Đầu tháng sáu năm 1960.Nhiệt độ mùa hè năm nay cực kỳ khô hạn. Bắt đầu từ năm ngoài, trời rất ít đổ mưa, vì hạn hán lâu dài mà diện tích lớn đất canh tác đã bị ảnh hưởng, dẫn đến trình trạng thiếu lương thực trên toàn quốc.Công xã Nam Hà thuộc tỉnh H c*̃ng không may bị liên lụy. Người toàn công xã đang phải sống trong cuộc sống thắt lưng buộc bụng, đói ăn qua ngày.Hiện tại.Hơn bốn giờ chiều.Mặt trời đã ngả về Tây, ánh nắng không còn gay gắt như buổi trưa.Tô Tây ngồi bên giếng nước trong sân giặt mấy bộ quần áo đã thay ra.Sau khi vắt bộ quần áo cuối c*̀ng trong chậu gỗ ném vào sọt tre, Tô Tây giơ hai cẳng tay mảnh khảnh trắng nõn ra run rẩy bê chậu gỗ, định đổ nước trong chậu xuống ruộng rau bên cạnh.Nhưng không ngờ chậu gỗ còn chưa rời khỏi mặt đất đã nghe ‘rắc’ một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ c*̉a Tô Tây cứng đờ. Cô c*́i đầu nhìn, không hề ngạc nhiên…
Chương 17: Chương 17
Thập Niên 60 Xuyên Thành Em Dâu Boss Phản DiệnTác giả: Nguyệt Bán Tường ViTruyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngĐầu tháng sáu năm 1960.Nhiệt độ mùa hè năm nay cực kỳ khô hạn. Bắt đầu từ năm ngoài, trời rất ít đổ mưa, vì hạn hán lâu dài mà diện tích lớn đất canh tác đã bị ảnh hưởng, dẫn đến trình trạng thiếu lương thực trên toàn quốc.Công xã Nam Hà thuộc tỉnh H c*̃ng không may bị liên lụy. Người toàn công xã đang phải sống trong cuộc sống thắt lưng buộc bụng, đói ăn qua ngày.Hiện tại.Hơn bốn giờ chiều.Mặt trời đã ngả về Tây, ánh nắng không còn gay gắt như buổi trưa.Tô Tây ngồi bên giếng nước trong sân giặt mấy bộ quần áo đã thay ra.Sau khi vắt bộ quần áo cuối c*̀ng trong chậu gỗ ném vào sọt tre, Tô Tây giơ hai cẳng tay mảnh khảnh trắng nõn ra run rẩy bê chậu gỗ, định đổ nước trong chậu xuống ruộng rau bên cạnh.Nhưng không ngờ chậu gỗ còn chưa rời khỏi mặt đất đã nghe ‘rắc’ một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ c*̉a Tô Tây cứng đờ. Cô c*́i đầu nhìn, không hề ngạc nhiên… Trong khi Tô Tây đang lục lại những ký ức về Tô Tam Nha, Tô Tam Nha cũng đang nhìn bộ quần áo sạch sẽ và làn da trắng như phát sáng của Tô Tây, đôi mắt của cô ta tối sầm lại.Thật đáng ngưỡng mộ…Cho dù cô ta sống lại một lần nữa, trở lại tuổi 17 xinh đẹp nhất.Hay ngay cả khi cô ta cố ý trang điểm cho mình trước khi đến đây, thì cô ta vẫn sẽ bị sốc và không dám ngẩng cao đầu trước Tô Tây.Đúng vậy, Tô Tam Nha đã trọng sinh vào một tháng trước, từ 33 tuổi năm 76, trọng sinh 17 tuổi năm 60.Lúc này, cô ta vẫn chưa bị cha mẹ không bằng súc vật kia bán cho người góa vợ đã hãm h**p cô ta đến chết.Và Tô Tây trước mặt, cũng sẽ không được hai người anh trai chiều chuộng cô đến mức vô pháp vô thiên gả cho người đàn ông nâng niu cô trong lòng bàn tay.Bây giờ, ông trời cho cô ta được trọng sinh.Nên cô ta muốn giành lấy người đàn ông của Tô Tây, cô ta muốn chuyện hai người anh trai nam không ra nam nữ không ra nữ đó bị bại lộ.Cô ta muốn xem xem, người không đạt được vị trí cao hơn mười năm giữa hai