Trời vừa hửng sáng, chú gà trống trong sân đã hăng hái gáy vang. Thẩm Vân Thư bị giấc mơ làm giật mình tỉnh dậy giữa đêm và đã thức trắng cho đến tận bây giờ, mắt ở trong bóng tối lâu nên có chút cay xót. Cô dùng sức chớp mắt, nghĩ đến những việc phải làm hôm nay, liền không thể nằm thêm được nữa. Cô kéo chăn cho đứa bé đang ngủ bên cạnh, vừa định đứng dậy thì cánh tay bị một bàn tay nhỏ nắm chặt. Thẩm Tri Ngôn vẫn còn chìm trong giấc mơ, giọng nói mê man mang theo tiếng nức nở nhỏ xíu: “Cô út, đừng đi, cháu sợ.” Thẩm Vân Thư vội vàng nằm xuống lại, vỗ lưng trấn an: “Tri Ngôn đừng sợ, cô út ở đây mà, cô út không đi đâu hết.” Thẩm Tri Ngôn mơ mơ màng màng nghe thấy giọng cô út, dần yên ổn trở lại. Đợi đến khi cậu nhóc ngủ say hẳn, Thẩm Vân Thư cúi xuống hôn lên trán cậu nhóc, mặc quần áo, mò mẫm trong bóng tối bước xuống giường. Trong nhà lạnh như hầm băng, mùa đông năm nay đến sớm, giờ còn chưa lập đông mà nhiệt độ đã xuống dưới 0 độ. Tối nay về kiểu gì cũng phải đốt lò lên, cơ địa…

