Xuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn…
Chương 81: Sự châm chọc khiêu khích của nàng
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Mộc Ly nghe hắn nói vậy, thân thể run nhẹ, trong lòng rét lạnh, từng tấc bị đóng băng. Người ta nói vô tình nhất chính là bậc đế vương không phải không có đạo lý, ngay cả con ruột mình còn có thể lợi dụng thì làm gì còn tình người nữa? Quyết tuyệt như thế, tàn khốc như thế, hắn có nghĩ tới không, hắn cũng đã từng bị chính phụ hoàng của mình lợi dụng như vậy?Thất vọng đau khổ, Mộc Ly không quên hỏi thăm cả nhà hoàng gia một hồi, quả nhiên là cha nào con nấy.Lúc đầu khi nghe được mọi chuyện trong miệng Nhan phụ, lòng thương tiếc đã biến mất không còn gì nữa, Mộc Ly cười trào phúng: “Ngài đúng là hoàng đế tốt!” Cũng là phụ thân tốt.Đúng vậy, sức dụ hoặc của tấm bản đồ kia người có hùng tâm ai lại không muốn? Nếu không nói đến chuyện hắn trăm mưu ngàn kế ngay cả con ruột mình vẫn không tha, hắn đúng là hoàng đế tốt được vạn dân kính ngưỡng, nhưng không phải là người cha tốt, điểm ấy Mộc Ly không phủ nhận.Nhận ra ý trào phúng trong miệng Mộc Ly, Vũ Tiêu Nhiên kinh ngạc, đôi mắt đen tuyền lóe lên tia ảm đạm. Có vài việc nếu đã quyết định, sẽ không còn đường lui, có vài việc biết rõ là hiểu lầm, nhưng cũng không có biện pháp giải thích, chỉ đành kéo dài, hiểu lầm cứ thế tiếp diễn, cho đến lúc cả hai bên thương tích đầy mình, không còn sức rời đi.Sau đó, bỏ qua mọi chuyện, lại đành trơ mắt nhìn người kia lướt qua mình, loại cảm giác này, khiến người ta bất đắc dĩ, nhưng vì mục tiêu cuối cùng, một số cái nhất định phải hi sinh, mà một chữ tình, nhà đế vương không bao giờ được chạm đến.Lần đầu tiên, hắn không tức giận vì bị nàng châm chọc khiêu khích. Lần đầu tiên, hắn không cãi cọ mà trừng mắt với nàng, nhưng điều này lại khiến lòng Mộc Ly lạnh lẽo, như ngâm trong hồ băng vạn năm, dù người kia có cố sưởi ấm nhưng vẫn không thể làm tan băng trong lòng nàng.“Nàng ngủ sớm, trẫm đi trước.” Vũ Tiêu Nhiên vẫn còn đắm chìm trong suy nghĩ của mình, không mặn không nhạt bỏ lại một câu, ảm đạm xoay người mở cửa bước đi.“Vũ Tiêu Nhiên!” Mộc Ly đứng dậy, gọi theo bóng lưng cô tịch của hắn.
Mộc Ly nghe hắn nói vậy, thân thể run nhẹ, trong lòng rét lạnh, từng tấc bị đóng băng. Người ta nói vô tình nhất chính là bậc đế vương không phải không có đạo lý, ngay cả con ruột mình còn có thể lợi dụng thì làm gì còn tình người nữa? Quyết tuyệt như thế, tàn khốc như thế, hắn có nghĩ tới không, hắn cũng đã từng bị chính phụ hoàng của mình lợi dụng như vậy?
Thất vọng đau khổ, Mộc Ly không quên hỏi thăm cả nhà hoàng gia một hồi, quả nhiên là cha nào con nấy.
Lúc đầu khi nghe được mọi chuyện trong miệng Nhan phụ, lòng thương tiếc đã biến mất không còn gì nữa, Mộc Ly cười trào phúng: “Ngài đúng là hoàng đế tốt!” Cũng là phụ thân tốt.
Đúng vậy, sức dụ hoặc của tấm bản đồ kia người có hùng tâm ai lại không muốn? Nếu không nói đến chuyện hắn trăm mưu ngàn kế ngay cả con ruột mình vẫn không tha, hắn đúng là hoàng đế tốt được vạn dân kính ngưỡng, nhưng không phải là người cha tốt, điểm ấy Mộc Ly không phủ nhận.
