Thập Vạn Đại Sơn bao la bát ngát, từ trên cao nhìn xuống như một đại dương, núi cao vạn trượng, sương mù lượn lờ. Sâu trong Thập Vạn Đại Sơn, một hạp cốc nhỏ, trong này thiên địa linh khí nồng đậm, trên một đám cỏ có một con rắn nhỏ theo tiếng hít thở từng tia từng tia linh khí tiến vào trong thân vận chuyển một vòng, nó ngẩng đầu lên bầu trời trong xanh với ước ao khi thấy những con chim tự do bay bổng trên trời. Nó không có tự do, từ khi biết suy nghĩ đến nay nó chỉ ở trong hạp cốc, bên ngoài như có một vòng phòng hộ không cho phép bất cứ sinh vật nào ra hoặc vào. Ở trong này nó không cảm thấy đói, mệt, vì mỗi khi hô hấp nó lại cảm ứng được từng tia từng năng lượng vào trong thân thể và vận chuyển thì cảm giác đói khác biến mất, thân thể tràn đầy năng lượng. Gió nhẹ chợt thổi qua mang theo một mùi hương thơm hấp dẫn, bừng tỉnh từ trong suy nghĩ, men theo…
Chương 88: Tế luyện Lưu Tinh Kiếm
Long Ngạo Thương KhungTác giả: TD20Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpThập Vạn Đại Sơn bao la bát ngát, từ trên cao nhìn xuống như một đại dương, núi cao vạn trượng, sương mù lượn lờ. Sâu trong Thập Vạn Đại Sơn, một hạp cốc nhỏ, trong này thiên địa linh khí nồng đậm, trên một đám cỏ có một con rắn nhỏ theo tiếng hít thở từng tia từng tia linh khí tiến vào trong thân vận chuyển một vòng, nó ngẩng đầu lên bầu trời trong xanh với ước ao khi thấy những con chim tự do bay bổng trên trời. Nó không có tự do, từ khi biết suy nghĩ đến nay nó chỉ ở trong hạp cốc, bên ngoài như có một vòng phòng hộ không cho phép bất cứ sinh vật nào ra hoặc vào. Ở trong này nó không cảm thấy đói, mệt, vì mỗi khi hô hấp nó lại cảm ứng được từng tia từng năng lượng vào trong thân thể và vận chuyển thì cảm giác đói khác biến mất, thân thể tràn đầy năng lượng. Gió nhẹ chợt thổi qua mang theo một mùi hương thơm hấp dẫn, bừng tỉnh từ trong suy nghĩ, men theo… Một ngày sau, một bóng người bay giữa không trung, phía dưới là mặt biển trong xanh. "Haizz... Bay cả ngày rồi mà chưa thấy cái đảo nào."Du Vân vừa bay vừa than dài than ngắn, từ lúc gặp cô gái kia trên đảo rồi Du Vân một đường bay thẳng mà đi, hắn không muốn dính dáng quá nhiều vào mấy cái vụ này. Du Vân lấy ra Lưu Tinh Kiếm tiếp tục xem xét, lúc trước Du Vân c*̃ng có nghe nói mấy thứ linh khí này chỉ cần tế luyện một chút là có thể sử dụng được rồi, nhưng mà tại thời gian c*̃ng như chỗ yên tĩnh bây giờ không có nên Du Vân c*̃ng chưa tế luyện được. Ngày thứ ba, Du Vân tiến vào một cái đảo nhỏ hoang vắn, nơi đây đã cách xa con người rất nhiều nên Du Vân c*̃ng yên tâm. Trên đảo thiên địa linh khí c*̃ng không được tốt lắm nhưng một người tu luyện c*̃ng đủ rồi, mà ở trên đảo này c*̃ng chỉ có vài con Trúc Cơ kỳ yêu thú, Du Vân chỉ cần tràn ra uy áp tu vi Long Đan cảnh thì mấy con yêu thú này nằm bẹp xuống đất chứ không dám làm cái gì. Du Vân mở một cái hang động trên một cái núi sau đó đi vào bắt đầu tế luyện Lưu Tinh Kiếm. Mà tế luyện nói đơn giản ra là mỗi ngày dùng máu tươi và tinh thần lực c*̉a mình chăm sóc để tạo ra mối liên hệ c*̉a mình với cây kiếm để mỗi khi sử dụng