Thanh Vân đại lục, thành Bắc Lương. Một cậu bé chỉ sáu bảy tuổi đang co quắp bên cạnh con sư tử đá ở cửa sau Triệu phủ. Trong trời đông tuyết phủ, cậu bé run rẩy trong bộ quần áo mỏng manh không vừa người. Kỳ lạ là, đôi mắt của cậu còn được che bằng vải đen. Tấm vải đen để lộ ra đôi lông mày kiếm, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng. Gò má hơi hóp vì gầy, xương quai hàm góc cạnh. Cót két... Cửa sau Triệu phủ mở ra, sau đó lại vang lên một âm thanh nặng nề. Rầm! Một cái xác cứng ngắc bị người ta ném ra từ cửa sau. Cơ thể gầy đét kia rơi xuống đất tạo thành một cái hố nông trên lớp phủ tuyết. Triệu Khánh mặc áo khoác dày do dự một chút, đáy mắt hiện lên vẻ không chịu nổi. Ném xuống bốn đồng xu và cất phần còn lại vào trong tay áo. Cậu bé nhanh chóng đứng dậy, phủi lớp tuyết phủ trên người, nặn ra một nụ cười nhã nhặn và nói. “Khánh ca, vừa rồi trong phủ có đồ ăn thừa vứt ra ngoài phải không?” Nói xong, cậu bé quỳ xuống sờ sang bên chân. Nụ cười trên…
Chương 42: Ví dụ như thế gian này thật sự có quỷ!
Thiên Mệnh Kiếm Đạo (Thần Kiếm Mù)Tác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Giới, Truyện Kiếm HiệpThanh Vân đại lục, thành Bắc Lương. Một cậu bé chỉ sáu bảy tuổi đang co quắp bên cạnh con sư tử đá ở cửa sau Triệu phủ. Trong trời đông tuyết phủ, cậu bé run rẩy trong bộ quần áo mỏng manh không vừa người. Kỳ lạ là, đôi mắt của cậu còn được che bằng vải đen. Tấm vải đen để lộ ra đôi lông mày kiếm, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng. Gò má hơi hóp vì gầy, xương quai hàm góc cạnh. Cót két... Cửa sau Triệu phủ mở ra, sau đó lại vang lên một âm thanh nặng nề. Rầm! Một cái xác cứng ngắc bị người ta ném ra từ cửa sau. Cơ thể gầy đét kia rơi xuống đất tạo thành một cái hố nông trên lớp phủ tuyết. Triệu Khánh mặc áo khoác dày do dự một chút, đáy mắt hiện lên vẻ không chịu nổi. Ném xuống bốn đồng xu và cất phần còn lại vào trong tay áo. Cậu bé nhanh chóng đứng dậy, phủi lớp tuyết phủ trên người, nặn ra một nụ cười nhã nhặn và nói. “Khánh ca, vừa rồi trong phủ có đồ ăn thừa vứt ra ngoài phải không?” Nói xong, cậu bé quỳ xuống sờ sang bên chân. Nụ cười trên… “Chờ khi con luyện khí chín tầng là có thể thử đột phá Trúc Cơ Cảnh”“Nhưng tài năng của con tốt như vậy, tốt nhất là nên tu luyện đến Luyện Khí tầng mười hoàn chỉnh rồi hãng suy nghĩ đến chuyện đột phá Trúc Cơ.”“Với tài năng của con cộng thêm Trúc Cơ đan hỗ trợ, chuyện Trúc Cơ thầy cũng không lo lắng mấy”Ông lão ngay sau đó nói: "Điểm cống hiến của con hiện tại là năm trăm, nhanh sẽ có ngày đi Tàng Thư Các của Thiên Trụ Phong tìm một quyển công pháp thích hợp với mình."Nói xong, ông lão đưa tới một cái túi vải.“Túi trữ vật này con cầm đi.”Lý Quan Kỳ có chút tò mò hỏi: “Túi trữ vật có tác dụng gì ạ? Một cái túi nhỏ như vậy cũng không chứa được bao nhiêu.”“Ha ha, con thử điều động thần thức bên trong linh đài tiếp xúc thử với nó một chút đi?”