Đại Ngụy, Vân An thành.Mưa rào đầu hạ giống như những đạo tắc hái hoa ban đêm xông vào khuê phòng thiếu nữ, lúc đến thì gió mưa nặng hạt, lúc đi bước chân vội vã, chỉ còn sót lại vũng nước đọng.Gió ngừng mưa ngừng, đường phố ở kinh thành cũng dần sinh động, bách tính lũ lượt ra khỏi nhà, người buôn bán bên đường mở miệng rao hàng í ới:“Bánh bao này…”“Bán than đá đây…”…Giữa tiếng ồn ào trên đường phố, một đội xe từ đầu phố Thiên Thủy Kiều chậm rãi đi tới.Đi đằng trước là mười ba võ nhân trên người khoác áo tơi đầu đội mũ rộng vành, sau lưng buộc đao, dáng vẻ phong trần.Tại nơi như kinh thành, đội ngũ có khí chất giang hồ như thế thì quả thực hiếm thấy, không ít người đi đường ghé mắt dò xét, trông thấy dẫn đầu đội xe là một nam tử trẻ tuổi.Dưới lớp áo tơi là một nam tử mặc đồ đen, trên bờ vai có một con chim trắng, thân hình cao lớn, làn da trắng nõn, hai con ngươi đen nhánh hiện lên ánh sáng, một đôi mày kiếm càng làm khuôn mặt anh có nhiều hơn ba phần lăng lệ.“Oa… Mẫu thân nhìn kìa,…

