Năm 2022, mùa thu. Từng hạt mưa bụi rơi tí tách từ bầu trời xám trêи cao, nhẹ nhàng thấm ướt ngã tư đường trong thành phố. Thời tiết còn là mùa thu, nên đôi khi vẫn còn có thể thấy người đi đường không mở dù, dùng tay che trêи đầu chạy vội trêи đường. Trong ngõ Quân Dân nhỏ chật hẹp, một thiếu niên khoảng 17 18 tuổi, đang ngồi đối diện một ông lão bên dưới tấm bạt che của siêu thị bách hóa bên cạnh. Thế giới bên ngoài tấm bạt che rất u ám, mặt đất đều bị nước mưa thấm ướt thành màu đen, chỉ còn nền đất bên dưới tấm bạt là giữ được sự khô ráo, giống như toàn bộ thế giới này chỉ còn lại nơi này là chốn bình yên. Trước mặt bọn họ là một bàn cờ bằng gỗ cũ nát, trêи đỉnh đầu là tấm bảng hiệu màu đỏ ‘Siêu thị Phúc Lai’. “Chiếu tướng.” Thiếu niên Khánh Trần nói xong liền đứng lên, để lại ông lão với mái đầu chỉ còn vài cọng tóc hoa râm ngồi ngơ ngác. Thiếu niên Khánh Trần nhìn đối phương, bình tĩnh nói: “Không cần vùng vẫy” “Tôi còn có thể …” Ông lão không cam lòng nói: “Lúc này chỉ mới đi…
Chương 40: Chương Lẻ Thứ Nhất
Đặt Tên Cho Bóng ĐêmTác giả: Hội Thuyết Thoại Đích Trửu TửTruyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngNăm 2022, mùa thu. Từng hạt mưa bụi rơi tí tách từ bầu trời xám trêи cao, nhẹ nhàng thấm ướt ngã tư đường trong thành phố. Thời tiết còn là mùa thu, nên đôi khi vẫn còn có thể thấy người đi đường không mở dù, dùng tay che trêи đầu chạy vội trêи đường. Trong ngõ Quân Dân nhỏ chật hẹp, một thiếu niên khoảng 17 18 tuổi, đang ngồi đối diện một ông lão bên dưới tấm bạt che của siêu thị bách hóa bên cạnh. Thế giới bên ngoài tấm bạt che rất u ám, mặt đất đều bị nước mưa thấm ướt thành màu đen, chỉ còn nền đất bên dưới tấm bạt là giữ được sự khô ráo, giống như toàn bộ thế giới này chỉ còn lại nơi này là chốn bình yên. Trước mặt bọn họ là một bàn cờ bằng gỗ cũ nát, trêи đỉnh đầu là tấm bảng hiệu màu đỏ ‘Siêu thị Phúc Lai’. “Chiếu tướng.” Thiếu niên Khánh Trần nói xong liền đứng lên, để lại ông lão với mái đầu chỉ còn vài cọng tóc hoa râm ngồi ngơ ngác. Thiếu niên Khánh Trần nhìn đối phương, bình tĩnh nói: “Không cần vùng vẫy” “Tôi còn có thể …” Ông lão không cam lòng nói: “Lúc này chỉ mới đi… Lại mất ngủ.Trằn trọc mấy giờ cũng chưa ngủ được, đơn giản tán gẫu một chút với mọi người cái gì đó đi.Đây là chương lẻ thứ nhất của Đặt tên cho bóng đên.Loại câu chuyện thế này cũng là lần đầu tiên tôi thử, viết loại nhân vật chính bắt đầu từ gia đình như vậy.Khi phỏng vấn tôi có nói thật ra cũng đã có những trải qua như vậy, nhưng thật ra tôi không bằng Khánh Trần.Hiện tại những chuyện mà Khánh Trần làm, đa phần là tôi muốn làm những không dám làm.Cho nên, tôi thường thường sẽ nói, thời điểm mọi người xem tiểu thuyết, không cần liên hệ tác giả cùng một chỗ với tiểu thuyết.Tiểu thuyết là tiểu thuyết, tác giả là tác giả.Ví dụ kiểu như tôi, bất quá là tránh ở sau