Chương 47

Tương Khắc - Đông Nhật Ngưu Giác BaoTác giả: Đông Nhật Ngưu Giác BaoTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrời vừa hửng sáng, chú gà trống trong sân đã hăng hái gáy vang. Thẩm Vân Thư bị giấc mơ làm giật mình tỉnh dậy giữa đêm và đã thức trắng cho đến tận bây giờ, mắt ở trong bóng tối lâu nên có chút cay xót. Cô dùng sức chớp mắt, nghĩ đến những việc phải làm hôm nay, liền không thể nằm thêm được nữa. Cô kéo chăn cho đứa bé đang ngủ bên cạnh, vừa định đứng dậy thì cánh tay bị một bàn tay nhỏ nắm chặt. Thẩm Tri Ngôn vẫn còn chìm trong giấc mơ, giọng nói mê man mang theo tiếng nức nở nhỏ xíu: “Cô út, đừng đi, cháu sợ.” Thẩm Vân Thư vội vàng nằm xuống lại, vỗ lưng trấn an: “Tri Ngôn đừng sợ, cô út ở đây mà, cô út không đi đâu hết.” Thẩm Tri Ngôn mơ mơ màng màng nghe thấy giọng cô út, dần yên ổn trở lại. Đợi đến khi cậu nhóc ngủ say hẳn, Thẩm Vân Thư cúi xuống hôn lên trán cậu nhóc, mặc quần áo, mò mẫm trong bóng tối bước xuống giường. Trong nhà lạnh như hầm băng, mùa đông năm nay đến sớm, giờ còn chưa lập đông mà nhiệt độ đã xuống dưới 0 độ. Tối nay về kiểu gì cũng phải đốt lò lên, cơ địa… Thẩm Vân Thư trở lại phòng, tiếng chuông đồng hồ điểm nửa đêm đã vang lên, cô nhẹ nhàng khóa cửa từ bên trong, đặt chiếc túi lên tủ, rồi múc hai gáo nước lạnh rửa mặt.Trong ngõ vẫn không có tiếng xe nổ máy, cô đi đến cửa sổ, định vén rèm lên, nhưng tay vừa đưa lên được một nửa lại đổi hướng, đặt lên môi mình, chạm nhẹ một cái, như thể bị bỏng.Cô vừa rồi chỉ nói ra cảm nhận thật của mình, vậy mà đã bị anh đen mặt bế về xe với, cô không biết có phải vì hai người đã nói rõ một số chuyện nên lòng cô đã thay đổi đôi chút khi chấp nhận anh, hay là anh có tài năng thiên bẩm ở một khía cạnh nào đó.Lần thứ hai… đã tốt hơn nhiều so với lần đầu.Thẩm Vân Thư tựa đầu vào khung cửa, khẽ cụng một cái, không cho phép mình hồi tưởng lại những gì vừa xảy ra trong xe, cô tắt đèn, quay người đi vào phòng trong, cẩn thận nằm lại trên giường.Phương Thanh Huỳnh mơ hồ nói, “Hai đứa cũng hôn nhau lâu quá rồi đấy.”Mặt Thẩm Vân Thư đỏ bừng, cô quay sang nhìn chị Thanh Huỳnh, chị ấy đang ôm Tuế Tuế ngủ ngon lành, câu nói vừa rồi cứ như lời mê sảng trong mơ. Thẩm Vân Thư có tật giật mình, đến thở mạnh cũng không dám, kéo chăn rúc sâu vào trong, che kín đôi môi sưng đỏ.Mãi đến khi Tiểu Tri Ngôn ngủ bị nóng nực, nắm tay nhỏ mũm mĩm thò ra khỏi chăn, trực tiếp đập vào mặt cô, Thẩm Vân Thư mới từ từ tỉnh dậy. Cô vừa cựa mình, Phương Thanh Huỳnh bên cạnh cũng tỉnh.Ngoài trời đã hửng sáng, ánh sáng lọt vào qua tấm rèm không quá dày. Phương Thanh Huỳnh mắt ngái ngủ nhìn Thẩm Vân Thư một cái, không khỏi khẽ cười, giọng nói vẫn còn ngái ngủ mơ hồ, “Môi sưng thì thôi đi, sao mắt cũng sưng vậy, anh ta còn bắt nạt em khóc à?”Thẩm Vân Thư vừa nghe giọng điệu của chị ấy đã biết cái từ “bắt nạt” đó tuyệt đối không phải nghĩa bề ngoài, cô viện cớ đắp chăn cho Tiểu Tri Ngôn, né tránh ánh mắt chị ấy, khẽ nói, “Không phải khóc đâu, uống một cốc nước trước khi ngủ nên mới thế này.”Phương Thanh Huỳnh buồn cười nhéo má cô, nhìn thấu nhưng không nói ra.Không phải chị ấy tự phụ, đến sau này khi tổ chức tiệc rượu, nếu Phùng Viễn Sơn không chính thức kính chị ấy ba chén rượu, chị ấy chắc chắn sẽ không bỏ qua.Vừa chạm vào đâu cũng mềm mại, chỉ cần chạm nhẹ một chút, dưới làn da trắng nõn sẽ ửng lên màu hồng nhạt. Đừng nói là đàn ông, ngay cả chị ấy ôm vào lòng cũng không nỡ buông tay.Phúc khí tốt như vậy có lẽ cả đời khó mà gặp được, cuối cùng lại để Phùng Viễn Sơn cưới về nhà, chẳng phải anh nên cảm ơn chị ấy cho đàng hoàng hay sao.Thẩm Vân Thư sợ chị Thanh Huỳnh lại nói ra những lời cô không đỡ nổi, nên không ngủ nữa, chuẩn bị dậy làm bữa sáng.Cô vừa mặc quần áo, ánh mắt như vô tình xuyên qua khe rèm cửa sổ phía trước giường, nhìn ra con hẻm bên ngoài, tối qua trước khi ngủ hình như không nghe thấy tiếng xe, cũng không biết anh rời đi lúc nào.Phương Thanh Huỳnh nằm trong chăn, vươn vai một cái, như thể biết Thẩm Vân Thư đang nghĩ gì, “Anh ta đi lúc gần năm giờ ấy, Tuế Tuế muốn đi tè, chị bế con bé đi, nghe thấy tiếng xe ngoài đó.”Thẩm Vân Thư khẽ sững sờ.Phương Thanh Huỳnh lật người nhìn cô, “Thật ra cái Phùng Viễn Sơn này khiến chị khá bất ngờ ấy, anh ta không nói nhiều lời, nhưng làm việc thì khá chu đáo. Cái hàng rào trước cửa nhà em bây giờ cũng chỉ để phòng người quân tử thôi, không phòng được những kẻ có ý đồ gì đó. Có anh ta canh giữ thì chúng ta cũng có thể ngủ ngon giấc. Em cũng đừng xót anh ta, vợ của anh ta thì anh ta phải canh giữ chứ.”Thẩm Vân Thư cúi đầu tiếp tục cài cúc áo, lẩm bẩm, “Em mới không xót anh ấy.”Môi cô bây giờ vẫn còn đau, mỗi lần hôn là không dứt ra được, tối qua cũng chẳng thấy anh xót cho cô.Phương Thanh Huỳnh cười tủm tỉm đề nghị, “Chị nói này, thôi thì hai đứa hôm nay đi đăng ký kết hôn luôn đi. Dù sao thì sớm một ngày cũng đăng ký, muộn một ngày cũng đăng ký, tuy nói là không cần xót anh ta, nhưng mùa đông thế này, lại là buổi tối, dù anh ta ở trong xe cũng không ấm áp mấy đâu, nếu hai đứa đăng ký xong, tối nay anh ta có thể danh chính ngôn thuận vào phòng canh giữ em, lại còn có thể ủ ấm chăn cho em nữa, một công đôi việc, tốt biết bao.”Thẩm Vân Thư lườm chị ấy một cái, “Dù có đăng ký rồi thì tối anh ấy cũng không vào phòng em được, hôn lễ còn chưa tổ chức mà.”Phương Thanh Huỳnh hào hứng ngồi thẳng dậy, “Ối, cái này là em nói đấy nhé. Đừng có mai đăng ký xong, Phùng Viễn Sơn dỗ ngọt một câu là em đổi ý liền nha. Tuế Tuế thích ngủ trên giường nhà em nhất, tối mai bọn chị lại đến nữa đấy.”Thẩm Vân Thư tỏ vẻ rất bình tĩnh gật đầu, “Ừ, em nói đấy, em không dễ dỗ như thế đâu.”Hơn nữa anh cũng không phải kiểu người sẽ nói lời ngọt ngào dỗ dành. Anh đến xin lỗi cũng cứng nhắc, cô không thể tưởng tượng được khuôn mặt anh khi dỗ dành người khác sẽ trông như thế nào.

