Xuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn…
Chương 108: Ăn ý không gì sánh kịp
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Mộc Ly nhìn đến ngây ngốc, tầm mắt nhìn thẳng vào nam tử, đến cả chớp mắt cũng quên.Nàng dường như đã không còn nhớ mình từng nói sẽ không mê muội nam sắc. Mà lần này, lại kìm lòng không đậu.Từ trước đến giờ, nàng chưa từng gặp nam tử nào đẹp đến thế….Trên đầu tỏa ánh sáng xanh, nam tử mỉm cười nhìn nữ tử tuyệt thế đang ngẩn người trước mặt, ánh mắt vô cùng dịu dàng, ngón tay thon dài rời khỏi huyền cầm. Ngũ quan của hắn tinh mỹ không chê vào đâu được, dung mạo lộ ra sự xinh đẹp quyến rũ, mũi cao ngất, làn da trắng nõn.Cả người đều toát lên sự tao nhã, hắn là minh chứng tốt nhất, hết thảy đều lộ ra hơi thở mê người. Vẻ đẹp của hắn không phân nam nữ, khuôn mặt tinh xảo luôn mang theo nụ cười, như có như không, phong hoa tuyệt đại.Ngay lúc nam tử nghĩ xem nữ tử trước mặt định ngẩn người bao lâu, Mộc Ly đã lấy lại tinh thần, khẽ cười với nam tử.Nụ cười này, nghiêng nước nghiêng thành, nụ cười này, thiên địa thất sắc, sau này khi lâm vào khó khăn, mỗi lúc hắn nhớ đến nụ cười này, sẽ thấy lòng ấm lại, tim đập rộn ràng.Có lẽ, ngay cả Mộc Ly cũng không rõ ràng, vì sao nàng có thể cười một cách không phòng bị với hắn như thế, giống như bạn bè quen biết lâu năm, là người mà Mộc Ly đã đợi bấy lâu nay.Hai người đứng giữa biển người, vô tình nhìn thấy đối phương, sau đó thản nhiên cười, cái loại ăn ý không gì sánh kịp này, chính là người trước mắt.Lần này, đến phiên nam tử thất thần vì nụ cười của nàng, đôi mắt xanh nhạt nhìn nàng thật lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần, một đóa hoa trắng rơi trên lông mi, hắn hồi phục tinh thần, đóa hoa cũng nhẹ nhàng rơi xuống.“Tiếng đàn của huynh rất êm tai, nhưng vẫn còn thiếu gì đó.” Mộc Ly nhìn nam tử, nét cười trên môi vẫn luôn hiện hữu, nàng không hề khúc mắt mở miệng chỉ ra sự thiếu sót của tiếng đàn.
Mộc Ly nhìn đến ngây ngốc, tầm mắt nhìn thẳng vào nam tử, đến cả chớp mắt cũng quên.
Nàng dường như đã không còn nhớ mình từng nói sẽ không mê muội nam sắc. Mà lần này, lại kìm lòng không đậu.
Từ trước đến giờ, nàng chưa từng gặp nam tử nào đẹp đến thế….
Trên đầu tỏa ánh sáng xanh, nam tử mỉm cười nhìn nữ tử tuyệt thế đang ngẩn người trước mặt, ánh mắt vô cùng dịu dàng, ngón tay thon dài rời khỏi huyền cầm. Ngũ quan của hắn tinh mỹ không chê vào đâu được, dung mạo lộ ra sự xinh đẹp quyến rũ, mũi cao ngất, làn da trắng nõn.
Cả người đều toát lên sự tao nhã, hắn là minh chứng tốt nhất, hết thảy đều lộ ra hơi thở mê người. Vẻ đẹp của hắn không phân nam nữ, khuôn mặt tinh xảo luôn mang theo nụ cười, như có như không, phong hoa tuyệt đại.
Ngay lúc nam tử nghĩ xem nữ tử trước mặt định ngẩn người bao lâu, Mộc Ly đã lấy lại tinh thần, khẽ cười với nam tử.
Nụ cười này, nghiêng nước nghiêng thành, nụ cười này, thiên địa thất sắc, sau này khi lâm vào khó khăn, mỗi lúc hắn nhớ đến nụ cười này, sẽ thấy lòng ấm lại, tim đập rộn ràng.
Có lẽ, ngay cả Mộc Ly cũng không rõ ràng, vì sao nàng có thể cười một cách không phòng bị với hắn như thế, giống như bạn bè quen biết lâu năm, là người mà Mộc Ly đã đợi bấy lâu nay.
Hai người đứng giữa biển người, vô tình nhìn thấy đối phương, sau đó thản nhiên cười, cái loại ăn ý không gì sánh kịp này, chính là người trước mắt.
