Đầu tháng sáu năm 1960.Nhiệt độ mùa hè năm nay cực kỳ khô hạn. Bắt đầu từ năm ngoài, trời rất ít đổ mưa, vì hạn hán lâu dài mà diện tích lớn đất canh tác đã bị ảnh hưởng, dẫn đến trình trạng thiếu lương thực trên toàn quốc.Công xã Nam Hà thuộc tỉnh H c*̃ng không may bị liên lụy. Người toàn công xã đang phải sống trong cuộc sống thắt lưng buộc bụng, đói ăn qua ngày.Hiện tại.Hơn bốn giờ chiều.Mặt trời đã ngả về Tây, ánh nắng không còn gay gắt như buổi trưa.Tô Tây ngồi bên giếng nước trong sân giặt mấy bộ quần áo đã thay ra.Sau khi vắt bộ quần áo cuối c*̀ng trong chậu gỗ ném vào sọt tre, Tô Tây giơ hai cẳng tay mảnh khảnh trắng nõn ra run rẩy bê chậu gỗ, định đổ nước trong chậu xuống ruộng rau bên cạnh.Nhưng không ngờ chậu gỗ còn chưa rời khỏi mặt đất đã nghe ‘rắc’ một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ c*̉a Tô Tây cứng đờ. Cô c*́i đầu nhìn, không hề ngạc nhiên…
Chương 31: Chương 31
Thập Niên 60 Xuyên Thành Em Dâu Boss Phản DiệnTác giả: Nguyệt Bán Tường ViTruyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngĐầu tháng sáu năm 1960.Nhiệt độ mùa hè năm nay cực kỳ khô hạn. Bắt đầu từ năm ngoài, trời rất ít đổ mưa, vì hạn hán lâu dài mà diện tích lớn đất canh tác đã bị ảnh hưởng, dẫn đến trình trạng thiếu lương thực trên toàn quốc.Công xã Nam Hà thuộc tỉnh H c*̃ng không may bị liên lụy. Người toàn công xã đang phải sống trong cuộc sống thắt lưng buộc bụng, đói ăn qua ngày.Hiện tại.Hơn bốn giờ chiều.Mặt trời đã ngả về Tây, ánh nắng không còn gay gắt như buổi trưa.Tô Tây ngồi bên giếng nước trong sân giặt mấy bộ quần áo đã thay ra.Sau khi vắt bộ quần áo cuối c*̀ng trong chậu gỗ ném vào sọt tre, Tô Tây giơ hai cẳng tay mảnh khảnh trắng nõn ra run rẩy bê chậu gỗ, định đổ nước trong chậu xuống ruộng rau bên cạnh.Nhưng không ngờ chậu gỗ còn chưa rời khỏi mặt đất đã nghe ‘rắc’ một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ c*̉a Tô Tây cứng đờ. Cô c*́i đầu nhìn, không hề ngạc nhiên… Sau khi những trái đào được cắt ra, hương đào nồng nàn và quyến rũ lan tỏa trong căn bếp không lớn, các chị em không khống chế được nuốt nước miếng một cái, công việc trên tay cũng bỏ bê, nhìn chằm chằm vào quả đào được cắt ra để trên bàn, hận không thể ăn ngay lập tức.Chị dâu thứ ba thẳng thắn: “Ây nha, đào này sao đắt thế? Chị lớn từng này rồi cũng chưa từng được ngửi mùi thơm như vậy.”Đầu tiên, Tô Tây chọn một miếng trông to nhất đưa cho bà nội, sau đó đưa cho bác gái, còn chị dâu thì mỗi người một miếng, phần còn lại cho vào rổ và mang ra ngoài.Mọi người đều nhận được một miếng, phần còn lại mọi người đều ngầm hiểu là của Tô Tây.Vì vậy, một mình Tô Tây đã ăn hai quả đào.Sau khi đám người cầm miếng đào, họ cùng nhau biểu diễn cảnh Trư Bát Giới nuốt quả nhân sâm.Ăn xong còn cảm thán: “Còn sợ đây không phải đào tiên sao? Tôi chưa từng ăn qua quả đào ngon như vậy.”