Đầu tháng sáu năm 1960.Nhiệt độ mùa hè năm nay cực kỳ khô hạn. Bắt đầu từ năm ngoài, trời rất ít đổ mưa, vì hạn hán lâu dài mà diện tích lớn đất canh tác đã bị ảnh hưởng, dẫn đến trình trạng thiếu lương thực trên toàn quốc.Công xã Nam Hà thuộc tỉnh H c*̃ng không may bị liên lụy. Người toàn công xã đang phải sống trong cuộc sống thắt lưng buộc bụng, đói ăn qua ngày.Hiện tại.Hơn bốn giờ chiều.Mặt trời đã ngả về Tây, ánh nắng không còn gay gắt như buổi trưa.Tô Tây ngồi bên giếng nước trong sân giặt mấy bộ quần áo đã thay ra.Sau khi vắt bộ quần áo cuối c*̀ng trong chậu gỗ ném vào sọt tre, Tô Tây giơ hai cẳng tay mảnh khảnh trắng nõn ra run rẩy bê chậu gỗ, định đổ nước trong chậu xuống ruộng rau bên cạnh.Nhưng không ngờ chậu gỗ còn chưa rời khỏi mặt đất đã nghe ‘rắc’ một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ c*̉a Tô Tây cứng đờ. Cô c*́i đầu nhìn, không hề ngạc nhiên…
Chương 8: Chương 8
Thập Niên 60 Xuyên Thành Em Dâu Boss Phản DiệnTác giả: Nguyệt Bán Tường ViTruyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngĐầu tháng sáu năm 1960.Nhiệt độ mùa hè năm nay cực kỳ khô hạn. Bắt đầu từ năm ngoài, trời rất ít đổ mưa, vì hạn hán lâu dài mà diện tích lớn đất canh tác đã bị ảnh hưởng, dẫn đến trình trạng thiếu lương thực trên toàn quốc.Công xã Nam Hà thuộc tỉnh H c*̃ng không may bị liên lụy. Người toàn công xã đang phải sống trong cuộc sống thắt lưng buộc bụng, đói ăn qua ngày.Hiện tại.Hơn bốn giờ chiều.Mặt trời đã ngả về Tây, ánh nắng không còn gay gắt như buổi trưa.Tô Tây ngồi bên giếng nước trong sân giặt mấy bộ quần áo đã thay ra.Sau khi vắt bộ quần áo cuối c*̀ng trong chậu gỗ ném vào sọt tre, Tô Tây giơ hai cẳng tay mảnh khảnh trắng nõn ra run rẩy bê chậu gỗ, định đổ nước trong chậu xuống ruộng rau bên cạnh.Nhưng không ngờ chậu gỗ còn chưa rời khỏi mặt đất đã nghe ‘rắc’ một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ c*̉a Tô Tây cứng đờ. Cô c*́i đầu nhìn, không hề ngạc nhiên… Đúng là thế sự vô thường, một người đang sống sờ sờ thì bị hù chết.Tô Tây xuyên không đến đây, may mắn kế thừa ký ức c*̉a nguyên chủ.Mà bởi vì có ký ức của nguyên chủ, cô khẳng định mình không chỉ xuyên không, mà còn là xuyên sách.Cô đã xuyên sách trở thành cô em vợ bia đỡ đạn c*̉a đại boss phản diện trong cuốn tiểu thuyết ngọt sủng niên đại.Nghĩ đến số phận cuối cùng của nguyên chủ, Tô Tây không khỏi run lên."Sao thế? Lạnh thì đi lấy thêm quần áo khoác vào đi cháu." Trần Tương Vân thấy sắc mặt cháu gái có chút không tốt, lại còn run rẩy, liền đặt cục bột trong tay xuống, lại gần dùng mu bàn tay sờ trán cô.Tô Tây giơ tay gỡ tay bà nội xuống, lắc đầu nói: "Cháu không sao, bây giờ là đầu tháng sáu, cháu không lạnh.”Trần Tương Vân thấy nhiệt độ cơ thể cháu gái c*̃ng không có gì khác thường nên xoay người kéo dài bột mì ra, sau đó véo ra mấy nắm nho nhỏ, bà c*̣ lo lắng nói: "Trời sẽ lạnh thôi, các cháu còn nhỏ, sức khỏe không tốt, lạnh cũng đừng im ỉm như vậy."Cũng không trách được Trần Tương Vân chuyện bé xé ra to.Thật sự là nhìn dáng vẻ hôn mê bất tỉnh c*̉a cháu gái đến bây giờ nghĩ lại bà vẫn còn nơm nớp lo sợ, bà sợ nếu mình còn lơ là trông nom nữa thì cháu gái sẽ theo các con bà rời đi.Tô Tây học theo bà c*̣ vo tròn những viên bột nhỏ rồi dùng cán cán mỏng ra, cô không để ý đến lời cằn nhằn c*̉a Trần Tương Vân.Cô đã ở một mình lâu rồi, mặc dù đã quen với sự thanh tịnh nhưng lời cằn nhằn của bà c*̣ tràn đầy ân cần, khiến người ta cảm thấy ấm áp, cô không ngẩng đầu lên nói: "Cháu biết rồi, nội, cháu thật sự không lạnh."