Thẩm Vân Thư trở lại phòng, tiếng chuông đồng hồ điểm nửa đêm đã vang lên, cô nhẹ nhàng khóa cửa từ bên trong, đặt chiếc túi lên tủ, rồi múc hai gáo nước lạnh rửa mặt.

Trong ngõ vẫn không có tiếng xe nổ máy, cô đi đến cửa sổ, định vén rèm lên, nhưng tay vừa đưa lên được một nửa lại đổi hướng, đặt lên môi mình, chạm nhẹ một cái, như thể bị bỏng.

Cô vừa rồi chỉ nói ra cảm nhận thật của mình, vậy mà đã bị anh đen mặt bế về xe với, cô không biết có phải vì hai người đã nói rõ một số chuyện nên lòng cô đã thay đổi đôi chút khi chấp nhận anh, hay là anh có tài năng thiên bẩm ở một khía cạnh nào đó.

Lần thứ hai… đã tốt hơn nhiều so với lần đầu.

Thẩm Vân Thư tựa đầu vào khung cửa, khẽ cụng một cái, không cho phép mình hồi tưởng lại những gì vừa xảy ra trong xe, cô tắt đèn, quay người đi vào phòng trong, cẩn thận nằm lại trên giường.

Phương Thanh Huỳnh mơ hồ nói, “Hai đứa cũng hôn nhau lâu quá rồi đấy.”

Mặt Thẩm Vân Thư đỏ bừng, cô quay sang nhìn chị Thanh Huỳnh, chị ấy đang ôm Tuế Tuế ngủ ngon lành, câu nói vừa rồi cứ như lời mê sảng trong mơ. Thẩm Vân Thư có tật giật mình, đến thở mạnh cũng không dám, kéo chăn rúc sâu vào trong, che kín đôi môi sưng đỏ.

Mãi đến khi Tiểu Tri Ngôn ngủ bị nóng nực, nắm tay nhỏ mũm mĩm thò ra khỏi chăn, trực tiếp đập vào mặt cô, Thẩm Vân Thư mới từ từ tỉnh dậy. Cô vừa cựa mình, Phương Thanh Huỳnh bên cạnh cũng tỉnh.

Ngoài trời đã hửng sáng, ánh sáng lọt vào qua tấm rèm không quá dày. Phương Thanh Huỳnh mắt ngái ngủ nhìn Thẩm Vân Thư một cái, không khỏi khẽ cười, giọng nói vẫn còn ngái ngủ mơ hồ, “Môi sưng thì thôi đi, sao mắt cũng sưng vậy, anh ta còn bắt nạt em khóc à?”

Thẩm Vân Thư vừa nghe giọng điệu của chị ấy đã biết cái từ “bắt nạt” đó tuyệt đối không phải nghĩa bề ngoài, cô viện cớ đắp chăn cho Tiểu Tri Ngôn, né tránh ánh mắt chị ấy, khẽ nói, “Không phải khóc đâu, uống một cốc nước trước khi ngủ nên mới thế này.”