“Không biết, tôi chưa từng ăn qua, cho nên đều không biết, thấy vẫn thiếu, em gái, quả đào này em mua ở đâu vậy?”Khi bác gái từ trong bếp bưng các món ăn ra, bà ta nghe thấy câu hỏi của con trai thứ tư, liền nói: “Một hào một quả, cho con ăn thử cũng là tốt lắm rồi.Sao? Con còn muốn mua hả? Cũng không nhìn xem còn rất nhiều người ngoài kia thậm chí không có cơm mà ăn, chỉ có con là khác người.”Anh họ thứ tư cười nói: “Một hào không đắt, rất đáng giá, một năm mua mấy quả đào vẫn mua được.Mẹ, con cảm thấy sau khi ăn những quả đào này, hôm qua thức khuya sửa bài cảm thấy buồn ngủ đều biến mất hết rồi.”Bác gái đem đồ ăn đặt ở trên bàn, hướng con trai thứ tư nói yêu một cái: “Con làm như là ăn thuốc tiên vậy.”Bác cả lúc này cũng nói: “Khoan hãy nói, trong người tôi cũng cảm thấy nhẹ nhàng! ”Bác gái nghẹn ngào, nhìn lão già phá đám, không thèm nói chuyện với cha con bọn họ, trở vào nhà dọn cơm, giục con cháu: “Mau dọn cơm thôi, nhanh lên, lấy vài chiếc ghế đẩu ở trong nhà ra đi.”Cả đám liền hành động, Tô Tây đang ngồi đung đưa chân bên cạnh bác cả của mình, nuốt xuống miếng đào cuối cùng, che giấu công lao và danh tiếng của mình.Cảm nhận được dòng nước ấm chảy trong người, cô mím môi, thầm nghĩ mỗi ngày ăn vài quả đào này cũng tốt, nhờ anh nhỏ ghép giúp một cây đào vào sân thậm chí còn tốt hơn.Sau một thời gian, đến mùa đào, vẫn còn một cây đào để cô hái.Dù sao cô cả đời đều là con gái, trong lòng còn là một tiểu tiên nữ, lại nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của anh lớn một chút, Tô Tây xấu hổ nuốt nước miếng, cô cũng muốn ~~~Sáng sớm hôm sau.Sau khi thức dậy, Tô Tây không làm gì cả, việc đầu tiên cô làm là cầm chiếc gương lên và soi mặt mình.Quả nhiên, vết bớt hoa đào màu hồng dưới khóe mắt so với ngày hôm qua có vẻ đậm hơn, nhưng những thứ khác cô đều không phát hiện ra bất kỳ thay đổi nào.Cô thở phào nhẹ nhõm, nói thật ra, từ hôm qua đến giờ cô có cảm giác rất thật, hóa ra cô đã thật sự biến thành loài khác rồi.Nhưng so với chết, đổi thành giống khác không là cái gì, ít nhất cô còn sống, thân thể càng ngày càng tốt, thể lực càng ngày càng mạnh.Tô Tây gập gương lại, ra khỏi phòng và bắt đầu chạy bộ vào mỗi buổi sáng, nhưng hôm nay người chạy cùng cô đã thay đổi từ anh trai nhỏ thành anh lớn..
Sau khi những trái đào được cắt ra, hương đào nồng nàn và quyến rũ lan tỏa trong căn bếp không lớn, các chị em không khống chế được nuốt nước miếng một cái, công việc trên tay cũng bỏ bê, nhìn chằm chằm vào quả đào được cắt ra để trên bàn, hận không thể ăn ngay lập tức.
Chị dâu thứ ba thẳng thắn: “Ây nha, đào này sao đắt thế? Chị lớn từng này rồi cũng chưa từng được ngửi mùi thơm như vậy.
”Đầu tiên, Tô Tây chọn một miếng trông to nhất đưa cho bà nội, sau đó đưa cho bác gái, còn chị dâu thì mỗi người một miếng, phần còn lại cho vào rổ và mang ra ngoài.
Mọi người đều nhận được một miếng, phần còn lại mọi người đều ngầm hiểu là của Tô Tây.
Vì vậy, một mình Tô Tây đã ăn hai quả đào.
Sau khi đám người cầm miếng đào, họ cùng nhau biểu diễn cảnh Trư Bát Giới nuốt quả nhân sâm.
Ăn xong còn cảm thán: “Còn sợ đây không phải đào tiên sao? Tôi chưa từng ăn qua quả đào ngon như vậy.
”“Không biết, tôi chưa từng ăn qua, cho nên đều không biết, thấy vẫn thiếu, em gái, quả đào này em mua ở đâu vậy?”Khi bác gái từ trong bếp bưng các món ăn ra, bà ta nghe thấy câu hỏi của con trai thứ tư, liền nói: “Một hào một quả, cho con ăn thử cũng là tốt lắm rồi.
