Tôi, Giản Sơ Mạn, Idol giới trẻ. Bởi vì dạo gần đây có rất nhiều người thích xem tiểu thuyết mạng, mà tiểu thuyết mạng thì có vài lỗi phi lý, trong một lần bức xúc dâng trào tôi đã để lại một bình luận phản ánh. Thế mà lại đúng chỗ ngứa của mọi người, trong một đêm đã trở thành tiểu minh tinh bình phẩm truyện. Thật ra gần đây nghề này cũng rất hot, chỉ là có hơi ác. Nhưng không sao, có thể kiếm nhiều tiền là được, tôi cũng rất vui. Giống như đang nắm giữ thanh thương sắc đánh đổ cái gai trong mắt độc giả vậy, rất trượng nghĩa. * Rầm rầm rầm...cạch...!ầm..* Tiếng bước chân nhanh rồi đóng mở cửa một cách mạnh bạo. " Giản Sơ Mạn cậu xem này! Hủ Tiếu Bánh Canh lại bình phẩm một tác phẩm truyện đang hot một cách chuẩn xác. Lần này tác giả đó tiêu rồi, fan của cô ấy sẽ quậy cho tới công tới chuyện luôn cho coi!" - Cô bạn cùng phòng của Giản Sơ Mạn vội chạy vào, tay còn ôm điện thoại nhìn chăm chú. Giản Sơ Mạn vẫn không trả lời, nhẹ nhàng đóng laptop lại, hít một hơi thật sâu lấy lại cốt…

