Thanh Vân đại lục, thành Bắc Lương. Một cậu bé chỉ sáu bảy tuổi đang co quắp bên cạnh con sư tử đá ở cửa sau Triệu phủ. Trong trời đông tuyết phủ, cậu bé run rẩy trong bộ quần áo mỏng manh không vừa người. Kỳ lạ là, đôi mắt của cậu còn được che bằng vải đen. Tấm vải đen để lộ ra đôi lông mày kiếm, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng. Gò má hơi hóp vì gầy, xương quai hàm góc cạnh. Cót két... Cửa sau Triệu phủ mở ra, sau đó lại vang lên một âm thanh nặng nề. Rầm! Một cái xác cứng ngắc bị người ta ném ra từ cửa sau. Cơ thể gầy đét kia rơi xuống đất tạo thành một cái hố nông trên lớp phủ tuyết. Triệu Khánh mặc áo khoác dày do dự một chút, đáy mắt hiện lên vẻ không chịu nổi. Ném xuống bốn đồng xu và cất phần còn lại vào trong tay áo. Cậu bé nhanh chóng đứng dậy, phủi lớp tuyết phủ trên người, nặn ra một nụ cười nhã nhặn và nói. “Khánh ca, vừa rồi trong phủ có đồ ăn thừa vứt ra ngoài phải không?” Nói xong, cậu bé quỳ xuống sờ sang bên chân. Nụ cười trên…
Chương 53: Khi đi lên đến tầng ba
Thiên Mệnh Kiếm Đạo (Thần Kiếm Mù)Tác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Giới, Truyện Kiếm HiệpThanh Vân đại lục, thành Bắc Lương. Một cậu bé chỉ sáu bảy tuổi đang co quắp bên cạnh con sư tử đá ở cửa sau Triệu phủ. Trong trời đông tuyết phủ, cậu bé run rẩy trong bộ quần áo mỏng manh không vừa người. Kỳ lạ là, đôi mắt của cậu còn được che bằng vải đen. Tấm vải đen để lộ ra đôi lông mày kiếm, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng. Gò má hơi hóp vì gầy, xương quai hàm góc cạnh. Cót két... Cửa sau Triệu phủ mở ra, sau đó lại vang lên một âm thanh nặng nề. Rầm! Một cái xác cứng ngắc bị người ta ném ra từ cửa sau. Cơ thể gầy đét kia rơi xuống đất tạo thành một cái hố nông trên lớp phủ tuyết. Triệu Khánh mặc áo khoác dày do dự một chút, đáy mắt hiện lên vẻ không chịu nổi. Ném xuống bốn đồng xu và cất phần còn lại vào trong tay áo. Cậu bé nhanh chóng đứng dậy, phủi lớp tuyết phủ trên người, nặn ra một nụ cười nhã nhặn và nói. “Khánh ca, vừa rồi trong phủ có đồ ăn thừa vứt ra ngoài phải không?” Nói xong, cậu bé quỳ xuống sờ sang bên chân. Nụ cười trên… Lúc này, chỉ thấy nước mắt chảy dài trên khuôn mặt của hắn ta - một đại nam nhân, khẽ c ắn môi dưới, trong ánh mắt tràn đầy vẻ u oán nhìn bóng lưng đang đi lên tầng kia.Lý Quan Kỳ vừa đi lên tầng ba, hắn lập tức bị một màn sáng cản đường.Huỳnh thạch phía trên tản ra một luồng ánh sáng dịu nhẹ bắn về phía ngọc giản bên hông Lý Quan Kỳ.Sau khi kiểm trang xong, màn sáng mở ra một lỗ hổng, Lý Quan Kỳ tiệp thể đi lên tầng ba.Khi đi lên đến tầng ba, Lý Quan Kỳ hoàn toàn kinh sợ. Bởi vì trong toàn bộ tầng thứ ba không có một giá sách nào, tầng thứ ba trống rỗng chỉ có vô số linh quang bay lượn trên không trung.Mà ở trên tâng thứ ba còn có một người khác.Một thiếu niên dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt vô cùng anh tuấn, mái tóc vàng rất bắt mắt.Mà người này cũng là đệ tử nhập tông môn cùng hắn!Chàng trai này có đôi lông mày sắc nét, mắt sáng, ngũ quan lập thể, trên sống mũi có một nốt ruồi rất bắt mắt.