computer kể chuyện cho mọi người nghe mà thôi....Sở dĩ viết quyển sách này, viết đề tài này.Là vì tôi cảm thấy rất thú vị.Một đám người xuyên qua tậm thể, thân phận mỗi người đều xảy ra thay đổi, người bạn nhỏ biến thành công chúa nhỏ, công tử phú gia biến thành tầng dưới chót xã hội, loại biến hóa nhân tính mang đến độ co dãn của kịch tình, khi tôi nghĩ sẽ viết cái gì đó, sẽ cảm thấy vui vẻ.Tôi đối với câu chuyện này quả thật là có rất nhiều điều để tâm sự, tôi thích Khánh Trần, cũng thích câu chuyện này.Cho nên, so với gọi nó là cyberpunk, tôi thật ra thích gọi nó là xuyên qua tập thể hơn.Cyberpunk chỉ là một hình thức tự chịu tải chính nó, trung tâm chân chính là câu chuyện giữa người với người.Một người tâm sự cũng là có hạn, tôi nhận thấy được mình bắt đầu có xúc động muốn rời khỏi ngành này.Gõ phím thời gian dài đã mang đến một thân bệnh, một ngày nào đó sẽ không chống đỡ nổi.Trong lúc gõ phím, nhắm mắt lại chính là kịch tình, nghĩ đến kịch tình là sẽ đứng dậy sửa chữa nội dung, bằng không căn bản là không ngủ được.Tôi cũng không xác định mình sẽ viết được bao nhiêu chuyện, cũng có khả năng viết vài câu chuyện, sẽ nghỉ ngơi một thời gian, rồi sẽ trở lại.Ai mà biết được.Quan trọng nhất là quý trọng hiện tại....Đệ nhất danh sách hàm ngư cả quyển sách, cũng không ra mới cho tốt với mọi người, đã xin nghỉ phép vài lần. (đương nhiên, mặc dù xin phép, cũng không chậm trễ đệ nhất danh sách là một câu chuyện cực kỳ trâu bò. )Quyển sách này sẽ không như vậy, trừ khi sinh bệnh, bằng không sẽ kiên trì.Hiện tại tôi có hứng thú gõ phím, như là về lại thời kì đại vương, mỗi phút đều có thể tự kϊƈɦ th*ch bản thân.Đương nhiên, vẫn phải có dự phòng, tới khi gần kết thúc khẳng định sẽ chậm tốc độ ra mới lại, bởi vì khi đó quá khó khăn....Quyển sách này sẽ không xuất hiện chính quyền.Bởi vì quan hệ tới tâm huyết, tôi thực không hy vọng mỗi ngày tỉnh dậy, ở trêи tiểu thuyết xuất hiện chữ 404.Không hy vọng nó bị khóa lại một cách bất khả kháng.Cho nên, nhắc lại, quyển sách này sẽ không xuất hiện chính quyền, sẽ không xuất hiện chính quyền.Nhiều nhất xuất hiện tổ chức như Côn Luân, bạn cảm thấy nó là gì, thì nó là cái đó.Bạn cảm thấy nó không phải, thì nó sẽ không phải.Không cần nghi hoặc nhiều, chỉ là tôi vẫn muốn sinh sống mà thôi...Cho nên, nếu mọi người có thể lý giải mà nói, sau có người nghi ngờ, thì làm phiền giúp tôi giải thích một chút....Thật ra quyển sách này mới viết 90.000 chữ, tôi đã có chút cảm khái.Khó hiểu vào bảng vé tháng, sau đó rất nhiều bạn cũ đột nhiên quay lại.Khi những người bạn cũ này xuất hiện, bạn sẽ cảm giác bản thân nhớ lại tới những ngày cùng mọi người sóng vai chiến đấu, tranh chấp trêи bảng.Thực sự là nhiệt huyết.Đã nói nhiều như vậy.Tôi sẽ dốc hết toàn lực viết một câu chuyện hay.Còn lại.Thời gian sẽ cho tôi đáp án....Cảm tạ mọi người đã ủng hộ.Lại cảm tạ.