“Tây Tây bị cảm hả?” Lúc này, một giọng nam trong trẻo vang lên, làm hai bà cháu trong bếp giật mình.Tô Tây ngẩng đầu nhìn lên.Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên nhìn thấy anh trai nhỏ Tịch Ngạn Nam này, nhưng cô vẫn rất ngơ ngác khi đối diện với anh ta.Chỉ thấy người đàn ông cao một mét chín, dáng người mảnh khảnh, mặc một chiếc áo cộc tay màu xám đã bạc màu.Hai con cá trắm cỏ không quá lớn được buộc vào nhau bằng dây rơm.Người đàn ông ngũ quan sắc bén, đẹp trai bất phàm, giữa hàng lông mày tỏa ra lệ khí, khiến người khác cảm thấy anh ta có chút hung dữ.Theo ý kiến của Tô Tây, vẻ ngoài như vậy đầy nam tính, nhưng thời đại này trông anh ta không giống người tốt.Tịch Ngạn Nam thực sự không phải là một cậu bé ngoan trong mắt trưởng bối, có lẽ vì anh ta mồ côi từ nhỏ, lại thường xuyên đánh nhau, mặc dù sau đó anh ta được anh trai Tô Đông nhặt về ổn định cuộc sống, nhưng lệ khí giữa hai hàng lông mày không hề tiêu tan, làm người khác không dám nhìn thẳng.Trần Tương Vân hoàn toàn bị con cá trong tay cháu trai hấp dẫn, trên mặt lộ ra nụ cười, giơ tay lau vào tạp dề, tiến lên vài bước cầm con cá trong tay Tịch Ngạn Nam ướm thử cân nặng, vui vẻ nói: “Cá cũng không nhỏ, nặng hơn một cân, thả vào trong nước đợi ngày mai nội hầm canh cho các cháu ăn."Tịch Ngạn Nam thấy bà c*̣ xách cá tìm thùng gỗ, cũng không ngăn cản.Anh ta đến gần Tô Tây, vừa định đưa tay sờ đầu cô, lại phát hiện tay mình còn hơi ướt, biết cô đỏm dáng nên chỉ tay vào gáo nước bên cạnh, nói với Tô Tây: "Cho anh chút nước để rửa tay đi.”Nghe thế, Tô Tây đặt bột mì trên tay xuống, nhanh chóng đi vào phòng tắm lấy một c*̣c xà bông đưa cho Tịch Ngạn Nam..
Đúng là thế sự vô thường, một người đang sống sờ sờ thì bị hù chết.Tô Tây xuyên không đến đây, may mắn kế thừa ký ức c*̉a nguyên chủ.Mà bởi vì có ký ức của nguyên chủ, cô khẳng định mình không chỉ xuyên không, mà còn là xuyên sách.Cô đã xuyên sách trở thành cô em vợ bia đỡ đạn c*̉a đại boss phản diện trong cuốn tiểu thuyết ngọt sủng niên đại.Nghĩ đến số phận cuối cùng của nguyên chủ, Tô Tây không khỏi run lên."Sao thế? Lạnh thì đi lấy thêm quần áo khoác vào đi cháu." Trần Tương Vân thấy sắc mặt cháu gái có chút không tốt, lại còn run rẩy, liền đặt cục bột trong tay xuống, lại gần dùng mu bàn tay sờ trán cô.Tô Tây giơ tay gỡ tay bà nội xuống, lắc đầu nói: "Cháu không sao, bây giờ là đầu tháng sáu, cháu không lạnh.”Trần Tương Vân thấy nhiệt độ cơ thể cháu gái c*̃ng không có gì khác thường nên xoay người kéo dài bột mì ra, sau đó véo ra mấy nắm nho nhỏ, bà c*̣ lo lắng nói: "Trời sẽ lạnh thôi, các cháu còn nhỏ, sức khỏe không tốt, lạnh cũng đừng im ỉm như vậy."Cũng không trách được Trần Tương Vân chuyện bé xé ra to.
