Tam giới phân tranh, tam tộc tử chiến, thương sinh đồ diệt, Thiên Đạo sụp đổ. Khí vận, quy tắc của Thiên Đạo vốn dĩ gắn liền với số mệnh của thương sinh. Việc này đồng nghĩa một khi chúng sinh tận diệt, Thiên Đạo sẽ tự động băng hoại, đem vạn vật trở về hỗn độn. Hỗn Độn Thế Giới, chung quy vẫn không có gì khác ngoài một mảnh hắc vụ và hư không tăm tối. Tuy nhiên, giữa những tàn dư của một thế giới đã sụp đổ, bỗng nhiên xuất hiện một bóng người nổi bật. Hắn thân mặc tiên bào màu trắng, dung mạo không có gì nổi bật nhưng toàn thân lại được bao quanh bởi đủ loại đạo vận huyền bí. Hắn chính là Lý Thuần Quân, tự phong danh hào Đạo Tôn. Hai chữ Đạo Tôn này cũng không phải nói suông. Nếu như đặt hắn ở thời đại mà thế giới vẫn chưa bị hủy diệt, hắn tự nhiên sẽ trở thành sự tồn tại vô địch. Nhưng, đối với một thế giới đã không còn tồn tại bất kì thứ gì nữa thì...!Hai chữ vô địch liền biến thành vô nghĩa! "Chậc chậc chậc, mới ngày nào ta còn đang chập chững tu luyện...!Kết quả là vừa mới bước…

Chương 208

Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu ThếTác giả: Mặc Ngọc TiếuTruyện Đông Phương, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTam giới phân tranh, tam tộc tử chiến, thương sinh đồ diệt, Thiên Đạo sụp đổ. Khí vận, quy tắc của Thiên Đạo vốn dĩ gắn liền với số mệnh của thương sinh. Việc này đồng nghĩa một khi chúng sinh tận diệt, Thiên Đạo sẽ tự động băng hoại, đem vạn vật trở về hỗn độn. Hỗn Độn Thế Giới, chung quy vẫn không có gì khác ngoài một mảnh hắc vụ và hư không tăm tối. Tuy nhiên, giữa những tàn dư của một thế giới đã sụp đổ, bỗng nhiên xuất hiện một bóng người nổi bật. Hắn thân mặc tiên bào màu trắng, dung mạo không có gì nổi bật nhưng toàn thân lại được bao quanh bởi đủ loại đạo vận huyền bí. Hắn chính là Lý Thuần Quân, tự phong danh hào Đạo Tôn. Hai chữ Đạo Tôn này cũng không phải nói suông. Nếu như đặt hắn ở thời đại mà thế giới vẫn chưa bị hủy diệt, hắn tự nhiên sẽ trở thành sự tồn tại vô địch. Nhưng, đối với một thế giới đã không còn tồn tại bất kì thứ gì nữa thì...!Hai chữ vô địch liền biến thành vô nghĩa! "Chậc chậc chậc, mới ngày nào ta còn đang chập chững tu luyện...!Kết quả là vừa mới bước… Sau mấy ngày liền ăn chơi ròng rã, khi đã cảm nhận được loại áp bức đang dần xuất hiện từ bên dưới lòng đất, các thiên kiêu có mặt ở đây đều đã nhận ra thời điểm bọn hắn luôn mong chờ đã tới rồi.Di tích cổ đại đã sắp sửa xuất thế ở khu vực xung quanh đây, nhưng cụ thể ở nơi nào thì lại không ai biết được, vì địa điểm nó xuất hiện là hoàn toàn ngẫu nhiên. Đó rất có thể là ở trên đỉnh núi, có thể là nơi bình nguyên bằng phẳng, có thể là ở trong khu rừng nguyên sinh nào đó... Hoặc cũng có thể là ngay giữa toà thành này.Những phàm nhân đang sinh sống trong thành chỉ mong di tích sẽ không đột nhiên trồi lên từ ngay dưới chân họ. Vì với thể xác cũng như sinh mệnh yếu ớt của họ, họ rất có thể sẽ chết ngay từ khoảnh khắc đầu tiên di tích xuất hiện.Kể cả khi đã sơ tán đến nơi được các tu sĩ nhận định là "an toàn", họ vẫn không thể thôi cảm thấy lo lắng được... Tất cả điều này cũng chỉ vì tính "ngẫu nhiên" đầy tai hại của di tích ngầm kia.