Lại mất ngủ.
Trằn trọc mấy giờ cũng chưa ngủ được, đơn giản tán gẫu một chút với mọi người cái gì đó đi.
Đây là chương lẻ thứ nhất của Đặt tên cho bóng đên.
Loại câu chuyện thế này cũng là lần đầu tiên tôi thử, viết loại nhân vật chính bắt đầu từ gia đình như vậy.
Khi phỏng vấn tôi có nói thật ra cũng đã có những trải qua như vậy, nhưng thật ra tôi không bằng Khánh Trần.
Hiện tại những chuyện mà Khánh Trần làm, đa phần là tôi muốn làm những không dám làm.
Cho nên, tôi thường thường sẽ nói, thời điểm mọi người xem tiểu thuyết, không cần liên hệ tác giả cùng một chỗ với tiểu thuyết.
Tiểu thuyết là tiểu thuyết, tác giả là tác giả.
Ví dụ kiểu như tôi, bất quá là tránh ở sau computer kể chuyện cho mọi người nghe mà thôi.
...
Sở dĩ viết quyển sách này, viết đề tài này.
Là vì tôi cảm thấy rất thú vị.
Một đám người xuyên qua tậm thể, thân phận mỗi người đều xảy ra thay đổi, người bạn nhỏ biến thành công chúa nhỏ, công tử phú gia biến thành tầng dưới chót xã hội, loại biến hóa nhân tính mang đến độ co dãn của kịch tình, khi tôi nghĩ sẽ viết cái gì đó, sẽ cảm thấy vui vẻ.
Tôi đối với câu chuyện này quả thật là có rất nhiều điều để tâm sự, tôi thích Khánh Trần, cũng thích câu chuyện này.
Cho nên, so với gọi nó là cyberpunk, tôi thật ra thích gọi nó là xuyên qua tập thể hơn.
Cyberpunk chỉ là một hình thức tự chịu tải chính nó, trung tâm chân chính là câu chuyện giữa người với người.
Một người tâm sự cũng là có hạn, tôi nhận thấy được mình bắt đầu có xúc động muốn rời khỏi ngành này.
Gõ phím thời gian dài đã mang đến một thân bệnh, một ngày nào đó sẽ không chống đỡ nổi.
Trong lúc gõ phím, nhắm mắt lại chính là kịch tình, nghĩ đến kịch tình là sẽ đứng dậy sửa chữa nội dung, bằng không căn bản là không ngủ được.
Tôi cũng không xác định mình sẽ viết được bao nhiêu chuyện, cũng có khả năng viết vài câu chuyện, sẽ nghỉ ngơi một thời gian, rồi sẽ trở lại.
Ai mà biết được.
Quan trọng nhất là quý trọng hiện tại.
...
Đệ nhất danh sách hàm ngư cả quyển sách, cũng không ra mới cho tốt với mọi người, đã xin nghỉ phép vài lần. (đương nhiên, mặc dù xin phép, cũng không chậm trễ đệ nhất danh sách là một câu chuyện cực kỳ trâu bò. )
Quyển sách này sẽ không như vậy, trừ khi sinh bệnh, bằng không sẽ kiên trì.
Hiện tại tôi có hứng thú gõ phím, như là về lại thời kì đại vương, mỗi phút đều có thể tự kϊƈɦ th*ch bản thân.
Đương nhiên, vẫn phải có dự phòng, tới khi gần kết thúc khẳng định sẽ chậm tốc độ ra mới lại, bởi vì khi đó quá khó khăn.
...
Quyển sách này sẽ không xuất hiện chính quyền.
Bởi vì quan hệ tới tâm huyết, tôi thực không hy vọng mỗi ngày tỉnh dậy, ở trêи tiểu thuyết xuất hiện chữ 404.
Không hy vọng nó bị khóa lại một cách bất khả kháng.
