Xuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn…
Chương 80: Đứa nhỏ của trẫm, không phải người nào cũng có tư cách sinh
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… “Hoàng Thượng vạn tuế.” Mộc Ly miễn cưỡng ra vẻ thỉnh an, giọng nói này Vũ Tiêu Nhiên chưa từng nghe qua. Trước đây, không phải lạnh như băng thì cũng là trợn mắt nhìn hắn.Giờ này, ngày này, hôm nay, nàng đã không còn là người trong tam cung lục viện bảy mươi hai phi tần của hắn nữa, tất nhiên không cần phải tự xưng nô tỳ với hắn, mà hắn, tuy là chúa tể của quốc gia, cũng không còn liên quan gì đến nàng. Nhưng mà vì cái gì hắn lại bỏ lại đám tùy tùng, nửa đêm đi đến Tương Tư các chứ? Có lẽ chính hắn cũng không biết tại sao?“Đứng lên đi.” Hắn miễn cưỡng lên tiếng, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên nét mỏi mệt, tầm mắt lại chưa từng rời khỏi người Mộc Ly.Đây không phải ánh mắt lạnh như sương, cũng không phải ánh mắt tìm tòi đánh giá. Vũ Tiêu Nhiên nhìn thấy trong ánh mắt của nàng hắn như người xa lạ.Không biết được hắn đang nhìn cái gì, dù sao thì Mộc Ly bị hắn nhìn đến mức khó chịu, hơi quay đầu đi một chút, giọng nói Mộc Ly có chút cứng nhắc: “Tạ ơn Hoàng Thượng.”“Ừ…” Hắn hừ mũi, miễn cưỡng coi như là đáp lại.Sau đó, cả hai yên lặng, Vũ Tiêu Nhiên ngồi trên ghế yên lặng, Mộc Ly nằm trên ghế Quý phi yên lặng, nàng coi hắn như không khí mà hắn cũng vậy.Trừ lúc đầu vua và dân còn ân cần thăm hỏi nhau, còn sau đó hai người bọn họ cứ im lặng mà ngồi như vậy.Đêm, đen như mực, trên hành lang treo đủ loại đèn lồng lưu ly, từng tấc tự thiêu đốt bản thân để thắp sáng cho người khác, gió lạnh từ cửa sổ thổi vào làm đèn lồng lắc lư, chiếu lên trần như bóng ma, không khí này, có chút quỷ dị!Một Ly kéo chặt cẩm y đen tuyền trên người mình, nhịn không được mở miệng: “Nó…. Đứa bé, đứa bé của Tô quý phi thật sự đã không còn nữa sao?” Quả nhiên, độ nhẫn nại của đế vương người bình thường có thể sánh bằng được sao? Nếu không, sao Mộc Ly phải mở miệng trước chứ!Nhắc tới đứa bé, trong nháy mắt khuôn mặt Vu Tiêu Nhiên cứng đờ, lập tức lại cười tàn khốc: “Đứa nhỏ của trẫm, không phải ai cũng có tư cách sinh!” Hắn lên ngôi ba năm, đến giờ ngay cả một đứa con cũng không có, nguyên nhân trong đó, không thể hiểu hết được.
“Hoàng Thượng vạn tuế.” Mộc Ly miễn cưỡng ra vẻ thỉnh an, giọng nói này Vũ Tiêu Nhiên chưa từng nghe qua. Trước đây, không phải lạnh như băng thì cũng là trợn mắt nhìn hắn.
Giờ này, ngày này, hôm nay, nàng đã không còn là người trong tam cung lục viện bảy mươi hai phi tần của hắn nữa, tất nhiên không cần phải tự xưng nô tỳ với hắn, mà hắn, tuy là chúa tể của quốc gia, cũng không còn liên quan gì đến nàng. Nhưng mà vì cái gì hắn lại bỏ lại đám tùy tùng, nửa đêm đi đến Tương Tư các chứ? Có lẽ chính hắn cũng không biết tại sao?
“Đứng lên đi.” Hắn miễn cưỡng lên tiếng, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên nét mỏi mệt, tầm mắt lại chưa từng rời khỏi người Mộc Ly.
Đây không phải ánh mắt lạnh như sương, cũng không phải ánh mắt tìm tòi đánh giá. Vũ Tiêu Nhiên nhìn thấy trong ánh mắt của nàng hắn như người xa lạ.
Không biết được hắn đang nhìn cái gì, dù sao thì Mộc Ly bị hắn nhìn đến mức khó chịu, hơi quay đầu đi một chút, giọng nói Mộc Ly có chút cứng nhắc: “Tạ ơn Hoàng Thượng.”