Điều này khiến khí chất cả người hắn ta có chút quái dị.Trong mắt thanh niên hiện lên vẻ kinh ngạc, hiểu nhiên hắn †a cũng không ngờ lúc này cũng sẽ có người đi lên tâng ba.Đối phương từ từ đi đến bên cạnh Lý Quan Kỳ, nhẹ nhàng cười một tiếng: "Xin chào, Thiên Kim Phong Diệp Phong."Lý Quan Kỳ nhìn tướng mạo tuấn thú của thiếu niên, hắn không khỏi sờ lên mũi, trong lòng thầm nghĩ.“Trông quyến rũ như vậy sao... Tên này chắc chắn rất nổi tiếng với đám nữ đệ tử trong Thiên Thủy Phong kia.”Trong lòng Lý Quan Kỳ thầm nghĩ như vậy nhưng trên mặt vẫn cười nói: “Thiên Lôi Phong, Lý Quan Kỳ”Diệp Phong cười nói: “Ta đã nghe nói đến ngươi, Thánh Phẩm Linh Căn, ta rất hâm mộ...”“Ta đã đánh thức Vương Phẩm Linh Căn, chưa từng gây chút sóng gió nào sau lưng ngươi.”Ngoài mặt Lý Quan Cười cười nhưng trong lòng thì khế nhếch miệng.Thoạt nhìn nam nhân này là một kẻ huênh hoang, sau khi hắn ta nhập tông trắc linh căn, chỉ sợ mọi người cũng không cảm thấy hắn lợi hại thế nào.Sau đó Diệp Phong chỉ vào linh quang không ngừng tán loạn trên không trung nói.“Có muốn đánh cược hay không, để xem ai bắt được công pháp có cấp cao nhất?”
Lúc này, chỉ thấy nước mắt chảy dài trên khuôn mặt của hắn ta - một đại nam nhân, khẽ c ắn môi dưới, trong ánh mắt tràn đầy vẻ u oán nhìn bóng lưng đang đi lên tầng kia.
Lý Quan Kỳ vừa đi lên tầng ba, hắn lập tức bị một màn sáng cản đường.
Huỳnh thạch phía trên tản ra một luồng ánh sáng dịu nhẹ bắn về phía ngọc giản bên hông Lý Quan Kỳ.
Sau khi kiểm trang xong, màn sáng mở ra một lỗ hổng, Lý Quan Kỳ tiệp thể đi lên tầng ba.
Khi đi lên đến tầng ba, Lý Quan Kỳ hoàn toàn kinh sợ. Bởi vì trong toàn bộ tầng thứ ba không có một giá sách nào, tầng thứ ba trống rỗng chỉ có vô số linh quang bay lượn trên không trung.
Mà ở trên tâng thứ ba còn có một người khác.
Một thiếu niên dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt vô cùng anh tuấn, mái tóc vàng rất bắt mắt.
Mà người này cũng là đệ tử nhập tông môn cùng hắn!
Chàng trai này có đôi lông mày sắc nét, mắt sáng, ngũ quan lập thể, trên sống mũi có một nốt ruồi rất bắt mắt.
Điều này khiến khí chất cả người hắn ta có chút quái dị.
Trong mắt thanh niên hiện lên vẻ kinh ngạc, hiểu nhiên hắn †a cũng không ngờ lúc này cũng sẽ có người đi lên tâng ba.
Đối phương từ từ đi đến bên cạnh Lý Quan Kỳ, nhẹ nhàng cười một tiếng: "Xin chào, Thiên Kim Phong Diệp Phong."
Lý Quan Kỳ nhìn tướng mạo tuấn thú của thiếu niên, hắn không khỏi sờ lên mũi, trong lòng thầm nghĩ.
“Trông quyến rũ như vậy sao... Tên này chắc chắn rất nổi tiếng với đám nữ đệ tử trong Thiên Thủy Phong kia.”
Trong lòng Lý Quan Kỳ thầm nghĩ như vậy nhưng trên mặt vẫn cười nói: “Thiên Lôi Phong, Lý Quan Kỳ”
Diệp Phong cười nói: “Ta đã nghe nói đến ngươi, Thánh Phẩm Linh Căn, ta rất hâm mộ...”
“Ta đã đánh thức Vương Phẩm Linh Căn, chưa từng gây chút sóng gió nào sau lưng ngươi.”
Ngoài mặt Lý Quan Cười cười nhưng trong lòng thì khế nhếch miệng.
Thoạt nhìn nam nhân này là một kẻ huênh hoang, sau khi hắn ta nhập tông trắc linh căn, chỉ sợ mọi người cũng không cảm thấy hắn lợi hại thế nào.
Sau đó Diệp Phong chỉ vào linh quang không ngừng tán loạn trên không trung nói.
“Có muốn đánh cược hay không, để xem ai bắt được công pháp có cấp cao nhất?”