Chương 91: 91: Ngươi Đã Làm Gì 2

Nữ Hiệp Chậm ĐãTác giả: Quan Quan công tửTruyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngĐại Ngụy, Vân An thành.Mưa rào đầu hạ giống như những đạo tắc hái hoa ban đêm xông vào khuê phòng thiếu nữ, lúc đến thì gió mưa nặng hạt, lúc đi bước chân vội vã, chỉ còn sót lại vũng nước đọng.Gió ngừng mưa ngừng, đường phố ở kinh thành cũng dần sinh động, bách tính lũ lượt ra khỏi nhà, người buôn bán bên đường mở miệng rao hàng í ới:“Bánh bao này…”“Bán than đá đây…”…Giữa tiếng ồn ào trên đường phố, một đội xe từ đầu phố Thiên Thủy Kiều chậm rãi đi tới.Đi đằng trước là mười ba võ nhân trên người khoác áo tơi đầu đội mũ rộng vành, sau lưng buộc đao, dáng vẻ phong trần.Tại nơi như kinh thành, đội ngũ có khí chất giang hồ như thế thì quả thực hiếm thấy, không ít người đi đường ghé mắt dò xét, trông thấy dẫn đầu đội xe là một nam tử trẻ tuổi.Dưới lớp áo tơi là một nam tử mặc đồ đen, trên bờ vai có một con chim trắng, thân hình cao lớn, làn da trắng nõn, hai con ngươi đen nhánh hiện lên ánh sáng, một đôi mày kiếm càng làm khuôn mặt anh có nhiều hơn ba phần lăng lệ.“Oa… Mẫu thân nhìn kìa,… Lạc Ngưng say khướt chếnh choáng, trong nháy mắt đã tỉnh lại hơn phân nửa, nhanh như sét, đấm vào ngực nam tử.Đông ~Dạ Kinh Đường phát hiện Lạc Ngưng bỗng nhiên mở mắt, đang muốn mở miệng nói chuyện, kết quả còn chưa mở miệng, ngực đã tê rần, tứ chi lập tức mất đi tri giác, cả người ngã xuống phía trước, quả dưa hấu ở trước mắt cấp tốc phóng đại.Nhào ——Mắt tối sầm lại.Gương mặt không biết đụng phải cái gì, dù sao cũng rất mềm nhũn và thật lớn, bên trong ấm áp mang theo hương thơm, khuyết điểm duy nhất chính là để cho người ta ngạt thở:"Ô ô...? !"Ánh mắt Lạc Ngưng xấu hổ và giận dữ, ngay cả tư thế trước mắt cũng không chú ý, tức giận nói:"Dạ Kinh Đường! Ngươi làm cái gì với ta? Ngươi muốn làm ta tức chết đúng không? !""Ô ô..."Dạ Kinh Đường nằm sấp, như toàn thân bị tê liệt, ngay cả tứ chi cũng không có cảm giác, có thể động đậy cũng chỉ có miệng, nhưng tầm mắt bị thứ gì che đậy, nói chuyện cũng nghe không rõ.Dạ Kinh Đường mới mở miệng, Lạc Ngưng cũng cảm giác được hô hấp nóng bỏng, xuyên qua hai tầng vải vóc thiêu đốt lấy mỗi một tấc da thịt dưới vạt áo.Toàn thân nàng đột nhiên khẽ run rẩy, đẩy Dạ Kinh Đường ra, ném tới một bên, xoay người đứng lên, gương mặt say khướt biến thành như táo đỏ, rút nhuyễn kiếm, run giọng nói:"Tiểu tặc vô sỉ này, ngươi vừa rồi làm cái gì với ta? !"Dạ Kinh Đường lật người lại, rốt cục cũng có thể trông thấy là vật gì, nhưng tứ chi run lên vẫn không thể khôi phục lại tri giác, ánh mắt kinh dị nói:"Ngươi đã làm gì vậy? Điểm huyệt? Ài ài...Ta vừa rồi không làm cái gì, ngươi tin tưởng ta..."Lạc Ngưng nửa chữ cũng không tin, Dạ Kinh Đường đã từng có tiền án nàng bị quá chén không biết nằm bao lâu, hai người phát sinh cái gì, nàng cũng không dám suy nghĩ.Cúi đầu nhìn lại, quần áo hoàn hảo, nhìn như không có xảy ra việc gì.Nhưng nhỡ là tiểu tặc này xong việc rồi mặc lại áo cho nàng thì sao?Lạc Ngưng mang theo ba phần men say, tâm loạn như ma hơi mất lý trí, trực tiếp cầm kiếm chỉ hướng thằng nhỏ của Kinh Đường:"Lặp đi lặp lại nhiều lần, ngươi thật sự coi ta là nữ nhân dễ bị bắt nạt? Hôm nay ta không cho ngươi nhớ lâu thì...""Hở? ! Nữ hiệp chậm đã!"Dạ Kinh Đường khẽ biến sắc, mắt thấy Lạc Ngưng uống nhiều, dùng kiếm chỉ về phía ngã ba của mình, cũng không biết phát lực như thế nào, cố gắng giải khai huyệt vị bị phong bế một chút, xê dịch thân eo trốn tránh:"Ta thật sự không có làm gì, ngươi đừng xúc động, ngươi không điểm huyệt ta, ta cũng sẽ không chôn mặt vào ngực ngươi...""Chít chít chít chít..."Chim chim thấy thế, cũng vội lắc động cánh, giúp Dạ Kinh Đường giải thích.Lạc Ngưng quét mắt nhìn sắc trời và đồ ăn còn chưa nguội,mới xác định nàng say cũng không lâu lắm.Nhưng Dạ Kinh Đường ôm nàng đến trên giường là sự thật, trên đường đi không có hôn hôn sờ sờ?Coi như Dạ Kinh Đường không làm gì thì những ngày này nàng một mực bị khinh bạc, cũng phải cho tiểu tặc này biết mặt.Mắt thấy Dạ Kinh Đường đang hoảng sợ, Lạc Ngưng sao có thể thu tay lại, bộ dáng hung thần ác sát, rút kiếm đâm loạn, ra vẻ muốn phế của Dạ Kinh Đường đi:"Ngươi có cái gì không dám làm? Ngươi không phải thích khi nhục nữ tử sao? Đến? Ta để ngươi khi dễ...""Đừng đừng đừng, ngươi đừng múa loạn, này này...""Tiểu tặc này..."...Lạc Ngưng rút kiếm nhìn vào g*** h** ch*n Dạ Kinh Đường, Dạ Kinh Đường kinh hãi cố gắng trốn tránh , chờ tứ chi tê liệt hoàn toàn khôi phục lại, liền xoay người vọt lên,ở trong phòng chạy loạn."Ngươi đứng lại đó cho ta!""Ta thật sự không có làm gì, làm sao ngươi lại là không tin...""Ngươi muốn ta lấy cái gì tin ngươi? Nói thật đi,vừa rồi ngươi đã làm cái gì? !"Lạc Ngưng đuổi theo Dạ Kinh Đường, vạt áo cũng tung bay theo, sóng cả chập trùng, phong cảnh tuyệt sắc.Nhưng lúc này Dạ Kinh Đường lại không rảnh thưởng thức, dù sao Lạc Ngưng không nói đạo lý, kiếm chỉ thẳng vào vị trí đó.Dù là biết Lạc Ngưng đang hù dọa hắn, hắn cũng không dám cầm hạnh phúc nửa đời sau để đi cược là Lạc Ngưng sẽ không xuất thủ, chỉ có thể mượn cái bàn chắn lại, chay quanh nhà:"Lạc nữ hiệp, tỷ tỷ tốt, ngươi uống say rồi...""Ta không say, ngươi đứng lại đó cho ta!""Chít chít..."...—— ——.

