Xuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn…
Chương 107: Hoa rụng theo gió, phong hoa tuyệt đại
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… U nhã, kỳ ảo, đây là hai từ đầu tiên bật ra trong đầu Mộc Ly, tiếng đàn thản nhiên đánh sâu vào thính giác. Từ từ, cõi lòng bất an phiền não của nàng dần bình tĩnh lại, tựa hồ có một loại ma lực khiến người khác an lòng, tiếng đàn vẫn tiếp tục du dương, nàng đi theo hướng phát ra, thấy một căn phòng đơn sơ tọa lạc dưới tàng cây hoa rụng.Khiếp sợ, lại thêm một từ bật ra trước mắt nàng, nhìn những đóa hoa tuyết trắng đang rơi, lúc gần chạm đất thì chậm lại, dừng giữa không trung tạo thành kì cảnh, tựa như vĩnh viễn không bao giờ rơi xuống đất.Khóe miệng khẽ giương lên nụ cười lạnh nhạt, Mộc Ly từ từ nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên, dang hai tay, xoay tròn theo tiết tấu hoa rơi và tiếng đàn, giầy thêu thanh tú chạm lên mặt đất, ánh mặt trời chiếu nghiêng theo khuôn nghiêng nước nghiêng thành, đẹp đến kiêu ngạo, những đóa hoa xung quanh đều xoay tròn quanh nàng, bỗng chốc khiến người khác lầm tưởng tiên hạ phàm, phảng phất như mộng, tùy lúc mà bay đi.Nữ tử mặc bộ cẩm bào lam nhạt, ống quần vạt áo đều thêu hai đóa hoa lê trắng, nở rộ trong gió, khuôn mặt tuyệt thế khuynh quốc để lộ nụ cười bình yên. Nàng bay xuống tàng cây giữa một tán hoa rụng, thân thể mềm mại linh hoạt xoay tròn theo tiếng đàn, tiếng đàn phối hợp với bước chân của nàng, một cao một thấp hòa quyện với nhau…Bọn họ hợp tác ăn ý như thế, không cần ngôn ngữ, cũng chưa từng gặp nhau, giờ phút này lại tâm ý tương thông.Ánh mắt ấy dần dần dừng trên người nàng, lông mi như cánh bướm khẽ run, chậm rãi mở mắt, đôi mắt lưu ly của Mộc Ly bị nam tử trước mắt hấp dẫn.Nam tử áo trắng tóc đen, tóc và áo tung bay phiêu dật, không bị trói buộc, tựa như thần tiên hạ phàm.Da thịt hắn sáng bóng, đôi mắt xanh như ngọc, dung mạo như tranh vẽ, xinh đẹp đến nỗi không giống như là con người, dáng vẻ này, đã siêu việt tất cả vẻ đẹp của nhân loại.Hắn tùy tiện khoác một chiếc áo choàng trắng, nàng cảm thấy dù là thiên thần, chắc chắn cũng không đẹp bằng hắn. Vẻ đẹp không giới tính, siêu phàm thoát tục này, không thể dùng ngôn ngữ để hình dung nữa rồi.
U nhã, kỳ ảo, đây là hai từ đầu tiên bật ra trong đầu Mộc Ly, tiếng đàn thản nhiên đánh sâu vào thính giác. Từ từ, cõi lòng bất an phiền não của nàng dần bình tĩnh lại, tựa hồ có một loại ma lực khiến người khác an lòng, tiếng đàn vẫn tiếp tục du dương, nàng đi theo hướng phát ra, thấy một căn phòng đơn sơ tọa lạc dưới tàng cây hoa rụng.
Khiếp sợ, lại thêm một từ bật ra trước mắt nàng, nhìn những đóa hoa tuyết trắng đang rơi, lúc gần chạm đất thì chậm lại, dừng giữa không trung tạo thành kì cảnh, tựa như vĩnh viễn không bao giờ rơi xuống đất.
Khóe miệng khẽ giương lên nụ cười lạnh nhạt, Mộc Ly từ từ nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên, dang hai tay, xoay tròn theo tiết tấu hoa rơi và tiếng đàn, giầy thêu thanh tú chạm lên mặt đất, ánh mặt trời chiếu nghiêng theo khuôn nghiêng nước nghiêng thành, đẹp đến kiêu ngạo, những đóa hoa xung quanh đều xoay tròn quanh nàng, bỗng chốc khiến người khác lầm tưởng tiên hạ phàm, phảng phất như mộng, tùy lúc mà bay đi.
