Thanh Vân đại lục, thành Bắc Lương. Một cậu bé chỉ sáu bảy tuổi đang co quắp bên cạnh con sư tử đá ở cửa sau Triệu phủ. Trong trời đông tuyết phủ, cậu bé run rẩy trong bộ quần áo mỏng manh không vừa người. Kỳ lạ là, đôi mắt của cậu còn được che bằng vải đen. Tấm vải đen để lộ ra đôi lông mày kiếm, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng. Gò má hơi hóp vì gầy, xương quai hàm góc cạnh. Cót két... Cửa sau Triệu phủ mở ra, sau đó lại vang lên một âm thanh nặng nề. Rầm! Một cái xác cứng ngắc bị người ta ném ra từ cửa sau. Cơ thể gầy đét kia rơi xuống đất tạo thành một cái hố nông trên lớp phủ tuyết. Triệu Khánh mặc áo khoác dày do dự một chút, đáy mắt hiện lên vẻ không chịu nổi. Ném xuống bốn đồng xu và cất phần còn lại vào trong tay áo. Cậu bé nhanh chóng đứng dậy, phủi lớp tuyết phủ trên người, nặn ra một nụ cười nhã nhặn và nói. “Khánh ca, vừa rồi trong phủ có đồ ăn thừa vứt ra ngoài phải không?” Nói xong, cậu bé quỳ xuống sờ sang bên chân. Nụ cười trên…
Chương 44: Đệ tử tiên môn
Thiên Mệnh Kiếm Đạo (Thần Kiếm Mù)Tác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Giới, Truyện Kiếm HiệpThanh Vân đại lục, thành Bắc Lương. Một cậu bé chỉ sáu bảy tuổi đang co quắp bên cạnh con sư tử đá ở cửa sau Triệu phủ. Trong trời đông tuyết phủ, cậu bé run rẩy trong bộ quần áo mỏng manh không vừa người. Kỳ lạ là, đôi mắt của cậu còn được che bằng vải đen. Tấm vải đen để lộ ra đôi lông mày kiếm, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng. Gò má hơi hóp vì gầy, xương quai hàm góc cạnh. Cót két... Cửa sau Triệu phủ mở ra, sau đó lại vang lên một âm thanh nặng nề. Rầm! Một cái xác cứng ngắc bị người ta ném ra từ cửa sau. Cơ thể gầy đét kia rơi xuống đất tạo thành một cái hố nông trên lớp phủ tuyết. Triệu Khánh mặc áo khoác dày do dự một chút, đáy mắt hiện lên vẻ không chịu nổi. Ném xuống bốn đồng xu và cất phần còn lại vào trong tay áo. Cậu bé nhanh chóng đứng dậy, phủi lớp tuyết phủ trên người, nặn ra một nụ cười nhã nhặn và nói. “Khánh ca, vừa rồi trong phủ có đồ ăn thừa vứt ra ngoài phải không?” Nói xong, cậu bé quỳ xuống sờ sang bên chân. Nụ cười trên… Mà một nam nhân trung niên trong đó sắc mặt cực kỳ âm trầm, nhìn cách ăn mặc hẳn là phong chủ Thiên Kim Phong.Đột nhiên, Lục Khang Niên thần sắc lạnh như băng quát †o: "Đồ Khuê quỳ xuống!"Người đàn ông da mặt run lên, lại không hề oán hận quỳ rạp xuống đất trước mặt một đám đệ tử.Sau đó trong tay Lục Khang Niên bỗng nhiên xuất hiện một cái roi, toàn thân roi đen kịt, mặt trên còn phủ kín gai nhọn.Cổ tay run lên, cái roi bỗng nhiên như hóa thành một bóng đen đánh thẳng lên lưng của người đàn ông kialBốp!Thanh âm này thanh thúy vô cùng, áo bào trắng sau lưng Đồ Khuê nhất