Phương Thanh Huỳnh buồn cười nhéo má cô, nhìn thấu nhưng không nói ra.

Không phải chị ấy tự phụ, đến sau này khi tổ chức tiệc rượu, nếu Phùng Viễn Sơn không chính thức kính chị ấy ba chén rượu, chị ấy chắc chắn sẽ không bỏ qua.

Vừa chạm vào đâu cũng mềm mại, chỉ cần chạm nhẹ một chút, dưới làn da trắng nõn sẽ ửng lên màu hồng nhạt. Đừng nói là đàn ông, ngay cả chị ấy ôm vào lòng cũng không nỡ buông tay.

Phúc khí tốt như vậy có lẽ cả đời khó mà gặp được, cuối cùng lại để Phùng Viễn Sơn cưới về nhà, chẳng phải anh nên cảm ơn chị ấy cho đàng hoàng hay sao.

Thẩm Vân Thư sợ chị Thanh Huỳnh lại nói ra những lời cô không đỡ nổi, nên không ngủ nữa, chuẩn bị dậy làm bữa sáng.

Cô vừa mặc quần áo, ánh mắt như vô tình xuyên qua khe rèm cửa sổ phía trước giường, nhìn ra con hẻm bên ngoài, tối qua trước khi ngủ hình như không nghe thấy tiếng xe, cũng không biết anh rời đi lúc nào.

Phương Thanh Huỳnh nằm trong chăn, vươn vai một cái, như thể biết Thẩm Vân Thư đang nghĩ gì, “Anh ta đi lúc gần năm giờ ấy, Tuế Tuế muốn đi tè, chị bế con bé đi, nghe thấy tiếng xe ngoài đó.”

Thẩm Vân Thư khẽ sững sờ.

Phương Thanh Huỳnh lật người nhìn cô, “Thật ra cái Phùng Viễn Sơn này khiến chị khá bất ngờ ấy, anh ta không nói nhiều lời, nhưng làm việc thì khá chu đáo. Cái hàng rào trước cửa nhà em bây giờ cũng chỉ để phòng người quân tử thôi, không phòng được những kẻ có ý đồ gì đó. Có anh ta canh giữ thì chúng ta cũng có thể ngủ ngon giấc. Em cũng đừng xót anh ta, vợ của anh ta thì anh ta phải canh giữ chứ.”

Thẩm Vân Thư cúi đầu tiếp tục cài cúc áo, lẩm bẩm, “Em mới không xót anh ấy.”

Môi cô bây giờ vẫn còn đau, mỗi lần hôn là không dứt ra được, tối qua cũng chẳng thấy anh xót cho cô.

Phương Thanh Huỳnh cười tủm tỉm đề nghị, “Chị nói này, thôi thì hai đứa hôm nay đi đăng ký kết hôn luôn đi. Dù sao thì sớm một ngày cũng đăng ký, muộn một ngày cũng đăng ký, tuy nói là không cần xót anh ta, nhưng mùa đông thế này, lại là buổi tối, dù anh ta ở trong xe cũng không ấm áp mấy đâu, nếu hai đứa đăng ký xong, tối nay anh ta có thể danh chính ngôn thuận vào phòng canh giữ em, lại còn có thể ủ ấm chăn cho em nữa, một công đôi việc, tốt biết bao.”

Thẩm Vân Thư lườm chị ấy một cái, “Dù có đăng ký rồi thì tối anh ấy cũng không vào phòng em được, hôn lễ còn chưa tổ chức mà.”

Phương Thanh Huỳnh hào hứng ngồi thẳng dậy, “Ối, cái này là em nói đấy nhé. Đừng có mai đăng ký xong, Phùng Viễn Sơn dỗ ngọt một câu là em đổi ý liền nha. Tuế Tuế thích ngủ trên giường nhà em nhất, tối mai bọn chị lại đến nữa đấy.”

Thẩm Vân Thư tỏ vẻ rất bình tĩnh gật đầu, “Ừ, em nói đấy, em không dễ dỗ như thế đâu.”

Hơn nữa anh cũng không phải kiểu người sẽ nói lời ngọt ngào dỗ dành. Anh đến xin lỗi cũng cứng nhắc, cô không thể tưởng tượng được khuôn mặt anh khi dỗ dành người khác sẽ trông như thế nào.