Lạc Ngưng say khướt chếnh choáng, trong nháy mắt đã tỉnh lại hơn phân nửa, nhanh như sét, đấm vào ngực nam tử.Đông ~Dạ Kinh Đường phát hiện Lạc Ngưng bỗng nhiên mở mắt, đang muốn mở miệng nói chuyện, kết quả còn chưa mở miệng, ngực đã tê rần, tứ chi lập tức mất đi tri giác, cả người ngã xuống phía trước, quả dưa hấu ở trước mắt cấp tốc phóng đại.Nhào ——Mắt tối sầm lại.Gương mặt không biết đụng phải cái gì, dù sao cũng rất mềm nhũn và thật lớn, bên trong ấm áp mang theo hương thơm, khuyết điểm duy nhất chính là để cho người ta ngạt thở:"Ô ô.

.

.

? !"Ánh mắt Lạc Ngưng xấu hổ và giận dữ, ngay cả tư thế trước mắt cũng không chú ý, tức giận nói:"Dạ Kinh Đường! Ngươi làm cái gì với ta? Ngươi muốn làm ta tức chết đúng không? !""Ô ô.

.

."Dạ Kinh Đường nằm sấp, như toàn thân bị tê liệt, ngay cả tứ chi cũng không có cảm giác, có thể động đậy cũng chỉ có miệng, nhưng tầm mắt bị thứ gì che đậy, nói chuyện cũng nghe không rõ.Dạ Kinh Đường mới mở miệng, Lạc Ngưng cũng cảm giác được hô hấp nóng bỏng, xuyên qua hai tầng vải vóc thiêu đốt lấy mỗi một tấc da thịt dưới vạt áo.Toàn thân nàng đột nhiên khẽ run rẩy, đẩy Dạ Kinh Đường ra, ném tới một bên, xoay người đứng lên, gương mặt say khướt biến thành như táo đỏ, rút nhuyễn kiếm, run giọng nói:"Tiểu tặc vô sỉ này, ngươi vừa rồi làm cái gì với ta? !"Dạ Kinh Đường lật người lại, rốt cục cũng có thể trông thấy là vật gì, nhưng tứ chi run lên vẫn không thể khôi phục lại tri giác, ánh mắt kinh dị nói:"Ngươi đã làm gì vậy? Điểm huyệt? Ài ài.

.

.

Ta vừa rồi không làm cái gì, ngươi tin tưởng ta.

.

