Đầu tháng sáu năm 1960.Nhiệt độ mùa hè năm nay cực kỳ khô hạn. Bắt đầu từ năm ngoài, trời rất ít đổ mưa, vì hạn hán lâu dài mà diện tích lớn đất canh tác đã bị ảnh hưởng, dẫn đến trình trạng thiếu lương thực trên toàn quốc.Công xã Nam Hà thuộc tỉnh H c*̃ng không may bị liên lụy. Người toàn công xã đang phải sống trong cuộc sống thắt lưng buộc bụng, đói ăn qua ngày.Hiện tại.Hơn bốn giờ chiều.Mặt trời đã ngả về Tây, ánh nắng không còn gay gắt như buổi trưa.Tô Tây ngồi bên giếng nước trong sân giặt mấy bộ quần áo đã thay ra.Sau khi vắt bộ quần áo cuối c*̀ng trong chậu gỗ ném vào sọt tre, Tô Tây giơ hai cẳng tay mảnh khảnh trắng nõn ra run rẩy bê chậu gỗ, định đổ nước trong chậu xuống ruộng rau bên cạnh.Nhưng không ngờ chậu gỗ còn chưa rời khỏi mặt đất đã nghe ‘rắc’ một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ c*̉a Tô Tây cứng đờ. Cô c*́i đầu nhìn, không hề ngạc nhiên…

Chương 36: Chương 36

Thập Niên 60 Xuyên Thành Em Dâu Boss Phản DiệnTác giả: Nguyệt Bán Tường ViTruyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngĐầu tháng sáu năm 1960.Nhiệt độ mùa hè năm nay cực kỳ khô hạn. Bắt đầu từ năm ngoài, trời rất ít đổ mưa, vì hạn hán lâu dài mà diện tích lớn đất canh tác đã bị ảnh hưởng, dẫn đến trình trạng thiếu lương thực trên toàn quốc.Công xã Nam Hà thuộc tỉnh H c*̃ng không may bị liên lụy. Người toàn công xã đang phải sống trong cuộc sống thắt lưng buộc bụng, đói ăn qua ngày.Hiện tại.Hơn bốn giờ chiều.Mặt trời đã ngả về Tây, ánh nắng không còn gay gắt như buổi trưa.Tô Tây ngồi bên giếng nước trong sân giặt mấy bộ quần áo đã thay ra.Sau khi vắt bộ quần áo cuối c*̀ng trong chậu gỗ ném vào sọt tre, Tô Tây giơ hai cẳng tay mảnh khảnh trắng nõn ra run rẩy bê chậu gỗ, định đổ nước trong chậu xuống ruộng rau bên cạnh.Nhưng không ngờ chậu gỗ còn chưa rời khỏi mặt đất đã nghe ‘rắc’ một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ c*̉a Tô Tây cứng đờ. Cô c*́i đầu nhìn, không hề ngạc nhiên… Tào Lượng trợn tròn mắt, lưu manh nói: “Chỉ với cô? Cô nói cô là ân nhân? Cô xứng sao? Là vì cô đen? Vì cô xấu? Hay là vì cô mất răng nhìn như chó ghẻ? Mau ra ngoài, nếu cô không ra ngoài tôi liền gọi bảo vệ kéo cô ra.”Tô Tam Nha bị mất răng ở cửa miệng, tức giận đến mức suýt chút nữa không trở mình, cô ta làm sao có thể xấu được? Người đàn ông này có biết nói chuyện không?Cô ta căm hận nhìn Tào Lượng cao to vạm vỡ, nhưng lại không dám đối đầu trực tiếp với anh ta, chỉ có thể ngồi ngoài cửa chờ đợi, trong lòng tràn đầy oán hận.Cô ta cũng không tin, chờ đến khi người đàn ông kia tỉnh lại và cưới mình, cô ta nhất định phải cho người lính mù này biết thế nào là đẹp.Tào Lượng đóng sầm cửa lại, quay lại đã thấy đại đội trưởng của mình đã mở mắt ra, ánh mắt sắc như dao, không có một chút yếu ớt hay bối rối.Kích động cúi người, nhỏ giọng nói: “Đại đội trưởng, anh tỉnh rồi sao? Tôi biết anh giả bộ ngủ, gây tê cục bộ sao có thể hạ gục được anh, nữ nhân bên ngoài có phải có vấn đề hay không?”Tạ Trăn không có phủ nhận, khuôn mặt tuấn mỹ không chút biểu tình: “Cậu nhìn thấy cái gì?”Tào Lượng cười lạnh: “Những cái khác tôi không nhìn thấy, nhưng mà ánh mắt của người phụ nữ xấu xí kia như hận không thể ở trên người anh vậy, trên mặt không che giấu được tham lam, giả vờ như người khác cái gì cũng không nhìn thấy.”Trong mắt Tạ Trăn hiện lên vẻ chán ghét, anh không biết có bao nhiêu nữ nhân vì khuôn mặt này hay là vì thân phận của anh, mà từ nhỏ đã trắng trợn bày tỏ tình cảm với mình, những thứ này đối với anh mà nói chỉ là phiền phức mà thôi.Nghĩ đến biểu hiện của người phụ nữ hôm nay khi anh đuổi theo kẻ bắt cóc, cô ta rõ ràng biết anh và đặc biệt ngồi ở đó, điều này khiến anh không khỏi thắc mắc: Cậu tìm người kiểm tra xem, người phụ nữ ngoài cửa kia là ai? Tôi nghi ngờ cô ta có vấn đề.”Tào Lượng cả kinh: “Chẳng lẽ là đặc vụ của địch?”Tạ Trăn nghĩ đến ánh mắt ghê tởm của người phụ nữ, cau mày:“Tôi không chắc chắn, nhưng có một điều chắc chắn là cô ta có vấn đề.Cô ta biết tôi còn biết rằng hôm nay tôi sẽ xuất hiện trên con phố đó.”Nghe được những lời này, Tào Lượng thu lại lửa giận trên mặt, thần sắc nghiêm túc, biết tính nghiêm trọng của sự việc, anh ta ngừng đùa giỡn, quay đầu đi ra ngoài sắp xếp cho người dưới tay mình.“Còn nữa, tôi không muốn gặp lại cô ta!” Giọng nói trầm ấm của người đàn ông phủ đầy băng giá.Tào Lượng cười phá lên, bỏ chạy trước khi đại đội trưởng nổi giận.-----“Nhà thế nào rồi? Ai đưa em tới đây?” Tô Đông rửa tay, trở lại phòng làm việc, cởi áo ngoài, lấy một chiếc sạch sẽ trong tủ thay đồ.Tô Tây ngồi trên băng ghế nhìn khung cảnh văn phòng, nghe Tô Đông hỏi, cô trả lời: “Bác cả đưa em đến đây.Cả tuần nay anh nhỏ không về nhà.Bà nhờ bác cả mang thức ăn và mắm tôm cho anh nhỏ, nên em đến chơi, anh nhỏ đâu rồi ạ?”Nghĩ Tịch Ngạn Nam đang ở trong ký túc xá của mình, Tô Đông xoa xoa giữa lông mày, bất đắc dĩ nói: “Cậu ấy ở ký túc xá, nói cho bà nội biết, Ngạn Nam đã là người lớn rồi, cậu ấy có thể kiếm đồ ăn, không nên để bác cả mang lên, bác cả già rồi, huống chi còn có anh.”.

