên nẩy lên ba tấc, cán thương trực tiếp đâm vào trước ngực Lý Tam Vấn.Bành ——Soạt ——Cả người Lý Tam Vấn bay ngược về sau, đụng ngã ghế xếp, quẳng xuống đất.Bảy vị hương chủ khác có vẻ mặt kinh ngạc, đứng dậy lui về sau mấy bước, như lâm vào đại địch.Lý Tam Vấn cũng không lo được chỗ đau trước ngực, sắc mặt trắng bệch đứng lên, vọt đến phía sau Bùi Tương Quân, như gặp quỷ thần.Kiếm quang chợt lóe lên, sau đó bên trong Thanh Long đường liền ngưng lại.Bùi Tương Quân làm sao c*̃ng không nghĩ tới, mấy ngày không gặp, võ nghệ của Dạ Kinh Đường đã không hợp thói thường như vậyCũng là lúc này mới hiểu vì sao Xà Long bị Dạ Kinh Đường dùng một kiếm chặt tổn thương cánh tay."Ngươi làm cái gì? Lý lão là trưởng bối.
.
.""Ta chỉ quen Tam Nương, không biết bọn hắn.""Đều là người trong nhà, ngươi thể hiện thân thủ là được rồi, vì sao ra tay nặng như vậy?""Ta là vũ phu, không phải con hát! Có người thử ta sâu cạn, ta phải cho hắn biết sâu cạn."".
.
."Bùi Tương Quân cảm giác được Dạ Kinh Đường hơi nghiêm túc, không nói gì thêm.Dạ Kinh Đường cầm kiếm chỉ xéo mặt đất, nhìn về phía chư vị hương chủ:"Chư vị đang ngồi, còn có ai muốn thử xem vãn bối sâu cạn không?"Lời ấy vừa nói xong, tám vị hương chủ bị trấn trụ, mới phản ứng được, hai mặt nhìn nhau, trầm mặc không nói gì.Lần thứ nhất gặp mặt đã ra oai phủ đầu, hương chủ đang ngồi đây chắc chắn rất khó chịu.Nhưng một kiếm kia của Dạ Kinh Đường đã biểu hiện thực lực của hắn rồi, đã có phong thái Tông Sư rồi, để đám hương chủ này đi lên thử sâu cạn, không phải muốn chết sao.Gần mười tám đã có võ nghệ như thế, toàn bộ giang hồ cũng không tìm được mấy người như vậy người như này nếu trở thành Thiếu chủ Hồng Hoa Lâu, có thể nói là có tiềm lực vô hạn.Dù là vị thiếu chủ này nhìn hơi hung dữ, không thế nào ở chung, nhưng ở môn phái chịu chút tức giận, vẫn tốt hơn so với ra ngoài giang hồ bị người ta ị lên đầu.Hoàng chúc phu nhân thấy mọi người chần chờ, dẫn đầu tiến lên một bước, chắp tay thi lễ:"Thiếu chủ có công phu tốt!"Hương chủ còn lại c*̃ng theo sau chắp tay hành lễ, Lý Tam Vấn cũng như thế.Dạ Kinh Đường thấy vậy, thu kiếm trở vào bao, lui về phía sau Bùi Tương Quân:"Ta không có hứng thú với sản nghiệp Hồng Hoa Lâu chỉ vì bài vị nghĩa phụ ta đặt trên linh án, ta mới đứng ở chỗ này.
Sản nghiệp của nghĩa phụ ta có thể không lấy một xu, Bùi gia cũng giống như thế , chờ Tam Nương cảm thấy không cần ta hỗ trợ, ta tự sẽ rời đi."Bùi Tương Quân tiếp xúc mấy ngày, đại khái biết tính tình của Dạ Kinh Đường, ôn nhu nói:"Những sự việc này để sau này hãy nói đi."Dạ Kinh Đường không cần phải nhiều lời nữa.Bùi Tương Quân lần nữa ngồi thẳng, đảo mắt về phía đại đường.Tám vị hương chủ trước mặt, lặng ngắt như tờ ngồi nghiêm chỉnh , chờ Bùi Tương Quân lên tiếng."Sắp cuối tháng, qua mấy ngày nữa ta phải đi tây Vương Trấn hội kiến các Đại đường chủ, đến lúc đó sẽ mang Kinh Đường theo, chính thức tuyên bố việc này, các ngươi cảm thấy các Đại đường chủ sẽ có dị nghị hay không?"Tám vị hương chủ cùng nhau lắc đầu.Nghĩ đến tràng diện Đại đường chủ ngoác mồm kinh ngạc, thậm chí còn có chút không kịp chờ đợi..