Chương 35: 35: Chương 33

Ái Phi Của Nữ ĐếTác giả: Huỳnh Ngọc Thảo NguyênTruyện Bách Hợp, Truyện Nữ CườngTôi, Giản Sơ Mạn, Idol giới trẻ. Bởi vì dạo gần đây có rất nhiều người thích xem tiểu thuyết mạng, mà tiểu thuyết mạng thì có vài lỗi phi lý, trong một lần bức xúc dâng trào tôi đã để lại một bình luận phản ánh. Thế mà lại đúng chỗ ngứa của mọi người, trong một đêm đã trở thành tiểu minh tinh bình phẩm truyện. Thật ra gần đây nghề này cũng rất hot, chỉ là có hơi ác. Nhưng không sao, có thể kiếm nhiều tiền là được, tôi cũng rất vui. Giống như đang nắm giữ thanh thương sắc đánh đổ cái gai trong mắt độc giả vậy, rất trượng nghĩa. * Rầm rầm rầm...cạch...!ầm..* Tiếng bước chân nhanh rồi đóng mở cửa một cách mạnh bạo. " Giản Sơ Mạn cậu xem này! Hủ Tiếu Bánh Canh lại bình phẩm một tác phẩm truyện đang hot một cách chuẩn xác. Lần này tác giả đó tiêu rồi, fan của cô ấy sẽ quậy cho tới công tới chuyện luôn cho coi!" - Cô bạn cùng phòng của Giản Sơ Mạn vội chạy vào, tay còn ôm điện thoại nhìn chăm chú. Giản Sơ Mạn vẫn không trả lời, nhẹ nhàng đóng laptop lại, hít một hơi thật sâu lấy lại cốt… " Tập trung cao độ.Kiếm phải giữ vững, vung tay dứt khoát.Nếu lơ là sẽ bị phạt nặng." - Đường Sư ( người luyện vĩ và kiếm cơ bản cho các đệ tử, nam đã ngoài 40, là bật tiền bối ở đây)Từng đường kiếm, từng động tác di chuyển đều rất có hồn.Dứt khoát, mạnh mẽ và cũng rất mệt.Nhìn thấy bọn họ tập tôi đã thấy mệt rồi.Sư phụ khác thì cứ ra ngoài đi xung quanh chỉnh sửa động tác, còn tôi thì ngồi một chỗ, Hạ Thất Phượng làm gì mà nhàn nhã vậy, giờ này còn ngồi đánh cờ với phu nhân.Muốn dạy hay là không đây." Hạ tiểu cô nương, cô nên khởi động một chút đi.Lát nữa lại chấn thương chỗ này chỗ kia nữa thì mệt lắm!" - - Tiểu Ái đang kịch liệt khởi động có ý tốt nhắc nhở." Ta thấy sư phụ không có ý định sẽ dạy." - Giản Sơ Mạn chán chường đáp." Được rồi! Đã luyện hơn 2 canh giờ rồi, nghỉ ngơi một chút đi! Đệ tử năm nay, thể chất rất khá." - Đường Sư giọng điệu sảng khoái nói lớn.Mấy đệ tử nghe vậy vui vẻ ra mặt, vô cùng hớn hở cúi chào một cái rồi ai tản ra một góc theo từng cụm ngồi nghĩ mệt." Giang gia tam tiểu thư thể chất không tồi! Ta còn tưởng là tiểu thư khuê cát sẽ có chút yếu ớt.Tư chất không thua kém nhị tiểu thư năm xưa!" - Đường Sư vui vẻ vỗ vai Nguyệt Ly nói." Đa tạ Đường Sư quá khen!" - Nguyệt Ly lễ phép đáp.Giản Sơ Mạn thì vẫn còn đang ngồi một góc thẫn thờ suy nghĩ.Từ đầu đến cuối mình có sai ở đâu không? Sao cứ thấy Hạ Thất Phượng này có gì đó quái quái.Hay là do mình quá sợ nên như vậy?...!Cũng không rõ nữa, chẳng lẽ bạch liên hoa khiến ai ai cũng cưng nựng chiều chuộng như mình lại chịu thua cô ta???" Sơ Mạn! Nghĩ gì đó?" - Nguyệt Ly từ xa chạy đến vui vẻ nói." À không có gì! Tỷ thật giỏi, lúc nãy nhìn tỷ tập ta thật sự kinh ngạc đấy.Hảo lợi hại đó!" - Giản Sơ Mạn hết lời ca ngợi." Bình thường thôi, không sánh được với trưởng sư huynh hay với ca ca tỷ tỷ ta đâu.Chỉ đành cố gắng vậy!" - Nguyệt Ly khiêm nhường đáp lại." Hôm qua không phải nói trưởng môn sẽ dạy cho muội sao? Đến y phục cũng thay rồi, sao mà vẫn ngồi đánh cờ được vậy? Một cây kiếm cũng không có." - Giang Thành từ từ bước đến nói." Ta cũng không biết.Tiểu Ái cũng không