Tam giới phân tranh, tam tộc tử chiến, thương sinh đồ diệt, Thiên Đạo sụp đổ. Khí vận, quy tắc của Thiên Đạo vốn dĩ gắn liền với số mệnh của thương sinh. Việc này đồng nghĩa một khi chúng sinh tận diệt, Thiên Đạo sẽ tự động băng hoại, đem vạn vật trở về hỗn độn. Hỗn Độn Thế Giới, chung quy vẫn không có gì khác ngoài một mảnh hắc vụ và hư không tăm tối. Tuy nhiên, giữa những tàn dư của một thế giới đã sụp đổ, bỗng nhiên xuất hiện một bóng người nổi bật. Hắn thân mặc tiên bào màu trắng, dung mạo không có gì nổi bật nhưng toàn thân lại được bao quanh bởi đủ loại đạo vận huyền bí. Hắn chính là Lý Thuần Quân, tự phong danh hào Đạo Tôn. Hai chữ Đạo Tôn này cũng không phải nói suông. Nếu như đặt hắn ở thời đại mà thế giới vẫn chưa bị hủy diệt, hắn tự nhiên sẽ trở thành sự tồn tại vô địch. Nhưng, đối với một thế giới đã không còn tồn tại bất kì thứ gì nữa thì...!Hai chữ vô địch liền biến thành vô nghĩa! "Chậc chậc chậc, mới ngày nào ta còn đang chập chững tu luyện...!Kết quả là vừa mới bước…

Chương 130

Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu ThếTác giả: Mặc Ngọc TiếuTruyện Đông Phương, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTam giới phân tranh, tam tộc tử chiến, thương sinh đồ diệt, Thiên Đạo sụp đổ. Khí vận, quy tắc của Thiên Đạo vốn dĩ gắn liền với số mệnh của thương sinh. Việc này đồng nghĩa một khi chúng sinh tận diệt, Thiên Đạo sẽ tự động băng hoại, đem vạn vật trở về hỗn độn. Hỗn Độn Thế Giới, chung quy vẫn không có gì khác ngoài một mảnh hắc vụ và hư không tăm tối. Tuy nhiên, giữa những tàn dư của một thế giới đã sụp đổ, bỗng nhiên xuất hiện một bóng người nổi bật. Hắn thân mặc tiên bào màu trắng, dung mạo không có gì nổi bật nhưng toàn thân lại được bao quanh bởi đủ loại đạo vận huyền bí. Hắn chính là Lý Thuần Quân, tự phong danh hào Đạo Tôn. Hai chữ Đạo Tôn này cũng không phải nói suông. Nếu như đặt hắn ở thời đại mà thế giới vẫn chưa bị hủy diệt, hắn tự nhiên sẽ trở thành sự tồn tại vô địch. Nhưng, đối với một thế giới đã không còn tồn tại bất kì thứ gì nữa thì...!Hai chữ vô địch liền biến thành vô nghĩa! "Chậc chậc chậc, mới ngày nào ta còn đang chập chững tu luyện...!Kết quả là vừa mới bước… Màn sáng qua đi, Lam Hồ Điệp từ trên mặt đất ngồi bật dậy, tựa như phát điên lao thẳng vào hiện trường. Nàng lúc này đã không quan tâm trong đó đã xảy ra chuyện gì nữa, mong muốn duy nhất của nàng bây giờ chỉ đơn giản là được nhìn thấy Lý Thuần Quân, chỉ như vậy thôi."Lý Thuần Quân, ngươi đang ở đâu!?"Lam Hồ Điệp dùng sức cất tiếng kêu gọi, nhưng mãi vẫn chẳng thấy hồi âm. Lần đầu tiên sau từng ấy năm nàng đã bắt đầu cảm thấy hoảng loạn, cũng như bất lực.Đợi sau khi cát bụi hoàn toàn lắng xuống, một lão nhân ốm yếu với thân hình tựa như khúc củi mục chậm rãi hiện ra trong mắt Lam Hồ Điệp. Hình thể khổng lồ của Ma Thần đã hoàn toàn bị đòn kiếm kia triệt tiêu, chỉ còn lại người vung kiếm là Lý Thuần Quân với nhân dạng lão nhân già nua đang thẩn thờ ở đó, từ từ cảm nghiệm hương vị của cuối đời."Cái giá phải trả là tuổi thọ của ta sao..." Lý Thuần Quân ngẩng cao đầu nhìn trời, ánh mắt đục ngầu, trầm thấp thở dài một hơi: "Ngay cả bản nguyên cũng cạn luôn rồi... Giờ ta đã triệt để tàn phế"

Màn sáng qua đi, Lam Hồ Điệp từ trên mặt đất ngồi bật dậy, tựa như phát điên lao thẳng vào hiện trường. Nàng lúc này đã không quan tâm trong đó đã xảy ra chuyện gì nữa, mong muốn duy nhất của nàng bây giờ chỉ đơn giản là được nhìn thấy Lý Thuần Quân, chỉ như vậy thôi.

