Tôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích. Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ. Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá. Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực,…
Chương 4-19
Được Anh Yêu Mới Gọi Là YêuTác giả: Ngải Lộc VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích. Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ. Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá. Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực,… Liên tục vài ngày sau đó, tối nào tôi cũng bị Mr. Tô kéo ra ngoài đi dạo một lúc.Có lần, chúng tôi gặp một ông cụ ở tầng chín cũng dắt con husky nhà mình xuống dưới đi dạo.Từ nhỏ tôi đã rất sợ chó, lúc đó tôi rất căng thẳng, cứ nắm chặt lấy tay Mr. Tô, vừa đi vừa trốn.Ông cụ nói: "Không sao đâu, nó ngoan lắm, ngày nào tôi cũng dắt nó đi dạo."Mr. Tô nói: "Vâng, đi dạo một chút cũng tốt. Nếu không ở nhà buồn chán quá, không chịu ăn uống tử tế."Ông cụ nói: "Đúng thế đấy, cậu cũng đang nuôi hả? Không kéo ra ngoài đi dạo sao?"Mr. Tô cười cực kỳ tự nhiên, trả lời: "Đang dắt đây ạ."******************************************Mr. Tô có thói quen thay quần áo hằng ngày, cứ vài ba ngày lại giặt quần áo một lần. Có một hôm, đến lịch giặt quần áo, anh đứng bên cạnh máy giặt và gọi tôi: "Em còn gì cần giặt nữa không? Mang qua đây!"Tôi: "Có!"Sau đó tôi chạy như bay tới trước mặt anh, cởi tuột tất cả chỗ quần áo đang mặc trên người ra trước mặt anh rồi nhét vào lòng anh.Anh đứng im nhìn tôi một lúc lâu rồi mới cất lời: "Vy Vy, em đang đùa với lửa đấy."Tôi quấn kín khăn tăm rồi lấy một lon bia lạnh đưa cho anh.Anh: "Thế này là trợ giúp à?"Tôi: "Thế này là hạ hoả...."Nói xong, tôi chạy bay biến.********************************Trước tết, tôi và Mr. Tô chuẩn bị mua rất nhiều đồ đạc. Mr. Tô hỏi tôi có muốn mua pháo hoa không. Tôi nói là không cần, thứ đó nguy hiểm lắm.Kết quả, tối hôm đó, chúng tôi trông thấy một đứa trẻ cầm một cây pháo hoa rất dài, chơi đùa vui vẻ ở dưới nhà, những tiếng tí tách rộn ràng vang lên bên tai... Tôi đứng bên cạnh nhìn say mê, một lúc lâu không nhích chân đi được.Qua buổi trưa hôm sau, Mr. Tô nói: "Anh mua quà năm mới cho em rồi, qua cốp xe mà xem."Tôi mở ra nhìn, cả cốp xe toàn là pháo hoa.Tôi bất ngờ hét inh ỏi.
Liên tục vài ngày sau đó, tối nào tôi cũng bị Mr. Tô kéo ra ngoài đi dạo một lúc.
Có lần, chúng tôi gặp một ông cụ ở tầng chín cũng dắt con husky nhà mình xuống dưới đi dạo.
Từ nhỏ tôi đã rất sợ chó, lúc đó tôi rất căng thẳng, cứ nắm chặt lấy tay Mr. Tô, vừa đi vừa trốn.
Ông cụ nói: "Không sao đâu, nó ngoan lắm, ngày nào tôi cũng dắt nó đi dạo."
Mr. Tô nói: "Vâng, đi dạo một chút cũng tốt. Nếu không ở nhà buồn chán quá, không chịu ăn uống tử tế."
Ông cụ nói: "Đúng thế đấy, cậu cũng đang nuôi hả? Không kéo ra ngoài đi dạo sao?"
Mr. Tô cười cực kỳ tự nhiên, trả lời: "Đang dắt đây ạ."
******************************************
Mr. Tô có thói quen thay quần áo hằng ngày, cứ vài ba ngày lại giặt quần áo một lần. Có một hôm, đến lịch giặt quần áo, anh đứng bên cạnh máy giặt và gọi tôi: "Em còn gì cần giặt nữa không? Mang qua đây!"
Tôi: "Có!"
