Ngày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,…
Chương 10
Nhật Ký Sa TăngTác giả: Lâm Trường TrịTruyện Khoa Huyễn, Truyện Tiên HiệpNgày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,… Ngày 03 tháng 11 năm thứ nhất“Không đúng rồi! Tới cái chỗ này sao chẳng giống Tây Phương chút nào vậy a! Có phải là đi lộn đường không vậy?”Đại sư huynh phóng thẳng lên mây, lấy tay che ngang mày nhìn khắp nơi rồi đột nhiên như phát hiện được gì liền nói với tụi mình: “Phía trước có mốc biên giới! Anh tới đó ngó một chút.”Chỉ một chốc sau anh ấy đã ủ rủ trở về. Mọi người liền hỏi anh ấy: “Trên mốc biên giới cho biết nơi đây là đâu vậy hả?”Đại sư huynh trả lời: “Trên đó viết: Ranh giới Bạng Phụ. Cách Thượng Hải 425 cây số.”“Úi trời! Như vậy thì chúng ta đã sắp đến Thượng Hải rồi à! Ngộ Không, Thượng Hải là nơi nào vậy con? Có xa Thiên Trúc lắm không?” Sư phụ hỏi một cách ngây thơ.“Chúng ta đi ngược đường rồi sư phụ! Sắp tới Đông Hải rồi!” Nhị sư huynh mở miệng. “Mụ nội nó! Lại cuốc oan uổng hết một đoạn đường rồi!”“Đông Hải hả? Không phải là Tây Thiên à! Ngộ Không, ở Đông Hải có kinh để lấy à? Sư phụ thấy chúng ta đến đó lấy cũng được rồi!” Sư phụ lại ngớ ngẩn lên tiếng.“Có rắm đó mà lấy!” Đại sư huynh trợn mắt nhìn sư phụ.Mình liền an ủi mọi người: “Đừng nóng, tới Bang Phụ cũng được mà, coi như tới thăm quê hương của cái tên Lâm Trường Trị!”“Lâm Trường Trị (1) là ai vậy? Là minh tinh hay là đại gia hả?” Sư phụ lên tiếng hỏi.“Cả hai đều đúng hết!” Mình trả lời: “Tên đó là minh tinh có tiền. Người giang hộ gán cho hắn cái biệt hiệu: Đột Quyết - Vương Trung Vương!”(2)“Vậy là nói vị nhân huynh đó vừa có thực lực vừa bô trai để làm thần tượng sao?” Đại sư huynh nói.Mình đáp: “Hắn đúng là chỉ được cái hư danh thôi. Hắn từng nói: ‘kỳ thật mình một chút thực lực cũng không có. Mình có chỉ thuần túy là vẻ đẹp trai bên ngoài thôi!’ Đến hôm nay em vẫn còn nhớ được!”...Ngày 05 tháng 11 năm thứ nhấtÁi tình, chính là nợ tình kiếp trước để lại, kiếp này phải trả.Các bạn nhìn xem, nhị sư huynh kiếp trước mắc nợ của Hằng Nga cùng với Cao Tiểu Lan, kiếp này còn phải chịu nhiều lắm.Sư phụ thì thiếu nợ tình của quốc vương Nữ Nhi quốc cùng với con chuột tinh của động Không Đáy. Đại sư huynh thì lại nợ Tinh Tinh cô nương cùng với Tử Hà tiên tử!Mình ---xxxx! Kiếp trước của mình khẳng định là tục tĩu không chịu nổi, cho nên kiếp này của mình chẳng có nợ để mà trả!...Ngày 08 tháng 11 năm thứ nhấtĐến hiện giờ mọi người vẫn còn chưa biết tên thật của mình. Tên do cha mẹ đặt cho chỉ có mỗi mình còn nhớ. Người khác ai nấy cũng gọi mình là “Sa Tăng”, mình cũng chẳng nói gì. Bây giờ thì mình mang hết năm cái đại danh của bọn mình ra đọc hết cho mọi người một lần. Mọi người không được cười nha!Sư phụ --- Giang Hồng Tiến. ==> Giang tiến vào là đỏĐại sư huynh --- Tôn Tồn Tân ==> Tôn còn ginNhị sư huynh --- Dương Thành Cương ==> khỏi phải giải thíchBạch Long mã --- Lưu Vượng ==> Lưu hừng hựcCòn đại danh của mình kêu là --- Lưu Minh! ==> Lưu đóng dấu(1) Tên của tác giả, hắn ta tự quảng cáo :))(2) Kịch truyền hình có La Gia Lương đóng.