."Lạc Ngưng nửa chữ cũng không tin, Dạ Kinh Đường đã từng có tiền án nàng bị quá chén không biết nằm bao lâu, hai người phát sinh cái gì, nàng cũng không dám suy nghĩ.Cúi đầu nhìn lại, quần áo hoàn hảo, nhìn như không có xảy ra việc gì.Nhưng nhỡ là tiểu tặc này xong việc rồi mặc lại áo cho nàng thì sao?Lạc Ngưng mang theo ba phần men say, tâm loạn như ma hơi mất lý trí, trực tiếp cầm kiếm chỉ hướng thằng nhỏ của Kinh Đường:"Lặp đi lặp lại nhiều lần, ngươi thật sự coi ta là nữ nhân dễ bị bắt nạt? Hôm nay ta không cho ngươi nhớ lâu thì.

.

.""Hở? ! Nữ hiệp chậm đã!"Dạ Kinh Đường khẽ biến sắc, mắt thấy Lạc Ngưng uống nhiều, dùng kiếm chỉ về phía ngã ba của mình, cũng không biết phát lực như thế nào, cố gắng giải khai huyệt vị bị phong bế một chút, xê dịch thân eo trốn tránh:"Ta thật sự không có làm gì, ngươi đừng xúc động, ngươi không điểm huyệt ta, ta cũng sẽ không chôn mặt vào ngực ngươi.

.

.""Chít chít chít chít.

.

."Chim chim thấy thế, cũng vội lắc động cánh, giúp Dạ Kinh Đường giải thích.Lạc Ngưng quét mắt nhìn sắc trời và đồ ăn còn chưa nguội,mới xác định nàng say cũng không lâu lắm.Nhưng Dạ Kinh Đường ôm nàng đến trên giường là sự thật, trên đường đi không có hôn hôn sờ sờ?Coi như Dạ Kinh Đường không làm gì thì những ngày này nàng một mực bị khinh bạc, cũng phải cho tiểu tặc này biết mặt.Mắt thấy Dạ Kinh Đường đang hoảng sợ, Lạc Ngưng sao có thể thu tay lại, bộ dáng hung thần ác sát, rút kiếm đâm loạn, ra vẻ muốn phế của Dạ Kinh Đường đi:"Ngươi có cái gì không dám làm? Ngươi không phải thích khi nhục nữ tử sao? Đến? Ta để ngươi khi dễ.

.

.""Đừng đừng đừng, ngươi đừng múa loạn, này này.

.

.""Tiểu tặc này.

.

.".

.

.Lạc Ngưng rút kiếm nhìn vào g*** h** ch*n Dạ Kinh Đường, Dạ Kinh Đường kinh hãi cố gắng trốn tránh , chờ tứ chi tê liệt hoàn toàn khôi phục lại, liền xoay người vọt lên,ở trong phòng chạy loạn."Ngươi đứng lại đó cho ta!""Ta thật sự không có làm gì, làm sao ngươi lại là không tin.

.

.""Ngươi muốn ta lấy cái gì tin ngươi? Nói thật đi,vừa rồi ngươi đã làm cái gì? !"Lạc Ngưng đuổi theo Dạ Kinh Đường, vạt áo cũng tung bay theo, sóng cả chập trùng, phong cảnh tuyệt sắc.Nhưng lúc này Dạ Kinh Đường lại không rảnh thưởng thức, dù sao Lạc Ngưng không nói đạo lý, kiếm chỉ thẳng vào vị trí đó.Dù là biết Lạc Ngưng đang hù dọa hắn, hắn cũng không dám cầm hạnh phúc nửa đời sau để đi cược là Lạc Ngưng sẽ không xuất thủ, chỉ có thể mượn cái bàn chắn lại, chay quanh nhà:"Lạc nữ hiệp, tỷ tỷ tốt, ngươi uống say rồi.

.

.""Ta không say, ngươi đứng lại đó cho ta!""Chít chít.

.

.".

.

.—— ——.