Nữ Hiệp Chậm ĐãTác giả: Quan Quan công tửTruyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngĐại Ngụy, Vân An thành.Mưa rào đầu hạ giống như những đạo tắc hái hoa ban đêm xông vào khuê phòng thiếu nữ, lúc đến thì gió mưa nặng hạt, lúc đi bước chân vội vã, chỉ còn sót lại vũng nước đọng.Gió ngừng mưa ngừng, đường phố ở kinh thành cũng dần sinh động, bách tính lũ lượt ra khỏi nhà, người buôn bán bên đường mở miệng rao hàng í ới:“Bánh bao này…”“Bán than đá đây…”…Giữa tiếng ồn ào trên đường phố, một đội xe từ đầu phố Thiên Thủy Kiều chậm rãi đi tới.Đi đằng trước là mười ba võ nhân trên người khoác áo tơi đầu đội mũ rộng vành, sau lưng buộc đao, dáng vẻ phong trần.Tại nơi như kinh thành, đội ngũ có khí chất giang hồ như thế thì quả thực hiếm thấy, không ít người đi đường ghé mắt dò xét, trông thấy dẫn đầu đội xe là một nam tử trẻ tuổi.Dưới lớp áo tơi là một nam tử mặc đồ đen, trên bờ vai có một con chim trắng, thân hình cao lớn, làn da trắng nõn, hai con ngươi đen nhánh hiện lên ánh sáng, một đôi mày kiếm càng làm khuôn mặt anh có nhiều hơn ba phần lăng lệ.“Oa… Mẫu thân nhìn kìa,… Bùi Tương Quân nghe thấy lời đó thì trừng mắt hạnh lên mấy phần, vội vàng ngăn lại:"Kinh Đường, không thể làm càn!"Dạ Kinh Đường đưa tay ngăn lại, tiếp tục nói:"Tam Nương cho ta tiền lương, để ta làm thiếu đương gia, ta cầm tiền, thì phải làm việc cho tốt.Các ngươi nếu ai cảm thấy Tam Nương sắp xếp có vấn đề, đều có thể đứng ra, nếu ta không có cách nào phản bác, sẽ tự mình đi ra ngoài."Ba ——Lý Tam Vấn vốn bất mãn với quyết định của Bùi Tương Quân, thấy tiểu tử này không một chút kính trọng, giận tím mặt, lúc này vỗ lan can đứng dậy.Nhưng ngay lúc này!Sang sảng ——Trong thính đường dưới mặt đất, kiếm quang lóe lên!Thanh kiếm bên hông Dạ Kinh Đường ra khỏi vỏ, mang ra một ánh trăng khuyết.Kiếm minh thê lương khiến chín người đang ngồi đều là rùng mình!Lý Tam Vấn không phải tên xoàng xĩnh, nhìn thấy vậy cũng hiện ra ánh mắt kinh dị, hốt hoảng lui về phía sau.Nhưng Bát Bộ Cuồng Đao, mạnh mẽ khống chế địch.Dạ Kinh Đường mặc dù mới ngộ ra đến mấy ngày, lại nhớ kỹ trong lòng, Xà Long phải vội vàng mới có thể ngăn trở, một Tiểu Hương chủ, dựa vào cái gì đón đỡ?Lưỡi kiếm chợt lóe lên, thẳng đến vị trí Lý Tam Vấn vừa ngồi.Không có gì bất ngờ xảy ra một kiếm này vừa ra, tay Lý Tam Vấn vừa nâng lên, ngực đã bị tạo thành một lỗ hổng.Nhưng cũng tiếc chính là, lưỡi l**m ngân sắc chưa chạm đến áo bào của Lý Tam Vấn, một cây trường thương đen như mực từ phía sau nhô ra, gác ở trên kiếm.Keng ——Tiếng kim loại va chạm.