Xuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn…
Chương 58: Phi bị thương, Đế vương giận 1
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… "Muội muội, đây là đồ mà tỷ tỷ đã cố ý mang từ ngự thư phòng đến cho muội đó." Hai tay nhẹ nhàng để thức ăn trước mặt Mộc Ly, trên gương mặt tuyệt mỹ của Tô Liên Hinh hiện ra một nụ cười vừa khéo léo vừa vô hại, nàng ta càng cười sáng lạn càng khiến Mộc Ly nhìn thấy khó chịu hơn!Nữ tử này, tâm địa rắn rết, nhưng lại có thể cười vui vẻ và diễn trò tốt như vậy, quả thực có nhiều điểm rất giống với Tô Đát Kỷ của Thương triều. Sao Mộc Ly có thể quên, chính nữ tử trước mặt này đã sai khiến Linh Phi hại chết một nữ tử khác nghiêng nước nghiêng thành! Mới làm cho nàng bị một lũ u hồn đưa tới nơi đây.Điều này càng khiến Mộc Ly cảm thấy tức giận hơn, nếu không vì người nữ tử này, bản thân không phải đã bình yên đầu thai rồi sao? Nếu không phải vì nàng ta, bản thân sẽ không bị đói bụng, bị cẩu Hoàng đế đánh vào lãnh cung. Mộc Ly đem tất cả đổ hết lên người Tô Liên Hinh, nhưng vẫn không phát ra sự nóng nảy của mình đối với nàng ta!"Bản cung không cần lòng tốt giả tạo của ngươi, chú ý cấp bậc lễ nghĩa của mình." Một nụ cười lạnh lùng, hai tay Mộc Ly vắt chéo sau lưng, không thèm nhìn đến những thứ đồ ăn Tô Liên Hinh dâng lên. Giờ phút này, cho dù nàng ngày ngày ở lãnh cung nhưng vẫn là một kiêu nữ thiên tài khí khái vẹn toàn.Đang ở lãnh cung còn không quên đeo lên cái giá của Hoàng hậu, nữ tử đó quả nhiên không đơn giản, đôi môi bạc mỏng của Vũ Tiêu Nhiên khẽ nhếch lên đứng ở một bên xem trò vui giống như chuyện nọ không liên quan đến mình, hắn muốn xem nàng ta còn có thể làm trò gì, lúc cần giúp, hắn vẫn sẽ 'giúp' thỏa đáng."Hoàng hậu nương nương, nói thế nào thì bản cũng là có lòng tốt, người không nhận chẳng phải đã khinh thường bản cung và Hoàng thượng rồi sao? Chung quy, bản cung cũng vì yêu cầu của Hoàng thượng nên mới đến đây." Dôi môi đỏ mọng khẽ nhếch, hàm răng cắn nhẹ. Tô Liên Hinh đưa lưng về phía Vũ Tiêu Nhiên, nàng ta quay đầu dùng ánh mắt to vô tội nhìn thoáng qua Hoàng đế đưng ở phía sau, sau đó xoay lại cười đắc ý với Mộc Ly.Gương mặt này của Mộc Ly không muốn bán cũng phải bán, người ta đã lấy Hoàng đế ra làm lá chắn rồi, cho nên dù không nể mặt tăng cũng phải nể mặt phật không phải sao?Tô Liên Hinh thật sự khẳng định như vậy, nhưng Anh Mộc Ly nàng sao có thể dễ dàng phán đoán như vậy được? Nếu thực sự chọc giận nàng, bản lĩnh khác thì không có, nhưng ở đội cảnh sát thế kỉ hai mốt lâu như vậy, chỉ cần sản xuất một ít súng ống đạn dược là đã có thể nổ hết người Tô gia nàng ta rồi!
"Muội muội, đây là đồ mà tỷ tỷ đã cố ý mang từ ngự thư phòng đến cho muội đó." Hai tay nhẹ nhàng để thức ăn trước mặt Mộc Ly, trên gương mặt tuyệt mỹ của Tô Liên Hinh hiện ra một nụ cười vừa khéo léo vừa vô hại, nàng ta càng cười sáng lạn càng khiến Mộc Ly nhìn thấy khó chịu hơn!
Nữ tử này, tâm địa rắn rết, nhưng lại có thể cười vui vẻ và diễn trò tốt như vậy, quả thực có nhiều điểm rất giống với Tô Đát Kỷ của Thương triều. Sao Mộc Ly có thể quên, chính nữ tử trước mặt này đã sai khiến Linh Phi hại chết một nữ tử khác nghiêng nước nghiêng thành! Mới làm cho nàng bị một lũ u hồn đưa tới nơi đây.
Điều này càng khiến Mộc Ly cảm thấy tức giận hơn, nếu không vì người nữ tử này, bản thân không phải đã bình yên đầu thai rồi sao? Nếu không phải vì nàng ta, bản thân sẽ không bị đói bụng, bị cẩu Hoàng đế đánh vào lãnh cung. Mộc Ly đem tất cả đổ hết lên người Tô Liên Hinh, nhưng vẫn không phát ra sự nóng nảy của mình đối với nàng ta!
"Bản cung không cần lòng tốt giả tạo của ngươi, chú ý cấp bậc lễ nghĩa của mình." Một nụ cười lạnh lùng, hai tay Mộc Ly vắt chéo sau lưng, không thèm nhìn đến những thứ đồ ăn Tô Liên Hinh dâng lên. Giờ phút này, cho dù nàng ngày ngày ở lãnh cung nhưng vẫn là một kiêu nữ thiên tài khí khái vẹn toàn.