Sao? Con còn muốn mua hả? Cũng không nhìn xem còn rất nhiều người ngoài kia thậm chí không có cơm mà ăn, chỉ có con là khác người.
”Anh họ thứ tư cười nói: “Một hào không đắt, rất đáng giá, một năm mua mấy quả đào vẫn mua được.
Mẹ, con cảm thấy sau khi ăn những quả đào này, hôm qua thức khuya sửa bài cảm thấy buồn ngủ đều biến mất hết rồi.
”Bác gái đem đồ ăn đặt ở trên bàn, hướng con trai thứ tư nói yêu một cái: “Con làm như là ăn thuốc tiên vậy.
”Bác cả lúc này cũng nói: “Khoan hãy nói, trong người tôi cũng cảm thấy nhẹ nhàng! ”Bác gái nghẹn ngào, nhìn lão già phá đám, không thèm nói chuyện với cha con bọn họ, trở vào nhà dọn cơm, giục con cháu: “Mau dọn cơm thôi, nhanh lên, lấy vài chiếc ghế đẩu ở trong nhà ra đi.
”Cả đám liền hành động, Tô Tây đang ngồi đung đưa chân bên cạnh bác cả của mình, nuốt xuống miếng đào cuối cùng, che giấu công lao và danh tiếng của mình.
Cảm nhận được dòng nước ấm chảy trong người, cô mím môi, thầm nghĩ mỗi ngày ăn vài quả đào này cũng tốt, nhờ anh nhỏ ghép giúp một cây đào vào sân thậm chí còn tốt hơn.
Sau một thời gian, đến mùa đào, vẫn còn một cây đào để cô hái.
Dù sao cô cả đời đều là con gái, trong lòng còn là một tiểu tiên nữ, lại nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của anh lớn một chút, Tô Tây xấu hổ nuốt nước miếng, cô cũng muốn ~~~Sáng sớm hôm sau.
Sau khi thức dậy, Tô Tây không làm gì cả, việc đầu tiên cô làm là cầm chiếc gương lên và soi mặt mình.
Quả nhiên, vết bớt hoa đào màu hồng dưới khóe mắt so với ngày hôm qua có vẻ đậm hơn, nhưng những thứ khác cô đều không phát hiện ra bất kỳ thay đổi nào.
Cô thở phào nhẹ nhõm, nói thật ra, từ hôm qua đến giờ cô có cảm giác rất thật, hóa ra cô đã thật sự biến thành loài khác rồi.
Nhưng so với chết, đổi thành giống khác không là cái gì, ít nhất cô còn sống, thân thể càng ngày càng tốt, thể lực càng ngày càng mạnh.
Tô Tây gập gương lại, ra khỏi phòng và bắt đầu chạy bộ vào mỗi buổi sáng, nhưng hôm nay người chạy cùng cô đã thay đổi từ anh trai nhỏ thành anh lớn.
.
Thập Niên 60 Xuyên Thành Em Dâu Boss Phản DiệnTác giả: Nguyệt Bán Tường ViTruyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngĐầu tháng sáu năm 1960.Nhiệt độ mùa hè năm nay cực kỳ khô hạn. Bắt đầu từ năm ngoài, trời rất ít đổ mưa, vì hạn hán lâu dài mà diện tích lớn đất canh tác đã bị ảnh hưởng, dẫn đến trình trạng thiếu lương thực trên toàn quốc.Công xã Nam Hà thuộc tỉnh H c*̃ng không may bị liên lụy. Người toàn công xã đang phải sống trong cuộc sống thắt lưng buộc bụng, đói ăn qua ngày.Hiện tại.Hơn bốn giờ chiều.Mặt trời đã ngả về Tây, ánh nắng không còn gay gắt như buổi trưa.Tô Tây ngồi bên giếng nước trong sân giặt mấy bộ quần áo đã thay ra.Sau khi vắt bộ quần áo cuối c*̀ng trong chậu gỗ ném vào sọt tre, Tô Tây giơ hai cẳng tay mảnh khảnh trắng nõn ra run rẩy bê chậu gỗ, định đổ nước trong chậu xuống ruộng rau bên cạnh.Nhưng không ngờ chậu gỗ còn chưa rời khỏi mặt đất đã nghe ‘rắc’ một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ c*̉a Tô Tây cứng đờ. Cô c*́i đầu nhìn, không hề ngạc nhiên… Sau khi những trái đào được cắt ra, hương đào nồng nàn và quyến rũ lan tỏa trong căn bếp không lớn, các chị em không khống chế được nuốt nước miếng một cái, công việc trên tay cũng bỏ bê, nhìn chằm chằm vào quả đào được cắt ra để trên bàn, hận không thể ăn ngay lập tức.Chị dâu thứ ba thẳng thắn: “Ây nha, đào này sao đắt thế? Chị lớn từng này rồi cũng chưa từng được ngửi mùi thơm như vậy.”