chiến đấu hoặc làm gì đó thì rất là nhẹ nhàng mà điều khiển, mà trong truyền thừa c*̉a Du Vân c*̃ng có vài cách tế luyện khác nhau. Du Vân ngồi xếp bằng trong hang động, lấy ra Lưu Tinh Kiếm vung lên không trung sau đó bàn tay nhanh chóng bấm pháp quyết ra rồi đánh vào trên thân kiếm, mỗi lần đánh ra pháp quyết là có một tia sáng từ ngón tay bắn vào trong thanh kiếm, mà cách một thời gian Du Vân lại cắn chót lưỡi phun ra một búng máu tươi rơi vào thân kiếm, mà thân kiếm c*̃ng nhanh chóng hấp thu đi máu tươi, mà mỗi lần thân kiếp hấp thu máu tươi thì vẻ trắng sáng lại mờ đi mà thay vào đó là màu đỏ lấm tấm điểm vàng trông rất quái dị. Hai tháng sau, trong hang động."ÔN-G-G""TRANHHHH......"Một tiếng kêu phát ra từ kiếm sau đó có một thanh kiếm màu đỏ xen lẫn màu vàng bay ra ngoài cửa hang bay lượn một vòng sau đó phóng thẳng ra ngoài, mười giây sau nó mang một cái đầu heo yêu còn chảy xuống máu tươi bay trở về."Hắc, không nghĩ linh khí có thể điều khiển tốt như vậy..."Du Vân bước ra ngoài hang động mừng rỡ nói, mà thanh kiếm c*̃ng vứt đi đầu con heo yêu này mà xoay quanh thân thể Du Vân như một cái vòng bảo hộ. Du Vân thu lại Lưu Tinh Kiếm vào túi trữ vật sau đó lấy ra Ngũ Hành Ấn rồi quay trở về hang động mà tiếp tục nghiên cứu. Hắn c*̃ng không học tập mấy loại chưởng pháp khác mà nghiên cứu cách làm thế nào để chưởng ấn c*̉a mình có tốc độ nhanh hơn.Nửa năm sau. Du Vân đứng trên biển, bàn tay phải bỗng nhiên giơ lên rồi nhấn xuống một cái, từ trong bàn tay bay ra một ngọn lửa sau đó nhanh chóng lớn dần và tạo thành một bàn tay bằng lửa, bàn tay này nhanh chóng bay đi, xung quanh linh khí như bị hút vào trong bàn tay bằng lửa này."Xẹt!""Ầm!"Bàn tay bay xuống mặt biển trong tích tắc mà khi đập xuống biển thì đã to ra một trăm trượng và làm bốc hơi hết nước biển trong phạm vi một trăm trượng rồi đập xuống mặt đất và để lại một dấu bàn tay thật to."Ha ha tốt, như thế này mới được chứ!"Du Vân cười lớn lên sau đó tiếp tục mà đánh ra liên lục mấy chưởng, làm cho một khu vực chỗ Du Vân không còn nước biển, ngay cả xác cá c*̃ng không có mà toàn là hình bàn tay thật to trên mặt đất.
Một ngày sau, một bóng người bay giữa không trung, phía dưới là
mặt biển trong xanh. "Haizz... Bay cả ngày rồi mà chưa thấy cái
đảo nào."
Du Vân vừa bay vừa than dài than ngắn, từ lúc gặp cô gái kia
trên đảo rồi Du Vân một đường bay thẳng mà đi, hắn không muốn
dính dáng quá nhiều vào mấy cái vụ này. Du Vân lấy ra Lưu Tinh Kiếm tiếp tục xem xét, lúc trước Du Vân c*̃ng có nghe nói mấy
thứ linh khí này chỉ cần tế luyện một chút là có thể sử
dụng được rồi, nhưng mà tại thời gian c*̃ng như chỗ yên tĩnh bây giờ không có nên Du Vân c*̃ng chưa tế luyện được. Ngày thứ ba,
Du Vân tiến vào một cái đảo nhỏ hoang vắn, nơi đây đã cách xa
con người rất nhiều nên Du Vân c*̃ng yên tâm. Trên đảo thiên địa
linh khí c*̃ng không được tốt lắm nhưng một người tu luyện c*̃ng
đủ rồi, mà ở trên đảo này c*̃ng chỉ có vài con Trúc Cơ kỳ yêu thú, Du Vân chỉ cần tràn ra uy áp tu vi Long Đan cảnh thì mấy
con yêu thú này nằm bẹp xuống đất chứ không dám làm cái gì.