Đang ở lãnh cung còn không quên đeo lên cái giá của Hoàng hậu, nữ tử đó quả nhiên không đơn giản, đôi môi bạc mỏng của Vũ Tiêu Nhiên khẽ nhếch lên đứng ở một bên xem trò vui giống như chuyện nọ không liên quan đến mình, hắn muốn xem nàng ta còn có thể làm trò gì, lúc cần giúp, hắn vẫn sẽ 'giúp' thỏa đáng.
"Hoàng hậu nương nương, nói thế nào thì bản cũng là có lòng tốt, người không nhận chẳng phải đã khinh thường bản cung và Hoàng thượng rồi sao? Chung quy, bản cung cũng vì yêu cầu của Hoàng thượng nên mới đến đây." Dôi môi đỏ mọng khẽ nhếch, hàm răng cắn nhẹ. Tô Liên Hinh đưa lưng về phía Vũ Tiêu Nhiên, nàng ta quay đầu dùng ánh mắt to vô tội nhìn thoáng qua Hoàng đế đưng ở phía sau, sau đó xoay lại cười đắc ý với Mộc Ly.
Gương mặt này của Mộc Ly không muốn bán cũng phải bán, người ta đã lấy Hoàng đế ra làm lá chắn rồi, cho nên dù không nể mặt tăng cũng phải nể mặt phật không phải sao?
Tô Liên Hinh thật sự khẳng định như vậy, nhưng Anh Mộc Ly nàng sao có thể dễ dàng phán đoán như vậy được? Nếu thực sự chọc giận nàng, bản lĩnh khác thì không có, nhưng ở đội cảnh sát thế kỉ hai mốt lâu như vậy, chỉ cần sản xuất một ít súng ống đạn dược là đã có thể nổ hết người Tô gia nàng ta rồi!
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… "Muội muội, đây là đồ mà tỷ tỷ đã cố ý mang từ ngự thư phòng đến cho muội đó." Hai tay nhẹ nhàng để thức ăn trước mặt Mộc Ly, trên gương mặt tuyệt mỹ của Tô Liên Hinh hiện ra một nụ cười vừa khéo léo vừa vô hại, nàng ta càng cười sáng lạn càng khiến Mộc Ly nhìn thấy khó chịu hơn!Nữ tử này, tâm địa rắn rết, nhưng lại có thể cười vui vẻ và diễn trò tốt như vậy, quả thực có nhiều điểm rất giống với Tô Đát Kỷ của Thương triều. Sao Mộc Ly có thể quên, chính nữ tử trước mặt này đã sai khiến Linh Phi hại chết một nữ tử khác nghiêng nước nghiêng thành! Mới làm cho nàng bị một lũ u hồn đưa tới nơi đây.Điều này càng khiến Mộc Ly cảm thấy tức giận hơn, nếu không vì người nữ tử này, bản thân không phải đã bình yên đầu thai rồi sao? Nếu không phải vì nàng ta, bản thân sẽ không bị đói bụng, bị cẩu Hoàng đế đánh vào lãnh cung. Mộc Ly đem tất cả đổ hết lên người Tô Liên Hinh, nhưng vẫn không phát ra sự nóng nảy của mình đối với nàng ta!"Bản cung không cần lòng tốt giả tạo của ngươi, chú ý cấp bậc lễ nghĩa của mình." Một nụ cười lạnh lùng, hai tay Mộc Ly vắt chéo sau lưng, không thèm nhìn đến những thứ đồ ăn Tô Liên Hinh dâng lên. Giờ phút này, cho dù nàng ngày ngày ở lãnh cung nhưng vẫn là một kiêu nữ thiên tài khí khái vẹn toàn.Đang ở lãnh cung còn không quên đeo lên cái giá của Hoàng hậu, nữ tử đó quả nhiên không đơn giản, đôi môi bạc mỏng của Vũ Tiêu Nhiên khẽ nhếch lên đứng ở một bên xem trò vui giống như chuyện nọ không liên quan đến mình, hắn muốn xem nàng ta còn có thể làm trò gì, lúc cần giúp, hắn vẫn sẽ 'giúp' thỏa đáng."Hoàng hậu nương nương, nói thế nào thì bản cũng là có lòng tốt, người không nhận chẳng phải đã khinh thường bản cung và Hoàng thượng rồi sao? Chung quy, bản cung cũng vì yêu cầu của Hoàng thượng nên mới đến đây." Dôi môi đỏ mọng khẽ nhếch, hàm răng cắn nhẹ. Tô Liên Hinh đưa lưng về phía Vũ Tiêu Nhiên, nàng ta quay đầu dùng ánh mắt to vô tội nhìn thoáng qua Hoàng đế đưng ở phía sau, sau đó xoay lại cười đắc ý với Mộc Ly.Gương mặt này của Mộc Ly không muốn bán cũng phải bán, người ta đã lấy Hoàng đế ra làm lá chắn rồi, cho nên dù không nể mặt tăng cũng phải nể mặt phật không phải sao?Tô Liên Hinh thật sự khẳng định như vậy, nhưng Anh Mộc Ly nàng sao có thể dễ dàng phán đoán như vậy được? Nếu thực sự chọc giận nàng, bản lĩnh khác thì không có, nhưng ở đội cảnh sát thế kỉ hai mốt lâu như vậy, chỉ cần sản xuất một ít súng ống đạn dược là đã có thể nổ hết người Tô gia nàng ta rồi!