Cho nên, nhắc lại, quyển sách này sẽ không xuất hiện chính quyền, sẽ không xuất hiện chính quyền.
Nhiều nhất xuất hiện tổ chức như Côn Luân, bạn cảm thấy nó là gì, thì nó là cái đó.
Bạn cảm thấy nó không phải, thì nó sẽ không phải.
Không cần nghi hoặc nhiều, chỉ là tôi vẫn muốn sinh sống mà thôi...
Cho nên, nếu mọi người có thể lý giải mà nói, sau có người nghi ngờ, thì làm phiền giúp tôi giải thích một chút.
...
Thật ra quyển sách này mới viết 90.000 chữ, tôi đã có chút cảm khái.
Khó hiểu vào bảng vé tháng, sau đó rất nhiều bạn cũ đột nhiên quay lại.
Khi những người bạn cũ này xuất hiện, bạn sẽ cảm giác bản thân nhớ lại tới những ngày cùng mọi người sóng vai chiến đấu, tranh chấp trêи bảng.
Thực sự là nhiệt huyết.
Đã nói nhiều như vậy.
Tôi sẽ dốc hết toàn lực viết một câu chuyện hay.
Còn lại.
Thời gian sẽ cho tôi đáp án.
...
Cảm tạ mọi người đã ủng hộ.
Lại cảm tạ.
Đặt Tên Cho Bóng ĐêmTác giả: Hội Thuyết Thoại Đích Trửu TửTruyện Dị Giới, Truyện Dị Năng, Truyện Đô Thị, Truyện Khoa Huyễn, Truyện Xuyên KhôngNăm 2022, mùa thu. Từng hạt mưa bụi rơi tí tách từ bầu trời xám trêи cao, nhẹ nhàng thấm ướt ngã tư đường trong thành phố. Thời tiết còn là mùa thu, nên đôi khi vẫn còn có thể thấy người đi đường không mở dù, dùng tay che trêи đầu chạy vội trêи đường. Trong ngõ Quân Dân nhỏ chật hẹp, một thiếu niên khoảng 17 18 tuổi, đang ngồi đối diện một ông lão bên dưới tấm bạt che của siêu thị bách hóa bên cạnh. Thế giới bên ngoài tấm bạt che rất u ám, mặt đất đều bị nước mưa thấm ướt thành màu đen, chỉ còn nền đất bên dưới tấm bạt là giữ được sự khô ráo, giống như toàn bộ thế giới này chỉ còn lại nơi này là chốn bình yên. Trước mặt bọn họ là một bàn cờ bằng gỗ cũ nát, trêи đỉnh đầu là tấm bảng hiệu màu đỏ ‘Siêu thị Phúc Lai’. “Chiếu tướng.” Thiếu niên Khánh Trần nói xong liền đứng lên, để lại ông lão với mái đầu chỉ còn vài cọng tóc hoa râm ngồi ngơ ngác. Thiếu niên Khánh Trần nhìn đối phương, bình tĩnh nói: “Không cần vùng vẫy” “Tôi còn có thể …” Ông lão không cam lòng nói: “Lúc này chỉ mới đi… Lại mất ngủ.Trằn trọc mấy giờ cũng chưa ngủ được, đơn giản tán gẫu một chút với mọi người cái gì đó đi.Đây là chương lẻ thứ nhất của Đặt tên cho bóng đên.Loại câu chuyện thế này cũng là lần đầu tiên tôi thử, viết loại nhân vật chính bắt đầu từ gia đình như vậy.Khi phỏng vấn tôi có nói thật ra cũng đã có những trải qua như vậy, nhưng thật ra tôi không bằng Khánh Trần.Hiện tại những chuyện mà Khánh Trần làm, đa phần là tôi muốn làm những không dám làm.Cho nên, tôi thường thường sẽ nói, thời điểm mọi người xem tiểu thuyết, không cần liên hệ tác giả cùng một chỗ với tiểu thuyết.Tiểu thuyết là tiểu thuyết, tác giả là tác giả.Ví dụ kiểu như tôi, bất quá là tránh ở sau computer kể chuyện cho mọi người nghe mà thôi....Sở dĩ viết quyển