người, làm thế nào để thoát khỏi sự phê phán của người trong làng.Suy nghĩ rất nhiều, Tô Tam Nha chớp mắt xua tan sương mù trong mắt, cười tự nhiên đi về phía Tô Tây, nắm lấy tay cô nói: "Chị còn tưởng trong nhà em không có người, cho nên chị tới thăm em, nghe nói mấy ngày trước em sốt cao, không thể ra khỏi nhà, hôm nay rảnh rỗi nên chị tới thăm em, em sẽ không trách chị bây giờ mới đến thăm em đấy chứ? Cơ thể giờ thế nào rồi? Khỏe chưa?”Tô Tây bị câu hỏi nhiệt tình của cô ta làm cho sững sờ, cô không chút lưu tình thoát khỏi bàn tay đang bị nắm, Tô Tam Nha kinh ngạc nhìn sang.Cô dẫn người đến trước bàn đá trong sân: “Sao có thể trách chị được chứ? Mà tôi cũng khỏe rồi, không sao nữa.”Sau khi cả hai đến bàn và ngồi xuống, Tô Tam Nha lại muốn nắm tay Tô Tây.Tô Tây không quen với sự tiếp xúc thân mật nữ tính như vậy.Vì vậy, khi tay cô ta định chạm vào cô, cô làm động tác vuốt tóc tránh đi.Động tác của Tô Tam Nha sững sờ trong chốc lát, cũng không biết có phải là trùng hợp hay không, cô ta cười cứng ngắc thu tay về, cẩn thận nhìn Tô Tây giống như xinh đẹp hơn một chút, quan tâm nói: "Em không sao là tốt rồi, nếu không phải chị mang em đi phía sau núi, em cũng sẽ không bị cái đầu lâu kia dọa sợ đến phát sốt như vậy...!ây da, nhìn cái miệng của chị xem, nói gì không nói lại nói ra mấy cái đó, Tây Tây, em đừng sợ nhé…”Tô Tây…Đây gọi là chị em tốt sao?Chị em thân ai người ấy lo à?Không nói đến sự ghen tị rõ ràng trong mắt Tô Tam Nha, những lời cô ta nói, rõ ràng khiến cho Tô Tây biết rõ, Tô Tam Nha có ôm ác ý với nguyên chủ Tô Tây.Hơn nữa, sau khi cô ta nhắc lại, cô mới từ trong trí nhớ đào sâu ra, lúc đó đi tới nơi hẻo lánh như vậy tìm cái thứ được gọi là hoa, cũng là do Tô Tam Nha trước mặt này nói mà?Như vậy là thế nào?Cô biết mình xuyên vào tiểu thuyết, nhưng lúc đó cô chỉ đọc đại khái lướt qua, bởi vì nữ phụ cùng tên với mình, chỉ là lướt qua loa mà thôi, suýt chút nữa đã quên nội dung cụ thể thế nào, cho nên Tô Tam Nha trong thế giới của nguyên chủ là sắm vai nhân vật nào?.
Trong khi Tô Tây đang lục lại những ký ức về Tô Tam Nha, Tô Tam Nha cũng đang nhìn bộ quần áo sạch sẽ và làn da trắng như phát sáng của Tô Tây, đôi mắt của cô ta tối sầm lại.Thật đáng ngưỡng mộ…Cho dù cô ta sống lại một lần nữa, trở lại tuổi 17 xinh đẹp nhất.
Hay ngay cả khi cô ta cố ý trang điểm cho mình trước khi đến đây, thì cô ta vẫn sẽ bị sốc và không dám ngẩng cao đầu trước Tô Tây.Đúng vậy, Tô Tam Nha đã trọng sinh vào một tháng trước, từ 33 tuổi năm 76, trọng sinh 17 tuổi năm 60.Lúc này, cô ta vẫn chưa bị cha mẹ không bằng súc vật kia bán cho người góa vợ đã hãm h**p cô ta đến chết.Và Tô Tây trước mặt, cũng sẽ không được hai người anh trai chiều chuộng cô đến mức vô pháp vô thiên gả cho người đàn ông nâng niu cô trong lòng bàn tay.Bây giờ, ông trời cho cô ta được trọng sinh.
Nên cô ta muốn giành lấy người đàn ông của Tô Tây, cô ta muốn chuyện hai người anh trai nam không ra nam nữ không ra nữ đó bị bại lộ.