Sau đó tôi chạy như bay tới trước mặt anh, cởi tuột tất cả chỗ quần áo đang mặc trên người ra trước mặt anh rồi nhét vào lòng anh.
Anh đứng im nhìn tôi một lúc lâu rồi mới cất lời: "Vy Vy, em đang đùa với lửa đấy."
Tôi quấn kín khăn tăm rồi lấy một lon bia lạnh đưa cho anh.
Anh: "Thế này là trợ giúp à?"
Tôi: "Thế này là hạ hoả...."
Nói xong, tôi chạy bay biến.
********************************
Trước tết, tôi và Mr. Tô chuẩn bị mua rất nhiều đồ đạc. Mr. Tô hỏi tôi có muốn mua pháo hoa không. Tôi nói là không cần, thứ đó nguy hiểm lắm.
Kết quả, tối hôm đó, chúng tôi trông thấy một đứa trẻ cầm một cây pháo hoa rất dài, chơi đùa vui vẻ ở dưới nhà, những tiếng tí tách rộn ràng vang lên bên tai... Tôi đứng bên cạnh nhìn say mê, một lúc lâu không nhích chân đi được.
Qua buổi trưa hôm sau, Mr. Tô nói: "Anh mua quà năm mới cho em rồi, qua cốp xe mà xem."
Tôi mở ra nhìn, cả cốp xe toàn là pháo hoa.
Tôi bất ngờ hét inh ỏi.
Được Anh Yêu Mới Gọi Là YêuTác giả: Ngải Lộc VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích. Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ. Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá. Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực,… Liên tục vài ngày sau đó, tối nào tôi cũng bị Mr. Tô kéo ra ngoài đi dạo một lúc.Có lần, chúng tôi gặp một ông cụ ở tầng chín cũng dắt con husky nhà mình xuống dưới đi dạo.Từ nhỏ tôi đã rất sợ chó, lúc đó tôi rất căng thẳng, cứ nắm chặt lấy tay Mr. Tô, vừa đi vừa trốn.Ông cụ nói: "Không sao đâu, nó ngoan lắm, ngày nào tôi cũng dắt nó đi dạo."Mr. Tô nói: "Vâng, đi dạo một chút cũng tốt. Nếu không ở nhà buồn chán quá, không chịu ăn uống tử tế."Ông cụ nói: "Đúng thế đấy, cậu cũng đang nuôi hả? Không kéo ra ngoài đi dạo sao?"Mr. Tô cười cực kỳ tự nhiên, trả lời: "Đang dắt đây ạ."******************************************Mr. Tô có thói quen thay quần áo hằng ngày, cứ vài ba ngày lại giặt quần áo một lần. Có một hôm, đến lịch giặt quần áo, anh đứng bên cạnh máy giặt và gọi tôi: "Em còn gì cần giặt nữa không? Mang qua đây!"Tôi: "Có!"Sau đó tôi chạy như bay tới trước mặt anh, cởi tuột tất cả chỗ quần áo đang mặc trên người ra trước mặt anh rồi nhét vào lòng anh.Anh đứng im nhìn tôi một lúc lâu rồi mới cất lời: "Vy Vy, em đang đùa với lửa đấy."Tôi quấn kín khăn tăm rồi lấy một lon bia lạnh đưa cho anh.Anh: "Thế này là trợ giúp à?"Tôi: "Thế này là hạ hoả...."Nói xong, tôi chạy bay biến.********************************Trước tết, tôi và Mr. Tô chuẩn bị mua rất nhiều đồ đạc. Mr. Tô hỏi tôi có muốn mua pháo hoa không. Tôi nói là không cần, thứ đó nguy hiểm lắm.Kết quả, tối hôm đó, chúng tôi trông thấy một đứa trẻ cầm một cây pháo hoa rất dài, chơi đùa vui vẻ ở dưới nhà, những tiếng tí tách rộn ràng vang lên bên tai... Tôi đứng bên cạnh nhìn say mê, một lúc lâu không nhích chân đi được.Qua buổi trưa hôm sau, Mr. Tô nói: "Anh mua quà năm mới cho em rồi, qua cốp xe mà xem."Tôi mở ra nhìn, cả cốp xe toàn là pháo hoa.Tôi bất ngờ hét inh ỏi.