sách này, viết đề tài này.Là vì tôi cảm thấy rất thú vị.Một đám người xuyên qua tậm thể, thân phận mỗi người đều xảy ra thay đổi, người bạn nhỏ biến thành công chúa nhỏ, công tử phú gia biến thành tầng dưới chót xã hội, loại biến hóa nhân tính mang đến độ co dãn của kịch tình, khi tôi nghĩ sẽ viết cái gì đó, sẽ cảm thấy vui vẻ.Tôi đối với câu chuyện này quả thật là có rất nhiều điều để tâm sự, tôi thích Khánh Trần, cũng thích câu chuyện này.Cho nên, so với gọi nó là cyberpunk, tôi thật ra thích gọi nó là xuyên qua tập thể hơn.Cyberpunk chỉ là một hình thức tự chịu tải chính nó, trung tâm chân chính là câu chuyện giữa người với người.Một người tâm sự cũng là có hạn, tôi nhận thấy được mình bắt đầu có xúc động muốn rời khỏi ngành này.Gõ phím thời gian dài đã mang đến một thân bệnh, một ngày nào đó sẽ không chống đỡ nổi.Trong lúc gõ phím, nhắm mắt lại chính là kịch tình, nghĩ đến kịch tình là sẽ đứng dậy sửa chữa nội dung, bằng không căn bản là không ngủ được.Tôi cũng không xác định mình sẽ viết được bao nhiêu chuyện, cũng có khả năng viết vài câu chuyện, sẽ nghỉ ngơi một thời gian, rồi sẽ trở lại.Ai mà biết được.Quan trọng nhất là quý trọng hiện tại....Đệ nhất danh sách hàm ngư cả quyển sách, cũng không ra mới cho tốt với mọi người, đã xin nghỉ phép vài lần. (đương nhiên, mặc dù xin phép, cũng không chậm trễ đệ nhất danh sách là một câu chuyện cực kỳ trâu bò. )Quyển sách này sẽ không như vậy, trừ khi sinh bệnh, bằng không sẽ kiên trì.Hiện tại tôi có hứng thú gõ phím, như là về lại thời kì đại vương, mỗi phút đều có thể tự kϊƈɦ th*ch bản thân.Đương nhiên, vẫn phải có dự phòng, tới khi gần kết thúc khẳng định sẽ chậm tốc độ ra mới lại, bởi vì khi đó quá khó khăn....Quyển sách này sẽ không xuất hiện chính quyền.Bởi vì quan hệ tới tâm huyết, tôi thực không hy vọng mỗi ngày tỉnh dậy, ở trêи tiểu thuyết xuất hiện chữ 404.Không hy vọng nó bị khóa lại một cách bất khả kháng.Cho nên, nhắc lại, quyển sách này sẽ không xuất hiện chính quyền, sẽ không xuất hiện chính quyền.Nhiều nhất xuất hiện tổ chức như Côn Luân, bạn cảm thấy nó là gì, thì nó là cái đó.Bạn cảm thấy nó không phải, thì nó sẽ không phải.Không cần nghi hoặc nhiều, chỉ là tôi vẫn muốn sinh sống mà thôi...Cho nên, nếu mọi người có thể lý giải mà nói, sau có người nghi ngờ, thì làm phiền giúp tôi giải thích một chút....Thật ra quyển sách này mới viết 90.000 chữ, tôi đã có chút cảm khái.Khó hiểu vào bảng vé tháng, sau đó rất nhiều bạn cũ đột nhiên quay lại.Khi những người bạn cũ này xuất hiện, bạn sẽ cảm giác bản thân nhớ lại tới những ngày cùng mọi người sóng vai chiến đấu, tranh chấp trêи bảng.Thực sự là nhiệt huyết.Đã nói nhiều như vậy.Tôi sẽ dốc hết toàn lực viết một câu chuyện hay.Còn lại.Thời gian sẽ cho tôi đáp án....Cảm tạ mọi người đã ủng hộ.Lại cảm tạ.