Ngày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,…
Chương 14
Nhật Ký Sa TăngTác giả: Lâm Trường TrịTruyện Khoa Huyễn, Truyện Tiên HiệpNgày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,… Ngày 28 tháng 12Gần đây nhị sư huynh lại mê trò tìm phát minh mới. Mấy cái phát minh của anh ấy toàn là những thứ vớ vẩn như: xà phòng giặt có thể uống được, vớ đeo vào có thể làm tráng dương cường lực, gối tự nổ, ống nhổ để dưới đất, vân vân... Nhưng không phải thứ nào cũng vô dụng cả. Cũng có những sáng tạo rất có chỗ để dùng! Để mình giới thiệu luôn một lượt nhé!1/ Móc câu cá có thể tự nấu ăn.- Loại lưỡi câu này rất ư thần kỳ! Chỉ cần cá cắn câu là khi kéo cần lên là đã thành cá kho tộ chua ngọt.2/ Khí cụ đánh dấu nam nữ!- Cái món đồ bé tẹo này rất được việc. Chỉ cần đeo nó lên người là người khác có thể biết bạn là nam hay là nữ đó!3/ Bô xoay tròn!- Nghiêm túc mà nói thì đây là dụng cụ y khoa. Nếu bạn không đi tiêu ra xxxx được thì ngồi lên cái bô này, nhấn nút một cái là bô sẽ nhanh chóng xoay tròn với bạn trên đó cho tới khi vãi xxxx ra thì thôi4/ Giường lắc theo chiều trên dưới!- Mình nghĩ không cần nói thì mọi người cũng rõ chỗ dùng của nó rồi chứ gì!-----------NGày 30 tháng 12Hôm nay tại một cái thôn nhỏ, bọn mình gặp được một ông già. Ông ta tên là Ngô Thừa Ân(1). Ông ấy đang ngồi viết một bộ tiểu thuyết về 4 tên hòa thượng đi Thiên Trúc để thỉnh kinh.Sư phụ sau khi đọc xong tác phẩm của ông ta liền nói: “Tình tiết thì rất ư ly kỳ, nhưng ta cảm thấy bốn tên hòa thượng đó đều ngu như bò!”Ông già bất đắc dĩ nói: “Ta cũng cho là như vậy. Ta vốn định viết cho nó phóng túng một chút, nhưng nhà xuất bản lại kêu rằng vì bảo tồn nền giáo dục cho thế hệ sau nên không thể viết thực tế quá. Cho nên ta chỉ đành viết như vậy thôi. Nhưng cũng không sao, ta đã bắt đầu soạn thảo ra một bột tiểu thuyết mới, rất ư là sảng khoái. Sách này tựa là ‘Kim Bình Mai!”(1)Ngô Thừa Ân là tác giả của tác phẩm Tây Du Ký.
Ngày 28 tháng 12
Gần đây nhị sư huynh lại mê trò tìm phát minh mới. Mấy cái phát minh của anh ấy toàn là những thứ vớ vẩn như: xà phòng giặt có thể uống được, vớ đeo vào có thể làm tráng dương cường lực, gối tự nổ, ống nhổ để dưới đất, vân vân... Nhưng không phải thứ nào cũng vô dụng cả. Cũng có những sáng tạo rất có chỗ để dùng! Để mình giới thiệu luôn một lượt nhé!
1/ Móc câu cá có thể tự nấu ăn.
- Loại lưỡi câu này rất ư thần kỳ! Chỉ cần cá cắn câu là khi kéo cần lên là đã thành cá kho tộ chua ngọt.
2/ Khí cụ đánh dấu nam nữ!
- Cái món đồ bé tẹo này rất được việc. Chỉ cần đeo nó lên người là người khác có thể biết bạn là nam hay là nữ đó!
3/ Bô xoay tròn!
- Nghiêm túc mà nói thì đây là dụng cụ y khoa. Nếu bạn không đi tiêu ra xxxx được thì ngồi lên cái bô này, nhấn nút một cái là bô sẽ nhanh chóng xoay tròn với bạn trên đó cho tới khi vãi xxxx ra thì thôi
4/ Giường lắc theo chiều trên dưới!
