Ngày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,…
Chương 24
Nhật Ký Sa TăngTác giả: Lâm Trường TrịTruyện Khoa Huyễn, Truyện Tiên HiệpNgày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,… Ngày 1 tháng 4 năm thứ nhấtKhe cát triền qua cảnh Tân CươngThiên (sơn) – Côn (Lôn) cùng ngắm sắc vô thườngThổ Lỗ (Phiên) trong mây như tranh vẽNhưng sao ly biệt dạ sầu vươngAi bảo quan ngoại sơn thuỷ xấu?Ta nói chốn hay có Tân CươngTháng năm ai vẫn nhớ mùi hương…Chú giảiCác bạn thân mến! Bởi vì nhật ký của mình đã được phổ biến trong xã hội và cũng tạo được chút danh tiếng, các công ty tư nhân và con buôn cực lực yêu cầu trong nhật ký của mình phải thêm nhiều quảng cáo cho hàng hóa bọn họ, đành chịu thôi, ai bảo “vật chất” lại k*ch th*ch như thế! Cho nên sau này mở đầu nhật ký có thể sẽ có chút quảng cáo, nếu như không muốn đọc thì có thể bỏ qua, mong mọi người thông cảm!Ngày 7 tháng 4 năm thứ nhấtHôm nay, bốn chúng mình nghỉ ngơi tại 1 quán trà ven đường, phía bàn đối diện có vài mỹ nữ.Mỹ nữ thỉnh thoảng đá lông nheo một cái, làm chúng mình cả người sướng tê cả người.Lúc này, bàn bên cạnh có người nói: “Việc đàn ông hấp dẫn phụ nữ nhất chính là động tác rút tiền ra…”Lời còn chưa dứt, chỉ thấy bốn người chúng mình cùng đứng lên, đồng thanh nói: “Tớ muốn trả tiền!” Thật là không tưởng tượng được! Bốn người tranh nhau rút ví, ngay cả đại sư huynh cũng không ngoại lệ.Sư phụ nói: “Để tớ, chủ quán! Tính tiền.”Đại sư huynh nói: “Sao có thể để sư phụ người trả tiền chứ! Để đệ tử!” Vừa nói vừa chìa 4 đồng tiền lớn hướng về quầy thanh toán.Lão bản còn chưa kịp đón lấy tiền, chỉ thấy nhị sư huynh hô lên một tiếng, ném thỏi bạc năm mươi lượng trắng bóng qua, bạc bay giữa không trung vẽ một đường chói mắt rồi rơi “cộp” ngay trên quầy.Lão bản vội nói: “Tiền to quá, không có tiền lẻ à? Bốn đồng nhỏ là đủ rồi!”“Không cần thối lại, cứ coi như tiền boa!” Nhị sư huynh hào sảng nói, sau đó đắc ý liếc nhẹ sang các mỹ nữ......Trời, mỹ nữ đi mất rồi…Một phút cho quảng cáo…Trong một căn phòng lớn, vừa xem Tivi quảng cáo nhãn hiệu “Máy giặt” thật là đặc sắc, vừa hưởng thụ cảm giác thoải mái từ bồn cầu cao cấp tự xoay hiệu “Chồn hôi”. Sau đó, lại từ tủ lạnh hiệu “Nóng rất nhanh” lấy ra một chai rượu vang hiệu “DDT” sản xuất năm 1977 … Cuộc đời thật là thư sướng!Đây mới chính là cuộc sống!Tập đoàn sản xuất máy giặt Chiết Giang; công ty cổ phần hữu hạn Chồn hôi Thiên Tân; công ty đồ điện “Nóng rất nhanh” Trầm Dương; xí nghiệp rượu DDT Hợp Phì.
Ngày 1 tháng 4 năm thứ nhất
Khe cát triền qua cảnh Tân Cương
Thiên (sơn) – Côn (Lôn) cùng ngắm sắc vô thường
Thổ Lỗ (Phiên) trong mây như tranh vẽ
Nhưng sao ly biệt dạ sầu vương
Ai bảo quan ngoại sơn thuỷ xấu?