Nữ Hiệp Chậm ĐãTác giả: Quan Quan công tửTruyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm Hiệp, Truyện Tiên Hiệp, Truyện Xuyên KhôngĐại Ngụy, Vân An thành.Mưa rào đầu hạ giống như những đạo tắc hái hoa ban đêm xông vào khuê phòng thiếu nữ, lúc đến thì gió mưa nặng hạt, lúc đi bước chân vội vã, chỉ còn sót lại vũng nước đọng.Gió ngừng mưa ngừng, đường phố ở kinh thành cũng dần sinh động, bách tính lũ lượt ra khỏi nhà, người buôn bán bên đường mở miệng rao hàng í ới:“Bánh bao này…”“Bán than đá đây…”…Giữa tiếng ồn ào trên đường phố, một đội xe từ đầu phố Thiên Thủy Kiều chậm rãi đi tới.Đi đằng trước là mười ba võ nhân trên người khoác áo tơi đầu đội mũ rộng vành, sau lưng buộc đao, dáng vẻ phong trần.Tại nơi như kinh thành, đội ngũ có khí chất giang hồ như thế thì quả thực hiếm thấy, không ít người đi đường ghé mắt dò xét, trông thấy dẫn đầu đội xe là một nam tử trẻ tuổi.Dưới lớp áo tơi là một nam tử mặc đồ đen, trên bờ vai có một con chim trắng, thân hình cao lớn, làn da trắng nõn, hai con ngươi đen nhánh hiện lên ánh sáng, một đôi mày kiếm càng làm khuôn mặt anh có nhiều hơn ba phần lăng lệ.“Oa… Mẫu thân nhìn kìa,… Lạc Ngưng say khướt chếnh choáng, trong nháy mắt đã tỉnh lại hơn phân nửa, nhanh như sét, đấm vào ngực nam tử.Đông ~Dạ Kinh Đường phát hiện Lạc Ngưng bỗng nhiên mở mắt, đang muốn mở miệng nói chuyện, kết quả còn chưa mở miệng, ngực đã tê rần, tứ chi lập tức mất đi tri giác, cả người ngã xuống phía trước, quả dưa hấu ở trước mắt cấp tốc phóng đại.Nhào ——Mắt tối sầm lại.Gương mặt không biết đụng phải cái gì, dù sao cũng rất mềm nhũn và thật lớn, bên trong ấm áp mang theo hương thơm, khuyết điểm duy nhất chính là để cho người ta ngạt thở:"Ô ô...? !"Ánh mắt Lạc Ngưng xấu hổ và giận dữ, ngay cả tư thế trước mắt cũng không chú ý, tức giận nói:"Dạ Kinh Đường! Ngươi làm cái gì với ta? Ngươi muốn làm ta tức chết đúng không? !""Ô ô..."Dạ Kinh Đường nằm sấp, như toàn thân bị tê liệt, ngay cả tứ chi cũng không có cảm giác, có thể động đậy cũng chỉ có miệng, nhưng tầm mắt bị thứ gì che đậy, nói chuyện cũng nghe không rõ.Dạ Kinh Đường mới mở miệng, Lạc Ngưng cũng cảm giác được hô hấp nóng bỏng, xuyên qua hai tầng vải vóc thiêu đốt lấy mỗi một tấc da thịt dưới vạt áo.Toàn thân nàng đột nhiên khẽ run rẩy, đẩy Dạ Kinh Đường ra, ném tới một bên, xoay người đứng lên, gương mặt say khướt biến thành như táo đỏ, rút nhuyễn kiếm, run giọng nói:"Tiểu tặc vô sỉ này, ngươi vừa rồi làm cái gì với ta? !"Dạ Kinh Đường lật người lại, rốt cục cũng có thể trông thấy là vật gì, nhưng tứ chi run lên vẫn không thể khôi phục lại tri giác, ánh mắt kinh dị nói:"Ngươi đã làm gì