Thiên Mệnh Kiếm Đạo (Thần Kiếm Mù)Tác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Giới, Truyện Kiếm HiệpThanh Vân đại lục, thành Bắc Lương. Một cậu bé chỉ sáu bảy tuổi đang co quắp bên cạnh con sư tử đá ở cửa sau Triệu phủ. Trong trời đông tuyết phủ, cậu bé run rẩy trong bộ quần áo mỏng manh không vừa người. Kỳ lạ là, đôi mắt của cậu còn được che bằng vải đen. Tấm vải đen để lộ ra đôi lông mày kiếm, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng. Gò má hơi hóp vì gầy, xương quai hàm góc cạnh. Cót két... Cửa sau Triệu phủ mở ra, sau đó lại vang lên một âm thanh nặng nề. Rầm! Một cái xác cứng ngắc bị người ta ném ra từ cửa sau. Cơ thể gầy đét kia rơi xuống đất tạo thành một cái hố nông trên lớp phủ tuyết. Triệu Khánh mặc áo khoác dày do dự một chút, đáy mắt hiện lên vẻ không chịu nổi. Ném xuống bốn đồng xu và cất phần còn lại vào trong tay áo. Cậu bé nhanh chóng đứng dậy, phủi lớp tuyết phủ trên người, nặn ra một nụ cười nhã nhặn và nói. “Khánh ca, vừa rồi trong phủ có đồ ăn thừa vứt ra ngoài phải không?” Nói xong, cậu bé quỳ xuống sờ sang bên chân. Nụ cười trên… Lúc này, chỉ thấy nước mắt chảy dài trên khuôn mặt của hắn ta - một đại nam nhân, khẽ c ắn môi dưới, trong ánh mắt tràn đầy vẻ u oán nhìn bóng lưng đang đi lên tầng kia.Lý Quan Kỳ vừa đi lên tầng ba, hắn lập tức bị một màn sáng cản đường.Huỳnh thạch phía trên tản ra một luồng ánh sáng dịu nhẹ bắn về phía ngọc giản bên hông Lý Quan Kỳ.Sau khi kiểm trang xong, màn sáng mở ra một lỗ hổng, Lý Quan Kỳ tiệp thể đi lên tầng ba.Khi đi lên đến tầng ba, Lý Quan Kỳ hoàn toàn kinh sợ. Bởi vì trong toàn bộ tầng thứ ba không có một giá sách nào, tầng thứ ba trống rỗng chỉ có vô số linh quang bay lượn trên không trung.Mà ở trên tâng thứ ba còn có một người khác.Một thiếu niên dáng người mảnh khảnh, khuôn mặt vô cùng anh tuấn, mái tóc vàng rất bắt mắt.Mà người này cũng là đệ tử nhập tông môn cùng hắn!Chàng trai này có đôi lông mày sắc nét, mắt sáng, ngũ quan lập thể, trên sống mũi có một nốt ruồi rất bắt mắt.Điều này khiến khí chất cả người hắn ta có chút quái dị.Trong mắt thanh niên hiện lên vẻ kinh ngạc, hiểu nhiên hắn †a cũng không ngờ lúc này cũng sẽ có người đi lên tâng ba.Đối phương từ từ đi đến bên cạnh Lý Quan Kỳ, nhẹ nhàng cười một tiếng: "Xin chào, Thiên Kim Phong Diệp Phong."Lý Quan Kỳ nhìn tướng mạo tuấn thú của thiếu niên, hắn không khỏi sờ lên mũi, trong lòng thầm nghĩ.“Trông quyến rũ như vậy sao... Tên này chắc chắn rất nổi tiếng với đám nữ đệ tử trong Thiên Thủy Phong kia.”Trong lòng Lý Quan Kỳ thầm nghĩ như vậy nhưng trên mặt vẫn cười nói: “Thiên Lôi Phong, Lý Quan Kỳ”Diệp Phong cười nói: “Ta đã nghe nói đến ngươi, Thánh Phẩm Linh Căn, ta rất hâm mộ...”“Ta đã đánh thức Vương Phẩm Linh Căn, chưa từng gây chút sóng gió nào sau lưng ngươi.”Ngoài mặt Lý Quan Cười cười nhưng trong lòng thì khế nhếch miệng.Thoạt nhìn nam nhân này là một kẻ huênh hoang, sau khi hắn ta nhập tông trắc linh căn, chỉ sợ mọi người cũng không cảm thấy hắn lợi hại thế nào.Sau đó Diệp Phong chỉ vào linh quang không ngừng tán loạn trên không trung nói.“Có muốn đánh cược hay không, để xem ai bắt được công pháp có cấp cao nhất?”