Ngày 03 tháng 11 năm thứ nhất
“Không đúng rồi! Tới cái chỗ này sao chẳng giống Tây Phương chút nào vậy a! Có phải là đi lộn đường không vậy?”
Đại sư huynh phóng thẳng lên mây, lấy tay che ngang mày nhìn khắp nơi rồi đột nhiên như phát hiện được gì liền nói với tụi mình: “Phía trước có mốc biên giới! Anh tới đó ngó một chút.”
Chỉ một chốc sau anh ấy đã ủ rủ trở về. Mọi người liền hỏi anh ấy: “Trên mốc biên giới cho biết nơi đây là đâu vậy hả?”
Đại sư huynh trả lời: “Trên đó viết: Ranh giới Bạng Phụ. Cách Thượng Hải 425 cây số.”
“Úi trời! Như vậy thì chúng ta đã sắp đến Thượng Hải rồi à! Ngộ Không, Thượng Hải là nơi nào vậy con? Có xa Thiên Trúc lắm không?” Sư phụ hỏi một cách ngây thơ.
“Chúng ta đi ngược đường rồi sư phụ! Sắp tới Đông Hải rồi!” Nhị sư huynh mở miệng. “Mụ nội nó! Lại cuốc oan uổng hết một đoạn đường rồi!”
“Đông Hải hả? Không phải là Tây Thiên à! Ngộ Không, ở Đông Hải có kinh để lấy à? Sư phụ thấy chúng ta đến đó lấy cũng được rồi!” Sư phụ lại ngớ ngẩn lên tiếng.
“Có rắm đó mà lấy!” Đại sư huynh trợn mắt nhìn sư phụ.
Mình liền an ủi mọi người: “Đừng nóng, tới Bang Phụ cũng được mà, coi như tới thăm quê hương của cái tên Lâm Trường Trị!”
“Lâm Trường Trị (1) là ai vậy? Là minh tinh hay là đại gia hả?” Sư phụ lên tiếng hỏi.
“Cả hai đều đúng hết!” Mình trả lời: “Tên đó là minh tinh có tiền. Người giang hộ gán cho hắn cái biệt hiệu: Đột Quyết - Vương Trung Vương!”(2)
“Vậy là nói vị nhân huynh đó vừa có thực lực vừa bô trai để làm thần tượng sao?” Đại sư huynh nói.
Mình đáp: “Hắn đúng là chỉ được cái hư danh thôi. Hắn từng nói: ‘kỳ thật mình một chút thực lực cũng không có. Mình có chỉ thuần túy là vẻ đẹp trai bên ngoài thôi!’ Đến hôm nay em vẫn còn nhớ được!”
...
Ngày 05 tháng 11 năm thứ nhất
Ái tình, chính là nợ tình kiếp trước để lại, kiếp này phải trả.
Các bạn nhìn xem, nhị sư huynh kiếp trước mắc nợ của Hằng Nga cùng với Cao Tiểu Lan, kiếp này còn phải chịu nhiều lắm.
Sư phụ thì thiếu nợ tình của quốc vương Nữ Nhi quốc cùng với con chuột tinh của động Không Đáy. Đại sư huynh thì lại nợ Tinh Tinh cô nương cùng với Tử Hà tiên tử!
Mình ---xxxx! Kiếp trước của mình khẳng định là tục tĩu không chịu nổi, cho nên kiếp này của mình chẳng có nợ để mà trả!
...
Ngày 08 tháng 11 năm thứ nhất
Đến hiện giờ mọi người vẫn còn chưa biết tên thật của mình. Tên do cha mẹ đặt cho chỉ có mỗi mình còn nhớ. Người khác ai nấy cũng gọi mình là “Sa Tăng”, mình cũng chẳng nói gì. Bây giờ thì mình mang hết năm cái đại danh của bọn mình ra đọc hết cho mọi người một lần. Mọi người không được cười nha!
Sư phụ --- Giang Hồng Tiến. ==> Giang tiến vào là đỏ
Đại sư huynh --- Tôn Tồn Tân ==> Tôn còn gin
Nhị sư huynh --- Dương Thành Cương ==> khỏi phải giải thích
Bạch Long mã --- Lưu Vượng ==> Lưu hừng hực
Còn đại danh của mình kêu là --- Lưu Minh! ==> Lưu đóng dấu
(1) Tên của tác giả, hắn ta tự quảng cáo :))
(2) Kịch truyền hình có La Gia Lương đóng.
