Tam giới phân tranh, tam tộc tử chiến, thương sinh đồ diệt, Thiên Đạo sụp đổ. Khí vận, quy tắc của Thiên Đạo vốn dĩ gắn liền với số mệnh của thương sinh. Việc này đồng nghĩa một khi chúng sinh tận diệt, Thiên Đạo sẽ tự động băng hoại, đem vạn vật trở về hỗn độn. Hỗn Độn Thế Giới, chung quy vẫn không có gì khác ngoài một mảnh hắc vụ và hư không tăm tối. Tuy nhiên, giữa những tàn dư của một thế giới đã sụp đổ, bỗng nhiên xuất hiện một bóng người nổi bật. Hắn thân mặc tiên bào màu trắng, dung mạo không có gì nổi bật nhưng toàn thân lại được bao quanh bởi đủ loại đạo vận huyền bí. Hắn chính là Lý Thuần Quân, tự phong danh hào Đạo Tôn. Hai chữ Đạo Tôn này cũng không phải nói suông. Nếu như đặt hắn ở thời đại mà thế giới vẫn chưa bị hủy diệt, hắn tự nhiên sẽ trở thành sự tồn tại vô địch. Nhưng, đối với một thế giới đã không còn tồn tại bất kì thứ gì nữa thì...!Hai chữ vô địch liền biến thành vô nghĩa! "Chậc chậc chậc, mới ngày nào ta còn đang chập chững tu luyện...!Kết quả là vừa mới bước…

Chương 161

Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu ThếTác giả: Mặc Ngọc TiếuTruyện Đông Phương, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTam giới phân tranh, tam tộc tử chiến, thương sinh đồ diệt, Thiên Đạo sụp đổ. Khí vận, quy tắc của Thiên Đạo vốn dĩ gắn liền với số mệnh của thương sinh. Việc này đồng nghĩa một khi chúng sinh tận diệt, Thiên Đạo sẽ tự động băng hoại, đem vạn vật trở về hỗn độn. Hỗn Độn Thế Giới, chung quy vẫn không có gì khác ngoài một mảnh hắc vụ và hư không tăm tối. Tuy nhiên, giữa những tàn dư của một thế giới đã sụp đổ, bỗng nhiên xuất hiện một bóng người nổi bật. Hắn thân mặc tiên bào màu trắng, dung mạo không có gì nổi bật nhưng toàn thân lại được bao quanh bởi đủ loại đạo vận huyền bí. Hắn chính là Lý Thuần Quân, tự phong danh hào Đạo Tôn. Hai chữ Đạo Tôn này cũng không phải nói suông. Nếu như đặt hắn ở thời đại mà thế giới vẫn chưa bị hủy diệt, hắn tự nhiên sẽ trở thành sự tồn tại vô địch. Nhưng, đối với một thế giới đã không còn tồn tại bất kì thứ gì nữa thì...!Hai chữ vô địch liền biến thành vô nghĩa! "Chậc chậc chậc, mới ngày nào ta còn đang chập chững tu luyện...!Kết quả là vừa mới bước… Sau một hồi thương thảo, Lý Thuần Quân cùng Thái Chiêu Dương đã ghi chép lại sơ bộ những yêu cầu mà Nhân Sa tộc trưởng cùng các tộc lão đã đưa ra. Đây phần lớn đều là những yêu cầu mười phần dở hơi, chỉ nghe thôi đã không muốn làm.Tỉ như làm gì đó khiến cho tộc đối phương không bay được này, nâng cấp vũ trang này, thao luyện binh lực này, cải cách văn hoá này, và trên hết là cải tiến... Thức ăn?Ta quỳ đấy, mấy cái trước thì còn hiểu được, nhưng riêng thức ăn thì liên quái gì đến chiến tranh cơ chứ?Sao các ngươi không yêu cầu thứ gì đó thực dụng hơn đi? Ví dụ như yêu cầu ta bày ra đại sát trận chẳng hạn? Như thế có phải bớt việc hơn không?Lý Thuần Quân cố hít một hơi thật sâu rồi chầm chậm thở dài.

Sau một hồi thương thảo, Lý Thuần Quân cùng Thái Chiêu Dương đã ghi chép lại sơ bộ những yêu cầu mà Nhân Sa tộc trưởng cùng các tộc lão đã đưa ra. Đây phần lớn đều là những yêu cầu mười phần dở hơi, chỉ nghe thôi đã không muốn làm.

Tỉ như làm gì đó khiến cho tộc đối phương không bay được này, nâng cấp vũ trang này, thao luyện binh lực này, cải cách văn hoá này, và trên hết là cải tiến... Thức ăn?

Ta quỳ đấy, mấy cái trước thì còn hiểu được, nhưng riêng thức ăn thì liên quái gì đến chiến tranh cơ chứ?

Sao các ngươi không yêu cầu thứ gì đó thực dụng hơn đi? Ví dụ như yêu cầu ta bày ra đại sát trận chẳng hạn? Như thế có phải bớt việc hơn không?

Lý Thuần Quân cố hít một hơi thật sâu rồi chầm chậm thở dài.

Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu ThếTác giả: Mặc Ngọc TiếuTruyện Đông Phương, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTam giới phân tranh, tam tộc tử chiến, thương sinh đồ diệt, Thiên Đạo sụp đổ. Khí vận, quy tắc của Thiên Đạo vốn dĩ gắn liền với số mệnh của thương sinh. Việc này đồng nghĩa một khi chúng sinh tận diệt, Thiên Đạo sẽ tự động băng hoại, đem vạn vật trở về hỗn độn. Hỗn Độn Thế Giới, chung quy vẫn không có gì khác ngoài một mảnh hắc vụ và hư không tăm tối. Tuy nhiên, giữa những tàn dư của một thế giới đã sụp đổ, bỗng nhiên xuất hiện một bóng người nổi bật. Hắn thân mặc tiên bào màu trắng, dung mạo không có gì nổi bật nhưng toàn thân lại được bao quanh bởi đủ loại đạo vận huyền bí. Hắn chính là Lý Thuần Quân, tự phong danh hào Đạo Tôn. Hai chữ Đạo Tôn này cũng không phải nói suông. Nếu như đặt hắn ở thời đại mà thế giới vẫn chưa bị hủy diệt, hắn tự nhiên sẽ trở thành sự tồn tại vô địch. Nhưng, đối với một thế giới đã không còn tồn tại bất kì thứ gì nữa thì...!Hai chữ vô địch liền biến thành vô nghĩa! "Chậc chậc chậc, mới ngày nào ta còn đang chập chững tu luyện...!Kết quả là vừa mới bước… Sau một hồi thương thảo, Lý Thuần Quân cùng Thái Chiêu Dương đã ghi chép lại sơ bộ những yêu cầu mà Nhân Sa tộc trưởng cùng các tộc lão đã đưa ra. Đây phần lớn đều là những yêu cầu mười phần dở hơi, chỉ nghe thôi đã không muốn làm.Tỉ như làm gì đó khiến cho tộc đối phương không bay được này, nâng cấp vũ trang này, thao luyện binh lực này, cải cách văn hoá này, và trên hết là cải tiến... Thức ăn?Ta quỳ đấy, mấy cái trước thì còn hiểu được, nhưng riêng thức ăn thì liên quái gì đến chiến tranh cơ chứ?Sao các ngươi không yêu cầu thứ gì đó thực dụng hơn đi? Ví dụ như yêu cầu ta bày ra đại sát trận chẳng hạn? Như thế có phải bớt việc hơn không?Lý Thuần Quân cố hít một hơi thật sâu rồi chầm chậm thở dài.

Chương 161