Ta nói chốn hay có Tân Cương
Tháng năm ai vẫn nhớ mùi hương…
Chú giải
Các bạn thân mến! Bởi vì nhật ký của mình đã được phổ biến trong xã hội và cũng tạo được chút danh tiếng, các công ty tư nhân và con buôn cực lực yêu cầu trong nhật ký của mình phải thêm nhiều quảng cáo cho hàng hóa bọn họ, đành chịu thôi, ai bảo “vật chất” lại k*ch th*ch như thế! Cho nên sau này mở đầu nhật ký có thể sẽ có chút quảng cáo, nếu như không muốn đọc thì có thể bỏ qua, mong mọi người thông cảm!
Ngày 7 tháng 4 năm thứ nhất
Hôm nay, bốn chúng mình nghỉ ngơi tại 1 quán trà ven đường, phía bàn đối diện có vài mỹ nữ.
Mỹ nữ thỉnh thoảng đá lông nheo một cái, làm chúng mình cả người sướng tê cả người.
Lúc này, bàn bên cạnh có người nói: “Việc đàn ông hấp dẫn phụ nữ nhất chính là động tác rút tiền ra…”
Lời còn chưa dứt, chỉ thấy bốn người chúng mình cùng đứng lên, đồng thanh nói: “Tớ muốn trả tiền!” Thật là không tưởng tượng được! Bốn người tranh nhau rút ví, ngay cả đại sư huynh cũng không ngoại lệ.
Sư phụ nói: “Để tớ, chủ quán! Tính tiền.”
Đại sư huynh nói: “Sao có thể để sư phụ người trả tiền chứ! Để đệ tử!” Vừa nói vừa chìa 4 đồng tiền lớn hướng về quầy thanh toán.
Lão bản còn chưa kịp đón lấy tiền, chỉ thấy nhị sư huynh hô lên một tiếng, ném thỏi bạc năm mươi lượng trắng bóng qua, bạc bay giữa không trung vẽ một đường chói mắt rồi rơi “cộp” ngay trên quầy.
Lão bản vội nói: “Tiền to quá, không có tiền lẻ à? Bốn đồng nhỏ là đủ rồi!”
“Không cần thối lại, cứ coi như tiền boa!” Nhị sư huynh hào sảng nói, sau đó đắc ý liếc nhẹ sang các mỹ nữ.
.....
Trời, mỹ nữ đi mất rồi…
Một phút cho quảng cáo…
Trong một căn phòng lớn, vừa xem Tivi quảng cáo nhãn hiệu “Máy giặt” thật là đặc sắc, vừa hưởng thụ cảm giác thoải mái từ bồn cầu cao cấp tự xoay hiệu “Chồn hôi”. Sau đó, lại từ tủ lạnh hiệu “Nóng rất nhanh” lấy ra một chai rượu vang hiệu “DDT” sản xuất năm 1977 … Cuộc đời thật là thư sướng!
Đây mới chính là cuộc sống!
Tập đoàn sản xuất máy giặt Chiết Giang; công ty cổ phần hữu hạn Chồn hôi Thiên Tân; công ty đồ điện “Nóng rất nhanh” Trầm Dương; xí nghiệp rượu DDT Hợp Phì.
