Tác giả:

Tôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích. Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ. Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá. Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực,…

Chương 4-2

Được Anh Yêu Mới Gọi Là YêuTác giả: Ngải Lộc VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích. Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ. Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá. Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực,… Sau khi cắt tóc ngắn, hình tượng tối hôm đó của tôi đẹp tới mức có thể so sánh với Song Hye Kyo.Kết quả ngủ qua một đêm, ngày hôm sau thức dậy, tôi phát hiện tất cả mái tóc của mình dựng ngược lên trời, độ cong hôm qua uốn lọn cũng không còn nữa, phần mái lơ thơ trên trán cũng không thấy đâu, tôi giống như một kẻ bị sét đánh vậy.Tôi bày ra vẻ mặt chẳng thiết sống nữa, chụp ảnh lại cho Mr. Tô xem, nói là tôi phá diện mạo của mình rồi.Mr. Tô đang chuẩn bị thực hiện một ca phẫu thuật, bảo trợ lý cầm lấy di động rồi gửi cho tôi một đoạn tin nhắn thoại.Anh nói: "Phá diện mạo hay không, anh cũng nuôi em."************************************************************Tôi bị dị ứng xoài, nhưng cứ mỗi khi tới mùa xoài, tôi lại không kiểm soát được chính mình.Mỗi lần tôi ăn xoài, Mr. Tô đều cầm một chiếc khăn mặt ướt đứng sẵn bên cạnh, đợi tới khi tôi ăn hết thì giúp tôi lau sạch miệng và bàn tay, quả nhiên mức độ dị ứng giảm đi.Anh tổng kết lại rằng: "Người ta dị ứng là do thể chất, còn em dị ứng vì do lười."Về sau có một ngày, anh nhắn tin Wechat cho tôi và nói: "Ban nãy anh nhìn thấy một cô gái giống em lắm."Trái tim tôi thắt lại, ngay sau đó anh gửi cho tôi một bức anh chụp một bài báo. Tiêu đề là "Tinh tinh cái châu Phi ăn xoài bị dị ứng", miệng nó đang sưng húp hết như một cái bánh bao.

Sau khi cắt tóc ngắn, hình tượng tối hôm đó của tôi đẹp tới mức có thể so sánh với Song Hye Kyo.

Kết quả ngủ qua một đêm, ngày hôm sau thức dậy, tôi phát hiện tất cả mái tóc của mình dựng ngược lên trời, độ cong hôm qua uốn lọn cũng không còn nữa, phần mái lơ thơ trên trán cũng không thấy đâu, tôi giống như một kẻ bị sét đánh vậy.

Tôi bày ra vẻ mặt chẳng thiết sống nữa, chụp ảnh lại cho Mr. Tô xem, nói là tôi phá diện mạo của mình rồi.

Mr. Tô đang chuẩn bị thực hiện một ca phẫu thuật, bảo trợ lý cầm lấy di động rồi gửi cho tôi một đoạn tin nhắn thoại.

Anh nói: "Phá diện mạo hay không, anh cũng nuôi em."

************************************************************

Tôi bị dị ứng xoài, nhưng cứ mỗi khi tới mùa xoài, tôi lại không kiểm soát được chính mình.

Mỗi lần tôi ăn xoài, Mr. Tô đều cầm một chiếc khăn mặt ướt đứng sẵn bên cạnh, đợi tới khi tôi ăn hết thì giúp tôi lau sạch miệng và bàn tay, quả nhiên mức độ dị ứng giảm đi.

Anh tổng kết lại rằng: "Người ta dị ứng là do thể chất, còn em dị ứng vì do lười."

Về sau có một ngày, anh nhắn tin Wechat cho tôi và nói: "Ban nãy anh nhìn thấy một cô gái giống em lắm."

Trái tim tôi thắt lại, ngay sau đó anh gửi cho tôi một bức anh chụp một bài báo. Tiêu đề là "Tinh tinh cái châu Phi ăn xoài bị dị ứng", miệng nó đang sưng húp hết như một cái bánh bao.

Được Anh Yêu Mới Gọi Là YêuTác giả: Ngải Lộc VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích. Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ. Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá. Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực,… Sau khi cắt tóc ngắn, hình tượng tối hôm đó của tôi đẹp tới mức có thể so sánh với Song Hye Kyo.Kết quả ngủ qua một đêm, ngày hôm sau thức dậy, tôi phát hiện tất cả mái tóc của mình dựng ngược lên trời, độ cong hôm qua uốn lọn cũng không còn nữa, phần mái lơ thơ trên trán cũng không thấy đâu, tôi giống như một kẻ bị sét đánh vậy.Tôi bày ra vẻ mặt chẳng thiết sống nữa, chụp ảnh lại cho Mr. Tô xem, nói là tôi phá diện mạo của mình rồi.Mr. Tô đang chuẩn bị thực hiện một ca phẫu thuật, bảo trợ lý cầm lấy di động rồi gửi cho tôi một đoạn tin nhắn thoại.Anh nói: "Phá diện mạo hay không, anh cũng nuôi em."************************************************************Tôi bị dị ứng xoài, nhưng cứ mỗi khi tới mùa xoài, tôi lại không kiểm soát được chính mình.Mỗi lần tôi ăn xoài, Mr. Tô đều cầm một chiếc khăn mặt ướt đứng sẵn bên cạnh, đợi tới khi tôi ăn hết thì giúp tôi lau sạch miệng và bàn tay, quả nhiên mức độ dị ứng giảm đi.Anh tổng kết lại rằng: "Người ta dị ứng là do thể chất, còn em dị ứng vì do lười."Về sau có một ngày, anh nhắn tin Wechat cho tôi và nói: "Ban nãy anh nhìn thấy một cô gái giống em lắm."Trái tim tôi thắt lại, ngay sau đó anh gửi cho tôi một bức anh chụp một bài báo. Tiêu đề là "Tinh tinh cái châu Phi ăn xoài bị dị ứng", miệng nó đang sưng húp hết như một cái bánh bao.

Chương 4-2