Tào Lượng trợn tròn mắt, lưu manh nói: “Chỉ với cô? Cô nói cô là ân nhân? Cô xứng sao? Là vì cô đen? Vì cô xấu? Hay là vì cô mất răng nhìn như chó ghẻ? Mau ra ngoài, nếu cô không ra ngoài tôi liền gọi bảo vệ kéo cô ra.

”Tô Tam Nha bị mất răng ở cửa miệng, tức giận đến mức suýt chút nữa không trở mình, cô ta làm sao có thể xấu được? Người đàn ông này có biết nói chuyện không?Cô ta căm hận nhìn Tào Lượng cao to vạm vỡ, nhưng lại không dám đối đầu trực tiếp với anh ta, chỉ có thể ngồi ngoài cửa chờ đợi, trong lòng tràn đầy oán hận.

Cô ta cũng không tin, chờ đến khi người đàn ông kia tỉnh lại và cưới mình, cô ta nhất định phải cho người lính mù này biết thế nào là đẹp.

Tào Lượng đóng sầm cửa lại, quay lại đã thấy đại đội trưởng của mình đã mở mắt ra, ánh mắt sắc như dao, không có một chút yếu ớt hay bối rối.

Kích động cúi người, nhỏ giọng nói: “Đại đội trưởng, anh tỉnh rồi sao? Tôi biết anh giả bộ ngủ, gây tê cục bộ sao có thể hạ gục được anh, nữ nhân bên ngoài có phải có vấn đề hay không?”Tạ Trăn không có phủ nhận, khuôn mặt tuấn mỹ không chút biểu tình: “Cậu nhìn thấy cái gì?”Tào Lượng cười lạnh: “Những cái khác tôi không nhìn thấy, nhưng mà ánh mắt của người phụ nữ xấu xí kia như hận không thể ở trên người anh vậy, trên mặt không che giấu được tham lam, giả vờ như người khác cái gì cũng không nhìn thấy.

