Thanh Vân đại lục, thành Bắc Lương.   Một cậu bé chỉ sáu bảy tuổi đang co quắp bên cạnh con sư tử đá ở cửa sau Triệu phủ.   Trong trời đông tuyết phủ, cậu bé run rẩy trong bộ quần áo mỏng manh không vừa người.   Kỳ lạ là, đôi mắt của cậu còn được che bằng vải đen.     Tấm vải đen để lộ ra đôi lông mày kiếm, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng.     Gò má hơi hóp vì gầy, xương quai hàm góc cạnh.   Cót két...   Cửa sau Triệu phủ mở ra, sau đó lại vang lên một âm thanh nặng nề.   Rầm!   Một cái xác cứng ngắc bị người ta ném ra từ cửa sau.   Cơ thể gầy đét kia rơi xuống đất tạo thành một cái hố nông trên lớp phủ tuyết.   Triệu Khánh mặc áo khoác dày do dự một chút, đáy mắt hiện lên vẻ không chịu nổi.   Ném xuống bốn đồng xu và cất phần còn lại vào trong tay áo.   Cậu bé nhanh chóng đứng dậy, phủi lớp tuyết phủ trên người, nặn ra một nụ cười nhã nhặn và nói.   “Khánh ca, vừa rồi trong phủ có đồ ăn thừa vứt ra ngoài phải không?”   Nói xong, cậu bé quỳ xuống sờ sang bên chân.   Nụ cười trên…

Chương 63: Dừng lại!

Thiên Mệnh Kiếm Đạo (Thần Kiếm Mù)Tác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Giới, Truyện Kiếm HiệpThanh Vân đại lục, thành Bắc Lương.   Một cậu bé chỉ sáu bảy tuổi đang co quắp bên cạnh con sư tử đá ở cửa sau Triệu phủ.   Trong trời đông tuyết phủ, cậu bé run rẩy trong bộ quần áo mỏng manh không vừa người.   Kỳ lạ là, đôi mắt của cậu còn được che bằng vải đen.     Tấm vải đen để lộ ra đôi lông mày kiếm, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng.     Gò má hơi hóp vì gầy, xương quai hàm góc cạnh.   Cót két...   Cửa sau Triệu phủ mở ra, sau đó lại vang lên một âm thanh nặng nề.   Rầm!   Một cái xác cứng ngắc bị người ta ném ra từ cửa sau.   Cơ thể gầy đét kia rơi xuống đất tạo thành một cái hố nông trên lớp phủ tuyết.   Triệu Khánh mặc áo khoác dày do dự một chút, đáy mắt hiện lên vẻ không chịu nổi.   Ném xuống bốn đồng xu và cất phần còn lại vào trong tay áo.   Cậu bé nhanh chóng đứng dậy, phủi lớp tuyết phủ trên người, nặn ra một nụ cười nhã nhặn và nói.   “Khánh ca, vừa rồi trong phủ có đồ ăn thừa vứt ra ngoài phải không?”   Nói xong, cậu bé quỳ xuống sờ sang bên chân.   Nụ cười trên… Ban đêm Lý Quan Kỳ ngồi trong tĩnh thất và khảm mười viên linh thạch hạ phẩm cuối cùng vào Tụ Linh Trận.Sau đó hắn nhỏ giọng mà nói: "Hôm nay có thể thử đột phá đến Luyện Khí tầng sáu..."Một tháng qua hắn có thể cảm nhận được sự thay đổi rất lớn trên người mình. Cảm giác của hắn đối với linh khí thiên địa đã rõ ràng lên không ít.Sau khi khoanh chân tiến vào trạng thái tu luyện, tốc độ vận chuyển công pháp trong cơ thể hắn càng lúc càng nhanh.Linh khí trong tĩnh thất hóa thành một ánh cầu vồng tiến vào người hắn rồi nhanh chóng được chuyển hóa thành nguyên khí.Ngay nháy mắt hắn cảm nhận được dấu hiệu đột phá thì đột nhiên...Cái hộp kiếm dưới chân bỗng phát ra một sức hút cực kỳ kinh khủng!Lý Quan Kỳ đang nhắm mắt tập trung lập tức nhướng mày, nguyên khí trong người bắt đầu mất kiểm soát mà điên cuồng trôi qualLý Quan Kỳ cố kiềm nén bối rối trong lòng, mưu toan tăng nhanh tốc độ vận chuyển công pháp để trấn áp sự quái lạ này.Nhưng dù hắn làm thế nào thì luông khí xoáy nguyên khí trong đan điền cũng không ngừng giảm mạnh giống như mở cống xả nước.Lý Quan Kỳ chợt quát lên một tiếng: "Dừng lại!!"Hắn hoàn toàn không khống chế được nguyên khí trong đan điền.Khi Lý Quan Kỳ tỉnh lại thì sắc mặt đã tái nhợt, nhớ lại không khỏi kinh sợ.Chỉ trong mấy hô hấp ngắn ngủn mà nguyên khí trong người hắn đã giảm đi hơn phân nửa.Nhìn tĩnh thất bốn bề văng lặng, hắn lại xác nhận cửa phòng đã đóng kỹ.Lý Quan Kỳ hơi lảo đảo đi đến trước cái hộp kiếm, không cảm xúc mà trầm giọng nói: "Ta cảm nhận được là ngươi cắn nuốt nguyên khí trong cơ thể ta.""Nếu ngươi có Linh thì ta hy vọng chúng ta có thể nói chuyện!"Im lặng.Trong tĩnh thất trừ tiếng hít thở của hắn ra thì không còn âm thanh nào nữa.Cứ trầm mặc như vậy một lúc lâu, Lý Quan Kỳ thấy cái hộp kia vẫn không có động tĩnh gì giống như vật chết.Hắn đi nhanh về phía trước, nhặt cái hộp lên rồi đi ra bên ngoài.Cố Nhiễm tu luyện trở về liền nhìn thấy Lý Quan Kỳ đi tới từ đẳng xa.Còn không đợi nàng lên tiếng chào đón đã thấy hắn xách cái hộp kiếm bước nhanh về hướng sau núi.

