Múa bút tung hoành trong cơn mộng, sách đây thành lá gửi mây trời Người ta phải thích một thứ gì đó, thì mới được coi là phong nhã. Chi Độn thích ngựa, Triệu Cát thích chim ưng, tôi thì thích mèo. Diệp Công thích rồng, nên tất cả những vật dụng của ông ta đều có hình rồng; Chi Độn, Triệu Cát thích ngựa, thích ưng, nên trong tác phẩm của hai người này luôn ẩn hiện ý chí đó, đại để dù có thiên biến vạn hóa thì lúc nào cũng bao hàm chút gì đó liên quan tới ngựa và ưng. Tôi thích mèo, nhưng không phải phiền phức như thế, thích mèo thì nuôi lấy một con là được, nhiều hơn cũng không cần, vì tôi rất sợ phiền phức. Tôi nuôi một con mèo hoa, có một điểm đặc biệt là nó lại là giống mèo hoa lông dài, mà càng hiếm có hơn là lông ở chân nó lại trắng như tuyết vậy, trông cứ như là đang đi bốn chiếc găng tay trắng ấy. Lúc đến ở với tôi, nó còn rất nhỏ, cả tiếng kêu cũng đầy mùi sữa mẹ. Lúc ngủ, mèo con rất thích rúc vào lòng người ta, rồi kêu “gừ gừ” một cách thỏa mãn. Theo đúng nguyên tắc đặt tên…
Chương 4: Nhân Vật Dương Dật Chi
Hoa Âm Hệ LiệtTác giả: Bộ Phi YênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpMúa bút tung hoành trong cơn mộng, sách đây thành lá gửi mây trời Người ta phải thích một thứ gì đó, thì mới được coi là phong nhã. Chi Độn thích ngựa, Triệu Cát thích chim ưng, tôi thì thích mèo. Diệp Công thích rồng, nên tất cả những vật dụng của ông ta đều có hình rồng; Chi Độn, Triệu Cát thích ngựa, thích ưng, nên trong tác phẩm của hai người này luôn ẩn hiện ý chí đó, đại để dù có thiên biến vạn hóa thì lúc nào cũng bao hàm chút gì đó liên quan tới ngựa và ưng. Tôi thích mèo, nhưng không phải phiền phức như thế, thích mèo thì nuôi lấy một con là được, nhiều hơn cũng không cần, vì tôi rất sợ phiền phức. Tôi nuôi một con mèo hoa, có một điểm đặc biệt là nó lại là giống mèo hoa lông dài, mà càng hiếm có hơn là lông ở chân nó lại trắng như tuyết vậy, trông cứ như là đang đi bốn chiếc găng tay trắng ấy. Lúc đến ở với tôi, nó còn rất nhỏ, cả tiếng kêu cũng đầy mùi sữa mẹ. Lúc ngủ, mèo con rất thích rúc vào lòng người ta, rồi kêu “gừ gừ” một cách thỏa mãn. Theo đúng nguyên tắc đặt tên… Dương Dật Chi Kỳ hạc phi thiên địa, lai ngộ nghiêm lăng loan. Thu sơn ước tố thủy, thương nhiên mãn hàm quan Y khuyết phiêu ngũ dã, nhân tình tiếu lưỡng nhàn Tự tại phi ngẫu đắc, tầm tha phù chu nhan Sơ hốt ngũ hổ thượng, đạn kiệt liệt ngọc hoàn Dao niêm nhất vĩ độ, chúng giai hô vi tiên Cán cánh lộng minh thần, phong điêu túy ngọc hoànTiêu tiêu cảnh thử khử, hà đắc cộng tôn tiền? Con trai Binh bộ thượng thư Dương Kế Thịnh, minh chủ võ lâm đương thời. Brahma chuyển thế.Mười ba tuổi bị cha đuổi ra khỏi nhà, lưu lạc giang hồ. Cuộc đời chìm nổi lênh đênh, nhưng vẫn luôn cố gắng chứng minh bản thân với cha mình, hi vọng được trở về nhà. Y từng một độ lưu lãng đến tận biên cương, được Mạn Đà La giáo ở Vân Nam thu nhận, trở thành đệ tử của giáo chủ Cơ Vân Thường, đồng thời có được thánh điển võ học Phạm Thiên Bảo Quyển. Không lâu sau, vì một nguyên nhân bất đắc dĩ, Dương Dật Chi đã