Nữ tử mặc bộ cẩm bào lam nhạt, ống quần vạt áo đều thêu hai đóa hoa lê trắng, nở rộ trong gió, khuôn mặt tuyệt thế khuynh quốc để lộ nụ cười bình yên. Nàng bay xuống tàng cây giữa một tán hoa rụng, thân thể mềm mại linh hoạt xoay tròn theo tiếng đàn, tiếng đàn phối hợp với bước chân của nàng, một cao một thấp hòa quyện với nhau…
Bọn họ hợp tác ăn ý như thế, không cần ngôn ngữ, cũng chưa từng gặp nhau, giờ phút này lại tâm ý tương thông.
Ánh mắt ấy dần dần dừng trên người nàng, lông mi như cánh bướm khẽ run, chậm rãi mở mắt, đôi mắt lưu ly của Mộc Ly bị nam tử trước mắt hấp dẫn.
Nam tử áo trắng tóc đen, tóc và áo tung bay phiêu dật, không bị trói buộc, tựa như thần tiên hạ phàm.
Da thịt hắn sáng bóng, đôi mắt xanh như ngọc, dung mạo như tranh vẽ, xinh đẹp đến nỗi không giống như là con người, dáng vẻ này, đã siêu việt tất cả vẻ đẹp của nhân loại.
Hắn tùy tiện khoác một chiếc áo choàng trắng, nàng cảm thấy dù là thiên thần, chắc chắn cũng không đẹp bằng hắn. Vẻ đẹp không giới tính, siêu phàm thoát tục này, không thể dùng ngôn ngữ để hình dung nữa rồi.
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… U nhã, kỳ ảo, đây là hai từ đầu tiên bật ra trong đầu Mộc Ly, tiếng đàn thản nhiên đánh sâu vào thính giác. Từ từ, cõi lòng bất an phiền não của nàng dần bình tĩnh lại, tựa hồ có một loại ma lực khiến người khác an lòng, tiếng đàn vẫn tiếp tục du dương, nàng đi theo hướng phát ra, thấy một căn phòng đơn sơ tọa lạc dưới tàng cây hoa rụng.Khiếp sợ, lại thêm một từ bật ra trước mắt nàng, nhìn những đóa hoa tuyết trắng đang rơi, lúc gần chạm đất thì chậm lại, dừng giữa không trung tạo thành kì cảnh, tựa như vĩnh viễn không bao giờ rơi xuống đất.Khóe miệng khẽ giương lên nụ cười lạnh nhạt, Mộc Ly từ từ nhắm mắt lại, ngẩng đầu lên, dang hai tay, xoay tròn theo tiết tấu hoa rơi và tiếng đàn, giầy thêu thanh tú chạm lên mặt đất, ánh mặt trời chiếu nghiêng theo khuôn nghiêng nước nghiêng thành, đẹp đến kiêu ngạo, những đóa hoa xung quanh đều xoay tròn quanh nàng, bỗng chốc khiến người khác lầm tưởng tiên hạ phàm, phảng phất như mộng, tùy lúc mà bay đi.Nữ tử mặc bộ cẩm bào lam nhạt, ống quần vạt áo đều thêu hai đóa hoa lê trắng, nở rộ trong gió, khuôn mặt tuyệt thế khuynh quốc để lộ nụ cười bình yên. Nàng bay xuống tàng cây giữa một tán hoa rụng, thân thể mềm mại linh hoạt xoay tròn theo tiếng đàn, tiếng đàn phối hợp với bước chân của nàng, một cao một thấp hòa quyện với nhau…Bọn họ hợp tác ăn ý như thế, không cần ngôn ngữ, cũng chưa từng gặp nhau, giờ phút này lại tâm ý tương thông.Ánh mắt ấy dần dần dừng trên người nàng, lông mi như cánh bướm khẽ run, chậm rãi mở mắt, đôi mắt lưu ly của Mộc Ly bị nam tử trước mắt hấp dẫn.Nam tử áo trắng tóc đen, tóc và áo tung bay phiêu dật, không bị trói buộc, tựa như thần tiên hạ phàm.Da thịt hắn sáng bóng, đôi mắt xanh như ngọc, dung mạo như tranh vẽ, xinh đẹp đến nỗi không giống như là con người, dáng vẻ này, đã siêu việt tất cả vẻ đẹp của nhân loại.Hắn tùy tiện khoác một chiếc áo choàng trắng, nàng cảm thấy dù là thiên thần, chắc chắn cũng không đẹp bằng hắn. Vẻ đẹp không giới tính, siêu phàm thoát tục này, không thể dùng ngôn ngữ để hình dung nữa rồi.