Tác giả:

Tôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích. Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ. Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá. Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực,…

Chương 4-1: cuộc sống bình dị của em và anh

Được Anh Yêu Mới Gọi Là YêuTác giả: Ngải Lộc VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích. Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ. Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá. Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực,… Tôi thường hay kể lại cuộc sống đời thường của mình và Mr. Tô trong vòng tròn bạn bè. Rất nhiều người bạn của tôi đều bình luận kêu gào xin tha mạng, nói rằng Mr. Tô quả thực khiến chồng của họ không còn đường sống nữa.Các bạn tưởng rằng Mr. Tô chỉ phát đường thôi ư? Vậy thì các bạn nhầm rồi.Tôi từ nhỏ đã rất nhiều tóc, sau này khi bắt đầu sự nghiệp viết lách, thường xuyên thức khuya, tóc tôi càng ngày càng rụng dữ dội.Mr. Tô ở bệnh viện sạch sẽ gọn gàng đã quen, mỗi lần về nhà nhìn thấy dưới sàn có tóc rụng của tôi, anh lại bày ra vẻ mặt chẳng biết làm sao, còn đề nghị tôi hay là cạo trọc đi, nói rằng anh tuyệt đối sẽ không chê tôi xấu đâu.Về sau bị anh thuyết phục, tôi quyết định cắt mái tóc dài tới eo của mình thành tóc ngắn. Mr. Tô đặc biệt nhờ nhân viên giao hàng chuyển thẻ của anh từ bệnh viện tới chỗ tôi và dặn dò: "Tốn bao nhiêu tiền cũng được, cắt ngắn đến mức để tóc không rụng nổi là được."Song chung quy tôi vẫn không có dũng khí cao trọc đầu, chỉ cắt ngắn đến mang tai. Mr. Tô tới đón tôi từ tiệm cắt tóc về nhà. Đứng trong thang máy, anh cứ xoa đầu tôi suốt.Bên cạnh tôi là một cô bé nhà hàng xóm. Cô bé nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ và nói: "Chị à, anh ấy yêu thương chị quá!"Tôi đang định đắc ý một chút thì nghe thấy Mr. Tô nói với người ta: "Em nghĩ nhiều rồi, trước khi về nhà anh phải phủi sạch những vụn tóc còn sót lại trên đầu chị ấy, tránh rơi trong nhà."

Tôi thường hay kể lại cuộc sống đời thường của mình và Mr. Tô trong vòng tròn bạn bè. Rất nhiều người bạn của tôi đều bình luận kêu gào xin tha mạng, nói rằng Mr. Tô quả thực khiến chồng của họ không còn đường sống nữa.

Các bạn tưởng rằng Mr. Tô chỉ phát đường thôi ư? Vậy thì các bạn nhầm rồi.

Tôi từ nhỏ đã rất nhiều tóc, sau này khi bắt đầu sự nghiệp viết lách, thường xuyên thức khuya, tóc tôi càng ngày càng rụng dữ dội.

Mr. Tô ở bệnh viện sạch sẽ gọn gàng đã quen, mỗi lần về nhà nhìn thấy dưới sàn có tóc rụng của tôi, anh lại bày ra vẻ mặt chẳng biết làm sao, còn đề nghị tôi hay là cạo trọc đi, nói rằng anh tuyệt đối sẽ không chê tôi xấu đâu.

Về sau bị anh thuyết phục, tôi quyết định cắt mái tóc dài tới eo của mình thành tóc ngắn. Mr. Tô đặc biệt nhờ nhân viên giao hàng chuyển thẻ của anh từ bệnh viện tới chỗ tôi và dặn dò: "Tốn bao nhiêu tiền cũng được, cắt ngắn đến mức để tóc không rụng nổi là được."

Song chung quy tôi vẫn không có dũng khí cao trọc đầu, chỉ cắt ngắn đến mang tai. Mr. Tô tới đón tôi từ tiệm cắt tóc về nhà. Đứng trong thang máy, anh cứ xoa đầu tôi suốt.

Bên cạnh tôi là một cô bé nhà hàng xóm. Cô bé nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ và nói: "Chị à, anh ấy yêu thương chị quá!"

Tôi đang định đắc ý một chút thì nghe thấy Mr. Tô nói với người ta: "Em nghĩ nhiều rồi, trước khi về nhà anh phải phủi sạch những vụn tóc còn sót lại trên đầu chị ấy, tránh rơi trong nhà."

Được Anh Yêu Mới Gọi Là YêuTác giả: Ngải Lộc VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích. Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ. Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá. Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực,… Tôi thường hay kể lại cuộc sống đời thường của mình và Mr. Tô trong vòng tròn bạn bè. Rất nhiều người bạn của tôi đều bình luận kêu gào xin tha mạng, nói rằng Mr. Tô quả thực khiến chồng của họ không còn đường sống nữa.Các bạn tưởng rằng Mr. Tô chỉ phát đường thôi ư? Vậy thì các bạn nhầm rồi.Tôi từ nhỏ đã rất nhiều tóc, sau này khi bắt đầu sự nghiệp viết lách, thường xuyên thức khuya, tóc tôi càng ngày càng rụng dữ dội.Mr. Tô ở bệnh viện sạch sẽ gọn gàng đã quen, mỗi lần về nhà nhìn thấy dưới sàn có tóc rụng của tôi, anh lại bày ra vẻ mặt chẳng biết làm sao, còn đề nghị tôi hay là cạo trọc đi, nói rằng anh tuyệt đối sẽ không chê tôi xấu đâu.Về sau bị anh thuyết phục, tôi quyết định cắt mái tóc dài tới eo của mình thành tóc ngắn. Mr. Tô đặc biệt nhờ nhân viên giao hàng chuyển thẻ của anh từ bệnh viện tới chỗ tôi và dặn dò: "Tốn bao nhiêu tiền cũng được, cắt ngắn đến mức để tóc không rụng nổi là được."Song chung quy tôi vẫn không có dũng khí cao trọc đầu, chỉ cắt ngắn đến mang tai. Mr. Tô tới đón tôi từ tiệm cắt tóc về nhà. Đứng trong thang máy, anh cứ xoa đầu tôi suốt.Bên cạnh tôi là một cô bé nhà hàng xóm. Cô bé nhìn tôi bằng ánh mắt ngưỡng mộ và nói: "Chị à, anh ấy yêu thương chị quá!"Tôi đang định đắc ý một chút thì nghe thấy Mr. Tô nói với người ta: "Em nghĩ nhiều rồi, trước khi về nhà anh phải phủi sạch những vụn tóc còn sót lại trên đầu chị ấy, tránh rơi trong nhà."

Chương 4-1: cuộc sống bình dị của em và anh