”Trong mắt Tạ Trăn hiện lên vẻ chán ghét, anh không biết có bao nhiêu nữ nhân vì khuôn mặt này hay là vì thân phận của anh, mà từ nhỏ đã trắng trợn bày tỏ tình cảm với mình, những thứ này đối với anh mà nói chỉ là phiền phức mà thôi.

Nghĩ đến biểu hiện của người phụ nữ hôm nay khi anh đuổi theo kẻ bắt cóc, cô ta rõ ràng biết anh và đặc biệt ngồi ở đó, điều này khiến anh không khỏi thắc mắc: Cậu tìm người kiểm tra xem, người phụ nữ ngoài cửa kia là ai? Tôi nghi ngờ cô ta có vấn đề.

”Tào Lượng cả kinh: “Chẳng lẽ là đặc vụ của địch?”Tạ Trăn nghĩ đến ánh mắt ghê tởm của người phụ nữ, cau mày:“Tôi không chắc chắn, nhưng có một điều chắc chắn là cô ta có vấn đề.

Cô ta biết tôi còn biết rằng hôm nay tôi sẽ xuất hiện trên con phố đó.

”Nghe được những lời này, Tào Lượng thu lại lửa giận trên mặt, thần sắc nghiêm túc, biết tính nghiêm trọng của sự việc, anh ta ngừng đùa giỡn, quay đầu đi ra ngoài sắp xếp cho người dưới tay mình.

“Còn nữa, tôi không muốn gặp lại cô ta!” Giọng nói trầm ấm của người đàn ông phủ đầy băng giá.

Tào Lượng cười phá lên, bỏ chạy trước khi đại đội trưởng nổi giận.

-----“Nhà thế nào rồi? Ai đưa em tới đây?” Tô Đông rửa tay, trở lại phòng làm việc, cởi áo ngoài, lấy một chiếc sạch sẽ trong tủ thay đồ.

Tô Tây ngồi trên băng ghế nhìn khung cảnh văn phòng, nghe Tô Đông hỏi, cô trả lời: “Bác cả đưa em đến đây.

Cả tuần nay anh nhỏ không về nhà.

Bà nhờ bác cả mang thức ăn và mắm tôm cho anh nhỏ, nên em đến chơi, anh nhỏ đâu rồi ạ?”Nghĩ Tịch Ngạn Nam đang ở trong ký túc xá của mình, Tô Đông xoa xoa giữa lông mày, bất đắc dĩ nói: “Cậu ấy ở ký túc xá, nói cho bà nội biết, Ngạn Nam đã là người lớn rồi, cậu ấy có thể kiếm đồ ăn, không nên để bác cả mang lên, bác cả già rồi, huống chi còn có anh.

”.