mang kiếm, sư phụ cũng không mang.Chỉ đưa ta một cây trâm rồi nói là kiếm.Chả hiểu nữa!" - Giản Sơ Mạn nhìn vào cây trâm ngắm nghía kĩ lại một chút, tự nhiên nói." Đúng là kì lạ! Xem ra con bé đó thất sủng thật rồi." - Mấy đệ tử đứng gần đó nghe được liền xì xầm.Sắc mặt Giản Sơ Mạn đột nhiên có chút trầm xuống, là vì trước giờ luôn được cưng chiều nên bây giờ bị đối xử như vậy mới có chút không vui sao?" A Phượng! Nhanh một chút, bọn họ đã vào nghĩ rồi, sân trống rồi mau thực hiện lời hứa đi!" - Tiểu Ái đứng cạnh bên, kéo kéo tay áo của Hạ Thất Phượng.Hạ Thất Phượng mặt mày chán nản, đưa một cái nhìn biểu thị sự nhạt nhẽo sang Tiểu Ái, không nói lời nào." Thất Nhi, người lớn không thể nói mà không giữ lời.Con xuất chinh 3 năm, ta cũng rất muốn xem năng lực của con bây giờ thế nào?" - Nhan Linh Lung nói với ý cười, cách nói khích tướng Hạ Thất Phượng." A Phượng A Phượng nhanh lên." - Tiểu Ái kịch liệt kéo tay áo cô, nũng nịu nói." Việc đã làm xong hết chưa?" - Hạ Thất Phượng chán ghét, hỏi Tiểu Ái." Đã làm đủ, gánh nước, nhổ cỏ, quét sân, chạy bộ, khởi động tay chân đã làm đủ hết.A Phượng, ra chỗ đó đi mà, ta bây giờ là thượng phẩm linh thú, không phải là không có tư cách chứ.Ngươi không đi ta khóc cho ngươi xem." - Tiểu Ái giọng nói vừa gấp rút vừa bức bối, ngồi bệt xuống đất giả vờ khóc." Ngươi khóc đến chết cũng được." - Hạ Thất Phượng vừa nói vừa nhàn nhã húp chén trà nóng." Đã ít nói còn độc mồm.Ngươi xứng đáng ế ba đời!" - Tiểu Ái bực tức đứng lên quát." Ta công nhận câu này ngươi nói đúng." - Giản Sơ Mạn thầm nghĩ đồng tình." Bình thường thì ở chiến trường, về thì cứ bị ngươi dính lấy.Người ngoài nhìn vào còn nói ngươi là con gái ta.Vậy thì làm sao xuất giá?" - Hạ Thất Phượng lạnh nhạt nói rồi tiếp tục đánh cờ." Ngươi đổ thừa cho ta, vậy từ nay ta không dính lấy ngươi nữa, lo mà kiếm phu quân đi.LÃO A DÌ." - Tiểu Ái có chút dè bỉu nói." Tổ Quốc còn chờ ta bảo vệ, gả làm gì! Vả lại ta là lo sư nương về già cô đơn, cứ ăn bám Hạ gia tới già cũng được." - Hạ Thất Phượng cũng không vừa mà đáp lại." Ta không cô đơn, cảm ơn.Xuất giá sớm dùm ta, nay quen mai cưới cũng được, ta sẽ chấp thuận hai tay hai chân.Con 19 rồi đó, suốt ngày cầm kiếm đánh đánh giết giết trên chiến trường cùng mấy nam nhân khác, còn giữ được cốt cách của nữ nhân không? Có còn chút cốt cách tiểu thư cao quý của Hạ gia ta không? Tự mình xem xem, nữ công gia chánh, thêu thùa may vá, nấu nướng bếp núc.Một cái cũng không biết! Ai thèm lấy hả? Ngay mai ta bảo Lệ Nương dạy con lại nhé!" - Nhan Linh Lung vội đáp trả thay Tiểu Ái."...."Khoan từ từ, để ta nhịn cười đã.Trời ạ, Hạ Thất Phượng 19 tuổi mà cứ như gái 30 khiến mẹ muốn đuổi đi gấp mà không có mối rước vậy.Ai xung quanh cũng xuýt nữa cười lớn.Trưởng môn cao cao tại thượng cũng có ngày bị đe cho sợ xanh mặt." Đúng là ông trời không cho ai thứ gì.Vẫn là Nguyệt Ly tốt, nữ công gia chánh, cầm kỳ thi họa, đàn ca múa hát, nấu nướng đều làm rất giỏi, lại còn về võ thuật.Ta ngưỡng mộ tỷ quá!" - Giản Sơ Mạn quay sang khen ngợi Nguyệt Ly." Đừng nói quá.Ta chỉ là phấn đấu để không để cha mất mặt.Muội sau này cũng có thể như ta, thậm chí là còn giỏi hơn." - Nguyệt Ly nhìn Giản Sơ Mạn đầy trìu mến, dịu dàng nói.