“Ừ…” Hắn hừ mũi, miễn cưỡng coi như là đáp lại.
Sau đó, cả hai yên lặng, Vũ Tiêu Nhiên ngồi trên ghế yên lặng, Mộc Ly nằm trên ghế Quý phi yên lặng, nàng coi hắn như không khí mà hắn cũng vậy.
Trừ lúc đầu vua và dân còn ân cần thăm hỏi nhau, còn sau đó hai người bọn họ cứ im lặng mà ngồi như vậy.
Đêm, đen như mực, trên hành lang treo đủ loại đèn lồng lưu ly, từng tấc tự thiêu đốt bản thân để thắp sáng cho người khác, gió lạnh từ cửa sổ thổi vào làm đèn lồng lắc lư, chiếu lên trần như bóng ma, không khí này, có chút quỷ dị!
Một Ly kéo chặt cẩm y đen tuyền trên người mình, nhịn không được mở miệng: “Nó…. Đứa bé, đứa bé của Tô quý phi thật sự đã không còn nữa sao?” Quả nhiên, độ nhẫn nại của đế vương người bình thường có thể sánh bằng được sao? Nếu không, sao Mộc Ly phải mở miệng trước chứ!
Nhắc tới đứa bé, trong nháy mắt khuôn mặt Vu Tiêu Nhiên cứng đờ, lập tức lại cười tàn khốc: “Đứa nhỏ của trẫm, không phải ai cũng có tư cách sinh!” Hắn lên ngôi ba năm, đến giờ ngay cả một đứa con cũng không có, nguyên nhân trong đó, không thể hiểu hết được.
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… “Hoàng Thượng vạn tuế.” Mộc Ly miễn cưỡng ra vẻ thỉnh an, giọng nói này Vũ Tiêu Nhiên chưa từng nghe qua. Trước đây, không phải lạnh như băng thì cũng là trợn mắt nhìn hắn.Giờ này, ngày này, hôm nay, nàng đã không còn là người trong tam cung lục viện bảy mươi hai phi tần của hắn nữa, tất nhiên không cần phải tự xưng nô tỳ với hắn, mà hắn, tuy là chúa tể của quốc gia, cũng không còn liên quan gì đến nàng. Nhưng mà vì cái gì hắn lại bỏ lại đám tùy tùng, nửa đêm đi đến Tương Tư các chứ? Có lẽ chính hắn cũng không biết tại sao?“Đứng lên đi.” Hắn miễn cưỡng lên tiếng, trên khuôn mặt tuấn tú hiện lên nét mỏi mệt, tầm mắt lại chưa từng rời khỏi người Mộc Ly.Đây không phải ánh mắt lạnh như sương, cũng không phải ánh mắt tìm tòi đánh giá. Vũ Tiêu Nhiên nhìn thấy trong ánh mắt của nàng hắn như người xa lạ.Không biết được hắn đang nhìn cái gì, dù sao thì Mộc Ly bị hắn nhìn đến mức khó chịu, hơi quay đầu đi một chút, giọng nói Mộc Ly có chút cứng nhắc: “Tạ ơn Hoàng Thượng.”“Ừ…” Hắn hừ mũi, miễn cưỡng coi như là đáp lại.Sau đó, cả hai yên lặng, Vũ Tiêu Nhiên ngồi trên ghế yên lặng, Mộc Ly nằm trên ghế Quý phi yên lặng, nàng coi hắn như không khí mà hắn cũng vậy.Trừ lúc đầu vua và dân còn ân cần thăm hỏi nhau, còn sau đó hai người bọn họ cứ im lặng mà ngồi như vậy.Đêm, đen như mực, trên hành lang treo đủ loại đèn lồng lưu ly, từng tấc tự thiêu đốt bản thân để thắp sáng cho người khác, gió lạnh từ cửa sổ thổi vào làm đèn lồng lắc lư, chiếu lên trần như bóng ma, không khí này, có chút quỷ dị!Một Ly kéo chặt cẩm y đen tuyền trên người mình, nhịn không được mở miệng: “Nó…. Đứa bé, đứa bé của Tô quý phi thật sự đã không còn nữa sao?” Quả nhiên, độ nhẫn nại của đế vương người bình thường có thể sánh bằng được sao? Nếu không, sao Mộc Ly phải mở miệng trước chứ!Nhắc tới đứa bé, trong nháy mắt khuôn mặt Vu Tiêu Nhiên cứng đờ, lập tức lại cười tàn khốc: “Đứa nhỏ của trẫm, không phải ai cũng có tư cách sinh!” Hắn lên ngôi ba năm, đến giờ ngay cả một đứa con cũng không có, nguyên nhân trong đó, không thể hiểu hết được.