Sau mấy ngày liền ăn chơi ròng rã, khi đã cảm nhận được loại áp bức đang dần xuất hiện từ bên dưới lòng đất, các thiên kiêu có mặt ở đây đều đã nhận ra thời điểm bọn hắn luôn mong chờ đã tới rồi.

Di tích cổ đại đã sắp sửa xuất thế ở khu vực xung quanh đây, nhưng cụ thể ở nơi nào thì lại không ai biết được, vì địa điểm nó xuất hiện là hoàn toàn ngẫu nhiên. Đó rất có thể là ở trên đỉnh núi, có thể là nơi bình nguyên bằng phẳng, có thể là ở trong khu rừng nguyên sinh nào đó... Hoặc cũng có thể là ngay giữa toà thành này.

Những phàm nhân đang sinh sống trong thành chỉ mong di tích sẽ không đột nhiên trồi lên từ ngay dưới chân họ. Vì với thể xác cũng như sinh mệnh yếu ớt của họ, họ rất có thể sẽ chết ngay từ khoảnh khắc đầu tiên di tích xuất hiện.

Kể cả khi đã sơ tán đến nơi được các tu sĩ nhận định là "an toàn", họ vẫn không thể thôi cảm thấy lo lắng được... Tất cả điều này cũng chỉ vì tính "ngẫu nhiên" đầy tai hại của di tích ngầm kia.

Ta Có Thật Sự Là Đấng Cứu ThếTác giả: Mặc Ngọc TiếuTruyện Đông Phương, Truyện Huyền Huyễn, Truyện Tiên HiệpTam giới phân tranh, tam tộc tử chiến, thương sinh đồ diệt, Thiên Đạo sụp đổ. Khí vận, quy tắc của Thiên Đạo vốn dĩ gắn liền với số mệnh của thương sinh. Việc này đồng nghĩa một khi chúng sinh tận diệt, Thiên Đạo sẽ tự động băng hoại, đem vạn vật trở về hỗn độn. Hỗn Độn Thế Giới, chung quy vẫn không có gì khác ngoài một mảnh hắc vụ và hư không tăm tối. Tuy nhiên, giữa những tàn dư của một thế giới đã sụp đổ, bỗng nhiên xuất hiện một bóng người nổi bật. Hắn thân mặc tiên bào màu trắng, dung mạo không có gì nổi bật nhưng toàn thân lại được bao quanh bởi đủ loại đạo vận huyền bí. Hắn chính là Lý Thuần Quân, tự phong danh hào Đạo Tôn. Hai chữ Đạo Tôn này cũng không phải nói suông. Nếu như đặt hắn ở thời đại mà thế giới vẫn chưa bị hủy diệt, hắn tự nhiên sẽ trở thành sự tồn tại vô địch. Nhưng, đối với một thế giới đã không còn tồn tại bất kì thứ gì nữa thì...!Hai chữ vô địch liền biến thành vô nghĩa! "Chậc chậc chậc, mới ngày nào ta còn đang chập chững tu luyện...!Kết quả là vừa mới bước… Sau mấy ngày liền ăn chơi ròng rã, khi đã cảm nhận được loại áp bức đang dần xuất hiện từ bên dưới lòng đất, các thiên kiêu có mặt ở đây đều đã nhận ra thời điểm bọn hắn luôn mong chờ đã tới rồi.Di tích cổ đại đã sắp sửa xuất thế ở khu vực xung quanh đây, nhưng cụ thể ở nơi nào thì lại không ai biết được, vì địa điểm nó xuất hiện là hoàn toàn ngẫu nhiên. Đó rất có thể là ở trên đỉnh núi, có thể là nơi bình nguyên bằng phẳng, có thể là ở trong khu rừng nguyên sinh nào đó... Hoặc cũng có thể là ngay giữa toà thành này.Những phàm nhân đang sinh sống trong thành chỉ mong di tích sẽ không đột nhiên trồi lên từ ngay dưới chân họ. Vì với thể xác cũng như sinh mệnh yếu ớt của họ, họ rất có thể sẽ chết ngay từ khoảnh khắc đầu tiên di tích xuất hiện.Kể cả khi đã sơ tán đến nơi được các tu sĩ nhận định là "an toàn", họ vẫn không thể thôi cảm thấy lo lắng được... Tất cả điều này cũng chỉ vì tính "ngẫu nhiên" đầy tai hại của di tích ngầm kia.

Chương 208