vậy? Điểm huyệt? Ài ài...Ta vừa rồi không làm cái gì, ngươi tin tưởng ta..."Lạc Ngưng nửa chữ cũng không tin, Dạ Kinh Đường đã từng có tiền án nàng bị quá chén không biết nằm bao lâu, hai người phát sinh cái gì, nàng cũng không dám suy nghĩ.Cúi đầu nhìn lại, quần áo hoàn hảo, nhìn như không có xảy ra việc gì.Nhưng nhỡ là tiểu tặc này xong việc rồi mặc lại áo cho nàng thì sao?Lạc Ngưng mang theo ba phần men say, tâm loạn như ma hơi mất lý trí, trực tiếp cầm kiếm chỉ hướng thằng nhỏ của Kinh Đường:"Lặp đi lặp lại nhiều lần, ngươi thật sự coi ta là nữ nhân dễ bị bắt nạt? Hôm nay ta không cho ngươi nhớ lâu thì...""Hở? ! Nữ hiệp chậm đã!"Dạ Kinh Đường khẽ biến sắc, mắt thấy Lạc Ngưng uống nhiều, dùng kiếm chỉ về phía ngã ba của mình, cũng không biết phát lực như thế nào, cố gắng giải khai huyệt vị bị phong bế một chút, xê dịch thân eo trốn tránh:"Ta thật sự không có làm gì, ngươi đừng xúc động, ngươi không điểm huyệt ta, ta cũng sẽ không chôn mặt vào ngực ngươi...""Chít chít chít chít..."Chim chim thấy thế, cũng vội lắc động cánh, giúp Dạ Kinh Đường giải thích.Lạc Ngưng quét mắt nhìn sắc trời và đồ ăn còn chưa nguội,mới xác định nàng say cũng không lâu lắm.Nhưng Dạ Kinh Đường ôm nàng đến trên giường là sự thật, trên đường đi không có hôn hôn sờ sờ?Coi như Dạ Kinh Đường không làm gì thì những ngày này nàng một mực bị khinh bạc, cũng phải cho tiểu tặc này biết mặt.Mắt thấy Dạ Kinh Đường đang hoảng sợ, Lạc Ngưng sao có thể thu tay lại, bộ dáng hung thần ác sát, rút kiếm đâm loạn, ra vẻ muốn phế của Dạ Kinh Đường đi:"Ngươi có cái gì không dám làm? Ngươi không phải thích khi nhục nữ tử sao? Đến? Ta để ngươi khi dễ...""Đừng đừng đừng, ngươi đừng múa loạn, này này...""Tiểu tặc này..."...Lạc Ngưng rút kiếm nhìn vào g*** h** ch*n Dạ Kinh Đường, Dạ Kinh Đường kinh hãi cố gắng trốn tránh , chờ tứ chi tê liệt hoàn toàn khôi phục lại, liền xoay người vọt lên,ở trong phòng chạy loạn."Ngươi đứng lại đó cho ta!""Ta thật sự không có làm gì, làm sao ngươi lại là không tin...""Ngươi muốn ta lấy cái gì tin ngươi? Nói thật đi,vừa rồi ngươi đã làm cái gì? !"Lạc Ngưng đuổi theo Dạ Kinh Đường, vạt áo cũng tung bay theo, sóng cả chập trùng, phong cảnh tuyệt sắc.Nhưng lúc này Dạ Kinh Đường lại không rảnh thưởng thức, dù sao Lạc Ngưng không nói đạo lý, kiếm chỉ thẳng vào vị trí đó.Dù là biết Lạc Ngưng đang hù dọa hắn, hắn cũng không dám cầm hạnh phúc nửa đời sau để đi cược là Lạc Ngưng sẽ không xuất thủ, chỉ có thể mượn cái bàn chắn lại, chay quanh nhà:"Lạc nữ hiệp, tỷ tỷ tốt, ngươi uống say rồi...""Ta không say, ngươi đứng lại đó cho ta!""Chít chít..."...—— ——.

Chương 91: 91: Ngươi Đã Làm Gì 2