Thanh Vân đại lục, thành Bắc Lương.   Một cậu bé chỉ sáu bảy tuổi đang co quắp bên cạnh con sư tử đá ở cửa sau Triệu phủ.   Trong trời đông tuyết phủ, cậu bé run rẩy trong bộ quần áo mỏng manh không vừa người.   Kỳ lạ là, đôi mắt của cậu còn được che bằng vải đen.     Tấm vải đen để lộ ra đôi lông mày kiếm, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng.     Gò má hơi hóp vì gầy, xương quai hàm góc cạnh.   Cót két...   Cửa sau Triệu phủ mở ra, sau đó lại vang lên một âm thanh nặng nề.   Rầm!   Một cái xác cứng ngắc bị người ta ném ra từ cửa sau.   Cơ thể gầy đét kia rơi xuống đất tạo thành một cái hố nông trên lớp phủ tuyết.   Triệu Khánh mặc áo khoác dày do dự một chút, đáy mắt hiện lên vẻ không chịu nổi.   Ném xuống bốn đồng xu và cất phần còn lại vào trong tay áo.   Cậu bé nhanh chóng đứng dậy, phủi lớp tuyết phủ trên người, nặn ra một nụ cười nhã nhặn và nói.   “Khánh ca, vừa rồi trong phủ có đồ ăn thừa vứt ra ngoài phải không?”   Nói xong, cậu bé quỳ xuống sờ sang bên chân.   Nụ cười trên…