Du Vân mở một cái hang động trên một cái núi sau đó đi vào bắt đầu tế luyện Lưu Tinh Kiếm. Mà tế luyện nói đơn giản ra là
mỗi ngày dùng máu tươi và tinh thần lực c*̉a mình chăm sóc để
tạo ra mối liên hệ c*̉a mình với cây kiếm để mỗi khi sử dụng
chiến đấu hoặc làm gì đó thì rất là nhẹ nhàng mà điều
khiển, mà trong truyền thừa c*̉a Du Vân c*̃ng có vài cách tế
luyện khác nhau. Du Vân ngồi xếp bằng trong hang động, lấy ra Lưu Tinh Kiếm vung lên không trung sau đó bàn tay nhanh chóng bấm
pháp quyết ra rồi đánh vào trên thân kiếm, mỗi lần đánh ra
pháp quyết là có một tia sáng từ ngón tay bắn vào trong thanh
kiếm, mà cách một thời gian Du Vân lại cắn chót lưỡi phun ra
một búng máu tươi rơi vào thân kiếm, mà thân kiếm c*̃ng nhanh
chóng hấp thu đi máu tươi, mà mỗi lần thân kiếp hấp thu máu
tươi thì vẻ trắng sáng lại mờ đi mà thay vào đó là màu đỏ
lấm tấm điểm vàng trông rất quái dị. Hai tháng sau, trong hang
động.
"ÔN-G-G"
"TRANHHHH......"
Một tiếng kêu phát ra từ kiếm sau đó có một thanh kiếm màu đỏ xen lẫn màu vàng bay ra ngoài cửa hang bay lượn một vòng sau
đó phóng thẳng ra ngoài, mười giây sau nó mang một cái đầu heo
yêu còn chảy xuống máu tươi bay trở về.
"Hắc, không nghĩ linh khí có thể điều khiển tốt như vậy..."
Du Vân bước ra ngoài hang động mừng rỡ nói, mà thanh kiếm c*̃ng
vứt đi đầu con heo yêu này mà xoay quanh thân thể Du Vân như một
cái vòng bảo hộ. Du Vân thu lại Lưu Tinh Kiếm vào túi trữ vật
sau đó lấy ra Ngũ Hành Ấn rồi quay trở về hang động mà tiếp
tục nghiên cứu. Hắn c*̃ng không học tập mấy loại chưởng pháp
khác mà nghiên cứu cách làm thế nào để chưởng ấn c*̉a mình
có tốc độ nhanh hơn.
Nửa năm sau. Du Vân đứng trên biển, bàn tay phải bỗng nhiên giơ
lên rồi nhấn xuống một cái, từ trong bàn tay bay ra một ngọn
lửa sau đó nhanh chóng lớn dần và tạo thành một bàn tay bằng
lửa, bàn tay này nhanh chóng bay đi, xung quanh linh khí như bị
hút vào trong bàn tay bằng lửa này.
"Xẹt!"
"Ầm!"
Bàn tay bay xuống mặt biển trong tích tắc mà khi đập xuống
biển thì đã to ra một trăm trượng và làm bốc hơi hết nước
biển trong phạm vi một trăm trượng rồi đập xuống mặt đất và
để lại một dấu bàn tay thật to.
"Ha ha tốt, như thế này mới được chứ!"
Du Vân cười lớn lên sau đó tiếp tục mà đánh ra liên lục mấy
chưởng, làm cho một khu vực chỗ Du Vân không còn nước biển, ngay cả xác cá c*̃ng không có mà toàn là hình bàn tay thật to trên mặt đất.
Long Ngạo Thương KhungTác giả: TD20Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpThập Vạn Đại Sơn bao la bát ngát, từ trên cao nhìn xuống như một đại dương, núi cao vạn trượng, sương mù lượn lờ. Sâu trong Thập Vạn Đại Sơn, một hạp cốc nhỏ, trong này thiên địa linh khí nồng đậm, trên một đám cỏ có một con rắn nhỏ theo tiếng hít thở từng tia từng tia linh khí tiến vào trong thân vận chuyển một vòng, nó ngẩng đầu lên bầu trời trong xanh với ước ao khi thấy những con chim tự do bay bổng trên trời. Nó không có tự do, từ khi biết suy nghĩ đến nay nó chỉ ở trong hạp cốc, bên ngoài như có một vòng phòng hộ không cho phép bất cứ sinh vật nào ra hoặc vào. Ở trong này nó không cảm thấy đói, mệt, vì mỗi khi hô hấp nó lại cảm ứng được từng tia từng năng lượng vào trong thân thể và vận chuyển thì cảm giác đói khác biến mất, thân thể tràn đầy năng lượng. Gió nhẹ chợt thổi qua mang theo một mùi hương thơm hấp dẫn, bừng tỉnh từ trong suy