thời xé rách ra.Máu tươi sau mấy hơi thở đã xâm nhiễm toàn bộ phía sau lưng ông ta.Bốp bốp bốp!!Roi giơ lên cao, không ngừng rơi xuống trên người đàn ông kia.Từ đầu đến cuối người đàn ông đều không nói tiếng nào, yên lặng mà cam chịu tất cả.Nam nhân quỳ trên mặt đất sắc mặt tái nhợt, mồ hôi to như hạt đậu rơi trên phiến đá xanh.Tất cả mọi người trong lòng run lên, không ai biết chuyện gì đã xảy ra.Nhưng tất cả mọi người đều bị lửa giận của tông chủ làm cho khiếp sợ.Lục Khang Niên buông roi xuống, trong hai tròng mắt đều có vài tơ máu, nhìn người đàn ông da tróc thịt bong sau lưng trợn mắt nhìn.“Hay cho Đồ Khuê nhà ngươi!! Ta cho ngươi làm Phong chủ Thiên Kim Phong, ngươi lại quản thúc dạy bảo đồ đệ như vậy sao?""Hay cho một tên đệ tử!!! Hay cho một Thiên Kim Phongl!" ụ“Đệ tử tiên môn, uy phong lớn thật!!“Nếu không phải bà lão tám mươi tuổi kia đi ước chừng mười hai ngày, đi lên chân núi Đại Hạ kiếm tông.”“Ta đến bây giờ cũng không biết đệ tử Thiên Kim Phong các ngươi ở dưới chân núi uy phong như thết!”“Ta còn không biết Đại Hạ kiếm tông ta, vậy mà xuất hiện loại bại hoại không bằng cầm thú như thết”Đồ Khuê quỳ trên mặt đất lúc này không nói một lời, bởi vì ông ta biết đệ tử của mình đã phạm phải sai lầm ngập trời.Ngay khi mọi người còn hơi ngờ ngác, thì tên nam nhân bị trói trên bầu trời kia với bộ mặt dữ tợn mà giận dữ hét lên.“Ta nhìn trúng người phụ nữ kia là phúc khí của cô tal!” “Tại sao ta phải bị trừng phạt? Huống hồ ta còn cho cô ta trăm lượng bạc ròng! Nàng ta mới là người chiếm được phúc lớn!"Lục Khang Niên đưa tay chụp thanh niên vào trong tay, gắt gao bóp cổ hắn talKhuôn mặt cương trực kề sát nam nhân kia, lạnh như băng nổi giận nói: "Chuyện đến nước này rồi mà ngươi còn cảm thấy ngươi không sai sao?"“Thân làm đệ tử tiên môn!”Tên nam nhân bị bóp đến sắc mặt đỏ bừng, nhưng đôi mắt mở to kia lại nói cho mọi người biết, hắn ta không phục.Tay phải Lục Khang Niên võ mạnh vào bụng thanh niên!Ầm!
Mà một nam nhân trung niên trong đó sắc mặt cực kỳ âm trầm, nhìn cách ăn mặc hẳn là phong chủ Thiên Kim Phong.
Đột nhiên, Lục Khang Niên thần sắc lạnh như băng quát †o: "Đồ Khuê quỳ xuống!"
Người đàn ông da mặt run lên, lại không hề oán hận quỳ rạp xuống đất trước mặt một đám đệ tử.
Sau đó trong tay Lục Khang Niên bỗng nhiên xuất hiện một cái roi, toàn thân roi đen kịt, mặt trên còn phủ kín gai nhọn.
Cổ tay run lên, cái roi bỗng nhiên như hóa thành một bóng đen đánh thẳng lên lưng của người đàn ông kial
Bốp!
Thanh âm này thanh thúy vô cùng, áo bào trắng sau lưng Đồ Khuê nhất thời xé rách ra.
Máu tươi sau mấy hơi thở đã xâm nhiễm toàn bộ phía sau lưng ông ta.
Bốp bốp bốp!!
Roi giơ lên cao, không ngừng rơi xuống trên người đàn ông kia.