Đổi lại lần trước, một thương này có thể đánh bay kiếm của Dạ Kinh ĐườngNhưng lần này thì không phải vậy, cán thương thế đại lực trầm và cứng rắn nhưng không dừng lại được kiếm trong tay Dạ Kinh Đường, bị đánh đến mức bên trên nẩy lên ba tấc, cán thương trực tiếp đâm vào trước ngực Lý Tam Vấn.Bành ——Soạt ——Cả người Lý Tam Vấn bay ngược về sau, đụng ngã ghế xếp, quẳng xuống đất.Bảy vị hương chủ khác có vẻ mặt kinh ngạc, đứng dậy lui về sau mấy bước, như lâm vào đại địch.Lý Tam Vấn cũng không lo được chỗ đau trước ngực, sắc mặt trắng bệch đứng lên, vọt đến phía sau Bùi Tương Quân, như gặp quỷ thần.Kiếm quang chợt lóe lên, sau đó bên trong Thanh Long đường liền ngưng lại.Bùi Tương Quân làm sao c*̃ng không nghĩ tới, mấy ngày không gặp, võ nghệ của Dạ Kinh Đường đã không hợp thói thường như vậyCũng là lúc này mới hiểu vì sao Xà Long bị Dạ Kinh Đường dùng một kiếm chặt tổn thương cánh tay."Ngươi làm cái gì? Lý lão là trưởng bối...""Ta chỉ quen Tam Nương, không biết bọn hắn.""Đều là người trong nhà, ngươi thể hiện thân thủ là được rồi, vì sao ra tay nặng như vậy?""Ta là vũ phu, không phải con hát! Có người thử ta sâu cạn, ta phải cho hắn biết sâu cạn.""..."Bùi Tương Quân cảm giác được Dạ Kinh Đường hơi nghiêm túc, không nói gì thêm.Dạ Kinh Đường cầm kiếm chỉ xéo mặt đất, nhìn về phía chư vị hương chủ:"Chư vị đang ngồi, còn có ai muốn thử xem vãn bối sâu cạn không?"Lời ấy vừa nói xong, tám vị hương chủ bị trấn trụ, mới phản ứng được, hai mặt nhìn nhau, trầm mặc không nói gì.Lần thứ nhất gặp mặt đã ra oai phủ đầu, hương chủ đang ngồi đây chắc chắn rất khó chịu.Nhưng một kiếm kia của Dạ Kinh Đường đã biểu hiện thực lực của hắn rồi, đã có phong thái Tông Sư rồi, để đám hương chủ này đi lên thử sâu cạn, không phải muốn chết sao.Gần mười tám đã có võ nghệ như thế, toàn bộ giang hồ cũng không tìm được mấy người như vậy người như này nếu trở thành Thiếu chủ Hồng Hoa Lâu, có thể nói là có tiềm lực vô hạn.Dù là vị thiếu chủ này nhìn hơi hung dữ, không thế nào ở chung, nhưng ở môn phái chịu chút tức giận, vẫn tốt hơn so với ra ngoài giang hồ bị người ta ị lên đầu.Hoàng chúc phu nhân thấy mọi người chần chờ, dẫn đầu tiến lên một bước, chắp tay thi lễ:"Thiếu chủ có công phu tốt!"Hương chủ còn lại c*̃ng theo sau chắp tay hành lễ, Lý Tam Vấn cũng như thế.Dạ Kinh Đường thấy vậy, thu kiếm trở vào bao, lui về phía sau Bùi Tương Quân:"Ta không có hứng thú với sản nghiệp Hồng Hoa Lâu chỉ vì bài vị nghĩa phụ ta đặt trên linh án, ta mới đứng ở chỗ này.Sản nghiệp của nghĩa phụ ta có thể không lấy một xu, Bùi gia cũng giống như thế , chờ Tam Nương cảm thấy không cần ta hỗ trợ, ta tự sẽ rời đi."Bùi Tương Quân tiếp xúc mấy ngày, đại khái biết tính tình của Dạ Kinh Đường, ôn nhu nói:"Những sự việc này để sau này hãy nói đi."Dạ Kinh Đường không cần phải nhiều lời nữa.Bùi Tương Quân lần nữa ngồi thẳng, đảo mắt về phía đại đường.Tám vị hương chủ trước mặt, lặng ngắt như tờ ngồi nghiêm chỉnh , chờ Bùi Tương Quân lên tiếng."Sắp cuối tháng, qua mấy ngày nữa ta phải đi tây Vương Trấn hội kiến các Đại đường chủ, đến lúc đó sẽ mang Kinh Đường theo, chính thức tuyên bố việc này, các ngươi cảm thấy các Đại đường chủ sẽ có dị nghị hay không?"Tám vị hương chủ cùng nhau lắc đầu.Nghĩ đến tràng diện Đại đường chủ ngoác mồm kinh ngạc, thậm chí còn có chút không kịp chờ đợi..