Tác giả:

Tôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích. Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ. Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá. Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực,…

Chương 4-20

Được Anh Yêu Mới Gọi Là YêuTác giả: Ngải Lộc VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích. Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ. Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá. Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực,… Đêm Giao Thừa, trở về nhà mẹ ruột chúc tết, tôi còn đặc biệt trang điểm. Trang điểm xong xuôi, tôi chạy ra phòng khách hỏi Mr. Tô: "Anh xem, em có gì khác không?"Mr. Tô nghiêm túc nhìn tôi một lúc: "Em bôi trát cái gì lên mặt vậy? Sống mũi kìa, đuôi mắt nữa, thứ sáng lấp lánh đó là gì vậy?"Tôi sướng rơn: "Là highlight đấy! Có phải rất đẹp không?"Mr. Tô kéo tôi ra trước cửa, chỉ vào câu đối rồi hỏi tôi: "Có phải em bôi hết lớp nhũ vàng trên này lên mặt không? Anh nói cho em biết, có độc đấy, hại da vô cùng! Em còn không mau rửa sạch sẽ cho anh!"Tôi: "..."Mùng một Tết năm nay, tôi kéo theo Mr. Tô ngồi lì trong rạp chiếu phim từ trưa, xem liền một mạch các bộ: Tây Du - Phần Lục Yêu, Đại Náo Thiên Trúc, Đạp Gió Rẽ Sóng.Bên trong phòng chiếu phim rất nóng, tôi hỏi Mr. Tô: "Anh không nóng sao?"Anh: "Lúc em dựa vào vai anh ngáy khò khò, rất nóng..."Tôi: "Em còn ngáy cơ á..."Anh: "Nước miếng của em cũng nóng..."Tôi: "Bả vai nóng?"Anh: "Chỗ nào cũng nóng hết."Xem xong phim, chúng tôi về nhà mẹ chồng ăn cơm, bà hỏi chúng tôi mấy bộ phim đó có hay không.Mr. Tô: "Đổi ba phòng chiếu, Vy Vy ngủ hai bộ rưỡi."Mẹ chồng: "Thế con ngồi đó cả chiều mà không buồn ngủ sao?"Mr. Tô: "Cũng buồn ngủ chứ ạ!"Tôi: "Thế sao anh không ngủ đi chứ!"Mr. Tô: "Sợ em tỉnh dậy lại không hiểu tình tiết phim."Mùng hai tết, chúng tôi tiếp tục đi xem bộ phim Kungfu yoga. Tôi và Mr. Tô đặt ghế gần chính giữa, nhưng xem một hồi, tôi bỗng dưng cảm thấy không nhìn rõ phụ đề nữa. Tôi lấy kính 3D của anh nhìn thử, kết quả vẫn vậy.Sau khi ra khỏi rạp chiếu phim, Mr. Tô đi đo thị lực mắt.Hai mắt của tôi đều cận 3,75.Bác sĩ hỏi tôi: "Trước kia cô cận bao nhiêu?"Tôi: "Cũng chỉ hơn ba độ thôi."Mr. Tô liếc xéo tôi: "Mắt trái 3,25, mắt phải 2,75."Tôi: "Yeahh, lần này bằng nhau rồi."Mr. Tô: "Em có bị ngốc không?"Tôi thay một chiếc kính cận mới rồi bước ra ngoài. Ôi chao, cả trời đất dường như đều nét căng!Mr. Tô: "Đưa di động cho anh."Tôi đưa cho anh: "Máy của anh đâu? Sao lại lấy di động của em?"Mr. Tô: "Sai này anh sẽ kiểm soát thời gian nghịch điện thoại di động của em, mỗi ngày chỉ được chơi một tiếng. Em chọn cách chơi liền một tiếng hay trong vòng sáu tiếng, mỗi tiếng mười phút?"Tôi: "Thị lực kém đi là hiện tượng tất yếu khi sức khỏe giảm sút mà!"Anh: "Ừm, giúp mắt em kém chậm hơn là việc tất yếu của anh."

Đêm Giao Thừa, trở về nhà mẹ ruột chúc tết, tôi còn đặc biệt trang điểm. Trang điểm xong xuôi, tôi chạy ra phòng khách hỏi Mr. Tô: "Anh xem, em có gì khác không?"

Mr. Tô nghiêm túc nhìn tôi một lúc: "Em bôi trát cái gì lên mặt vậy? Sống mũi kìa, đuôi mắt nữa, thứ sáng lấp lánh đó là gì vậy?"