phản giáo đào tẩu, trở về Trung Nguyên. Khi đó võ lâm chính đạo vì muốn ứng phó với thế lực tà ma Thìên La giáo, đại triệu tập võ lâm đại hội ở Động Đình Hồ, chọn ra Võ lâm minh chủ. Vốn dĩ trưởng lão của các đại môn phái đều có sắp xếp riêng của mình, song vì cơ duyên xảo hợp, ngôi vị minh chủ không ngờ lại rơi vào tay thiếu niên này. Vì vậy mà Dương Dật Chi mới đương tuổi đôi mươi đã ngôi lên bảo tọa Võ lâm minh chủ. Võ công của y cực kỳ đặc thù, dùng phong nguyệt - gió và ánh sáng làm kiếm, đối địch chỉ xuất một chiêu, trước giờ chưa từng biết thất bại. Trác tuyệt ung dung, phong độ xuất chúng. Tuy rằng ngôi vị Võ lâm minh chủ mà vạn người đều ngưỡng mộ này đối với y mà nói chẳng hề nhẹ nhàng. Mới đầu nguyên lão của các đại phái chắng qua chỉ muốn tìm một con rối, nhưng con người trẻ tuổi này vẫn từng bước từng bước khống chế mọi chuyện trong lòng bàn tay. Có lẽ khí thế của y còn xa mới so được với Hoa Âm các chủ Trác Vương Tôn, nhưng dần dần từ từ, cũng đủ bịt miệng đám nguyên lão kia lại, khiến y cũng trở thành một truyền kỳ trong võ lâm.
Dương Dật Chi
Kỳ hạc phi thiên địa, lai ngộ nghiêm lăng loan.
Thu sơn ước tố thủy, thương nhiên mãn hàm quan
Y khuyết phiêu ngũ dã, nhân tình tiếu lưỡng nhàn
Tự tại phi ngẫu đắc, tầm tha phù chu nhan
Sơ hốt ngũ hổ thượng, đạn kiệt liệt ngọc hoàn
Dao niêm nhất vĩ độ, chúng giai hô vi tiên
Cán cánh lộng minh thần, phong điêu túy ngọc hoàn
Tiêu tiêu cảnh thử khử, hà đắc cộng tôn tiền?
Con trai Binh bộ thượng thư Dương Kế Thịnh, minh chủ võ lâm đương thời. Brahma chuyển thế.
Mười ba tuổi bị cha đuổi ra khỏi nhà, lưu lạc giang hồ. Cuộc đời chìm nổi lênh đênh, nhưng vẫn luôn cố gắng chứng minh bản thân với cha mình, hi vọng được trở về nhà. Y từng một độ lưu lãng đến tận biên cương, được Mạn Đà La giáo ở Vân Nam thu nhận, trở thành đệ tử của giáo chủ Cơ Vân Thường, đồng thời có được thánh điển võ học Phạm Thiên Bảo Quyển.
Không lâu sau, vì một nguyên nhân bất đắc dĩ, Dương Dật Chi đã phản giáo đào tẩu, trở về Trung Nguyên. Khi đó võ lâm chính đạo vì muốn ứng phó với thế lực tà ma Thìên La giáo, đại triệu tập võ lâm đại hội ở Động Đình Hồ, chọn ra Võ lâm minh chủ. Vốn dĩ trưởng lão của các đại môn phái đều có sắp xếp riêng của mình, song vì cơ duyên xảo hợp, ngôi vị minh chủ không ngờ lại rơi vào tay thiếu niên này.
Vì vậy mà Dương Dật Chi mới đương tuổi đôi mươi đã ngôi lên bảo tọa Võ lâm minh chủ.
Võ công của y cực kỳ đặc thù, dùng phong nguyệt - gió và ánh sáng làm kiếm, đối địch chỉ xuất một chiêu, trước giờ chưa từng biết thất bại. Trác tuyệt ung dung, phong độ xuất chúng. Tuy rằng ngôi vị Võ lâm minh chủ mà vạn người đều ngưỡng mộ này đối với y mà nói chẳng hề nhẹ nhàng. Mới đầu nguyên lão của các đại phái chắng qua chỉ muốn tìm một con rối, nhưng con người trẻ tuổi này vẫn từng bước từng bước khống chế mọi chuyện trong lòng bàn tay. Có lẽ khí thế của y còn xa mới so được với Hoa Âm các chủ Trác Vương Tôn, nhưng dần dần từ từ, cũng đủ bịt miệng đám nguyên lão kia lại, khiến y cũng trở thành một truyền kỳ trong võ lâm.