Tương Khắc - Đông Nhật Ngưu Giác BaoTác giả: Đông Nhật Ngưu Giác BaoTruyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện SủngTrời vừa hửng sáng, chú gà trống trong sân đã hăng hái gáy vang. Thẩm Vân Thư bị giấc mơ làm giật mình tỉnh dậy giữa đêm và đã thức trắng cho đến tận bây giờ, mắt ở trong bóng tối lâu nên có chút cay xót. Cô dùng sức chớp mắt, nghĩ đến những việc phải làm hôm nay, liền không thể nằm thêm được nữa. Cô kéo chăn cho đứa bé đang ngủ bên cạnh, vừa định đứng dậy thì cánh tay bị một bàn tay nhỏ nắm chặt. Thẩm Tri Ngôn vẫn còn chìm trong giấc mơ, giọng nói mê man mang theo tiếng nức nở nhỏ xíu: “Cô út, đừng đi, cháu sợ.” Thẩm Vân Thư vội vàng nằm xuống lại, vỗ lưng trấn an: “Tri Ngôn đừng sợ, cô út ở đây mà, cô út không đi đâu hết.” Thẩm Tri Ngôn mơ mơ màng màng nghe thấy giọng cô út, dần yên ổn trở lại. Đợi đến khi cậu nhóc ngủ say hẳn, Thẩm Vân Thư cúi xuống hôn lên trán cậu nhóc, mặc quần áo, mò mẫm trong bóng tối bước xuống giường. Trong nhà lạnh như hầm băng, mùa đông năm nay đến sớm, giờ còn chưa lập đông mà nhiệt độ đã xuống dưới 0 độ. Tối nay về kiểu gì cũng phải đốt lò lên, cơ địa… Thẩm Vân Thư trở lại phòng, tiếng chuông đồng hồ điểm nửa đêm đã vang lên, cô nhẹ nhàng khóa cửa từ bên trong, đặt chiếc túi lên tủ, rồi múc hai gáo nước lạnh rửa mặt.Trong ngõ vẫn không có tiếng xe nổ máy, cô đi đến cửa sổ, định vén rèm lên, nhưng tay vừa đưa lên được một nửa lại đổi hướng, đặt lên môi mình, chạm nhẹ một cái, như thể bị bỏng.Cô vừa rồi chỉ nói ra cảm nhận thật của mình, vậy mà đã bị anh đen mặt bế về xe với, cô không biết có phải vì hai người đã nói rõ một số chuyện nên lòng cô đã thay đổi đôi chút khi chấp nhận anh, hay là anh có tài năng thiên bẩm ở một khía cạnh nào đó.Lần thứ hai… đã tốt hơn nhiều so với lần đầu.Thẩm Vân Thư tựa đầu vào khung cửa, khẽ cụng một cái, không cho phép mình hồi tưởng lại những gì vừa xảy ra trong xe, cô tắt đèn, quay người đi vào phòng trong, cẩn thận nằm lại trên giường.Phương Thanh Huỳnh mơ hồ nói, “Hai đứa cũng hôn nhau lâu quá rồi đấy.”Mặt Thẩm Vân Thư đỏ bừng, cô quay sang nhìn chị Thanh Huỳnh, chị ấy đang ôm Tuế Tuế ngủ ngon lành, câu nói vừa rồi cứ như lời mê sảng trong mơ. Thẩm Vân Thư có tật giật mình, đến thở mạnh cũng không dám, kéo chăn rúc sâu vào trong, che kín đôi môi sưng đỏ.Mãi đến khi Tiểu Tri Ngôn ngủ bị nóng nực, nắm tay nhỏ mũm mĩm thò ra khỏi chăn, trực tiếp đập vào mặt cô, Thẩm Vân Thư mới từ từ tỉnh dậy. Cô vừa cựa mình, Phương Thanh Huỳnh bên cạnh cũng tỉnh.Ngoài trời đã hửng sáng, ánh sáng lọt vào qua tấm rèm không quá dày. Phương Thanh Huỳnh mắt ngái ngủ nhìn Thẩm Vân Thư một cái, không khỏi khẽ cười, giọng nói vẫn còn ngái ngủ mơ hồ, “Môi sưng thì thôi đi, sao mắt cũng sưng vậy, anh ta còn bắt nạt em khóc à?”Thẩm Vân Thư vừa nghe giọng điệu của chị ấy đã biết cái từ “bắt nạt” đó tuyệt đối không phải nghĩa bề ngoài, cô viện cớ đắp chăn cho Tiểu Tri