Lần này, đến phiên nam tử thất thần vì nụ cười của nàng, đôi mắt xanh nhạt nhìn nàng thật lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần, một đóa hoa trắng rơi trên lông mi, hắn hồi phục tinh thần, đóa hoa cũng nhẹ nhàng rơi xuống.
“Tiếng đàn của huynh rất êm tai, nhưng vẫn còn thiếu gì đó.” Mộc Ly nhìn nam tử, nét cười trên môi vẫn luôn hiện hữu, nàng không hề khúc mắt mở miệng chỉ ra sự thiếu sót của tiếng đàn.
Trôi Nổi Trong Lãnh Cung: Khuynh Quốc Khí HậuTác giả: Hoa Vô TâmTruyện Cổ Đại, Truyện Xuyên KhôngXuyên không là một chuyện nghe ra rất nực cười, bởi nó chỉ thường xuất hiện ở trên ti vi, hoặc xảy ra trong tiểu thuyết. Nhưng chuyện gây cười như vậy lại phát sinh trên người ta giống như ăn một bữa cơm hằng ngày. Ai nha! Thật ra thì cũng không thể nói là bình thường, nếu như không phải là tuổi thọ ta chưa hết. . . Nếu như không phải là quỷ sai bắt nhầm người. . . Nếu như không phải là vốn liếng của ta đã không thể sử dụng. . . Nếu như không phải là tên Minh vương kia. . . Ngươi xem nhiều như thế mà gom lại, dĩ nhiên là không phải chuyện bình thường rồi, cái gì gọi là trời sinh voi sinh cỏ, ta coi như đi du lịch một lần ở cổ đại vậy, huống chi. . . Nhìn xem trên lòng bàn tay có một cái ấn kí màu đỏ, nó có thể che chở cho ta nha! **** Theo truyền thuyết… trên con đường Hoàng Tuyền đi thông đến Địa phủ của Minh vương, có hoa Bỉ Ngạn nở đỏ như máu, nó là bông hoa linh hồn chỉ dẫn con đường đi thông giữa trần gian và Địa phủ. Hoa Bỉ Ngạn nở bờ đối diện cũng mở ra, hoa Bỉ Ngạn nở một ngàn… Mộc Ly nhìn đến ngây ngốc, tầm mắt nhìn thẳng vào nam tử, đến cả chớp mắt cũng quên.Nàng dường như đã không còn nhớ mình từng nói sẽ không mê muội nam sắc. Mà lần này, lại kìm lòng không đậu.Từ trước đến giờ, nàng chưa từng gặp nam tử nào đẹp đến thế….Trên đầu tỏa ánh sáng xanh, nam tử mỉm cười nhìn nữ tử tuyệt thế đang ngẩn người trước mặt, ánh mắt vô cùng dịu dàng, ngón tay thon dài rời khỏi huyền cầm. Ngũ quan của hắn tinh mỹ không chê vào đâu được, dung mạo lộ ra sự xinh đẹp quyến rũ, mũi cao ngất, làn da trắng nõn.Cả người đều toát lên sự tao nhã, hắn là minh chứng tốt nhất, hết thảy đều lộ ra hơi thở mê người. Vẻ đẹp của hắn không phân nam nữ, khuôn mặt tinh xảo luôn mang theo nụ cười, như có như không, phong hoa tuyệt đại.Ngay lúc nam tử nghĩ xem nữ tử trước mặt định ngẩn người bao lâu, Mộc Ly đã lấy lại tinh thần, khẽ cười với nam tử.Nụ cười này, nghiêng nước nghiêng thành, nụ cười này, thiên địa thất sắc, sau này khi lâm vào khó khăn, mỗi lúc hắn nhớ đến nụ cười này, sẽ thấy lòng ấm lại, tim đập rộn ràng.Có lẽ, ngay cả Mộc Ly cũng không rõ ràng, vì sao nàng có thể cười một cách không phòng bị với hắn như thế, giống như bạn bè quen biết lâu năm, là người mà Mộc Ly đã đợi bấy lâu nay.Hai người đứng giữa biển người, vô tình nhìn thấy đối phương, sau đó thản nhiên cười, cái loại ăn ý không gì sánh kịp này, chính là người trước mắt.Lần này, đến phiên nam tử thất thần vì nụ cười của nàng, đôi mắt xanh nhạt nhìn nàng thật lâu vẫn chưa lấy lại tinh thần, một đóa hoa trắng rơi trên lông mi, hắn hồi phục tinh thần, đóa hoa cũng nhẹ nhàng rơi xuống.“Tiếng đàn của huynh rất êm tai, nhưng vẫn còn thiếu gì đó.” Mộc Ly nhìn nam tử, nét cười trên môi vẫn luôn hiện hữu, nàng không hề khúc mắt mở miệng chỉ ra sự thiếu sót của tiếng đàn.