Hoa Âm Hệ LiệtTác giả: Bộ Phi YênTruyện Huyền Huyễn, Truyện Kiếm HiệpMúa bút tung hoành trong cơn mộng, sách đây thành lá gửi mây trời Người ta phải thích một thứ gì đó, thì mới được coi là phong nhã. Chi Độn thích ngựa, Triệu Cát thích chim ưng, tôi thì thích mèo. Diệp Công thích rồng, nên tất cả những vật dụng của ông ta đều có hình rồng; Chi Độn, Triệu Cát thích ngựa, thích ưng, nên trong tác phẩm của hai người này luôn ẩn hiện ý chí đó, đại để dù có thiên biến vạn hóa thì lúc nào cũng bao hàm chút gì đó liên quan tới ngựa và ưng. Tôi thích mèo, nhưng không phải phiền phức như thế, thích mèo thì nuôi lấy một con là được, nhiều hơn cũng không cần, vì tôi rất sợ phiền phức. Tôi nuôi một con mèo hoa, có một điểm đặc biệt là nó lại là giống mèo hoa lông dài, mà càng hiếm có hơn là lông ở chân nó lại trắng như tuyết vậy, trông cứ như là đang đi bốn chiếc găng tay trắng ấy. Lúc đến ở với tôi, nó còn rất nhỏ, cả tiếng kêu cũng đầy mùi sữa mẹ. Lúc ngủ, mèo con rất thích rúc vào lòng người ta, rồi kêu “gừ gừ” một cách thỏa mãn. Theo đúng nguyên tắc đặt tên… Dương Dật Chi Kỳ hạc phi thiên địa, lai ngộ nghiêm lăng loan. Thu sơn ước tố thủy, thương nhiên mãn hàm quan Y khuyết phiêu ngũ dã, nhân tình tiếu lưỡng nhàn Tự tại phi ngẫu đắc, tầm tha phù chu nhan Sơ hốt ngũ hổ thượng, đạn kiệt liệt ngọc hoàn Dao niêm nhất vĩ độ, chúng giai hô vi tiên Cán cánh lộng minh thần, phong điêu túy ngọc hoànTiêu tiêu cảnh thử khử, hà đắc cộng tôn tiền? Con trai Binh bộ thượng thư Dương Kế Thịnh, minh chủ võ lâm đương thời. Brahma chuyển thế.Mười ba tuổi bị cha đuổi ra khỏi nhà, lưu lạc giang hồ. Cuộc đời chìm nổi lênh đênh, nhưng vẫn luôn cố gắng chứng minh bản thân với cha mình, hi vọng được trở về nhà. Y từng một độ lưu lãng đến tận biên cương, được Mạn Đà La giáo ở Vân Nam thu nhận, trở thành đệ tử của giáo chủ Cơ Vân Thường, đồng thời có được thánh điển võ học Phạm Thiên Bảo Quyển. Không lâu sau, vì một nguyên nhân bất đắc dĩ, Dương Dật Chi đã phản giáo đào tẩu, trở về Trung Nguyên. Khi đó võ lâm chính đạo vì muốn ứng phó với thế lực tà ma Thìên La giáo, đại triệu tập võ lâm đại hội ở Động Đình Hồ, chọn ra Võ lâm minh chủ. Vốn dĩ trưởng lão của các đại môn phái đều có sắp xếp riêng của mình, song vì cơ duyên xảo hợp, ngôi vị minh chủ không ngờ lại rơi vào tay thiếu niên này. Vì vậy mà Dương Dật Chi mới đương tuổi đôi mươi đã ngôi lên bảo tọa Võ lâm minh chủ. Võ công của y cực kỳ đặc thù, dùng phong nguyệt - gió và ánh sáng làm kiếm, đối địch chỉ xuất một chiêu, trước giờ chưa từng biết thất bại. Trác tuyệt ung dung, phong độ xuất chúng. Tuy rằng ngôi vị Võ lâm minh chủ mà vạn người đều ngưỡng mộ này đối với y mà nói chẳng hề nhẹ nhàng. Mới đầu nguyên lão của các đại phái chắng qua chỉ muốn tìm một con rối, nhưng con người trẻ tuổi này vẫn từng bước từng bước khống chế mọi chuyện trong lòng bàn tay. Có lẽ khí thế của y còn xa mới so được với Hoa Âm các chủ Trác Vương Tôn, nhưng dần dần từ từ, cũng đủ bịt miệng đám nguyên lão kia lại, khiến y cũng trở thành một truyền kỳ trong võ lâm.