" Tập trung cao độ.

Kiếm phải giữ vững, vung tay dứt khoát.

Nếu lơ là sẽ bị phạt nặng." - Đường Sư ( người luyện vĩ và kiếm cơ bản cho các đệ tử, nam đã ngoài 40, là bật tiền bối ở đây)

Từng đường kiếm, từng động tác di chuyển đều rất có hồn.

Dứt khoát, mạnh mẽ và cũng rất mệt.

Nhìn thấy bọn họ tập tôi đã thấy mệt rồi.

Sư phụ khác thì cứ ra ngoài đi xung quanh chỉnh sửa động tác, còn tôi thì ngồi một chỗ, Hạ Thất Phượng làm gì mà nhàn nhã vậy, giờ này còn ngồi đánh cờ với phu nhân.

Muốn dạy hay là không đây.

" Hạ tiểu cô nương, cô nên khởi động một chút đi.

Lát nữa lại chấn thương chỗ này chỗ kia nữa thì mệt lắm!" - - Tiểu Ái đang kịch liệt khởi động có ý tốt nhắc nhở.

" Ta thấy sư phụ không có ý định sẽ dạy." - Giản Sơ Mạn chán chường đáp.

" Được rồi! Đã luyện hơn 2 canh giờ rồi, nghỉ ngơi một chút đi! Đệ tử năm nay, thể chất rất khá." - Đường Sư giọng điệu sảng khoái nói lớn.