Cô ta muốn xem xem, người không đạt được vị trí cao hơn mười năm giữa hai người, làm thế nào để thoát khỏi sự phê phán của người trong làng.Suy nghĩ rất nhiều, Tô Tam Nha chớp mắt xua tan sương mù trong mắt, cười tự nhiên đi về phía Tô Tây, nắm lấy tay cô nói: "Chị còn tưởng trong nhà em không có người, cho nên chị tới thăm em, nghe nói mấy ngày trước em sốt cao, không thể ra khỏi nhà, hôm nay rảnh rỗi nên chị tới thăm em, em sẽ không trách chị bây giờ mới đến thăm em đấy chứ? Cơ thể giờ thế nào rồi? Khỏe chưa?”Tô Tây bị câu hỏi nhiệt tình của cô ta làm cho sững sờ, cô không chút lưu tình thoát khỏi bàn tay đang bị nắm, Tô Tam Nha kinh ngạc nhìn sang.
Cô dẫn người đến trước bàn đá trong sân: “Sao có thể trách chị được chứ? Mà tôi cũng khỏe rồi, không sao nữa.”Sau khi cả hai đến bàn và ngồi xuống, Tô Tam Nha lại muốn nắm tay Tô Tây.Tô Tây không quen với sự tiếp xúc thân mật nữ tính như vậy.Vì vậy, khi tay cô ta định chạm vào cô, cô làm động tác vuốt tóc tránh đi.Động tác của Tô Tam Nha sững sờ trong chốc lát, cũng không biết có phải là trùng hợp hay không, cô ta cười cứng ngắc thu tay về, cẩn thận nhìn Tô Tây giống như xinh đẹp hơn một chút, quan tâm nói: "Em không sao là tốt rồi, nếu không phải chị mang em đi phía sau núi, em cũng sẽ không bị cái đầu lâu kia dọa sợ đến phát sốt như vậy...!ây da, nhìn cái miệng của chị xem, nói gì không nói lại nói ra mấy cái đó, Tây Tây, em đừng sợ nhé…”Tô Tây…Đây gọi là chị em tốt sao?Chị em thân ai người ấy lo à?Không nói đến sự ghen tị rõ ràng trong mắt Tô Tam Nha, những lời cô ta nói, rõ ràng khiến cho Tô Tây biết rõ, Tô Tam Nha có ôm ác ý với nguyên chủ Tô Tây.Hơn nữa, sau khi cô ta nhắc lại, cô mới từ trong trí nhớ đào sâu ra, lúc đó đi tới nơi hẻo lánh như vậy tìm cái thứ được gọi là hoa, cũng là do Tô Tam Nha trước mặt này nói mà?Như vậy là thế nào?Cô biết mình xuyên vào tiểu thuyết, nhưng lúc đó cô chỉ đọc đại khái lướt qua, bởi vì nữ phụ cùng tên với mình, chỉ là lướt qua loa mà thôi, suýt chút nữa đã quên nội dung cụ thể thế nào, cho nên Tô Tam Nha trong thế giới của nguyên chủ là sắm vai nhân vật nào?.
Thập Niên 60 Xuyên Thành Em Dâu Boss Phản DiệnTác giả: Nguyệt Bán Tường ViTruyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngĐầu tháng sáu năm 1960.Nhiệt độ mùa hè năm nay cực kỳ khô hạn. Bắt đầu từ năm ngoài, trời rất ít đổ mưa, vì hạn hán lâu dài mà diện tích lớn đất canh tác đã bị ảnh hưởng, dẫn đến trình trạng thiếu lương thực trên toàn quốc.Công xã Nam Hà thuộc tỉnh H c*̃ng không may bị liên lụy. Người toàn công xã đang phải sống trong cuộc sống thắt lưng buộc bụng, đói ăn qua ngày.Hiện tại.Hơn bốn giờ chiều.Mặt trời đã ngả về Tây, ánh nắng không còn gay gắt như buổi trưa.Tô Tây ngồi bên giếng nước trong sân giặt mấy bộ quần áo đã thay ra.Sau khi vắt bộ quần áo cuối c*̀ng trong chậu gỗ ném vào sọt tre, Tô Tây giơ hai cẳng tay mảnh khảnh trắng nõn ra run rẩy bê chậu gỗ, định đổ nước trong chậu xuống ruộng rau bên cạnh.Nhưng không ngờ chậu gỗ còn chưa rời khỏi mặt đất đã nghe ‘rắc’ một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ c*̉a Tô Tây cứng đờ. Cô c*́i đầu nhìn, không hề ngạc nhiên… Trong khi Tô Tây đang lục lại những ký ức về Tô Tam Nha, Tô Tam Nha cũng đang nhìn bộ quần áo sạch sẽ và làn da trắng như phát sáng của Tô Tây, đôi mắt của cô ta tối sầm lại.Thật đáng ngưỡng mộ…Cho dù cô ta sống lại một lần nữa, trở lại tuổi 17 xinh đẹp nhất.Hay ngay cả khi cô ta cố ý trang điểm cho mình trước khi đến đây, thì cô ta vẫn sẽ bị sốc và không dám ngẩng cao đầu trước Tô Tây.