Chương 74: Màn đêm buông xuống

Thiên Mệnh Kiếm Đạo (Thần Kiếm Mù)Tác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Giới, Truyện Kiếm HiệpThanh Vân đại lục, thành Bắc Lương.   Một cậu bé chỉ sáu bảy tuổi đang co quắp bên cạnh con sư tử đá ở cửa sau Triệu phủ.   Trong trời đông tuyết phủ, cậu bé run rẩy trong bộ quần áo mỏng manh không vừa người.   Kỳ lạ là, đôi mắt của cậu còn được che bằng vải đen.     Tấm vải đen để lộ ra đôi lông mày kiếm, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng.     Gò má hơi hóp vì gầy, xương quai hàm góc cạnh.   Cót két...   Cửa sau Triệu phủ mở ra, sau đó lại vang lên một âm thanh nặng nề.   Rầm!   Một cái xác cứng ngắc bị người ta ném ra từ cửa sau.   Cơ thể gầy đét kia rơi xuống đất tạo thành một cái hố nông trên lớp phủ tuyết.   Triệu Khánh mặc áo khoác dày do dự một chút, đáy mắt hiện lên vẻ không chịu nổi.   Ném xuống bốn đồng xu và cất phần còn lại vào trong tay áo.   Cậu bé nhanh chóng đứng dậy, phủi lớp tuyết phủ trên người, nặn ra một nụ cười nhã nhặn và nói.   “Khánh ca, vừa rồi trong phủ có đồ ăn thừa vứt ra ngoài phải không?”   Nói xong, cậu bé quỳ xuống sờ sang bên chân.   Nụ cười trên… Màn đêm buông xuống.Lúc này Lý Quan Kỳ đang đi nhanh trong một dãy núi lớn.Trong núi không ngừng vang vọng tiếng thú gầm. Thế giới này tồn tại rất nhiều yêu thú, nếu lúc này gặp phải một con yêu thú cấp một thì còn đỡ, đụng trúng loại cấp hai sẽ rất nguy hiểm.Yêu thú cấp hai đã tương đương với Trúc Cơ cảnh của tu sĩ nhân loại.Cũng may lúc này Lý Quan Kỳ đã nhìn thấy một ngôi miếu đổ nát trên đỉnh núi xa xa, hắn lập tức nhẹ nhàng thở ra.Ít nhất tối nay có chỗ dừng chân, nhìn bản đồ trên thẻ ngọc thì ít nhất đến tối mai mới tới được trấn Hưng Vân.Tấm biển trên ngôi miếu đã sớm mất tăm, nhìn cảnh tượng rách nát ở nơi này thì có lẽ đã hoang phế rất lâu.Két...Trong màn đêm im ăng, tiếng thiếu niên đẩy cửa ra có vẻ càng chói tai.Nhưng Lý Quan Kỳ đã sớm thích ứng với thế giới bóng tối nên cũng không có cảm giác gì nhiều.Trong viện đầy lá khô và mạng nhện, Lý Quan Kỳ giơ tay lên dùng kiếm hất chúng ra rồi đi vào trong miếu.Ca ca! Ca calHắn lạnh nhạt đạp lên lá cây khô héo rồi đi vào.Trong miếu cũng rất hoang tàn, những bức tượng phật đã đổ nát, mất luôn một nửa người. Nhưng nước sơn vàng trên tượng phật lại bị người ta cạo đi sạch sẽ.Tuy Lý Quan Kỳ không tin thần phật, nhưng dù gì cũng ở nhờ nên hắn vẫn khom người vái lạy và niệm một tiếng phật hiệu.Hắn nhặt một ít cành khô xung quanh rồi trở về trong miếu.Lý Quan Kỳ đốt một đốm lửa trong sân rồi lấy ra chút thịt khô và nước từ trong túi trữ vật.Sau khi ăn uống no đủ, Lý Quan Kỳ kéo cái bàn đến gần cánh cửa rách nát rồi trực tiếp nằm lên đó ngủ.Trong ngôi miếu đổ nát im ắng chỉ còn tiếng lách tách của ngọn lửa.Lý Quan Kỳ vừa nhắm lại thì đột nhiên cảm thấy ngoài cửa có một luồng gió lạnh đánh úp đến.Hắn vừa định mở tâm nhãn ra thì phát hiện có làm thế nào mình cũng không nhìn thấy được thế giới bên ngoài!Điều này làm Lý Quan Kỳ giật băn, hắn vừa nhắm mắt lại chưa mười hơi thở kia mà.Đùng!Tiếng củi cháy vẫn vang rõ bên tai, hắn thử đứng dậy, lại phát hiện mình hoàn toàn không thể nhúc nhíchI!Mồ hôi lạnh lập tức làm ướt cả tấm lưng, gió lạnh thổi qua khiến hắn không tự chủ được sởn tóc gáy."Đây là chuyện gì..."Lúc này trong lòng hắn không khỏi bối rối.Bởi vì hắn chưa từng gặp phải tình huống quỷ dị như vậy. Dù hắn dùng sức thế nào thì mí mắt vẫn như bị người ta ấn chặt không thể mở ra.Rõ ràng hắn rất tỉnh táo, có thể cảm giác được gió lạnh bên cạnh, tiếng lửa cháy bên tai, thậm chí cả mùi khói nhẹ của ngọn lửa. Nhưng toàn thân hắn lại không thể nhúc nhích chút nào cảiĐột nhiên!

Màn đêm buông xuống.

Lúc này Lý Quan Kỳ đang đi nhanh trong một dãy núi lớn.

Trong núi không ngừng vang vọng tiếng thú gầm. Thế giới này tồn tại rất nhiều yêu thú, nếu lúc này gặp phải một con yêu thú cấp một thì còn đỡ, đụng trúng loại cấp hai sẽ rất nguy hiểm.

Yêu thú cấp hai đã tương đương với Trúc Cơ cảnh của tu sĩ nhân loại.

Cũng may lúc này Lý Quan Kỳ đã nhìn thấy một ngôi miếu đổ nát trên đỉnh núi xa xa, hắn lập tức nhẹ nhàng thở ra.

Ít nhất tối nay có chỗ dừng chân, nhìn bản đồ trên thẻ ngọc thì ít nhất đến tối mai mới tới được trấn Hưng Vân.

Tấm biển trên ngôi miếu đã sớm mất tăm, nhìn cảnh tượng rách nát ở nơi này thì có lẽ đã hoang phế rất lâu.

Két...

Trong màn đêm im ăng, tiếng thiếu niên đẩy cửa ra có vẻ càng chói tai.