Mấy đệ tử nghe vậy vui vẻ ra mặt, vô cùng hớn hở cúi chào một cái rồi ai tản ra một góc theo từng cụm ngồi nghĩ mệt.

" Giang gia tam tiểu thư thể chất không tồi! Ta còn tưởng là tiểu thư khuê cát sẽ có chút yếu ớt.

Tư chất không thua kém nhị tiểu thư năm xưa!" - Đường Sư vui vẻ vỗ vai Nguyệt Ly nói.

" Đa tạ Đường Sư quá khen!" - Nguyệt Ly lễ phép đáp.

Giản Sơ Mạn thì vẫn còn đang ngồi một góc thẫn thờ suy nghĩ.

Từ đầu đến cuối mình có sai ở đâu không? Sao cứ thấy Hạ Thất Phượng này có gì đó quái quái.

Hay là do mình quá sợ nên như vậy?...!Cũng không rõ nữa, chẳng lẽ bạch liên hoa khiến ai ai cũng cưng nựng chiều chuộng như mình lại chịu thua cô ta???

" Sơ Mạn! Nghĩ gì đó?" - Nguyệt Ly từ xa chạy đến vui vẻ nói.

" À không có gì! Tỷ thật giỏi, lúc nãy nhìn tỷ tập ta thật sự kinh ngạc đấy.

Hảo lợi hại đó!" - Giản Sơ Mạn hết lời ca ngợi.

" Bình thường thôi, không sánh được với trưởng sư huynh hay với ca ca tỷ tỷ ta đâu.

Chỉ đành cố gắng vậy!" - Nguyệt Ly khiêm nhường đáp lại.

" Hôm qua không phải nói trưởng môn sẽ dạy cho muội sao? Đến y phục cũng thay rồi, sao mà vẫn ngồi đánh cờ được vậy? Một cây kiếm cũng không có." - Giang Thành từ từ bước đến nói.

" Ta cũng không biết.

Tiểu Ái cũng không mang kiếm, sư phụ cũng không mang.

Chỉ đưa ta một cây trâm rồi nói là kiếm.

Chả hiểu nữa!" - Giản Sơ Mạn nhìn vào cây trâm ngắm nghía kĩ lại một chút, tự nhiên nói.

" Đúng là kì lạ! Xem ra con bé đó thất sủng thật rồi." - Mấy đệ tử đứng gần đó nghe được liền xì xầm.

Sắc mặt Giản Sơ Mạn đột nhiên có chút trầm xuống, là vì trước giờ luôn được cưng chiều nên bây giờ bị đối xử như vậy mới có chút không vui sao?

" A Phượng! Nhanh một chút, bọn họ đã vào nghĩ rồi, sân trống rồi mau thực hiện lời hứa đi!" - Tiểu Ái đứng cạnh bên, kéo kéo tay áo của Hạ Thất Phượng.

Hạ Thất Phượng mặt mày chán nản, đưa một cái nhìn biểu thị sự nhạt nhẽo sang Tiểu Ái, không nói lời nào.

" Thất Nhi, người lớn không thể nói mà không giữ lời.

Con xuất chinh 3 năm, ta cũng rất muốn xem năng lực của con bây giờ thế nào?" - Nhan Linh Lung nói với ý cười, cách nói khích tướng Hạ Thất Phượng.

" A Phượng A Phượng nhanh lên." - Tiểu Ái kịch liệt kéo tay áo cô, nũng nịu nói.

" Việc đã làm xong hết chưa?" - Hạ Thất Phượng chán ghét, hỏi Tiểu Ái.

" Đã làm đủ, gánh nước, nhổ cỏ, quét sân, chạy bộ, khởi động tay chân đã làm đủ hết.

A Phượng, ra chỗ đó đi mà, ta bây giờ là thượng phẩm linh thú, không phải là không có tư cách chứ.

Ngươi không đi ta khóc cho ngươi xem." - Tiểu Ái giọng nói vừa gấp rút vừa bức bối, ngồi bệt xuống đất giả vờ khóc.

" Ngươi khóc đến chết cũng được." - Hạ Thất Phượng vừa nói vừa nhàn nhã húp chén trà nóng.

" Đã ít nói còn độc mồm.

