Tam giới phân tranh, tam tộc tử chiến, thương sinh đồ diệt, Thiên Đạo sụp đổ. Khí vận, quy tắc của Thiên Đạo vốn dĩ gắn liền với số mệnh của thương sinh. Việc này đồng nghĩa một khi chúng sinh tận diệt, Thiên Đạo sẽ tự động băng hoại, đem vạn vật trở về hỗn độn. Hỗn Độn Thế Giới, chung quy vẫn không có gì khác ngoài một mảnh hắc vụ và hư không tăm tối. Tuy nhiên, giữa những tàn dư của một thế giới đã sụp đổ, bỗng nhiên xuất hiện một bóng người nổi bật. Hắn thân mặc tiên bào màu trắng, dung mạo không có gì nổi bật nhưng toàn thân lại được bao quanh bởi đủ loại đạo vận huyền bí. Hắn chính là Lý Thuần Quân, tự phong danh hào Đạo Tôn. Hai chữ Đạo Tôn này cũng không phải nói suông. Nếu như đặt hắn ở thời đại mà thế giới vẫn chưa bị hủy diệt, hắn tự nhiên sẽ trở thành sự tồn tại vô địch. Nhưng, đối với một thế giới đã không còn tồn tại bất kì thứ gì nữa thì...!Hai chữ vô địch liền biến thành vô nghĩa! "Chậc chậc chậc, mới ngày nào ta còn đang chập chững tu luyện...!Kết quả là vừa mới bước…

Chương 118

Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu ThếTác giả: Mặc Ngọc TiếuTruyện Đông Phương, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTam giới phân tranh, tam tộc tử chiến, thương sinh đồ diệt, Thiên Đạo sụp đổ. Khí vận, quy tắc của Thiên Đạo vốn dĩ gắn liền với số mệnh của thương sinh. Việc này đồng nghĩa một khi chúng sinh tận diệt, Thiên Đạo sẽ tự động băng hoại, đem vạn vật trở về hỗn độn. Hỗn Độn Thế Giới, chung quy vẫn không có gì khác ngoài một mảnh hắc vụ và hư không tăm tối. Tuy nhiên, giữa những tàn dư của một thế giới đã sụp đổ, bỗng nhiên xuất hiện một bóng người nổi bật. Hắn thân mặc tiên bào màu trắng, dung mạo không có gì nổi bật nhưng toàn thân lại được bao quanh bởi đủ loại đạo vận huyền bí. Hắn chính là Lý Thuần Quân, tự phong danh hào Đạo Tôn. Hai chữ Đạo Tôn này cũng không phải nói suông. Nếu như đặt hắn ở thời đại mà thế giới vẫn chưa bị hủy diệt, hắn tự nhiên sẽ trở thành sự tồn tại vô địch. Nhưng, đối với một thế giới đã không còn tồn tại bất kì thứ gì nữa thì...!Hai chữ vô địch liền biến thành vô nghĩa! "Chậc chậc chậc, mới ngày nào ta còn đang chập chững tu luyện...!Kết quả là vừa mới bước… Mấy năm sau.Ngay sau khi trở về, Lý Thuần Quân lập tức bắt tay vào công cuộc khai sáng cho dân tộc bản địa. Quá trình này bao gồm cải tổ thể chế chính trị, xã hội, kinh tế, và tất nhiên là bao gồm cả tiếp thu, lĩnh hội những tri thức liên quan đến hệ thống tu luyện của ngoại giới.Trong lúc bận bịu đủ thứ công việc, Lý Thuần Quân vẫn không quên tranh thủ chút thời gian rảnh để ngồi xuống tu luyện, từ từ thăng hoa về cả tu vi lẫn tâm cảnh.Nhưng từ năm thứ bảy trở đi, khi mọi thứ đã đi vào ổn định, dân tộc bản địa cũng đã không cần hắn phải tự tay dẫn dắt như trước nữa. Nhờ đó mà hắn có thể rảnh tay bế quan tu luyện mà không bị làm phiền.Trước toà lâu đài làm bằng sa thạch trông vô cùng trang trọng, một thiếu nữ đang đứng trước cửa với sắc mặt vô cùng sầu lo. Nàng được cả tộc gửi gắm hi vọng là sẽ tiếp tục níu chân vị thần cứu rỗi ở lại nơi này, nhưng nàng thật sự lo lắng không biết là mình làm được hay không."Không sao hết, thần minh của chúng ta rất dễ gần, chắc chắn người sẽ không trách ta l* m*ng đâu"Xoắn xuýt ít lâu, thiếu nữ rốt cục cũng lấy đủ dũng khí để bước vào bên trong. Nhưng ngay sau khi tiến vào không lâu, nàng liền lập tức ngã quỵ xuống, mắt lệ chảy hai hàng, thần sắc vô cùng hoảng loạn: "Thần minh đâu rồi? Lẽ ra người vẫn ở đây mới đúng chứ?"

Mấy năm sau.