- Mình nghĩ không cần nói thì mọi người cũng rõ chỗ dùng của nó rồi chứ gì!
-----------
NGày 30 tháng 12
Hôm nay tại một cái thôn nhỏ, bọn mình gặp được một ông già. Ông ta tên là Ngô Thừa Ân(1). Ông ấy đang ngồi viết một bộ tiểu thuyết về 4 tên hòa thượng đi Thiên Trúc để thỉnh kinh.
Sư phụ sau khi đọc xong tác phẩm của ông ta liền nói: “Tình tiết thì rất ư ly kỳ, nhưng ta cảm thấy bốn tên hòa thượng đó đều ngu như bò!”
Ông già bất đắc dĩ nói: “Ta cũng cho là như vậy. Ta vốn định viết cho nó phóng túng một chút, nhưng nhà xuất bản lại kêu rằng vì bảo tồn nền giáo dục cho thế hệ sau nên không thể viết thực tế quá. Cho nên ta chỉ đành viết như vậy thôi. Nhưng cũng không sao, ta đã bắt đầu soạn thảo ra một bột tiểu thuyết mới, rất ư là sảng khoái. Sách này tựa là ‘Kim Bình Mai!”
(1)Ngô Thừa Ân là tác giả của tác phẩm Tây Du Ký.
Nhật Ký Sa TăngTác giả: Lâm Trường TrịTruyện Khoa Huyễn, Truyện Tiên HiệpNgày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,… Ngày 28 tháng 12Gần đây nhị sư huynh lại mê trò tìm phát minh mới. Mấy cái phát minh của anh ấy toàn là những thứ vớ vẩn như: xà phòng giặt có thể uống được, vớ đeo vào có thể làm tráng dương cường lực, gối tự nổ, ống nhổ để dưới đất, vân vân... Nhưng không phải thứ nào cũng vô dụng cả. Cũng có những sáng tạo rất có chỗ để dùng! Để mình giới thiệu luôn một lượt nhé!1/ Móc câu cá có thể tự nấu ăn.- Loại lưỡi câu này rất ư thần kỳ! Chỉ cần cá cắn câu là khi kéo cần lên là đã thành cá kho tộ chua ngọt.2/ Khí cụ đánh dấu nam nữ!- Cái món đồ bé tẹo này rất được việc. Chỉ cần đeo nó lên người là người khác có thể biết bạn là nam hay là nữ đó!3/ Bô xoay tròn!- Nghiêm túc mà nói thì đây là dụng cụ y khoa. Nếu bạn không đi tiêu ra xxxx được thì ngồi lên cái bô này, nhấn nút một cái là bô sẽ nhanh chóng xoay tròn với bạn trên đó cho tới khi vãi xxxx ra thì thôi4/ Giường lắc theo chiều trên dưới!- Mình nghĩ không cần nói thì mọi người cũng rõ chỗ dùng của nó rồi chứ gì!-----------NGày 30 tháng 12Hôm nay tại một cái thôn nhỏ, bọn mình gặp được một ông già. Ông ta tên là Ngô Thừa Ân(1). Ông ấy đang ngồi viết một bộ tiểu thuyết về 4 tên hòa thượng đi Thiên Trúc để thỉnh kinh.Sư phụ sau khi đọc xong tác phẩm của ông ta liền nói: “Tình tiết thì rất ư ly kỳ, nhưng ta cảm thấy bốn tên hòa thượng đó đều ngu như bò!”Ông già bất đắc dĩ nói: “Ta cũng cho là như vậy. Ta vốn định viết cho nó phóng túng một chút, nhưng nhà xuất bản lại kêu rằng vì bảo tồn nền giáo dục cho thế hệ sau nên không thể viết thực tế quá. Cho nên ta chỉ đành viết như vậy thôi. Nhưng cũng không sao, ta đã bắt đầu soạn thảo ra một bột tiểu thuyết mới, rất ư là sảng khoái. Sách này tựa là ‘Kim Bình Mai!”(1)Ngô Thừa Ân là tác giả của tác phẩm Tây Du Ký.