Ngươi xứng đáng ế ba đời!" - Tiểu Ái bực tức đứng lên quát.

" Ta công nhận câu này ngươi nói đúng." - Giản Sơ Mạn thầm nghĩ đồng tình.

" Bình thường thì ở chiến trường, về thì cứ bị ngươi dính lấy.

Người ngoài nhìn vào còn nói ngươi là con gái ta.

Vậy thì làm sao xuất giá?" - Hạ Thất Phượng lạnh nhạt nói rồi tiếp tục đánh cờ.

" Ngươi đổ thừa cho ta, vậy từ nay ta không dính lấy ngươi nữa, lo mà kiếm phu quân đi.

LÃO A DÌ." - Tiểu Ái có chút dè bỉu nói.

" Tổ Quốc còn chờ ta bảo vệ, gả làm gì! Vả lại ta là lo sư nương về già cô đơn, cứ ăn bám Hạ gia tới già cũng được." - Hạ Thất Phượng cũng không vừa mà đáp lại.

" Ta không cô đơn, cảm ơn.

Xuất giá sớm dùm ta, nay quen mai cưới cũng được, ta sẽ chấp thuận hai tay hai chân.

Con 19 rồi đó, suốt ngày cầm kiếm đánh đánh giết giết trên chiến trường cùng mấy nam nhân khác, còn giữ được cốt cách của nữ nhân không? Có còn chút cốt cách tiểu thư cao quý của Hạ gia ta không? Tự mình xem xem, nữ công gia chánh, thêu thùa may vá, nấu nướng bếp núc.

Một cái cũng không biết! Ai thèm lấy hả? Ngay mai ta bảo Lệ Nương dạy con lại nhé!" - Nhan Linh Lung vội đáp trả thay Tiểu Ái.

"...."

Khoan từ từ, để ta nhịn cười đã.

Trời ạ, Hạ Thất Phượng 19 tuổi mà cứ như gái 30 khiến mẹ muốn đuổi đi gấp mà không có mối rước vậy.

Ai xung quanh cũng xuýt nữa cười lớn.

Trưởng môn cao cao tại thượng cũng có ngày bị đe cho sợ xanh mặt.

" Đúng là ông trời không cho ai thứ gì.

Vẫn là Nguyệt Ly tốt, nữ công gia chánh, cầm kỳ thi họa, đàn ca múa hát, nấu nướng đều làm rất giỏi, lại còn về võ thuật.

Ta ngưỡng mộ tỷ quá!" - Giản Sơ Mạn quay sang khen ngợi Nguyệt Ly.

" Đừng nói quá.

Ta chỉ là phấn đấu để không để cha mất mặt.

Muội sau này cũng có thể như ta, thậm chí là còn giỏi hơn." - Nguyệt Ly nhìn Giản Sơ Mạn đầy trìu mến, dịu dàng nói.