Nhưng Lý Quan Kỳ đã sớm thích ứng với thế giới bóng tối nên cũng không có cảm giác gì nhiều.

Trong viện đầy lá khô và mạng nhện, Lý Quan Kỳ giơ tay lên dùng kiếm hất chúng ra rồi đi vào trong miếu.

Ca ca! Ca cal

Hắn lạnh nhạt đạp lên lá cây khô héo rồi đi vào.

Trong miếu cũng rất hoang tàn, những bức tượng phật đã đổ nát, mất luôn một nửa người. Nhưng nước sơn vàng trên tượng phật lại bị người ta cạo đi sạch sẽ.

Tuy Lý Quan Kỳ không tin thần phật, nhưng dù gì cũng ở nhờ nên hắn vẫn khom người vái lạy và niệm một tiếng phật hiệu.

Hắn nhặt một ít cành khô xung quanh rồi trở về trong miếu.

Lý Quan Kỳ đốt một đốm lửa trong sân rồi lấy ra chút thịt khô và nước từ trong túi trữ vật.

Sau khi ăn uống no đủ, Lý Quan Kỳ kéo cái bàn đến gần cánh cửa rách nát rồi trực tiếp nằm lên đó ngủ.

Trong ngôi miếu đổ nát im ắng chỉ còn tiếng lách tách của ngọn lửa.

Lý Quan Kỳ vừa nhắm lại thì đột nhiên cảm thấy ngoài cửa có một luồng gió lạnh đánh úp đến.

Hắn vừa định mở tâm nhãn ra thì phát hiện có làm thế nào mình cũng không nhìn thấy được thế giới bên ngoài!

Điều này làm Lý Quan Kỳ giật băn, hắn vừa nhắm mắt lại chưa mười hơi thở kia mà.

Đùng!

Tiếng củi cháy vẫn vang rõ bên tai, hắn thử đứng dậy, lại phát hiện mình hoàn toàn không thể nhúc nhíchI!

Mồ hôi lạnh lập tức làm ướt cả tấm lưng, gió lạnh thổi qua khiến hắn không tự chủ được sởn tóc gáy.

"Đây là chuyện gì..."

Lúc này trong lòng hắn không khỏi bối rối.

Bởi vì hắn chưa từng gặp phải tình huống quỷ dị như vậy. Dù hắn dùng sức thế nào thì mí mắt vẫn như bị người ta ấn chặt không thể mở ra.

Rõ ràng hắn rất tỉnh táo, có thể cảm giác được gió lạnh bên cạnh, tiếng lửa cháy bên tai, thậm chí cả mùi khói nhẹ của ngọn lửa. Nhưng toàn thân hắn lại không thể nhúc nhích chút nào cải

Đột nhiên!