Ngay sau khi trở về, Lý Thuần Quân lập tức bắt tay vào công cuộc khai sáng cho dân tộc bản địa. Quá trình này bao gồm cải tổ thể chế chính trị, xã hội, kinh tế, và tất nhiên là bao gồm cả tiếp thu, lĩnh hội những tri thức liên quan đến hệ thống tu luyện của ngoại giới.

Trong lúc bận bịu đủ thứ công việc, Lý Thuần Quân vẫn không quên tranh thủ chút thời gian rảnh để ngồi xuống tu luyện, từ từ thăng hoa về cả tu vi lẫn tâm cảnh.

Nhưng từ năm thứ bảy trở đi, khi mọi thứ đã đi vào ổn định, dân tộc bản địa cũng đã không cần hắn phải tự tay dẫn dắt như trước nữa. Nhờ đó mà hắn có thể rảnh tay bế quan tu luyện mà không bị làm phiền.

Trước toà lâu đài làm bằng sa thạch trông vô cùng trang trọng, một thiếu nữ đang đứng trước cửa với sắc mặt vô cùng sầu lo. Nàng được cả tộc gửi gắm hi vọng là sẽ tiếp tục níu chân vị thần cứu rỗi ở lại nơi này, nhưng nàng thật sự lo lắng không biết là mình làm được hay không.

"Không sao hết, thần minh của chúng ta rất dễ gần, chắc chắn người sẽ không trách ta l* m*ng đâu"

Xoắn xuýt ít lâu, thiếu nữ rốt cục cũng lấy đủ dũng khí để bước vào bên trong. Nhưng ngay sau khi tiến vào không lâu, nàng liền lập tức ngã quỵ xuống, mắt lệ chảy hai hàng, thần sắc vô cùng hoảng loạn: "Thần minh đâu rồi? Lẽ ra người vẫn ở đây mới đúng chứ?"

Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu ThếTác giả: Mặc Ngọc TiếuTruyện Đông Phương, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTam giới phân tranh, tam tộc tử chiến, thương sinh đồ diệt, Thiên Đạo sụp đổ. Khí vận, quy tắc của Thiên Đạo vốn dĩ gắn liền với số mệnh của thương sinh. Việc này đồng nghĩa một khi chúng sinh tận diệt, Thiên Đạo sẽ tự động băng hoại, đem vạn vật trở về hỗn độn. Hỗn Độn Thế Giới, chung quy vẫn không có gì khác ngoài một mảnh hắc vụ và hư không tăm tối. Tuy nhiên, giữa những tàn dư của một thế giới đã sụp đổ, bỗng nhiên xuất hiện một bóng người nổi bật. Hắn thân mặc tiên bào màu trắng, dung mạo không có gì nổi bật nhưng toàn thân lại được bao quanh bởi đủ loại đạo vận huyền bí. Hắn chính là Lý Thuần Quân, tự phong danh hào Đạo Tôn. Hai chữ Đạo Tôn này cũng không phải nói suông. Nếu như đặt hắn ở thời đại mà thế giới vẫn chưa bị hủy diệt, hắn tự nhiên sẽ trở thành sự tồn tại vô địch. Nhưng, đối với một thế giới đã không còn tồn tại bất kì thứ gì nữa thì...!Hai chữ vô địch liền biến thành vô nghĩa! "Chậc chậc chậc, mới ngày nào ta còn đang chập chững tu luyện...!Kết quả là vừa mới bước… Mấy năm sau.Ngay sau khi trở về, Lý Thuần Quân lập tức bắt tay vào công cuộc khai sáng cho dân tộc bản địa. Quá trình này bao gồm cải tổ thể chế chính trị, xã hội, kinh tế, và tất nhiên là bao gồm cả tiếp thu, lĩnh hội những tri thức liên quan đến hệ thống tu luyện của ngoại giới.Trong lúc bận bịu đủ thứ công việc, Lý Thuần Quân vẫn không quên tranh thủ chút thời gian rảnh để ngồi xuống tu luyện, từ từ thăng hoa về cả tu vi lẫn tâm cảnh.Nhưng từ năm thứ bảy trở đi, khi mọi thứ đã đi vào ổn định, dân tộc bản địa cũng đã không cần hắn phải tự tay dẫn dắt như trước nữa. Nhờ đó mà hắn có thể rảnh tay bế quan tu luyện mà không bị làm phiền.Trước toà lâu đài làm bằng sa thạch trông vô cùng trang trọng, một thiếu nữ đang đứng trước cửa với sắc mặt vô cùng sầu lo. Nàng được cả tộc gửi gắm hi vọng là sẽ tiếp tục níu chân vị thần cứu rỗi ở lại nơi này, nhưng nàng thật sự lo lắng không biết là mình làm được hay không."Không sao hết, thần minh của chúng ta rất dễ gần, chắc chắn người sẽ không trách ta l* m*ng đâu"Xoắn xuýt ít lâu, thiếu nữ rốt cục cũng lấy đủ dũng khí để bước vào bên trong. Nhưng ngay sau khi tiến vào không lâu, nàng liền lập tức ngã quỵ xuống, mắt lệ chảy hai hàng, thần sắc vô cùng hoảng loạn: "Thần minh đâu rồi? Lẽ ra người vẫn ở đây mới đúng chứ?"

Chương 118