Ái Phi Của Nữ ĐếTác giả: Huỳnh Ngọc Thảo NguyênTruyện Bách Hợp, Truyện Nữ CườngTôi, Giản Sơ Mạn, Idol giới trẻ. Bởi vì dạo gần đây có rất nhiều người thích xem tiểu thuyết mạng, mà tiểu thuyết mạng thì có vài lỗi phi lý, trong một lần bức xúc dâng trào tôi đã để lại một bình luận phản ánh. Thế mà lại đúng chỗ ngứa của mọi người, trong một đêm đã trở thành tiểu minh tinh bình phẩm truyện. Thật ra gần đây nghề này cũng rất hot, chỉ là có hơi ác. Nhưng không sao, có thể kiếm nhiều tiền là được, tôi cũng rất vui. Giống như đang nắm giữ thanh thương sắc đánh đổ cái gai trong mắt độc giả vậy, rất trượng nghĩa. * Rầm rầm rầm...cạch...!ầm..* Tiếng bước chân nhanh rồi đóng mở cửa một cách mạnh bạo. " Giản Sơ Mạn cậu xem này! Hủ Tiếu Bánh Canh lại bình phẩm một tác phẩm truyện đang hot một cách chuẩn xác. Lần này tác giả đó tiêu rồi, fan của cô ấy sẽ quậy cho tới công tới chuyện luôn cho coi!" - Cô bạn cùng phòng của Giản Sơ Mạn vội chạy vào, tay còn ôm điện thoại nhìn chăm chú. Giản Sơ Mạn vẫn không trả lời, nhẹ nhàng đóng laptop lại, hít một hơi thật sâu lấy lại cốt… " Tập trung cao độ.Kiếm phải giữ vững, vung tay dứt khoát.Nếu lơ là sẽ bị phạt nặng." - Đường Sư ( người luyện vĩ và kiếm cơ bản cho các đệ tử, nam đã ngoài 40, là bật tiền bối ở đây)Từng đường kiếm, từng động tác di chuyển đều rất có hồn.Dứt khoát, mạnh mẽ và cũng rất mệt.Nhìn thấy bọn họ tập tôi đã thấy mệt rồi.Sư phụ khác thì cứ ra ngoài đi xung quanh chỉnh sửa động tác, còn tôi thì ngồi một chỗ, Hạ Thất Phượng làm gì mà nhàn nhã vậy, giờ này còn ngồi đánh cờ với phu nhân.Muốn dạy hay là không đây." Hạ tiểu cô nương, cô nên khởi động một chút đi.Lát nữa lại chấn thương chỗ này chỗ kia nữa thì mệt lắm!" - - Tiểu Ái đang kịch liệt khởi động có ý tốt nhắc nhở." Ta thấy sư phụ không có ý định sẽ dạy." - Giản Sơ Mạn chán chường đáp." Được rồi! Đã luyện hơn 2 canh giờ rồi, nghỉ ngơi một chút đi! Đệ tử năm nay, thể chất rất khá." - Đường Sư giọng điệu sảng khoái nói lớn.Mấy đệ tử nghe vậy vui vẻ ra mặt, vô cùng hớn hở cúi chào một cái rồi ai tản ra một góc theo từng cụm ngồi nghĩ mệt." Giang gia tam tiểu thư thể chất không tồi! Ta còn tưởng là tiểu thư khuê cát sẽ có chút yếu ớt.Tư chất không thua kém nhị tiểu thư năm xưa!" - Đường Sư vui vẻ vỗ vai Nguyệt Ly nói." Đa tạ Đường Sư quá khen!" - Nguyệt Ly lễ phép đáp.Giản Sơ Mạn thì vẫn còn đang ngồi một góc thẫn thờ suy nghĩ.Từ đầu đến cuối mình có sai ở đâu không? Sao cứ thấy Hạ Thất Phượng này có gì đó quái quái.Hay là do mình quá sợ nên như vậy?...!Cũng không rõ nữa, chẳng lẽ bạch liên hoa khiến ai ai cũng cưng nựng chiều chuộng như mình lại chịu thua cô ta???" Sơ Mạn! Nghĩ gì đó?" - Nguyệt Ly từ xa chạy đến vui vẻ nói." À không có gì! Tỷ thật giỏi, lúc nãy nhìn tỷ tập ta thật sự kinh ngạc đấy.Hảo lợi hại đó!" - Giản Sơ Mạn hết lời ca ngợi." Bình thường thôi, không sánh được với trưởng sư huynh hay với ca ca tỷ tỷ ta đâu.Chỉ đành cố gắng vậy!" - Nguyệt Ly khiêm nhường đáp lại." Hôm qua không phải nói trưởng môn sẽ dạy cho muội sao? Đến y phục cũng thay rồi, sao mà vẫn ngồi đánh cờ được vậy? Một cây kiếm cũng không có." - Giang Thành từ từ bước đến nói." Ta cũng không biết.Tiểu Ái cũng không mang kiếm, sư phụ cũng không mang.Chỉ đưa ta một cây trâm rồi nói là kiếm.Chả hiểu nữa!" - Giản Sơ Mạn nhìn vào cây trâm ngắm nghía kĩ lại một chút, tự nhiên nói." Đúng là kì lạ! Xem ra con bé đó thất sủng thật rồi." - Mấy đệ tử đứng gần đó nghe được liền xì xầm.Sắc mặt Giản Sơ Mạn đột nhiên có chút trầm xuống, là vì trước giờ luôn được cưng chiều nên bây giờ bị đối xử như vậy mới có chút không vui sao?" A Phượng! Nhanh một chút, bọn họ đã vào nghĩ rồi, sân trống rồi mau thực hiện lời hứa đi!" - Tiểu Ái đứng cạnh bên, kéo kéo tay áo của Hạ Thất Phượng.Hạ Thất Phượng mặt mày chán nản, đưa một cái nhìn biểu thị sự nhạt nhẽo sang Tiểu Ái, không nói lời nào." Thất Nhi, người lớn không thể nói mà không giữ lời.Con xuất chinh 3 năm, ta cũng rất muốn xem năng lực của con bây giờ thế nào?" - Nhan Linh Lung nói với ý cười, cách nói khích tướng Hạ Thất Phượng." A Phượng A Phượng nhanh lên." - Tiểu Ái kịch liệt kéo tay áo cô, nũng nịu nói." Việc đã làm xong hết chưa?" - Hạ Thất Phượng chán ghét, hỏi Tiểu Ái." Đã làm đủ, gánh nước, nhổ cỏ, quét sân, chạy bộ, khởi động tay chân đã làm đủ hết.A Phượng, ra chỗ đó đi mà, ta bây giờ là thượng phẩm linh thú, không phải là không có tư cách chứ.Ngươi không đi ta khóc cho ngươi xem." - Tiểu Ái giọng nói vừa gấp rút vừa bức bối, ngồi bệt xuống đất giả vờ khóc." Ngươi khóc đến chết cũng được." - Hạ Thất Phượng vừa nói vừa nhàn nhã húp chén trà nóng." Đã ít nói còn độc mồm.Ngươi xứng đáng ế ba đời!" - Tiểu Ái bực tức đứng lên quát." Ta công nhận câu này ngươi nói đúng." - Giản Sơ Mạn thầm nghĩ đồng tình." Bình thường thì ở chiến trường, về thì cứ bị ngươi dính lấy.Người ngoài nhìn vào còn nói ngươi là con gái ta.Vậy thì làm sao xuất giá?" - Hạ Thất Phượng lạnh nhạt nói rồi tiếp tục đánh cờ." Ngươi đổ thừa cho ta, vậy từ nay ta không dính lấy ngươi nữa, lo mà kiếm phu quân đi.LÃO A DÌ." - Tiểu Ái có chút dè bỉu nói." Tổ Quốc còn chờ ta bảo vệ, gả làm gì! Vả lại ta là lo sư nương về già cô đơn, cứ ăn bám Hạ gia tới già cũng được." - Hạ Thất Phượng cũng không vừa mà đáp lại." Ta không cô đơn, cảm ơn.Xuất giá sớm dùm ta, nay quen mai cưới cũng được, ta sẽ chấp thuận hai tay hai chân.Con 19 rồi đó, suốt ngày cầm kiếm đánh đánh giết giết trên chiến trường cùng mấy nam nhân khác, còn giữ được cốt cách của nữ nhân không? Có còn chút cốt cách tiểu thư cao quý của Hạ gia ta không? Tự mình xem xem, nữ công gia chánh, thêu thùa may vá, nấu nướng bếp núc.Một cái cũng không biết! Ai thèm lấy hả? Ngay mai ta bảo Lệ Nương dạy con lại nhé!" - Nhan Linh Lung vội đáp trả thay Tiểu Ái."...."Khoan từ từ, để ta nhịn cười đã.Trời ạ, Hạ Thất Phượng 19 tuổi mà cứ như gái 30 khiến mẹ muốn đuổi đi gấp mà không có mối rước vậy.Ai xung quanh cũng xuýt nữa cười lớn.Trưởng môn cao cao tại thượng cũng có ngày bị đe cho sợ xanh mặt." Đúng là ông trời không cho ai thứ gì.Vẫn là Nguyệt Ly tốt, nữ công gia chánh, cầm kỳ thi họa, đàn ca múa hát, nấu nướng đều làm rất giỏi, lại còn về võ thuật.Ta ngưỡng mộ tỷ quá!" - Giản Sơ Mạn quay sang khen ngợi Nguyệt Ly." Đừng nói quá.Ta chỉ là phấn đấu để không để cha mất mặt.Muội sau này cũng có thể như ta, thậm chí là còn giỏi hơn." - Nguyệt Ly nhìn Giản Sơ Mạn đầy trìu mến, dịu dàng nói.

Chương 35: 35: Chương 33