Tôi sướng rơn: "Là highlight đấy! Có phải rất đẹp không?"

Mr. Tô kéo tôi ra trước cửa, chỉ vào câu đối rồi hỏi tôi: "Có phải em bôi hết lớp nhũ vàng trên này lên mặt không? Anh nói cho em biết, có độc đấy, hại da vô cùng! Em còn không mau rửa sạch sẽ cho anh!"

Tôi: "..."

Mùng một Tết năm nay, tôi kéo theo Mr. Tô ngồi lì trong rạp chiếu phim từ trưa, xem liền một mạch các bộ: Tây Du - Phần Lục Yêu, Đại Náo Thiên Trúc, Đạp Gió Rẽ Sóng.

Bên trong phòng chiếu phim rất nóng, tôi hỏi Mr. Tô: "Anh không nóng sao?"

Anh: "Lúc em dựa vào vai anh ngáy khò khò, rất nóng..."

Tôi: "Em còn ngáy cơ á..."

Anh: "Nước miếng của em cũng nóng..."

Tôi: "Bả vai nóng?"

Anh: "Chỗ nào cũng nóng hết."

Xem xong phim, chúng tôi về nhà mẹ chồng ăn cơm, bà hỏi chúng tôi mấy bộ phim đó có hay không.

Mr. Tô: "Đổi ba phòng chiếu, Vy Vy ngủ hai bộ rưỡi."

Mẹ chồng: "Thế con ngồi đó cả chiều mà không buồn ngủ sao?"

Mr. Tô: "Cũng buồn ngủ chứ ạ!"

Tôi: "Thế sao anh không ngủ đi chứ!"

Mr. Tô: "Sợ em tỉnh dậy lại không hiểu tình tiết phim."

Mùng hai tết, chúng tôi tiếp tục đi xem bộ phim Kungfu yoga. Tôi và Mr. Tô đặt ghế gần chính giữa, nhưng xem một hồi, tôi bỗng dưng cảm thấy không nhìn rõ phụ đề nữa. Tôi lấy kính 3D của anh nhìn thử, kết quả vẫn vậy.

Sau khi ra khỏi rạp chiếu phim, Mr. Tô đi đo thị lực mắt.

Hai mắt của tôi đều cận 3,75.

Bác sĩ hỏi tôi: "Trước kia cô cận bao nhiêu?"

Tôi: "Cũng chỉ hơn ba độ thôi."

Mr. Tô liếc xéo tôi: "Mắt trái 3,25, mắt phải 2,75."

Tôi: "Yeahh, lần này bằng nhau rồi."

Mr. Tô: "Em có bị ngốc không?"

Tôi thay một chiếc kính cận mới rồi bước ra ngoài. Ôi chao, cả trời đất dường như đều nét căng!

Mr. Tô: "Đưa di động cho anh."

Tôi đưa cho anh: "Máy của anh đâu? Sao lại lấy di động của em?"

Mr. Tô: "Sai này anh sẽ kiểm soát thời gian nghịch điện thoại di động của em, mỗi ngày chỉ được chơi một tiếng. Em chọn cách chơi liền một tiếng hay trong vòng sáu tiếng, mỗi tiếng mười phút?"

Tôi: "Thị lực kém đi là hiện tượng tất yếu khi sức khỏe giảm sút mà!"

Anh: "Ừm, giúp mắt em kém chậm hơn là việc tất yếu của anh."