nghĩ, men theo… Một ngày sau, một bóng người bay giữa không trung, phía dưới là mặt biển trong xanh. "Haizz... Bay cả ngày rồi mà chưa thấy cái đảo nào."Du Vân vừa bay vừa than dài than ngắn, từ lúc gặp cô gái kia trên đảo rồi Du Vân một đường bay thẳng mà đi, hắn không muốn dính dáng quá nhiều vào mấy cái vụ này. Du Vân lấy ra Lưu Tinh Kiếm tiếp tục xem xét, lúc trước Du Vân c*̃ng có nghe nói mấy thứ linh khí này chỉ cần tế luyện một chút là có thể sử dụng được rồi, nhưng mà tại thời gian c*̃ng như chỗ yên tĩnh bây giờ không có nên Du Vân c*̃ng chưa tế luyện được. Ngày thứ ba, Du Vân tiến vào một cái đảo nhỏ hoang vắn, nơi đây đã cách xa con người rất nhiều nên Du Vân c*̃ng yên tâm. Trên đảo thiên địa linh khí c*̃ng không được tốt lắm nhưng một người tu luyện c*̃ng đủ rồi, mà ở trên đảo này c*̃ng chỉ có vài con Trúc Cơ kỳ yêu thú, Du Vân chỉ cần tràn ra uy áp tu vi Long Đan cảnh thì mấy con yêu thú này nằm bẹp xuống đất chứ không dám làm cái gì. Du Vân mở một cái hang động trên một cái núi sau đó đi vào bắt đầu tế luyện Lưu Tinh Kiếm. Mà tế luyện nói đơn giản ra là mỗi ngày dùng máu tươi và tinh thần lực c*̉a mình chăm sóc để tạo ra mối liên hệ c*̉a mình với cây kiếm để mỗi khi sử dụng chiến đấu hoặc làm gì đó thì rất là nhẹ nhàng mà điều khiển, mà trong truyền thừa c*̉a Du Vân c*̃ng có vài cách tế luyện khác nhau. Du Vân ngồi xếp bằng trong hang động, lấy ra Lưu Tinh Kiếm vung lên không trung sau đó bàn tay nhanh chóng bấm pháp quyết ra rồi đánh vào trên thân kiếm, mỗi lần đánh ra pháp quyết là có một tia sáng từ ngón tay bắn vào trong thanh kiếm, mà cách một thời gian Du Vân lại cắn chót lưỡi phun ra một búng máu tươi rơi vào thân kiếm, mà thân kiếm c*̃ng nhanh chóng hấp thu đi máu tươi, mà mỗi lần thân kiếp hấp thu máu tươi thì vẻ trắng sáng lại mờ đi mà thay vào đó là màu đỏ lấm tấm điểm vàng trông rất quái dị. Hai tháng sau, trong hang động."ÔN-G-G""TRANHHHH......"Một tiếng kêu phát ra từ kiếm sau đó có một thanh kiếm màu đỏ xen lẫn màu vàng bay ra ngoài cửa hang bay lượn một vòng sau đó phóng thẳng ra ngoài, mười giây sau nó mang một cái đầu heo yêu còn chảy xuống máu tươi bay trở về."Hắc, không nghĩ linh khí có thể điều khiển tốt như vậy..."Du Vân bước ra ngoài hang động mừng rỡ nói, mà thanh kiếm c*̃ng vứt đi đầu con heo yêu này mà xoay quanh thân thể Du Vân như một cái vòng bảo hộ. Du Vân thu lại Lưu Tinh Kiếm vào túi trữ vật sau đó lấy ra Ngũ Hành Ấn rồi quay trở về hang động mà tiếp tục nghiên cứu. Hắn c*̃ng không học tập mấy loại chưởng pháp khác mà nghiên cứu cách làm thế nào để chưởng ấn c*̉a mình có tốc độ nhanh hơn.Nửa năm sau. Du Vân đứng trên biển, bàn tay phải bỗng nhiên giơ lên rồi nhấn xuống một cái, từ trong bàn tay bay ra một ngọn lửa sau đó nhanh chóng lớn dần và tạo thành một bàn tay bằng lửa, bàn tay này nhanh chóng bay đi, xung quanh linh khí như bị hút vào trong bàn tay bằng lửa này."Xẹt!""Ầm!"Bàn tay bay xuống mặt biển trong tích tắc mà khi đập xuống biển thì đã to ra một trăm trượng và làm bốc hơi hết nước biển trong phạm vi một trăm trượng rồi đập xuống mặt đất và để lại một dấu bàn tay thật to."Ha ha tốt, như thế này mới được chứ!"Du Vân cười lớn lên sau đó tiếp tục mà đánh ra liên lục mấy chưởng, làm cho một khu vực chỗ Du Vân không còn nước biển, ngay cả xác cá c*̃ng không có mà toàn là hình bàn tay thật to trên mặt đất.