Từ đầu đến cuối người đàn ông đều không nói tiếng nào, yên lặng mà cam chịu tất cả.
Nam nhân quỳ trên mặt đất sắc mặt tái nhợt, mồ hôi to như hạt đậu rơi trên phiến đá xanh.
Tất cả mọi người trong lòng run lên, không ai biết chuyện gì đã xảy ra.
Nhưng tất cả mọi người đều bị lửa giận của tông chủ làm cho khiếp sợ.
Lục Khang Niên buông roi xuống, trong hai tròng mắt đều có vài tơ máu, nhìn người đàn ông da tróc thịt bong sau lưng trợn mắt nhìn.
“Hay cho Đồ Khuê nhà ngươi!! Ta cho ngươi làm Phong chủ Thiên Kim Phong, ngươi lại quản thúc dạy bảo đồ đệ như vậy sao?"
"Hay cho một tên đệ tử!!! Hay cho một Thiên Kim Phongl!" ụ
“Đệ tử tiên môn, uy phong lớn thật!!
“Nếu không phải bà lão tám mươi tuổi kia đi ước chừng mười hai ngày, đi lên chân núi Đại Hạ kiếm tông.”
“Ta đến bây giờ cũng không biết đệ tử Thiên Kim Phong các ngươi ở dưới chân núi uy phong như thết!”
“Ta còn không biết Đại Hạ kiếm tông ta, vậy mà xuất hiện loại bại hoại không bằng cầm thú như thết”
Đồ Khuê quỳ trên mặt đất lúc này không nói một lời, bởi vì ông ta biết đệ tử của mình đã phạm phải sai lầm ngập trời.
Ngay khi mọi người còn hơi ngờ ngác, thì tên nam nhân bị trói trên bầu trời kia với bộ mặt dữ tợn mà giận dữ hét lên.
“Ta nhìn trúng người phụ nữ kia là phúc khí của cô tal!” “Tại sao ta phải bị trừng phạt? Huống hồ ta còn cho cô ta trăm lượng bạc ròng! Nàng ta mới là người chiếm được phúc lớn!"
Lục Khang Niên đưa tay chụp thanh niên vào trong tay, gắt gao bóp cổ hắn tal
Khuôn mặt cương trực kề sát nam nhân kia, lạnh như băng nổi giận nói: "Chuyện đến nước này rồi mà ngươi còn cảm thấy ngươi không sai sao?"
“Thân làm đệ tử tiên môn!”
Tên nam nhân bị bóp đến sắc mặt đỏ bừng, nhưng đôi mắt mở to kia lại nói cho mọi người biết, hắn ta không phục.
Tay phải Lục Khang Niên võ mạnh vào bụng thanh niên!
Ầm!
Thiên Mệnh Kiếm Đạo (Thần Kiếm Mù)Tác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Giới, Truyện Kiếm HiệpThanh Vân đại lục, thành Bắc Lương. Một cậu bé chỉ sáu bảy tuổi đang co quắp bên cạnh con sư tử đá ở cửa sau Triệu phủ. Trong trời đông tuyết phủ, cậu bé run rẩy trong bộ quần áo mỏng manh không vừa người. Kỳ lạ là, đôi mắt của cậu còn được che bằng vải đen. Tấm vải đen để lộ ra đôi lông mày kiếm, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng. Gò má hơi hóp vì gầy, xương quai hàm góc cạnh. Cót két... Cửa sau Triệu phủ mở ra, sau đó lại vang lên một âm thanh nặng nề. Rầm! Một cái xác cứng ngắc bị người ta ném ra từ cửa sau. Cơ thể gầy đét kia rơi xuống đất tạo thành một cái hố nông trên lớp phủ tuyết. Triệu Khánh mặc áo khoác dày do dự một chút, đáy mắt hiện lên vẻ không chịu nổi. Ném xuống bốn đồng xu và cất phần còn lại vào trong tay áo. Cậu bé nhanh chóng đứng dậy, phủi lớp tuyết phủ trên người, nặn ra một nụ cười nhã nhặn và nói. “Khánh ca, vừa rồi trong phủ có đồ ăn thừa vứt ra ngoài phải không?” Nói xong, cậu bé quỳ xuống sờ sang bên chân. Nụ cười trên… Mà một nam nhân trung niên trong đó sắc mặt cực kỳ âm trầm, nhìn cách ăn mặc hẳn là phong chủ Thiên Kim Phong.