Được Anh Yêu Mới Gọi Là YêuTác giả: Ngải Lộc VyTruyện Ngôn Tình, Truyện SủngTôi tên là Ngải Lộc Vy, một cô gái cung bò cạp, thích viết văn, thích tưởng tượng, thích lôi kéo người khác ngồi buôn dưa lê, thích ăn thịt, cuồng ngoại hình, cuồng tay đẹp, cuồng giọng trầm... Một kẻ tập trung quá nhiều sở thích như tôi từng bị bạn bè thân thiết nói là: Có lẽ, cả đời này tôi cũng không tìm được người đàn ông mình thích. Quả thực, trước khi gặp Mr. Tô , tôi cũng có mối quan hệ khá tốt với một vài chàng trai. Tuy nhiên họ để ý nhan sắc của mình hơn của tôi, chỉnh sửa ảnh còn sành sỏi hơn tôi; bàn tay tuy đẹp nhưng quá mỏng manh, giúp tôi xách một chiếc vali cũng kêu la oai oái; giọng nói tuy hay nhưng rất không đáng tin cậy, trong di động có cả đống ảnh của các cô gái chưa hề gặp mặt, ngày nào cũng nấu cháo điện thoại không ngừng nghỉ. Thế nên, lên đến tận đại học tôi vẫn còn độc thân, hơn nữa còn là kẻ độc thân duy nhất trong cả khu ký túc xá. Về sau, tôi mắc chứng tràn khí màng phổi. Nghe nói đây là loại bệnh ngẫu nhiên bộc phát khi không khí tràn vào khoang ngực,… Đêm Giao Thừa, trở về nhà mẹ ruột chúc tết, tôi còn đặc biệt trang điểm. Trang điểm xong xuôi, tôi chạy ra phòng khách hỏi Mr. Tô: "Anh xem, em có gì khác không?"Mr. Tô nghiêm túc nhìn tôi một lúc: "Em bôi trát cái gì lên mặt vậy? Sống mũi kìa, đuôi mắt nữa, thứ sáng lấp lánh đó là gì vậy?"Tôi sướng rơn: "Là highlight đấy! Có phải rất đẹp không?"Mr. Tô kéo tôi ra trước cửa, chỉ vào câu đối rồi hỏi tôi: "Có phải em bôi hết lớp nhũ vàng trên này lên mặt không? Anh nói cho em biết, có độc đấy, hại da vô cùng! Em còn không mau rửa sạch sẽ cho anh!"Tôi: "..."Mùng một Tết năm nay, tôi kéo theo Mr. Tô ngồi lì trong rạp chiếu phim từ trưa, xem liền một mạch các bộ: Tây Du - Phần Lục Yêu, Đại Náo Thiên Trúc, Đạp Gió Rẽ Sóng.Bên trong phòng chiếu phim rất nóng, tôi hỏi Mr. Tô: "Anh không nóng sao?"Anh: "Lúc em dựa vào vai anh ngáy khò khò, rất nóng..."Tôi: "Em còn ngáy cơ á..."Anh: "Nước miếng của em cũng nóng..."Tôi: "Bả vai nóng?"Anh: "Chỗ nào cũng nóng hết."Xem xong phim, chúng tôi về nhà mẹ chồng ăn cơm, bà hỏi chúng tôi mấy bộ phim đó có hay không.Mr. Tô: "Đổi ba phòng chiếu, Vy Vy ngủ hai bộ rưỡi."Mẹ chồng: "Thế con ngồi đó cả chiều mà không buồn ngủ sao?"Mr. Tô: "Cũng buồn ngủ chứ ạ!"Tôi: "Thế sao anh không ngủ đi chứ!"Mr. Tô: "Sợ em tỉnh dậy lại không hiểu tình tiết phim."Mùng hai tết, chúng tôi tiếp tục đi xem bộ phim Kungfu yoga. Tôi và Mr. Tô đặt ghế gần chính giữa, nhưng xem một hồi, tôi bỗng dưng cảm thấy không nhìn rõ phụ đề nữa. Tôi lấy kính 3D của anh nhìn thử, kết quả vẫn vậy.Sau khi ra khỏi rạp chiếu phim, Mr. Tô đi đo thị lực mắt.Hai mắt của tôi đều cận 3,75.Bác sĩ hỏi tôi: "Trước kia cô cận bao nhiêu?"Tôi: "Cũng chỉ hơn ba độ thôi."Mr. Tô liếc xéo tôi: "Mắt trái 3,25, mắt phải 2,75."Tôi: "Yeahh, lần này bằng nhau rồi."Mr. Tô: "Em có bị ngốc không?"Tôi thay một chiếc kính cận mới rồi bước ra ngoài. Ôi chao, cả trời đất dường như đều nét căng!Mr. Tô: "Đưa di động cho anh."Tôi đưa cho anh: "Máy của anh đâu? Sao lại lấy di động của em?"Mr. Tô: "Sai này anh sẽ kiểm soát thời gian nghịch điện thoại di động của em, mỗi ngày chỉ được chơi một tiếng. Em chọn cách chơi liền một tiếng hay trong vòng sáu tiếng, mỗi tiếng mười phút?"Tôi: "Thị lực kém đi là hiện tượng tất yếu khi sức khỏe giảm sút mà!"Anh: "Ừm, giúp mắt em kém chậm hơn là việc tất yếu của anh."

Chương 4-20