Tam giới phân tranh, tam tộc tử chiến, thương sinh đồ diệt, Thiên Đạo sụp đổ. Khí vận, quy tắc của Thiên Đạo vốn dĩ gắn liền với số mệnh của thương sinh. Việc này đồng nghĩa một khi chúng sinh tận diệt, Thiên Đạo sẽ tự động băng hoại, đem vạn vật trở về hỗn độn. Hỗn Độn Thế Giới, chung quy vẫn không có gì khác ngoài một mảnh hắc vụ và hư không tăm tối. Tuy nhiên, giữa những tàn dư của một thế giới đã sụp đổ, bỗng nhiên xuất hiện một bóng người nổi bật. Hắn thân mặc tiên bào màu trắng, dung mạo không có gì nổi bật nhưng toàn thân lại được bao quanh bởi đủ loại đạo vận huyền bí. Hắn chính là Lý Thuần Quân, tự phong danh hào Đạo Tôn. Hai chữ Đạo Tôn này cũng không phải nói suông. Nếu như đặt hắn ở thời đại mà thế giới vẫn chưa bị hủy diệt, hắn tự nhiên sẽ trở thành sự tồn tại vô địch. Nhưng, đối với một thế giới đã không còn tồn tại bất kì thứ gì nữa thì...!Hai chữ vô địch liền biến thành vô nghĩa! "Chậc chậc chậc, mới ngày nào ta còn đang chập chững tu luyện...!Kết quả là vừa mới bước…
Chương 120
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu ThếTác giả: Mặc Ngọc TiếuTruyện Đông Phương, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTam giới phân tranh, tam tộc tử chiến, thương sinh đồ diệt, Thiên Đạo sụp đổ. Khí vận, quy tắc của Thiên Đạo vốn dĩ gắn liền với số mệnh của thương sinh. Việc này đồng nghĩa một khi chúng sinh tận diệt, Thiên Đạo sẽ tự động băng hoại, đem vạn vật trở về hỗn độn. Hỗn Độn Thế Giới, chung quy vẫn không có gì khác ngoài một mảnh hắc vụ và hư không tăm tối. Tuy nhiên, giữa những tàn dư của một thế giới đã sụp đổ, bỗng nhiên xuất hiện một bóng người nổi bật. Hắn thân mặc tiên bào màu trắng, dung mạo không có gì nổi bật nhưng toàn thân lại được bao quanh bởi đủ loại đạo vận huyền bí. Hắn chính là Lý Thuần Quân, tự phong danh hào Đạo Tôn. Hai chữ Đạo Tôn này cũng không phải nói suông. Nếu như đặt hắn ở thời đại mà thế giới vẫn chưa bị hủy diệt, hắn tự nhiên sẽ trở thành sự tồn tại vô địch. Nhưng, đối với một thế giới đã không còn tồn tại bất kì thứ gì nữa thì...!Hai chữ vô địch liền biến thành vô nghĩa! "Chậc chậc chậc, mới ngày nào ta còn đang chập chững tu luyện...!Kết quả là vừa mới bước… Mấy ngày sau.Tang lễ của Khương Chính được tổ chức khá long trọng, do trước đây hắn ta là thầy dạy học có tiếng nên cũng được rất nhiều người trong thành yêu mến, cũng như tiếc thương cho sự ra đi đột ngột của hắn.Thế nhưng, thời gian lại có năng lực lu mờ đi tất cả, bi thương nào rồi cũng sẽ trôi qua. Vậy nên chỉ không lâu sau khi đám tang kết thúc, mọi người ở đây lại trở về với nếp sống bình thường, tựa như Khương Chính chưa từng tồn tại.Ba tỷ đệ họ Khương trong thời gian này đều bận bịu chịu tang cha, thành ra bọn hắn không có tâm trí đi tu luyện. Mà Lý Thuần Quân ở nhà bên cũng không quá rảnh rỗi, hắn còn đang rất bận thu xếp chuyện nhà nữa là.Đừng quên, tiểu viện của hắn là một thiên địa kỳ cảnh cỡ nhỏ.
Mấy ngày sau.
Tang lễ của Khương Chính được tổ chức khá long trọng, do trước đây hắn ta là thầy dạy học có tiếng nên cũng được rất nhiều người trong thành yêu mến, cũng như tiếc thương cho sự ra đi đột ngột của hắn.
Thế nhưng, thời gian lại có năng lực lu mờ đi tất cả, bi thương nào rồi cũng sẽ trôi qua. Vậy nên chỉ không lâu sau khi đám tang kết thúc, mọi người ở đây lại trở về với nếp sống bình thường, tựa như Khương Chính chưa từng tồn tại.
Ba tỷ đệ họ Khương trong thời gian này đều bận bịu chịu tang cha, thành ra bọn hắn không có tâm trí đi tu luyện. Mà Lý Thuần Quân ở nhà bên cũng không quá rảnh rỗi, hắn còn đang rất bận thu xếp chuyện nhà nữa là.
Đừng quên, tiểu viện của hắn là một thiên địa kỳ cảnh cỡ nhỏ.
Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu ThếTác giả: Mặc Ngọc TiếuTruyện Đông Phương, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTam giới phân tranh, tam tộc tử chiến, thương sinh đồ diệt, Thiên Đạo sụp đổ. Khí vận, quy tắc của Thiên Đạo vốn dĩ gắn liền với số mệnh của thương sinh. Việc này đồng nghĩa một khi chúng sinh tận diệt, Thiên Đạo sẽ tự động băng hoại, đem vạn vật trở về hỗn độn. Hỗn Độn Thế Giới, chung quy vẫn không có gì khác ngoài một mảnh hắc vụ và hư không tăm tối. Tuy nhiên, giữa những tàn dư của một thế giới đã sụp đổ, bỗng nhiên xuất hiện một bóng người nổi bật. Hắn thân mặc tiên bào màu trắng, dung mạo không có gì nổi bật nhưng toàn thân lại được bao quanh bởi đủ loại đạo vận huyền bí. Hắn chính là Lý Thuần Quân, tự phong danh hào Đạo Tôn. Hai chữ Đạo Tôn này cũng không phải nói suông. Nếu như đặt hắn ở thời đại mà thế giới vẫn chưa bị hủy diệt, hắn tự nhiên sẽ trở thành sự tồn tại vô địch. Nhưng, đối với một thế giới đã không còn tồn tại bất kì thứ gì nữa thì...!Hai chữ vô địch liền biến thành vô nghĩa! "Chậc chậc chậc, mới ngày nào ta còn đang chập chững tu luyện...!Kết quả là vừa mới bước… Mấy ngày sau.Tang lễ của Khương Chính được tổ chức khá long trọng, do trước đây hắn ta là thầy dạy học có tiếng nên cũng được rất nhiều người trong thành yêu mến, cũng như tiếc thương cho sự ra đi đột ngột của hắn.Thế nhưng, thời gian lại có năng lực lu mờ đi tất cả, bi thương nào rồi cũng sẽ trôi qua. Vậy nên chỉ không lâu sau khi đám tang kết thúc, mọi người ở đây lại trở về với nếp sống bình thường, tựa như Khương Chính chưa từng tồn tại.Ba tỷ đệ họ Khương trong thời gian này đều bận bịu chịu tang cha, thành ra bọn hắn không có tâm trí đi tu luyện. Mà Lý Thuần Quân ở nhà bên cũng không quá rảnh rỗi, hắn còn đang rất bận thu xếp chuyện nhà nữa là.Đừng quên, tiểu viện của hắn là một thiên địa kỳ cảnh cỡ nhỏ.