Tác giả:

Xuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn…

Chương 59: Phi bị thương, Đế vương nổi giận 2

Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Nhếch đôi môi đỏ cười lạnh với Tô Liên Hinh, nụ cười này của Mộc Ly không chút độ ấm, trong con ngươi cũng không có nửa điểm tình cảm, nàng giơ một nắm đấm lên cướp lấy hộp thức ăn trên tay Tô Liên Hinh. Gương mặt Tô Liên Hinh vốn dĩ đang có biểu cảm lo lắng sợ sệt, nhưng khi nắm đấm của Mộc Ly tiến tới lại cười một cách âm hiểm.Nhìn thấy nụ cười xảo trá của Tô Liên Hinh, và tên Hoàng đế đứng ở phía xa xem kịch hay, trái tim bất an đập mạnh vài nhịp, trong lòng Mộc Ly biết mình đã trúng kế, muốn thu tay nhưng đã muộn, nắm tay vừa nghiêng xuống, trưởng phong nhè nhẹ m*n tr*n cẩm bào màu nguyệt bạch của Tô Liên Hinh, hộp cơm rơi xuống đất vang lên một tiếng "loảng xoảng" nặng nề. Sau đó, Mộc Ly chỉ trông thấy Tô Liên Hinh thuận theo nắm đấm của nàng ngã nhào trên mặt đất lăn người đến mấy vòng liền, tiếp theo tiếng khóc kinh sợ kêu trời trách đất của Tô Liên Hinh vang lên, cùng với âm thanh chấn động kinh hô của đám nô tài."Nương nương, người sao rồi?""Nương nương người có sao không?!!""Mau! Mau gọi thái y, nương nương, người..." Một tên nô tài kinh hoảng hô to chỉ vào th*n d*** của Tô Liên Hinh đang chầm chậm chảy máu.Vũ Tiêu Nhiên vốn dĩ đang mắt lạnh chán ghét nhìn Mộc Ly, lúc nghe được nô tài nói câu này, lập tức bế Tô Liên Hinh đang nằm dưới đất ôm bụng đau khổ lăn lộn lên, giận dữ rống một tiếng với thị vệ: "Giam Tây cung Hoàng hậu vào Thiên lao, chờ trẫm xử lý!""Dạ!""Nếu như con của trẫm có mệnh hệ gì, trẫm sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!" Nói xong câu này, Vũ Tiêu Nhiên không thèm ngoảnh đầu lại ôm Tô Liên Hinh rời đi.Tô Liên Hinh nép ở trong lòng Vũ Tiêu Nhiên, khuôn mặt tuyệt sắc vặn vẹo vào một chỗ, sau đó nàng ta nhìn qua khe hở cười một cách âm hiểm đắc ý với Mộc Ly."Giam vào Thiên lao?" Nhìn nắm tay của mình và Hoàng đế đang ôm Tô Liên Hinh đi xa. Mộc Ly đè thấp âm thanh tự lẩm bẩm một mình, khuôn mặt nhỏ tái nhợt tràn đầy mơ hồ, dường như vẫn chưa hiểu được sự việc vừa xảy ra, sau đó nàng nói với nắm tay của mình: "Ta không sao đâu, nắm đấm này của ta vốn chưa động đến nàng ta, là nữ nhân đó tự mình ngã xuống, nhưng mà, các người ai sẽ tin ta đây?!"Nàng mê muội ngẩng đầu lên, đôi mắt to vô tội quét qua đám nô tài xung quanh một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng ở trên người Cao công công còn chưa đi.Khóe miệng Cao công công giật giật, muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn yên lặng mà rời đi, nữ tử âm ngoan độc ác như vậy, trong cung xuất hiện quá nhiều rồi, có lẽ căn bản không cần nói gì với bọn họ, chẳng qua kết quả như vậy thật sự có thể nói là chính xác sao?

Nhếch đôi môi đỏ cười lạnh với Tô Liên Hinh, nụ cười này của Mộc Ly không chút độ ấm, trong con ngươi cũng không có nửa điểm tình cảm, nàng giơ một nắm đấm lên cướp lấy hộp thức ăn trên tay Tô Liên Hinh. Gương mặt Tô Liên Hinh vốn dĩ đang có biểu cảm lo lắng sợ sệt, nhưng khi nắm đấm của Mộc Ly tiến tới lại cười một cách âm hiểm.

Nhìn thấy nụ cười xảo trá của Tô Liên Hinh, và tên Hoàng đế đứng ở phía xa xem kịch hay, trái tim bất an đập mạnh vài nhịp, trong lòng Mộc Ly biết mình đã trúng kế, muốn thu tay nhưng đã muộn, nắm tay vừa nghiêng xuống, trưởng phong nhè nhẹ m*n tr*n cẩm bào màu nguyệt bạch của Tô Liên Hinh, hộp cơm rơi xuống đất vang lên một tiếng "loảng xoảng" nặng nề. Sau đó, Mộc Ly chỉ trông thấy Tô Liên Hinh thuận theo nắm đấm của nàng ngã nhào trên mặt đất lăn người đến mấy vòng liền, tiếp theo tiếng khóc kinh sợ kêu trời trách đất của Tô Liên Hinh vang lên, cùng với âm thanh chấn động kinh hô của đám nô tài.

"Nương nương, người sao rồi?"

"Nương nương người có sao không?!!"

"Mau! Mau gọi thái y, nương nương, người..." Một tên nô tài kinh hoảng hô to chỉ vào th*n d*** của Tô Liên Hinh đang chầm chậm chảy máu.