Thập Niên 60 Xuyên Thành Em Dâu Boss Phản DiệnTác giả: Nguyệt Bán Tường ViTruyện Nữ Phụ, Truyện Trọng Sinh, Truyện Xuyên KhôngĐầu tháng sáu năm 1960.Nhiệt độ mùa hè năm nay cực kỳ khô hạn. Bắt đầu từ năm ngoài, trời rất ít đổ mưa, vì hạn hán lâu dài mà diện tích lớn đất canh tác đã bị ảnh hưởng, dẫn đến trình trạng thiếu lương thực trên toàn quốc.Công xã Nam Hà thuộc tỉnh H c*̃ng không may bị liên lụy. Người toàn công xã đang phải sống trong cuộc sống thắt lưng buộc bụng, đói ăn qua ngày.Hiện tại.Hơn bốn giờ chiều.Mặt trời đã ngả về Tây, ánh nắng không còn gay gắt như buổi trưa.Tô Tây ngồi bên giếng nước trong sân giặt mấy bộ quần áo đã thay ra.Sau khi vắt bộ quần áo cuối c*̀ng trong chậu gỗ ném vào sọt tre, Tô Tây giơ hai cẳng tay mảnh khảnh trắng nõn ra run rẩy bê chậu gỗ, định đổ nước trong chậu xuống ruộng rau bên cạnh.Nhưng không ngờ chậu gỗ còn chưa rời khỏi mặt đất đã nghe ‘rắc’ một tiếng, khuôn mặt nhỏ nhắn ngây thơ c*̉a Tô Tây cứng đờ. Cô c*́i đầu nhìn, không hề ngạc nhiên… Tào Lượng trợn tròn mắt, lưu manh nói: “Chỉ với cô? Cô nói cô là ân nhân? Cô xứng sao? Là vì cô đen? Vì cô xấu? Hay là vì cô mất răng nhìn như chó ghẻ? Mau ra ngoài, nếu cô không ra ngoài tôi liền gọi bảo vệ kéo cô ra.”Tô Tam Nha bị mất răng ở cửa miệng, tức giận đến mức suýt chút nữa không trở mình, cô ta làm sao có thể xấu được? Người đàn ông này có biết nói chuyện không?Cô ta căm hận nhìn Tào Lượng cao to vạm vỡ, nhưng lại không dám đối đầu trực tiếp với anh ta, chỉ có thể ngồi ngoài cửa chờ đợi, trong lòng tràn đầy oán hận.Cô ta cũng không tin, chờ đến khi người đàn ông kia tỉnh lại và cưới mình, cô ta nhất định phải cho người lính mù này biết thế nào là đẹp.Tào Lượng đóng sầm cửa lại, quay lại đã thấy đại đội trưởng của mình đã mở mắt ra, ánh mắt sắc như dao, không có một chút yếu ớt hay bối rối.Kích động cúi người, nhỏ giọng nói: “Đại đội trưởng, anh tỉnh rồi sao? Tôi biết anh giả bộ ngủ, gây tê cục bộ sao có thể hạ gục được anh, nữ nhân bên ngoài có phải có vấn đề hay không?”Tạ Trăn không có phủ nhận, khuôn mặt tuấn mỹ không chút biểu tình: “Cậu nhìn thấy cái gì?”Tào Lượng cười lạnh: “Những cái khác tôi không nhìn thấy, nhưng mà ánh mắt của người phụ nữ xấu xí kia như hận không thể ở trên người anh vậy, trên mặt không che giấu được tham lam, giả vờ như người khác cái gì cũng không nhìn thấy.”Trong mắt Tạ Trăn hiện lên vẻ chán ghét, anh không biết có bao nhiêu nữ nhân vì khuôn mặt này hay là vì thân phận của anh, mà từ nhỏ đã trắng trợn bày tỏ tình cảm với mình, những thứ này đối với anh mà nói chỉ là phiền phức mà thôi.Nghĩ đến biểu hiện của người phụ nữ hôm nay khi anh đuổi theo kẻ bắt cóc, cô ta rõ ràng biết anh và đặc biệt ngồi ở đó, điều này khiến anh không khỏi thắc mắc: Cậu tìm người kiểm tra xem, người phụ nữ ngoài cửa kia là ai? Tôi nghi ngờ cô ta có vấn đề.”Tào Lượng cả kinh: “Chẳng lẽ là đặc vụ của địch?”Tạ Trăn nghĩ đến ánh mắt ghê tởm của người phụ nữ, cau mày:“Tôi không chắc chắn, nhưng có một điều chắc chắn là cô ta có vấn đề.Cô ta biết tôi còn biết rằng hôm nay tôi sẽ xuất hiện trên con phố đó.”Nghe được những lời này, Tào Lượng thu lại lửa giận trên mặt, thần sắc nghiêm túc, biết tính nghiêm trọng của sự việc, anh ta ngừng đùa giỡn, quay đầu đi ra ngoài sắp xếp cho người dưới tay mình.“Còn nữa, tôi không muốn gặp lại cô ta!” Giọng nói trầm ấm của người đàn ông phủ đầy băng giá.Tào Lượng cười phá lên, bỏ chạy trước khi đại đội trưởng nổi giận.-----“Nhà thế nào rồi? Ai đưa em tới đây?” Tô Đông rửa tay, trở lại phòng làm việc, cởi áo ngoài, lấy một chiếc sạch sẽ trong tủ thay đồ.Tô Tây ngồi trên băng ghế nhìn khung cảnh văn phòng, nghe Tô Đông hỏi, cô trả lời: “Bác cả đưa em đến đây.Cả tuần nay anh nhỏ không về nhà.Bà nhờ bác cả mang thức ăn và mắm tôm cho anh nhỏ, nên em đến chơi, anh nhỏ đâu rồi ạ?”Nghĩ Tịch Ngạn Nam đang ở trong ký túc xá của mình, Tô Đông xoa xoa giữa lông mày, bất đắc dĩ nói: “Cậu ấy ở ký túc xá, nói cho bà nội biết, Ngạn Nam đã là người lớn rồi, cậu ấy có thể kiếm đồ ăn, không nên để bác cả mang lên, bác cả già rồi, huống chi còn có anh.”.

Chương 36: Chương 36