Nhật Ký Sa TăngTác giả: Lâm Trường TrịTruyện Khoa Huyễn, Truyện Tiên HiệpNgày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,… Ngày 03 tháng 11 năm thứ nhất“Không đúng rồi! Tới cái chỗ này sao chẳng giống Tây Phương chút nào vậy a! Có phải là đi lộn đường không vậy?”Đại sư huynh phóng thẳng lên mây, lấy tay che ngang mày nhìn khắp nơi rồi đột nhiên như phát hiện được gì liền nói với tụi mình: “Phía trước có mốc biên giới! Anh tới đó ngó một chút.”Chỉ một chốc sau anh ấy đã ủ rủ trở về. Mọi người liền hỏi anh ấy: “Trên mốc biên giới cho biết nơi đây là đâu vậy hả?”Đại sư huynh trả lời: “Trên đó viết: Ranh giới Bạng Phụ. Cách Thượng Hải 425 cây số.”“Úi trời! Như vậy thì chúng ta đã sắp đến Thượng Hải rồi à! Ngộ Không, Thượng Hải là nơi nào vậy con? Có xa Thiên Trúc lắm không?” Sư phụ hỏi một cách ngây thơ.“Chúng ta đi ngược đường rồi sư phụ! Sắp tới Đông Hải rồi!” Nhị sư huynh mở miệng. “Mụ nội nó! Lại cuốc oan uổng hết một đoạn đường rồi!”“Đông Hải hả? Không phải là Tây Thiên à! Ngộ Không, ở Đông Hải có kinh để lấy à? Sư phụ thấy chúng ta đến đó lấy cũng được rồi!” Sư phụ lại ngớ ngẩn lên tiếng.“Có rắm đó mà lấy!” Đại sư huynh trợn mắt nhìn sư phụ.Mình liền an ủi mọi người: “Đừng nóng, tới Bang Phụ cũng được mà, coi như tới thăm quê hương của cái tên Lâm Trường Trị!”“Lâm Trường Trị (1) là ai vậy? Là minh tinh hay là đại gia hả?” Sư phụ lên tiếng hỏi.“Cả hai đều đúng hết!” Mình trả lời: “Tên đó là minh tinh có tiền. Người giang hộ gán cho hắn cái biệt hiệu: Đột Quyết - Vương Trung Vương!”(2)“Vậy là nói vị nhân huynh đó vừa có thực lực vừa bô trai để làm thần tượng sao?” Đại sư huynh nói.Mình đáp: “Hắn đúng là chỉ được cái hư danh thôi. Hắn từng nói: ‘kỳ thật mình một chút thực lực cũng không có. Mình có chỉ thuần túy là vẻ đẹp trai bên ngoài thôi!’ Đến hôm nay em vẫn còn nhớ được!”...Ngày 05 tháng 11 năm thứ nhấtÁi tình, chính là nợ tình kiếp trước để lại, kiếp này phải trả.Các bạn nhìn xem, nhị sư huynh kiếp trước mắc nợ của Hằng Nga cùng với Cao Tiểu Lan, kiếp này còn phải chịu nhiều lắm.Sư phụ thì thiếu nợ tình của quốc vương Nữ Nhi quốc cùng với con chuột tinh của động Không Đáy. Đại sư huynh thì lại nợ Tinh Tinh cô nương cùng với Tử Hà tiên tử!Mình ---xxxx! Kiếp trước của mình khẳng định là tục tĩu không chịu nổi, cho nên kiếp này của mình chẳng có nợ để mà trả!...Ngày 08 tháng 11 năm thứ nhấtĐến hiện giờ mọi người vẫn còn chưa biết tên thật của mình. Tên do cha mẹ đặt cho chỉ có mỗi mình còn nhớ. Người khác ai nấy cũng gọi mình là “Sa Tăng”, mình cũng chẳng nói gì. Bây giờ thì mình mang hết năm cái đại danh của bọn mình ra đọc hết cho mọi người một lần. Mọi người không được cười nha!Sư phụ --- Giang Hồng Tiến. ==> Giang tiến vào là đỏĐại sư huynh --- Tôn Tồn Tân ==> Tôn còn ginNhị sư huynh --- Dương Thành Cương ==> khỏi phải giải thíchBạch Long mã --- Lưu Vượng ==> Lưu hừng hựcCòn đại danh của mình kêu là --- Lưu Minh! ==> Lưu đóng dấu(1) Tên của tác giả, hắn ta tự quảng cáo :))(2) Kịch truyền hình có La Gia Lương đóng.