Vũ Tiêu Nhiên vốn dĩ đang mắt lạnh chán ghét nhìn Mộc Ly, lúc nghe được nô tài nói câu này, lập tức bế Tô Liên Hinh đang nằm dưới đất ôm bụng đau khổ lăn lộn lên, giận dữ rống một tiếng với thị vệ: "Giam Tây cung Hoàng hậu vào Thiên lao, chờ trẫm xử lý!"

"Dạ!"

"Nếu như con của trẫm có mệnh hệ gì, trẫm sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!" Nói xong câu này, Vũ Tiêu Nhiên không thèm ngoảnh đầu lại ôm Tô Liên Hinh rời đi.

Tô Liên Hinh nép ở trong lòng Vũ Tiêu Nhiên, khuôn mặt tuyệt sắc vặn vẹo vào một chỗ, sau đó nàng ta nhìn qua khe hở cười một cách âm hiểm đắc ý với Mộc Ly.

"Giam vào Thiên lao?" Nhìn nắm tay của mình và Hoàng đế đang ôm Tô Liên Hinh đi xa. Mộc Ly đè thấp âm thanh tự lẩm bẩm một mình, khuôn mặt nhỏ tái nhợt tràn đầy mơ hồ, dường như vẫn chưa hiểu được sự việc vừa xảy ra, sau đó nàng nói với nắm tay của mình: "Ta không sao đâu, nắm đấm này của ta vốn chưa động đến nàng ta, là nữ nhân đó tự mình ngã xuống, nhưng mà, các người ai sẽ tin ta đây?!"

Nàng mê muội ngẩng đầu lên, đôi mắt to vô tội quét qua đám nô tài xung quanh một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng ở trên người Cao công công còn chưa đi.

Khóe miệng Cao công công giật giật, muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn yên lặng mà rời đi, nữ tử âm ngoan độc ác như vậy, trong cung xuất hiện quá nhiều rồi, có lẽ căn bản không cần nói gì với bọn họ, chẳng qua kết quả như vậy thật sự có thể nói là chính xác sao?

Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Nhếch đôi môi đỏ cười lạnh với Tô Liên Hinh, nụ cười này của Mộc Ly không chút độ ấm, trong con ngươi cũng không có nửa điểm tình cảm, nàng giơ một nắm đấm lên cướp lấy hộp thức ăn trên tay Tô Liên Hinh. Gương mặt Tô Liên Hinh vốn dĩ đang có biểu cảm lo lắng sợ sệt, nhưng khi nắm đấm của Mộc Ly tiến tới lại cười một cách âm hiểm.Nhìn thấy nụ cười xảo trá của Tô Liên Hinh, và tên Hoàng đế đứng ở phía xa xem kịch hay, trái tim bất an đập mạnh vài nhịp, trong lòng Mộc Ly biết mình đã trúng kế, muốn thu tay nhưng đã muộn, nắm tay vừa nghiêng xuống, trưởng phong nhè nhẹ m*n tr*n cẩm bào màu nguyệt bạch của Tô Liên Hinh, hộp cơm rơi xuống đất vang lên một tiếng "loảng xoảng" nặng nề. Sau đó, Mộc Ly chỉ trông thấy Tô Liên Hinh thuận theo nắm đấm của nàng ngã nhào trên mặt đất lăn người đến mấy vòng liền, tiếp theo tiếng khóc kinh sợ kêu trời trách đất của Tô Liên Hinh vang lên, cùng với âm thanh chấn động kinh hô của đám nô tài."Nương nương, người sao rồi?""Nương nương người có sao không?!!""Mau! Mau gọi thái y, nương nương, người..." Một tên nô tài kinh hoảng hô to chỉ vào th*n d*** của Tô Liên Hinh đang chầm chậm chảy máu.Vũ Tiêu Nhiên vốn dĩ đang mắt lạnh chán ghét nhìn Mộc Ly, lúc nghe được nô tài nói câu này, lập tức bế Tô Liên Hinh đang nằm dưới đất ôm bụng đau khổ lăn lộn lên, giận dữ rống một tiếng với thị vệ: "Giam Tây cung Hoàng hậu vào Thiên lao, chờ trẫm xử lý!""Dạ!""Nếu như con của trẫm có mệnh hệ gì, trẫm sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!" Nói xong câu này, Vũ Tiêu Nhiên không thèm ngoảnh đầu lại ôm Tô Liên Hinh rời đi.Tô Liên Hinh nép ở trong lòng Vũ Tiêu Nhiên, khuôn mặt tuyệt sắc vặn vẹo vào một chỗ, sau đó nàng ta nhìn qua khe hở cười một cách âm hiểm đắc ý với Mộc Ly."Giam vào Thiên lao?" Nhìn nắm tay của mình và Hoàng đế đang ôm Tô Liên Hinh đi xa. Mộc Ly đè thấp âm thanh tự lẩm bẩm một mình, khuôn mặt nhỏ tái nhợt tràn đầy mơ hồ, dường như vẫn chưa hiểu được sự việc vừa xảy ra, sau đó nàng nói với nắm tay của mình: "Ta không sao đâu, nắm đấm này của ta vốn chưa động đến nàng ta, là nữ nhân đó tự mình ngã xuống, nhưng mà, các người ai sẽ tin ta đây?!"Nàng mê muội ngẩng đầu lên, đôi mắt to vô tội quét qua đám nô tài xung quanh một lượt, cuối cùng ánh mắt dừng ở trên người Cao công công còn chưa đi.Khóe miệng Cao công công giật giật, muốn nói gì đó, cuối cùng vẫn yên lặng mà rời đi, nữ tử âm ngoan độc ác như vậy, trong cung xuất hiện quá nhiều rồi, có lẽ căn bản không cần nói gì với bọn họ, chẳng qua kết quả như vậy thật sự có thể nói là chính xác sao?

Chương 59: Phi bị thương, Đế vương nổi giận 2