Nhận ra ý trào phúng trong miệng Mộc Ly, Vũ Tiêu Nhiên kinh ngạc, đôi mắt đen tuyền lóe lên tia ảm đạm. Có vài việc nếu đã quyết định, sẽ không còn đường lui, có vài việc biết rõ là hiểu lầm, nhưng cũng không có biện pháp giải thích, chỉ đành kéo dài, hiểu lầm cứ thế tiếp diễn, cho đến lúc cả hai bên thương tích đầy mình, không còn sức rời đi.
Sau đó, bỏ qua mọi chuyện, lại đành trơ mắt nhìn người kia lướt qua mình, loại cảm giác này, khiến người ta bất đắc dĩ, nhưng vì mục tiêu cuối cùng, một số cái nhất định phải hi sinh, mà một chữ tình, nhà đế vương không bao giờ được chạm đến.
Lần đầu tiên, hắn không tức giận vì bị nàng châm chọc khiêu khích. Lần đầu tiên, hắn không cãi cọ mà trừng mắt với nàng, nhưng điều này lại khiến lòng Mộc Ly lạnh lẽo, như ngâm trong hồ băng vạn năm, dù người kia có cố sưởi ấm nhưng vẫn không thể làm tan băng trong lòng nàng.
“Nàng ngủ sớm, trẫm đi trước.” Vũ Tiêu Nhiên vẫn còn đắm chìm trong suy nghĩ của mình, không mặn không nhạt bỏ lại một câu, ảm đạm xoay người mở cửa bước đi.
“Vũ Tiêu Nhiên!” Mộc Ly đứng dậy, gọi theo bóng lưng cô tịch của hắn.
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Mộc Ly nghe hắn nói vậy, thân thể run nhẹ, trong lòng rét lạnh, từng tấc bị đóng băng. Người ta nói vô tình nhất chính là bậc đế vương không phải không có đạo lý, ngay cả con ruột mình còn có thể lợi dụng thì làm gì còn tình người nữa? Quyết tuyệt như thế, tàn khốc như thế, hắn có nghĩ tới không, hắn cũng đã từng bị chính phụ hoàng của mình lợi dụng như vậy?Thất vọng đau khổ, Mộc Ly không quên hỏi thăm cả nhà hoàng gia một hồi, quả nhiên là cha nào con nấy.Lúc đầu khi nghe được mọi chuyện trong miệng Nhan phụ, lòng thương tiếc đã biến mất không còn gì nữa, Mộc Ly cười trào phúng: “Ngài đúng là hoàng đế tốt!” Cũng là phụ thân tốt.Đúng vậy, sức dụ hoặc của tấm bản đồ kia người có hùng tâm ai lại không muốn? Nếu không nói đến chuyện hắn trăm mưu ngàn kế ngay cả con ruột mình vẫn không tha, hắn đúng là hoàng đế tốt được vạn dân kính ngưỡng, nhưng không phải là người cha tốt, điểm ấy Mộc Ly không phủ nhận.Nhận ra ý trào phúng trong miệng Mộc Ly, Vũ Tiêu Nhiên kinh ngạc, đôi mắt đen tuyền lóe lên tia ảm đạm. Có vài việc nếu đã quyết định, sẽ không còn đường lui, có vài việc biết rõ là hiểu lầm, nhưng cũng không có biện pháp giải thích, chỉ đành kéo dài, hiểu lầm cứ thế tiếp diễn, cho đến lúc cả hai bên thương tích đầy mình, không còn sức rời đi.Sau đó, bỏ qua mọi chuyện, lại đành trơ mắt nhìn người kia lướt qua mình, loại cảm giác này, khiến người ta bất đắc dĩ, nhưng vì mục tiêu cuối cùng, một số cái nhất định phải hi sinh, mà một chữ tình, nhà đế vương không bao giờ được chạm đến.Lần đầu tiên, hắn không tức giận vì bị nàng châm chọc khiêu khích. Lần đầu tiên, hắn không cãi cọ mà trừng mắt với nàng, nhưng điều này lại khiến lòng Mộc Ly lạnh lẽo, như ngâm trong hồ băng vạn năm, dù người kia có cố sưởi ấm nhưng vẫn không thể làm tan băng trong lòng nàng.“Nàng ngủ sớm, trẫm đi trước.” Vũ Tiêu Nhiên vẫn còn đắm chìm trong suy nghĩ của mình, không mặn không nhạt bỏ lại một câu, ảm đạm xoay người mở cửa bước đi.“Vũ Tiêu Nhiên!” Mộc Ly đứng dậy, gọi theo bóng lưng cô tịch của hắn.