“Tập trung tinh thần của con, tưởng tượng thần thức trong thức hải giống như là một cây chỉ bạc là được rồi”Lý Quan Kỳ không hề vận dụng tâm nhãn, thoáng cái đã cảm giác được thần thức tồn tại trong thức hải.Này như sương mù bình thường vậy thần thức cũng không có bao nhiêu, giống như là một cái vại nước lớn bình thường mà dưới đáy chứa đầy nước mà thôi.Sau đó hắn tập trung tỉnh thần thử làm cho thần thức chuyển động, vậy mà thật sự thành công!Hơn nữa hắn phát hiện thân thức này giống như hai mắt, có thể rõ ràng nhìn thấy hết thảy ngoại giới!“Không phải đen trằng rồi...”Đột nhiên hốc mắt Lý Quan Kỳ có chút ướt át, hai hàng nước mắt không khống chế được mà trào ra.Đôi môi run rẩy nghẹn ngào nói: “Con... Con thấy màusắc!I"Lão giả cười đưa tay vỗ vỗ sau lưng hẳn, cảm xúc của chàng trai lúc này mới giảm xuống không ít.Thần thức tiếp xúc túi trữ vật, phát hiện trong này lại có một không gian lớn chừng bốn đến 5 mét!Lão giả nhẹ giọng cười nói: "Con thử dùng túi trữ vật thu lại cái đồ vật trên bàn đi."Xoạt!Chỉ thấy Lý Quan Kỳ vừa động tâm niệm, đồ vật trên bàn lại bị thu vào trong túi trữ vật.Lý Quan Kỳ nhếch miệng cười, vui vẻ mà cất túi trữ vật đi.Sau đó lão giả lại nói cho Lý Quan Kỳ rất nhiều chuyện liên quan đến Tu Chân Giới.Mỗi một dạng đều làm cho Lý Quan Kỳ cảm thấy vô cùng mới lạ, mở rộng tầm mắt.Ví dụ như thế gian này thật sự có quỷ!Thiếu ba hồn bảy vía, hoặc là oán khí rất nặng, cùng với các loại nguyên nhân khiến cho không thể vào kiếp luân hồi.Còn có rất nhiều hoa cỏ tinh thạch trong trời đất này, sau khi mở linh trí thì có thể tu luyện tỉnh quái.Giống như tất cả mọi người đang theo tu đạo trường sinh.Mà loại của hoa cỏ tinh quái thì là theo đuổi việc tu đạo. hóa thành hình người.Lý Quan Kỳ còn không biết, không còn bao lâu nữa thì những thứ trong miệng sư phụ kể ra hän đều có thể tận mắt nhìn thấy.Một ngày này, một già một trẻ ngồi ở trong viện nói chuyện hồi lâu.Lão giả vô cùng kiên nhẫn giảng giải cho Lý Quan Kỳ về vấn đề có thể gặp phải trong tu hành.Hơn nữa nói cho hẳn biết luyện quyền có thể luyện ngày hai lần, không cần bởi vì tu luyện mà hoang phí.
“Chờ khi con luyện khí chín tầng là có thể thử đột phá Trúc Cơ Cảnh”
“Nhưng tài năng của con tốt như vậy, tốt nhất là nên tu luyện đến Luyện Khí tầng mười hoàn chỉnh rồi hãng suy nghĩ đến chuyện đột phá Trúc Cơ.”
“Với tài năng của con cộng thêm Trúc Cơ đan hỗ trợ, chuyện Trúc Cơ thầy cũng không lo lắng mấy”
Ông lão ngay sau đó nói: "Điểm cống hiến của con hiện tại là năm trăm, nhanh sẽ có ngày đi Tàng Thư Các của Thiên Trụ Phong tìm một quyển công pháp thích hợp với mình."
Nói xong, ông lão đưa tới một cái túi vải.
“Túi trữ vật này con cầm đi.”
Lý Quan Kỳ có chút tò mò hỏi: “Túi trữ vật có tác dụng gì ạ? Một cái túi nhỏ như vậy cũng không chứa được bao nhiêu.”
“Ha ha, con thử điều động thần thức bên trong linh đài tiếp xúc thử với nó một chút đi?”
“Tập trung tinh thần của con, tưởng tượng thần thức trong thức hải giống như là một cây chỉ bạc là được rồi”
Lý Quan Kỳ không hề vận dụng tâm nhãn, thoáng cái đã cảm giác được thần thức tồn tại trong thức hải.