Đột nhiên, Lục Khang Niên thần sắc lạnh như băng quát †o: "Đồ Khuê quỳ xuống!"Người đàn ông da mặt run lên, lại không hề oán hận quỳ rạp xuống đất trước mặt một đám đệ tử.Sau đó trong tay Lục Khang Niên bỗng nhiên xuất hiện một cái roi, toàn thân roi đen kịt, mặt trên còn phủ kín gai nhọn.Cổ tay run lên, cái roi bỗng nhiên như hóa thành một bóng đen đánh thẳng lên lưng của người đàn ông kialBốp!Thanh âm này thanh thúy vô cùng, áo bào trắng sau lưng Đồ Khuê nhất thời xé rách ra.Máu tươi sau mấy hơi thở đã xâm nhiễm toàn bộ phía sau lưng ông ta.Bốp bốp bốp!!Roi giơ lên cao, không ngừng rơi xuống trên người đàn ông kia.Từ đầu đến cuối người đàn ông đều không nói tiếng nào, yên lặng mà cam chịu tất cả.Nam nhân quỳ trên mặt đất sắc mặt tái nhợt, mồ hôi to như hạt đậu rơi trên phiến đá xanh.Tất cả mọi người trong lòng run lên, không ai biết chuyện gì đã xảy ra.Nhưng tất cả mọi người đều bị lửa giận của tông chủ làm cho khiếp sợ.Lục Khang Niên buông roi xuống, trong hai tròng mắt đều có vài tơ máu, nhìn người đàn ông da tróc thịt bong sau lưng trợn mắt nhìn.“Hay cho Đồ Khuê nhà ngươi!! Ta cho ngươi làm Phong chủ Thiên Kim Phong, ngươi lại quản thúc dạy bảo đồ đệ như vậy sao?""Hay cho một tên đệ tử!!! Hay cho một Thiên Kim Phongl!" ụ“Đệ tử tiên môn, uy phong lớn thật!!“Nếu không phải bà lão tám mươi tuổi kia đi ước chừng mười hai ngày, đi lên chân núi Đại Hạ kiếm tông.”“Ta đến bây giờ cũng không biết đệ tử Thiên Kim Phong các ngươi ở dưới chân núi uy phong như thết!”“Ta còn không biết Đại Hạ kiếm tông ta, vậy mà xuất hiện loại bại hoại không bằng cầm thú như thết”Đồ Khuê quỳ trên mặt đất lúc này không nói một lời, bởi vì ông ta biết đệ tử của mình đã phạm phải sai lầm ngập trời.Ngay khi mọi người còn hơi ngờ ngác, thì tên nam nhân bị trói trên bầu trời kia với bộ mặt dữ tợn mà giận dữ hét lên.“Ta nhìn trúng người phụ nữ kia là phúc khí của cô tal!” “Tại sao ta phải bị trừng phạt? Huống hồ ta còn cho cô ta trăm lượng bạc ròng! Nàng ta mới là người chiếm được phúc lớn!"Lục Khang Niên đưa tay chụp thanh niên vào trong tay, gắt gao bóp cổ hắn talKhuôn mặt cương trực kề sát nam nhân kia, lạnh như băng nổi giận nói: "Chuyện đến nước này rồi mà ngươi còn cảm thấy ngươi không sai sao?"“Thân làm đệ tử tiên môn!”Tên nam nhân bị bóp đến sắc mặt đỏ bừng, nhưng đôi mắt mở to kia lại nói cho mọi người biết, hắn ta không phục.Tay phải Lục Khang Niên võ mạnh vào bụng thanh niên!Ầm!