Thiên Mệnh Kiếm Đạo (Thần Kiếm Mù)Tác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Dị Giới, Truyện Kiếm HiệpThanh Vân đại lục, thành Bắc Lương.   Một cậu bé chỉ sáu bảy tuổi đang co quắp bên cạnh con sư tử đá ở cửa sau Triệu phủ.   Trong trời đông tuyết phủ, cậu bé run rẩy trong bộ quần áo mỏng manh không vừa người.   Kỳ lạ là, đôi mắt của cậu còn được che bằng vải đen.     Tấm vải đen để lộ ra đôi lông mày kiếm, sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng.     Gò má hơi hóp vì gầy, xương quai hàm góc cạnh.   Cót két...   Cửa sau Triệu phủ mở ra, sau đó lại vang lên một âm thanh nặng nề.   Rầm!   Một cái xác cứng ngắc bị người ta ném ra từ cửa sau.   Cơ thể gầy đét kia rơi xuống đất tạo thành một cái hố nông trên lớp phủ tuyết.   Triệu Khánh mặc áo khoác dày do dự một chút, đáy mắt hiện lên vẻ không chịu nổi.   Ném xuống bốn đồng xu và cất phần còn lại vào trong tay áo.   Cậu bé nhanh chóng đứng dậy, phủi lớp tuyết phủ trên người, nặn ra một nụ cười nhã nhặn và nói.   “Khánh ca, vừa rồi trong phủ có đồ ăn thừa vứt ra ngoài phải không?”   Nói xong, cậu bé quỳ xuống sờ sang bên chân.   Nụ cười trên… Màn đêm buông xuống.Lúc này Lý Quan Kỳ đang đi nhanh trong một dãy núi lớn.Trong núi không ngừng vang vọng tiếng thú gầm. Thế giới này tồn tại rất nhiều yêu thú, nếu lúc này gặp phải một con yêu thú cấp một thì còn đỡ, đụng trúng loại cấp hai sẽ rất nguy hiểm.Yêu thú cấp hai đã tương đương với Trúc Cơ cảnh của tu sĩ nhân loại.Cũng may lúc này Lý Quan Kỳ đã nhìn thấy một ngôi miếu đổ nát trên đỉnh núi xa xa, hắn lập tức nhẹ nhàng thở ra.Ít nhất tối nay có chỗ dừng chân, nhìn bản đồ trên thẻ ngọc thì ít nhất đến tối mai mới tới được trấn Hưng Vân.Tấm biển trên ngôi miếu đã sớm mất tăm, nhìn cảnh tượng rách nát ở nơi này thì có lẽ đã hoang phế rất lâu.Két...Trong màn đêm im ăng, tiếng thiếu niên đẩy cửa ra có vẻ càng chói tai.Nhưng Lý Quan Kỳ đã sớm thích ứng với thế giới bóng tối nên cũng không có cảm giác gì nhiều.Trong viện đầy lá khô và mạng nhện, Lý Quan Kỳ giơ tay lên dùng kiếm hất chúng ra rồi đi vào trong miếu.Ca ca! Ca calHắn lạnh nhạt đạp lên lá cây khô héo rồi đi vào.Trong miếu cũng rất hoang tàn, những bức tượng phật đã đổ nát, mất luôn một nửa người. Nhưng nước sơn vàng trên tượng phật lại bị người ta cạo đi sạch sẽ.Tuy Lý Quan Kỳ không tin thần phật, nhưng dù gì cũng ở nhờ nên hắn vẫn khom người vái lạy và niệm một tiếng phật hiệu.Hắn nhặt một ít cành khô xung quanh rồi trở về trong miếu.Lý Quan Kỳ đốt một đốm lửa trong sân rồi lấy ra chút thịt khô và nước từ trong túi trữ vật.Sau khi ăn uống no đủ, Lý Quan Kỳ kéo cái bàn đến gần cánh cửa rách nát rồi trực tiếp nằm lên đó ngủ.Trong ngôi miếu đổ nát im ắng chỉ còn tiếng lách tách của ngọn lửa.Lý Quan Kỳ vừa nhắm lại thì đột nhiên cảm thấy ngoài cửa có một luồng gió lạnh đánh úp đến.Hắn vừa định mở tâm nhãn ra thì phát hiện có làm thế nào mình cũng không nhìn thấy được thế giới bên ngoài!Điều này làm Lý Quan Kỳ giật băn, hắn vừa nhắm mắt lại chưa mười hơi thở kia mà.Đùng!Tiếng củi cháy vẫn vang rõ bên tai, hắn thử đứng dậy, lại phát hiện mình hoàn toàn không thể nhúc nhíchI!Mồ hôi lạnh lập tức làm ướt cả tấm lưng, gió lạnh thổi qua khiến hắn không tự chủ được sởn tóc gáy."Đây là chuyện gì..."Lúc này trong lòng hắn không khỏi bối rối.Bởi vì hắn chưa từng gặp phải tình huống quỷ dị như vậy. Dù hắn dùng sức thế nào thì mí mắt vẫn như bị người ta ấn chặt không thể mở ra.Rõ ràng hắn rất tỉnh táo, có thể cảm giác được gió lạnh bên cạnh, tiếng lửa cháy bên tai, thậm chí cả mùi khói nhẹ của ngọn lửa. Nhưng toàn thân hắn lại không thể nhúc nhích chút nào cảiĐột nhiên!

Chương 74: Màn đêm buông xuống