Thật sự là nhìn dáng vẻ hôn mê bất tỉnh c*̉a cháu gái đến bây giờ nghĩ lại bà vẫn còn nơm nớp lo sợ, bà sợ nếu mình còn lơ là trông nom nữa thì cháu gái sẽ theo các con bà rời đi.Tô Tây học theo bà c*̣ vo tròn những viên bột nhỏ rồi dùng cán cán mỏng ra, cô không để ý đến lời cằn nhằn c*̉a Trần Tương Vân.
Cô đã ở một mình lâu rồi, mặc dù đã quen với sự thanh tịnh nhưng lời cằn nhằn của bà c*̣ tràn đầy ân cần, khiến người ta cảm thấy ấm áp, cô không ngẩng đầu lên nói: "Cháu biết rồi, nội, cháu thật sự không lạnh."“Tây Tây bị cảm hả?” Lúc này, một giọng nam trong trẻo vang lên, làm hai bà cháu trong bếp giật mình.Tô Tây ngẩng đầu nhìn lên.
Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên nhìn thấy anh trai nhỏ Tịch Ngạn Nam này, nhưng cô vẫn rất ngơ ngác khi đối diện với anh ta.Chỉ thấy người đàn ông cao một mét chín, dáng người mảnh khảnh, mặc một chiếc áo cộc tay màu xám đã bạc màu.
Hai con cá trắm cỏ không quá lớn được buộc vào nhau bằng dây rơm.
Người đàn ông ngũ quan sắc bén, đẹp trai bất phàm, giữa hàng lông mày tỏa ra lệ khí, khiến người khác cảm thấy anh ta có chút hung dữ.Theo ý kiến của Tô Tây, vẻ ngoài như vậy đầy nam tính, nhưng thời đại này trông anh ta không giống người tốt.Tịch Ngạn Nam thực sự không phải là một cậu bé ngoan trong mắt trưởng bối, có lẽ vì anh ta mồ côi từ nhỏ, lại thường xuyên đánh nhau, mặc dù sau đó anh ta được anh trai Tô Đông nhặt về ổn định cuộc sống, nhưng lệ khí giữa hai hàng lông mày không hề tiêu tan, làm người khác không dám nhìn thẳng.Trần Tương Vân hoàn toàn bị con cá trong tay cháu trai hấp dẫn, trên mặt lộ ra nụ cười, giơ tay lau vào tạp dề, tiến lên vài bước cầm con cá trong tay Tịch Ngạn Nam ướm thử cân nặng, vui vẻ nói: “Cá cũng không nhỏ, nặng hơn một cân, thả vào trong nước đợi ngày mai nội hầm canh cho các cháu ăn."Tịch Ngạn Nam thấy bà c*̣ xách cá tìm thùng gỗ, cũng không ngăn cản.
Anh ta đến gần Tô Tây, vừa định đưa tay sờ đầu cô, lại phát hiện tay mình còn hơi ướt, biết cô đỏm dáng nên chỉ tay vào gáo nước bên cạnh, nói với Tô Tây: "Cho anh chút nước để rửa tay đi.”Nghe thế, Tô Tây đặt bột mì trên tay xuống, nhanh chóng đi vào phòng tắm lấy một c*̣c xà bông đưa cho Tịch Ngạn Nam..
Thập Niên 60 Xuyên Thành Em Dâu Boss Phản DiệnTác giả: Nguyệt Bán Tường ViTruyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngĐầu tháng sáu năm 1960.Nhiệt độ mùa hè năm nay cực kỳ khô hạn. Bắt đầu từ năm ngoài, trời rất ít đổ mưa, vì hạn hán lâu dài mà diện tích lớn đất canh tác đã bị ảnh hưởng, dẫn đến trình trạng thiếu lương thực trên toàn quốc.Công xã Nam Hà thuộc tỉnh H c*̃ng không may bị liên lụy. Người toàn công xã đang phải sống trong cuộc sống thắt lưng buộc bụng, đói ăn qua ngày.Hiện tại.Hơn bốn giờ chiều.Mặt trời đã ngả về Tây, ánh nắng không còn gay gắt như buổi trưa.Tô Tây ngồi bên giếng nước trong sân giặt mấy bộ quần áo đã thay ra.Sau khi vắt bộ quần áo cuối c*̀ng trong chậu gỗ ném vào sọt tre, Tô Tây giơ hai cẳng tay mảnh khảnh trắng nõn ra run rẩy bê chậu gỗ, định đổ nước trong chậu xuống ruộng rau bên cạnh.Nhưng không ngờ chậu gỗ còn chưa rời khỏi mặt đất đã nghe ‘rắc’ một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ c*̉a Tô Tây cứng đờ. Cô c*́i đầu nhìn, không hề