Ngôn, né tránh ánh mắt chị ấy, khẽ nói, “Không phải khóc đâu, uống một cốc nước trước khi ngủ nên mới thế này.”Phương Thanh Huỳnh buồn cười nhéo má cô, nhìn thấu nhưng không nói ra.Không phải chị ấy tự phụ, đến sau này khi tổ chức tiệc rượu, nếu Phùng Viễn Sơn không chính thức kính chị ấy ba chén rượu, chị ấy chắc chắn sẽ không bỏ qua.Vừa chạm vào đâu cũng mềm mại, chỉ cần chạm nhẹ một chút, dưới làn da trắng nõn sẽ ửng lên màu hồng nhạt. Đừng nói là đàn ông, ngay cả chị ấy ôm vào lòng cũng không nỡ buông tay.Phúc khí tốt như vậy có lẽ cả đời khó mà gặp được, cuối cùng lại để Phùng Viễn Sơn cưới về nhà, chẳng phải anh nên cảm ơn chị ấy cho đàng hoàng hay sao.Thẩm Vân Thư sợ chị Thanh Huỳnh lại nói ra những lời cô không đỡ nổi, nên không ngủ nữa, chuẩn bị dậy làm bữa sáng.Cô vừa mặc quần áo, ánh mắt như vô tình xuyên qua khe rèm cửa sổ phía trước giường, nhìn ra con hẻm bên ngoài, tối qua trước khi ngủ hình như không nghe thấy tiếng xe, cũng không biết anh rời đi lúc nào.Phương Thanh Huỳnh nằm trong chăn, vươn vai một cái, như thể biết Thẩm Vân Thư đang nghĩ gì, “Anh ta đi lúc gần năm giờ ấy, Tuế Tuế muốn đi tè, chị bế con bé đi, nghe thấy tiếng xe ngoài đó.”Thẩm Vân Thư khẽ sững sờ.Phương Thanh Huỳnh lật người nhìn cô, “Thật ra cái Phùng Viễn Sơn này khiến chị khá bất ngờ ấy, anh ta không nói nhiều lời, nhưng làm việc thì khá chu đáo. Cái hàng rào trước cửa nhà em bây giờ cũng chỉ để phòng người quân tử thôi, không phòng được những kẻ có ý đồ gì đó. Có anh ta canh giữ thì chúng ta cũng có thể ngủ ngon giấc. Em cũng đừng xót anh ta, vợ của anh ta thì anh ta phải canh giữ chứ.”Thẩm Vân Thư cúi đầu tiếp tục cài cúc áo, lẩm bẩm, “Em mới không xót anh ấy.”Môi cô bây giờ vẫn còn đau, mỗi lần hôn là không dứt ra được, tối qua cũng chẳng thấy anh xót cho cô.Phương Thanh Huỳnh cười tủm tỉm đề nghị, “Chị nói này, thôi thì hai đứa hôm nay đi đăng ký kết hôn luôn đi. Dù sao thì sớm một ngày cũng đăng ký, muộn một ngày cũng đăng ký, tuy nói là không cần xót anh ta, nhưng mùa đông thế này, lại là buổi tối, dù anh ta ở trong xe cũng không ấm áp mấy đâu, nếu hai đứa đăng ký xong, tối nay anh ta có thể danh chính ngôn thuận vào phòng canh giữ em, lại còn có thể ủ ấm chăn cho em nữa, một công đôi việc, tốt biết bao.”Thẩm Vân Thư lườm chị ấy một cái, “Dù có đăng ký rồi thì tối anh ấy cũng không vào phòng em được, hôn lễ còn chưa tổ chức mà.”Phương Thanh Huỳnh hào hứng ngồi thẳng dậy, “Ối, cái này là em nói đấy nhé. Đừng có mai đăng ký xong, Phùng Viễn Sơn dỗ ngọt một câu là em đổi ý liền nha. Tuế Tuế thích ngủ trên giường nhà em nhất, tối mai bọn chị lại đến nữa đấy.”Thẩm Vân Thư tỏ vẻ rất bình tĩnh gật đầu, “Ừ, em nói đấy, em không dễ dỗ như thế đâu.”Hơn nữa anh cũng không phải kiểu người sẽ nói lời ngọt ngào dỗ dành. Anh đến xin lỗi cũng cứng nhắc, cô không thể tưởng tượng được khuôn mặt anh khi dỗ dành người khác sẽ trông như thế nào.

Chương 47