Này như sương mù bình thường vậy thần thức cũng không có bao nhiêu, giống như là một cái vại nước lớn bình thường mà dưới đáy chứa đầy nước mà thôi.
Sau đó hắn tập trung tỉnh thần thử làm cho thần thức chuyển động, vậy mà thật sự thành công!
Hơn nữa hắn phát hiện thân thức này giống như hai mắt, có thể rõ ràng nhìn thấy hết thảy ngoại giới!
“Không phải đen trằng rồi...”
Đột nhiên hốc mắt Lý Quan Kỳ có chút ướt át, hai hàng nước mắt không khống chế được mà trào ra.
Đôi môi run rẩy nghẹn ngào nói: “Con... Con thấy màu
sắc!I"
Lão giả cười đưa tay vỗ vỗ sau lưng hẳn, cảm xúc của chàng trai lúc này mới giảm xuống không ít.
Thần thức tiếp xúc túi trữ vật, phát hiện trong này lại có một không gian lớn chừng bốn đến 5 mét!
Lão giả nhẹ giọng cười nói: "Con thử dùng túi trữ vật thu lại cái đồ vật trên bàn đi."
Xoạt!
Chỉ thấy Lý Quan Kỳ vừa động tâm niệm, đồ vật trên bàn lại bị thu vào trong túi trữ vật.
Lý Quan Kỳ nhếch miệng cười, vui vẻ mà cất túi trữ vật đi.
Sau đó lão giả lại nói cho Lý Quan Kỳ rất nhiều chuyện liên quan đến Tu Chân Giới.
Mỗi một dạng đều làm cho Lý Quan Kỳ cảm thấy vô cùng mới lạ, mở rộng tầm mắt.
Ví dụ như thế gian này thật sự có quỷ!
Thiếu ba hồn bảy vía, hoặc là oán khí rất nặng, cùng với các loại nguyên nhân khiến cho không thể vào kiếp luân hồi.
Còn có rất nhiều hoa cỏ tinh thạch trong trời đất này, sau khi mở linh trí thì có thể tu luyện tỉnh quái.
Giống như tất cả mọi người đang theo tu đạo trường sinh.
Mà loại của hoa cỏ tinh quái thì là theo đuổi việc tu đạo. hóa thành hình người.
Lý Quan Kỳ còn không biết, không còn bao lâu nữa thì những thứ trong miệng sư phụ kể ra hän đều có thể tận mắt nhìn thấy.
Một ngày này, một già một trẻ ngồi ở trong viện nói chuyện hồi lâu.
Lão giả vô cùng kiên nhẫn giảng giải cho Lý Quan Kỳ về vấn đề có thể gặp phải trong tu hành.
Hơn nữa nói cho hẳn biết luyện quyền có thể luyện ngày hai lần, không cần bởi vì tu luyện mà hoang phí.
Thiên Mệnh Kiếm Đạo (Thần Kiếm Mù)Tác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Giới, Truyện Kiếm HiệpThanh Vân đại lục, thành Bắc Lương. Một cậu bé chỉ sáu bảy tuổi đang co quắp bên cạnh con sư tử đá ở cửa sau Triệu phủ. Trong trời đông tuyết phủ, cậu bé run rẩy trong bộ quần áo mỏng manh không vừa người. Kỳ lạ là, đôi mắt của cậu còn được che bằng vải đen. Tấm vải đen để lộ ra đôi lông mày kiếm, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng. Gò má hơi hóp vì gầy, xương quai hàm góc cạnh. Cót két... Cửa sau Triệu phủ mở ra, sau đó lại vang lên một âm thanh nặng nề. Rầm! Một cái xác cứng ngắc bị người ta ném ra từ cửa sau. Cơ thể gầy đét kia rơi xuống đất tạo thành một cái hố nông trên lớp phủ tuyết. Triệu Khánh mặc áo khoác dày do dự một chút, đáy mắt hiện lên vẻ không chịu nổi. Ném xuống bốn đồng xu và cất phần còn lại vào trong tay áo. Cậu bé nhanh chóng đứng dậy, phủi lớp tuyết phủ trên người, nặn ra một nụ cười nhã nhặn và nói. “Khánh ca, vừa rồi trong phủ có đồ ăn thừa vứt ra ngoài phải không?” Nói xong, cậu bé quỳ xuống sờ sang bên chân. Nụ cười trên… “Chờ khi con luyện khí chín tầng là có thể thử đột phá Trúc Cơ Cảnh”“Nhưng tài năng của con tốt như vậy, tốt nhất là nên tu luyện đến Luyện Khí tầng mười hoàn chỉnh rồi hãng suy nghĩ đến chuyện đột phá Trúc Cơ.”