Ban đêm Lý Quan Kỳ ngồi trong tĩnh thất và khảm mười viên linh thạch hạ phẩm cuối cùng vào Tụ Linh Trận.

Sau đó hắn nhỏ giọng mà nói: "Hôm nay có thể thử đột phá đến Luyện Khí tầng sáu..."

Một tháng qua hắn có thể cảm nhận được sự thay đổi rất lớn trên người mình. Cảm giác của hắn đối với linh khí thiên địa đã rõ ràng lên không ít.

Sau khi khoanh chân tiến vào trạng thái tu luyện, tốc độ vận chuyển công pháp trong cơ thể hắn càng lúc càng nhanh.

Linh khí trong tĩnh thất hóa thành một ánh cầu vồng tiến vào người hắn rồi nhanh chóng được chuyển hóa thành nguyên khí.

Ngay nháy mắt hắn cảm nhận được dấu hiệu đột phá thì đột nhiên...

Cái hộp kiếm dưới chân bỗng phát ra một sức hút cực kỳ kinh khủng!

Lý Quan Kỳ đang nhắm mắt tập trung lập tức nhướng mày, nguyên khí trong người bắt đầu mất kiểm soát mà điên cuồng trôi qual

Lý Quan Kỳ cố kiềm nén bối rối trong lòng, mưu toan tăng nhanh tốc độ vận chuyển công pháp để trấn áp sự quái lạ này.

Nhưng dù hắn làm thế nào thì luông khí xoáy nguyên khí trong đan điền cũng không ngừng giảm mạnh giống như mở cống xả nước.

Lý Quan Kỳ chợt quát lên một tiếng: "Dừng lại!!"

Hắn hoàn toàn không khống chế được nguyên khí trong đan điền.

Khi Lý Quan Kỳ tỉnh lại thì sắc mặt đã tái nhợt, nhớ lại không khỏi kinh sợ.

Chỉ trong mấy hô hấp ngắn ngủn mà nguyên khí trong người hắn đã giảm đi hơn phân nửa.

Nhìn tĩnh thất bốn bề văng lặng, hắn lại xác nhận cửa phòng đã đóng kỹ.

Lý Quan Kỳ hơi lảo đảo đi đến trước cái hộp kiếm, không cảm xúc mà trầm giọng nói: "Ta cảm nhận được là ngươi cắn nuốt nguyên khí trong cơ thể ta."

"Nếu ngươi có Linh thì ta hy vọng chúng ta có thể nói chuyện!"

Im lặng.

Trong tĩnh thất trừ tiếng hít thở của hắn ra thì không còn âm thanh nào nữa.

Cứ trầm mặc như vậy một lúc lâu, Lý Quan Kỳ thấy cái hộp kia vẫn không có động tĩnh gì giống như vật chết.

Hắn đi nhanh về phía trước, nhặt cái hộp lên rồi đi ra bên ngoài.

Cố Nhiễm tu luyện trở về liền nhìn thấy Lý Quan Kỳ đi tới từ đẳng xa.

Còn không đợi nàng lên tiếng chào đón đã thấy hắn xách cái hộp kiếm bước nhanh về hướng sau núi.