ngạc nhiên… Đúng là thế sự vô thường, một người đang sống sờ sờ thì bị hù chết.Tô Tây xuyên không đến đây, may mắn kế thừa ký ức c*̉a nguyên chủ.Mà bởi vì có ký ức của nguyên chủ, cô khẳng định mình không chỉ xuyên không, mà còn là xuyên sách.Cô đã xuyên sách trở thành cô em vợ bia đỡ đạn c*̉a đại boss phản diện trong cuốn tiểu thuyết ngọt sủng niên đại.Nghĩ đến số phận cuối cùng của nguyên chủ, Tô Tây không khỏi run lên."Sao thế? Lạnh thì đi lấy thêm quần áo khoác vào đi cháu." Trần Tương Vân thấy sắc mặt cháu gái có chút không tốt, lại còn run rẩy, liền đặt cục bột trong tay xuống, lại gần dùng mu bàn tay sờ trán cô.Tô Tây giơ tay gỡ tay bà nội xuống, lắc đầu nói: "Cháu không sao, bây giờ là đầu tháng sáu, cháu không lạnh.”Trần Tương Vân thấy nhiệt độ cơ thể cháu gái c*̃ng không có gì khác thường nên xoay người kéo dài bột mì ra, sau đó véo ra mấy nắm nho nhỏ, bà c*̣ lo lắng nói: "Trời sẽ lạnh thôi, các cháu còn nhỏ, sức khỏe không tốt, lạnh cũng đừng im ỉm như vậy."Cũng không trách được Trần Tương Vân chuyện bé xé ra to.Thật sự là nhìn dáng vẻ hôn mê bất tỉnh c*̉a cháu gái đến bây giờ nghĩ lại bà vẫn còn nơm nớp lo sợ, bà sợ nếu mình còn lơ là trông nom nữa thì cháu gái sẽ theo các con bà rời đi.Tô Tây học theo bà c*̣ vo tròn những viên bột nhỏ rồi dùng cán cán mỏng ra, cô không để ý đến lời cằn nhằn c*̉a Trần Tương Vân.Cô đã ở một mình lâu rồi, mặc dù đã quen với sự thanh tịnh nhưng lời cằn nhằn của bà c*̣ tràn đầy ân cần, khiến người ta cảm thấy ấm áp, cô không ngẩng đầu lên nói: "Cháu biết rồi, nội, cháu thật sự không lạnh."“Tây Tây bị cảm hả?” Lúc này, một giọng nam trong trẻo vang lên, làm hai bà cháu trong bếp giật mình.Tô Tây ngẩng đầu nhìn lên.Mặc dù đây không phải là lần đầu tiên nhìn thấy anh trai nhỏ Tịch Ngạn Nam này, nhưng cô vẫn rất ngơ ngác khi đối diện với anh ta.Chỉ thấy người đàn ông cao một mét chín, dáng người mảnh khảnh, mặc một chiếc áo cộc tay màu xám đã bạc màu.Hai con cá trắm cỏ không quá lớn được buộc vào nhau bằng dây rơm.Người đàn ông ngũ quan sắc bén, đẹp trai bất phàm, giữa hàng lông mày tỏa ra lệ khí, khiến người khác cảm thấy anh ta có chút hung dữ.Theo ý kiến của Tô Tây, vẻ ngoài như vậy đầy nam tính, nhưng thời đại này trông anh ta không giống người tốt.Tịch Ngạn Nam thực sự không phải là một cậu bé ngoan trong mắt trưởng bối, có lẽ vì anh ta mồ côi từ nhỏ, lại thường xuyên đánh nhau, mặc dù sau đó anh ta được anh trai Tô Đông nhặt về ổn định cuộc sống, nhưng lệ khí giữa hai hàng lông mày không hề tiêu tan, làm người khác không dám nhìn thẳng.Trần Tương Vân hoàn toàn bị con cá trong tay cháu trai hấp dẫn, trên mặt lộ ra nụ cười, giơ tay lau vào tạp dề, tiến lên vài bước cầm con cá trong tay Tịch Ngạn Nam ướm thử cân nặng, vui vẻ nói: “Cá cũng không nhỏ, nặng hơn một cân, thả vào trong nước đợi ngày mai nội hầm canh cho các cháu ăn."Tịch Ngạn Nam thấy bà c*̣ xách cá tìm thùng gỗ, cũng không ngăn cản.Anh ta đến gần Tô Tây, vừa định đưa tay sờ đầu cô, lại phát hiện tay mình còn hơi ướt, biết cô đỏm dáng nên chỉ tay vào gáo nước bên cạnh, nói với Tô Tây: "Cho anh chút nước để rửa tay đi.”Nghe thế, Tô Tây đặt bột mì trên tay xuống, nhanh chóng đi vào phòng tắm lấy một c*̣c xà bông đưa cho Tịch Ngạn Nam..