"Lý Thuần Quân, ngươi đang ở đâu!?"

Lam Hồ Điệp dùng sức cất tiếng kêu gọi, nhưng mãi vẫn chẳng thấy hồi âm. Lần đầu tiên sau từng ấy năm nàng đã bắt đầu cảm thấy hoảng loạn, cũng như bất lực.

Đợi sau khi cát bụi hoàn toàn lắng xuống, một lão nhân ốm yếu với thân hình tựa như khúc củi mục chậm rãi hiện ra trong mắt Lam Hồ Điệp. Hình thể khổng lồ của Ma Thần đã hoàn toàn bị đòn kiếm kia triệt tiêu, chỉ còn lại người vung kiếm là Lý Thuần Quân với nhân dạng lão nhân già nua đang thẩn thờ ở đó, từ từ cảm nghiệm hương vị của cuối đời.

"Cái giá phải trả là tuổi thọ của ta sao..." Lý Thuần Quân ngẩng cao đầu nhìn trời, ánh mắt đục ngầu, trầm thấp thở dài một hơi: "Ngay cả bản nguyên cũng cạn luôn rồi... Giờ ta đã triệt để tàn phế"

Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu ThếTác giả: Mặc Ngọc TiếuTruyện Đông Phương, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTam giới phân tranh, tam tộc tử chiến, thương sinh đồ diệt, Thiên Đạo sụp đổ. Khí vận, quy tắc của Thiên Đạo vốn dĩ gắn liền với số mệnh của thương sinh. Việc này đồng nghĩa một khi chúng sinh tận diệt, Thiên Đạo sẽ tự động băng hoại, đem vạn vật trở về hỗn độn. Hỗn Độn Thế Giới, chung quy vẫn không có gì khác ngoài một mảnh hắc vụ và hư không tăm tối. Tuy nhiên, giữa những tàn dư của một thế giới đã sụp đổ, bỗng nhiên xuất hiện một bóng người nổi bật. Hắn thân mặc tiên bào màu trắng, dung mạo không có gì nổi bật nhưng toàn thân lại được bao quanh bởi đủ loại đạo vận huyền bí. Hắn chính là Lý Thuần Quân, tự phong danh hào Đạo Tôn. Hai chữ Đạo Tôn này cũng không phải nói suông. Nếu như đặt hắn ở thời đại mà thế giới vẫn chưa bị hủy diệt, hắn tự nhiên sẽ trở thành sự tồn tại vô địch. Nhưng, đối với một thế giới đã không còn tồn tại bất kì thứ gì nữa thì...!Hai chữ vô địch liền biến thành vô nghĩa! "Chậc chậc chậc, mới ngày nào ta còn đang chập chững tu luyện...!Kết quả là vừa mới bước… Màn sáng qua đi, Lam Hồ Điệp từ trên mặt đất ngồi bật dậy, tựa như phát điên lao thẳng vào hiện trường. Nàng lúc này đã không quan tâm trong đó đã xảy ra chuyện gì nữa, mong muốn duy nhất của nàng bây giờ chỉ đơn giản là được nhìn thấy Lý Thuần Quân, chỉ như vậy thôi."Lý Thuần Quân, ngươi đang ở đâu!?"Lam Hồ Điệp dùng sức cất tiếng kêu gọi, nhưng mãi vẫn chẳng thấy hồi âm. Lần đầu tiên sau từng ấy năm nàng đã bắt đầu cảm thấy hoảng loạn, cũng như bất lực.Đợi sau khi cát bụi hoàn toàn lắng xuống, một lão nhân ốm yếu với thân hình tựa như khúc củi mục chậm rãi hiện ra trong mắt Lam Hồ Điệp. Hình thể khổng lồ của Ma Thần đã hoàn toàn bị đòn kiếm kia triệt tiêu, chỉ còn lại người vung kiếm là Lý Thuần Quân với nhân dạng lão nhân già nua đang thẩn thờ ở đó, từ từ cảm nghiệm hương vị của cuối đời."Cái giá phải trả là tuổi thọ của ta sao..." Lý Thuần Quân ngẩng cao đầu nhìn trời, ánh mắt đục ngầu, trầm thấp thở dài một hơi: "Ngay cả bản nguyên cũng cạn luôn rồi... Giờ ta đã triệt để tàn phế"

Chương 130