Thiên Mệnh Kiếm Đạo (Thần Kiếm Mù)Tác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Giới, Truyện Kiếm HiệpThanh Vân đại lục, thành Bắc Lương.   Một cậu bé chỉ sáu bảy tuổi đang co quắp bên cạnh con sư tử đá ở cửa sau Triệu phủ.   Trong trời đông tuyết phủ, cậu bé run rẩy trong bộ quần áo mỏng manh không vừa người.   Kỳ lạ là, đôi mắt của cậu còn được che bằng vải đen.     Tấm vải đen để lộ ra đôi lông mày kiếm, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng.     Gò má hơi hóp vì gầy, xương quai hàm góc cạnh.   Cót két...   Cửa sau Triệu phủ mở ra, sau đó lại vang lên một âm thanh nặng nề.   Rầm!   Một cái xác cứng ngắc bị người ta ném ra từ cửa sau.   Cơ thể gầy đét kia rơi xuống đất tạo thành một cái hố nông trên lớp phủ tuyết.   Triệu Khánh mặc áo khoác dày do dự một chút, đáy mắt hiện lên vẻ không chịu nổi.   Ném xuống bốn đồng xu và cất phần còn lại vào trong tay áo.   Cậu bé nhanh chóng đứng dậy, phủi lớp tuyết phủ trên người, nặn ra một nụ cười nhã nhặn và nói.   “Khánh ca, vừa rồi trong phủ có đồ ăn thừa vứt ra ngoài phải không?”   Nói xong, cậu bé quỳ xuống sờ sang bên chân.   Nụ cười trên… Ban đêm Lý Quan Kỳ ngồi trong tĩnh thất và khảm mười viên linh thạch hạ phẩm cuối cùng vào Tụ Linh Trận.Sau đó hắn nhỏ giọng mà nói: "Hôm nay có thể thử đột phá đến Luyện Khí tầng sáu..."Một tháng qua hắn có thể cảm nhận được sự thay đổi rất lớn trên người mình. Cảm giác của hắn đối với linh khí thiên địa đã rõ ràng lên không ít.Sau khi khoanh chân tiến vào trạng thái tu luyện, tốc độ vận chuyển công pháp trong cơ thể hắn càng lúc càng nhanh.Linh khí trong tĩnh thất hóa thành một ánh cầu vồng tiến vào người hắn rồi nhanh chóng được chuyển hóa thành nguyên khí.Ngay nháy mắt hắn cảm nhận được dấu hiệu đột phá thì đột nhiên...Cái hộp kiếm dưới chân bỗng phát ra một sức hút cực kỳ kinh khủng!Lý Quan Kỳ đang nhắm mắt tập trung lập tức nhướng mày, nguyên khí trong người bắt đầu mất kiểm soát mà điên cuồng trôi qualLý Quan Kỳ cố kiềm nén bối rối trong lòng, mưu toan tăng nhanh tốc độ vận chuyển công pháp để trấn áp sự quái lạ này.Nhưng dù hắn làm thế nào thì luông khí xoáy nguyên khí trong đan điền cũng không ngừng giảm mạnh giống như mở cống xả nước.Lý Quan Kỳ chợt quát lên một tiếng: "Dừng lại!!"Hắn hoàn toàn không khống chế được nguyên khí trong đan điền.Khi Lý Quan Kỳ tỉnh lại thì sắc mặt đã tái nhợt, nhớ lại không khỏi kinh sợ.Chỉ trong mấy hô hấp ngắn ngủn mà nguyên khí trong người hắn đã giảm đi hơn phân nửa.Nhìn tĩnh thất bốn bề văng lặng, hắn lại xác nhận cửa phòng đã đóng kỹ.Lý Quan Kỳ hơi lảo đảo đi đến trước cái hộp kiếm, không cảm xúc mà trầm giọng nói: "Ta cảm nhận được là ngươi cắn nuốt nguyên khí trong cơ thể ta.""Nếu ngươi có Linh thì ta hy vọng chúng ta có thể nói chuyện!"Im lặng.Trong tĩnh thất trừ tiếng hít thở của hắn ra thì không còn âm thanh nào nữa.Cứ trầm mặc như vậy một lúc lâu, Lý Quan Kỳ thấy cái hộp kia vẫn không có động tĩnh gì giống như vật chết.Hắn đi nhanh về phía trước, nhặt cái hộp lên rồi đi ra bên ngoài.Cố Nhiễm tu luyện trở về liền nhìn thấy Lý Quan Kỳ đi tới từ đẳng xa.Còn không đợi nàng lên tiếng chào đón đã thấy hắn xách cái hộp kiếm bước nhanh về hướng sau núi.

Chương 63: Dừng lại!