Đầu tiên, Tô Tây chọn một miếng trông to nhất đưa cho bà nội, sau đó đưa cho bác gái, còn chị dâu thì mỗi người một miếng, phần còn lại cho vào rổ và mang ra ngoài.Mọi người đều nhận được một miếng, phần còn lại mọi người đều ngầm hiểu là của Tô Tây.Vì vậy, một mình Tô Tây đã ăn hai quả đào.Sau khi đám người cầm miếng đào, họ cùng nhau biểu diễn cảnh Trư Bát Giới nuốt quả nhân sâm.Ăn xong còn cảm thán: “Còn sợ đây không phải đào tiên sao? Tôi chưa từng ăn qua quả đào ngon như vậy.”“Không biết, tôi chưa từng ăn qua, cho nên đều không biết, thấy vẫn thiếu, em gái, quả đào này em mua ở đâu vậy?”Khi bác gái từ trong bếp bưng các món ăn ra, bà ta nghe thấy câu hỏi của con trai thứ tư, liền nói: “Một hào một quả, cho con ăn thử cũng là tốt lắm rồi.Sao? Con còn muốn mua hả? Cũng không nhìn xem còn rất nhiều người ngoài kia thậm chí không có cơm mà ăn, chỉ có con là khác người.”Anh họ thứ tư cười nói: “Một hào không đắt, rất đáng giá, một năm mua mấy quả đào vẫn mua được.Mẹ, con cảm thấy sau khi ăn những quả đào này, hôm qua thức khuya sửa bài cảm thấy buồn ngủ đều biến mất hết rồi.”Bác gái đem đồ ăn đặt ở trên bàn, hướng con trai thứ tư nói yêu một cái: “Con làm như là ăn thuốc tiên vậy.”Bác cả lúc này cũng nói: “Khoan hãy nói, trong người tôi cũng cảm thấy nhẹ nhàng! ”Bác gái nghẹn ngào, nhìn lão già phá đám, không thèm nói chuyện với cha con bọn họ, trở vào nhà dọn cơm, giục con cháu: “Mau dọn cơm thôi, nhanh lên, lấy vài chiếc ghế đẩu ở trong nhà ra đi.”Cả đám liền hành động, Tô Tây đang ngồi đung đưa chân bên cạnh bác cả của mình, nuốt xuống miếng đào cuối cùng, che giấu công lao và danh tiếng của mình.Cảm nhận được dòng nước ấm chảy trong người, cô mím môi, thầm nghĩ mỗi ngày ăn vài quả đào này cũng tốt, nhờ anh nhỏ ghép giúp một cây đào vào sân thậm chí còn tốt hơn.Sau một thời gian, đến mùa đào, vẫn còn một cây đào để cô hái.Dù sao cô cả đời đều là con gái, trong lòng còn là một tiểu tiên nữ, lại nhìn khuôn mặt tuấn mỹ của anh lớn một chút, Tô Tây xấu hổ nuốt nước miếng, cô cũng muốn ~~~Sáng sớm hôm sau.Sau khi thức dậy, Tô Tây không làm gì cả, việc đầu tiên cô làm là cầm chiếc gương lên và soi mặt mình.Quả nhiên, vết bớt hoa đào màu hồng dưới khóe mắt so với ngày hôm qua có vẻ đậm hơn, nhưng những thứ khác cô đều không phát hiện ra bất kỳ thay đổi nào.Cô thở phào nhẹ nhõm, nói thật ra, từ hôm qua đến giờ cô có cảm giác rất thật, hóa ra cô đã thật sự biến thành loài khác rồi.Nhưng so với chết, đổi thành giống khác không là cái gì, ít nhất cô còn sống, thân thể càng ngày càng tốt, thể lực càng ngày càng mạnh.Tô Tây gập gương lại, ra khỏi phòng và bắt đầu chạy bộ vào mỗi buổi sáng, nhưng hôm nay người chạy cùng cô đã thay đổi từ anh trai nhỏ thành anh lớn..