“Với tài năng của con cộng thêm Trúc Cơ đan hỗ trợ, chuyện Trúc Cơ thầy cũng không lo lắng mấy”Ông lão ngay sau đó nói: "Điểm cống hiến của con hiện tại là năm trăm, nhanh sẽ có ngày đi Tàng Thư Các của Thiên Trụ Phong tìm một quyển công pháp thích hợp với mình."Nói xong, ông lão đưa tới một cái túi vải.“Túi trữ vật này con cầm đi.”Lý Quan Kỳ có chút tò mò hỏi: “Túi trữ vật có tác dụng gì ạ? Một cái túi nhỏ như vậy cũng không chứa được bao nhiêu.”“Ha ha, con thử điều động thần thức bên trong linh đài tiếp xúc thử với nó một chút đi?”“Tập trung tinh thần của con, tưởng tượng thần thức trong thức hải giống như là một cây chỉ bạc là được rồi”Lý Quan Kỳ không hề vận dụng tâm nhãn, thoáng cái đã cảm giác được thần thức tồn tại trong thức hải.Này như sương mù bình thường vậy thần thức cũng không có bao nhiêu, giống như là một cái vại nước lớn bình thường mà dưới đáy chứa đầy nước mà thôi.Sau đó hắn tập trung tỉnh thần thử làm cho thần thức chuyển động, vậy mà thật sự thành công!Hơn nữa hắn phát hiện thân thức này giống như hai mắt, có thể rõ ràng nhìn thấy hết thảy ngoại giới!“Không phải đen trằng rồi...”Đột nhiên hốc mắt Lý Quan Kỳ có chút ướt át, hai hàng nước mắt không khống chế được mà trào ra.Đôi môi run rẩy nghẹn ngào nói: “Con... Con thấy màusắc!I"Lão giả cười đưa tay vỗ vỗ sau lưng hẳn, cảm xúc của chàng trai lúc này mới giảm xuống không ít.Thần thức tiếp xúc túi trữ vật, phát hiện trong này lại có một không gian lớn chừng bốn đến 5 mét!Lão giả nhẹ giọng cười nói: "Con thử dùng túi trữ vật thu lại cái đồ vật trên bàn đi."Xoạt!Chỉ thấy Lý Quan Kỳ vừa động tâm niệm, đồ vật trên bàn lại bị thu vào trong túi trữ vật.Lý Quan Kỳ nhếch miệng cười, vui vẻ mà cất túi trữ vật đi.Sau đó lão giả lại nói cho Lý Quan Kỳ rất nhiều chuyện liên quan đến Tu Chân Giới.Mỗi một dạng đều làm cho Lý Quan Kỳ cảm thấy vô cùng mới lạ, mở rộng tầm mắt.Ví dụ như thế gian này thật sự có quỷ!Thiếu ba hồn bảy vía, hoặc là oán khí rất nặng, cùng với các loại nguyên nhân khiến cho không thể vào kiếp luân hồi.Còn có rất nhiều hoa cỏ tinh thạch trong trời đất này, sau khi mở linh trí thì có thể tu luyện tỉnh quái.Giống như tất cả mọi người đang theo tu đạo trường sinh.Mà loại của hoa cỏ tinh quái thì là theo đuổi việc tu đạo. hóa thành hình người.Lý Quan Kỳ còn không biết, không còn bao lâu nữa thì những thứ trong miệng sư phụ kể ra hän đều có thể tận mắt nhìn thấy.Một ngày này, một già một trẻ ngồi ở trong viện nói chuyện hồi lâu.Lão giả vô cùng kiên nhẫn giảng giải cho Lý Quan Kỳ về vấn đề có thể gặp phải trong tu hành.Hơn nữa nói cho hẳn biết luyện quyền có thể luyện ngày hai lần, không cần bởi vì tu luyện mà hoang phí.