Nhật Ký Sa TăngTác giả: Lâm Trường TrịTruyện Khoa Huyễn, Truyện Tiên HiệpNgày 3 tháng 3 Thực ra mình và đại sư huynh, nhị sư huynh phá huân (ăn mặn) giới từ lâu rồi. Hôm đó, tụi mình đi khất thực hộ sư phụ như thường lệ. Trên đường, tụi mình bắt được nào là thỏ hoang, gà rừng các loại đem nướng tuốt, thật là đã cơn thèm! Sau đó mới tới lượt xin chút trai phạn mang về cho sư phụ ăn. Cứ nghĩ tới chuyện sư phụ chẳng có chút máu thịt nào ăn, quá là đang thương đi. Thế nên, tụi mình ba đứa quyết định hôm nay đem trộn thịt thỏ vụn vào trong bát cơm, để sư phụ xơi cho ngon lành. Tụi mình mang cơm trộn thịt về nhưng tìm không thấy sư phụ. Thật là bực mình ghê! Cuối cùng mới phát hiện ra sư phụ ở trong một sơn động nhỏ. Thấy tụi mình, lão ta giật bắn người, vội vội vàng vàng đưa lưỡi l**m qua l**m lại quanh miệng. Nơi góc miệng vẫn còn thấy chút lông gà chưa l**m hết. A ha! Thì ra lão trốn trong sơn động để nướng cánh gà! “Các con đã thấy cả rồi, thầy cũng chả giấu nữa. Thầy thèm quá, nhưng sợ các con cười chê, nên đợi các con đi khất thực mới kiếm chút thỏ hoang,… Ngày 1 tháng 4 năm thứ nhấtKhe cát triền qua cảnh Tân CươngThiên (sơn) – Côn (Lôn) cùng ngắm sắc vô thườngThổ Lỗ (Phiên) trong mây như tranh vẽNhưng sao ly biệt dạ sầu vươngAi bảo quan ngoại sơn thuỷ xấu?Ta nói chốn hay có Tân CươngTháng năm ai vẫn nhớ mùi hương…Chú giảiCác bạn thân mến! Bởi vì nhật ký của mình đã được phổ biến trong xã hội và cũng tạo được chút danh tiếng, các công ty tư nhân và con buôn cực lực yêu cầu trong nhật ký của mình phải thêm nhiều quảng cáo cho hàng hóa bọn họ, đành chịu thôi, ai bảo “vật chất” lại k*ch th*ch như thế! Cho nên sau này mở đầu nhật ký có thể sẽ có chút quảng cáo, nếu như không muốn đọc thì có thể bỏ qua, mong mọi người thông cảm!Ngày 7 tháng 4 năm thứ nhấtHôm nay, bốn chúng mình nghỉ ngơi tại 1 quán trà ven đường, phía bàn đối diện có vài mỹ nữ.Mỹ nữ thỉnh thoảng đá lông nheo một cái, làm chúng mình cả người sướng tê cả người.Lúc này, bàn bên cạnh có người nói: “Việc đàn ông hấp dẫn phụ nữ nhất chính là động tác rút tiền ra…”Lời còn chưa dứt, chỉ thấy bốn người chúng mình cùng đứng lên, đồng thanh nói: “Tớ muốn trả tiền!” Thật là không tưởng tượng được! Bốn người tranh nhau rút ví, ngay cả đại sư huynh cũng không ngoại lệ.Sư phụ nói: “Để tớ, chủ quán! Tính tiền.”Đại sư huynh nói: “Sao có thể để sư phụ người trả tiền chứ! Để đệ tử!” Vừa nói vừa chìa 4 đồng tiền lớn hướng về quầy thanh toán.Lão bản còn chưa kịp đón lấy tiền, chỉ thấy nhị sư huynh hô lên một tiếng, ném thỏi bạc năm mươi lượng trắng bóng qua, bạc bay giữa không trung vẽ một đường chói mắt rồi rơi “cộp” ngay trên quầy.Lão bản vội nói: “Tiền to quá, không có tiền lẻ à? Bốn đồng nhỏ là đủ rồi!”“Không cần thối lại, cứ coi như tiền boa!” Nhị sư huynh hào sảng nói, sau đó đắc ý liếc nhẹ sang các mỹ nữ......Trời, mỹ nữ đi mất rồi…Một phút cho quảng cáo…Trong một căn phòng lớn, vừa xem Tivi quảng cáo nhãn hiệu “Máy giặt” thật là đặc sắc, vừa hưởng thụ cảm giác thoải mái từ bồn cầu cao cấp tự xoay hiệu “Chồn hôi”. Sau đó, lại từ tủ lạnh hiệu “Nóng rất nhanh” lấy ra một chai rượu vang hiệu “DDT” sản xuất năm 1977 … Cuộc đời thật là thư sướng!Đây mới chính là cuộc sống!Tập đoàn sản xuất máy giặt Chiết Giang; công ty cổ phần hữu hạn Chồn hôi Thiên Tân; công ty đồ điện “Nóng rất nhanh” Trầm Dương; xí nghiệp rượu DDT Hợp Phì.