Đúng vậy, Tô Tam Nha đã trọng sinh vào một tháng trước, từ 33 tuổi năm 76, trọng sinh 17 tuổi năm 60.Lúc này, cô ta vẫn chưa bị cha mẹ không bằng súc vật kia bán cho người góa vợ đã hãm h**p cô ta đến chết.Và Tô Tây trước mặt, cũng sẽ không được hai người anh trai chiều chuộng cô đến mức vô pháp vô thiên gả cho người đàn ông nâng niu cô trong lòng bàn tay.Bây giờ, ông trời cho cô ta được trọng sinh.Nên cô ta muốn giành lấy người đàn ông của Tô Tây, cô ta muốn chuyện hai người anh trai nam không ra nam nữ không ra nữ đó bị bại lộ.Cô ta muốn xem xem, người không đạt được vị trí cao hơn mười năm giữa hai người, làm thế nào để thoát khỏi sự phê phán của người trong làng.Suy nghĩ rất nhiều, Tô Tam Nha chớp mắt xua tan sương mù trong mắt, cười tự nhiên đi về phía Tô Tây, nắm lấy tay cô nói: "Chị còn tưởng trong nhà em không có người, cho nên chị tới thăm em, nghe nói mấy ngày trước em sốt cao, không thể ra khỏi nhà, hôm nay rảnh rỗi nên chị tới thăm em, em sẽ không trách chị bây giờ mới đến thăm em đấy chứ? Cơ thể giờ thế nào rồi? Khỏe chưa?”Tô Tây bị câu hỏi nhiệt tình của cô ta làm cho sững sờ, cô không chút lưu tình thoát khỏi bàn tay đang bị nắm, Tô Tam Nha kinh ngạc nhìn sang.Cô dẫn người đến trước bàn đá trong sân: “Sao có thể trách chị được chứ? Mà tôi cũng khỏe rồi, không sao nữa.”Sau khi cả hai đến bàn và ngồi xuống, Tô Tam Nha lại muốn nắm tay Tô Tây.Tô Tây không quen với sự tiếp xúc thân mật nữ tính như vậy.Vì vậy, khi tay cô ta định chạm vào cô, cô làm động tác vuốt tóc tránh đi.Động tác của Tô Tam Nha sững sờ trong chốc lát, cũng không biết có phải là trùng hợp hay không, cô ta cười cứng ngắc thu tay về, cẩn thận nhìn Tô Tây giống như xinh đẹp hơn một chút, quan tâm nói: "Em không sao là tốt rồi, nếu không phải chị mang em đi phía sau núi, em cũng sẽ không bị cái đầu lâu kia dọa sợ đến phát sốt như vậy...!ây da, nhìn cái miệng của chị xem, nói gì không nói lại nói ra mấy cái đó, Tây Tây, em đừng sợ nhé…”Tô Tây…Đây gọi là chị em tốt sao?Chị em thân ai người ấy lo à?Không nói đến sự ghen tị rõ ràng trong mắt Tô Tam Nha, những lời cô ta nói, rõ ràng khiến cho Tô Tây biết rõ, Tô Tam Nha có ôm ác ý với nguyên chủ Tô Tây.Hơn nữa, sau khi cô ta nhắc lại, cô mới từ trong trí nhớ đào sâu ra, lúc đó đi tới nơi hẻo lánh như vậy tìm cái thứ được gọi là hoa, cũng là do Tô Tam Nha trước mặt này nói mà?Như vậy là thế nào?Cô biết mình xuyên vào tiểu thuyết, nhưng lúc đó cô chỉ đọc đại khái lướt qua, bởi vì nữ phụ cùng tên với mình, chỉ là lướt qua loa mà thôi, suýt chút nữa đã quên nội dung cụ thể thế nào, cho nên Tô Tam Nha trong thế giới của nguyên chủ là sắm vai nhân vật nào?.