Tôi, Giản Sơ Mạn, Idol giới trẻ. Bởi vì dạo gần đây có rất nhiều người thích xem tiểu thuyết mạng, mà tiểu thuyết mạng thì có vài lỗi phi lý, trong một lần bức xúc dâng trào tôi đã để lại một bình luận phản ánh. Thế mà lại đúng chỗ ngứa của mọi người, trong một đêm đã trở thành tiểu minh tinh bình phẩm truyện. Thật ra gần đây nghề này cũng rất hot, chỉ là có hơi ác. Nhưng không sao, có thể kiếm nhiều tiền là được, tôi cũng rất vui. Giống như đang nắm giữ thanh thương sắc đánh đổ cái gai trong mắt độc giả vậy, rất trượng nghĩa. * Rầm rầm rầm...cạch...!ầm..* Tiếng bước chân nhanh rồi đóng mở cửa một cách mạnh bạo. " Giản Sơ Mạn cậu xem này! Hủ Tiếu Bánh Canh lại bình phẩm một tác phẩm truyện đang hot một cách chuẩn xác. Lần này tác giả đó tiêu rồi, fan của cô ấy sẽ quậy cho tới công tới chuyện luôn cho coi!" - Cô bạn cùng phòng của Giản Sơ Mạn vội chạy vào, tay còn ôm điện thoại nhìn chăm chú. Giản Sơ Mạn vẫn không trả lời, nhẹ nhàng đóng laptop lại, hít một hơi thật sâu lấy lại cốt…

Chương 36: 36: Ngoại Truyện 3 Quá Khứ Của Giang Nguyệt Ly

Ái Phi Của Nữ ĐếTác giả: Huỳnh Ngọc Thảo NguyênTruyện Bách Hợp, Truyện Nữ CườngTôi, Giản Sơ Mạn, Idol giới trẻ. Bởi vì dạo gần đây có rất nhiều người thích xem tiểu thuyết mạng, mà tiểu thuyết mạng thì có vài lỗi phi lý, trong một lần bức xúc dâng trào tôi đã để lại một bình luận phản ánh. Thế mà lại đúng chỗ ngứa của mọi người, trong một đêm đã trở thành tiểu minh tinh bình phẩm truyện. Thật ra gần đây nghề này cũng rất hot, chỉ là có hơi ác. Nhưng không sao, có thể kiếm nhiều tiền là được, tôi cũng rất vui. Giống như đang nắm giữ thanh thương sắc đánh đổ cái gai trong mắt độc giả vậy, rất trượng nghĩa. * Rầm rầm rầm...cạch...!ầm..* Tiếng bước chân nhanh rồi đóng mở cửa một cách mạnh bạo. " Giản Sơ Mạn cậu xem này! Hủ Tiếu Bánh Canh lại bình phẩm một tác phẩm truyện đang hot một cách chuẩn xác. Lần này tác giả đó tiêu rồi, fan của cô ấy sẽ quậy cho tới công tới chuyện luôn cho coi!" - Cô bạn cùng phòng của Giản Sơ Mạn vội chạy vào, tay còn ôm điện thoại nhìn chăm chú. Giản Sơ Mạn vẫn không trả lời, nhẹ nhàng đóng laptop lại, hít một hơi thật sâu lấy lại cốt… Giang phủ:" Lão gia, đại công tử và nhị tiểu thư đều là văn võ song toàn, rất đúng theo phong thái của Giang gia ta.Hứa hẹn tương lai sẽ làm nên chuyện, làm vang danh vọng tộc."" Nhưng mà, Tam tiểu thư lại không được như vậy."" Này, đừng có nhắc về tam tiểu thư!"Giang Lĩnh, gia chủ Giang gia.Một trong thập đại tiên chủ năm đó vang danh thiên hạ, cùng lứa với Hạ phu nhân cũng là sư huynh của bà ấy.Ông ấy năm đó xuất sơn, với tu vi và đạo hạnh của mình, cùng thể chất khỏe khoắn đã lập nên nhiều chiến công vang dội.Trở thành một tướng quân dẫn đầu Yên Nam, được nhiều người sùng bái.Ông đã dẫn dắt Giang gia từng bước phát triển cho đến ngày hôm nay, trở thành danh gia vọng tộc hiểm hách nhất Yên Nam.Ông ấy cũng là cha của ta.Người tam thê tứ thiếp, đầu ấp tay gối với nhiều nữ nhân nhất thượng kinh.Nhưng dù sao trong phủ cũng chỉ có 3 huynh đệ bọn ta.Đại ca ta, Giang Minh Vãn là con của nhị nương Lý Mễ.Nhị tỷ ta Giang Thiên Sở là con của tam nương Lâm Hạ.Ta là con của chính thất phu nhân Trần Hoa.Tuy là con của chính thất, nhưng ta từ nhỏ không được mấy quan tâm.Giang gia vốn trọng danh dự, từ bé ta đã thấy đại ca và nhị tỷ mấy lần luyện tập khốc liệt, đến mức rã rời tay chân, máu chảy vẫn tiếp tục.Tất cả là vì danh dự của Giang gia.Ta sinh sau đẻ muộn, bọn họ 15 ta chỉ mới 3 tuổi.Đầu óc ngốc nghếch chậm chạp, nhiều lần vị cha quở trách.Bọn họ luyện kiếm, ta thì chỉ biết trong phòng thêu thùa may vá.Không ai chơi với ta, cũng không ai muốn nói chuyện.Bọn họ nói ta ngốc, sớm muộn cũng sẽ bị đuổi đi.Đến người hầu cũng không thèm đoái hoài, bọn họ nói ta thật chất là nhặt từ bên ngoài về.Mẹ ta thì từ khi sinh ta ra thì đã qua đời, ta chưa từng gặp bà ấy.Nội bộ Giang gia đấu đá cũng rất kịch liệt, chỉ có tam nương có đôi lần thăm nom.Càng lớn ta lại càng bị ghẻ lạnh, cha một chút cũng không chú ý đến ta.Thỉnh thoảng chỉ đưa ta ra ngoài đến Hạ phủ để phu nhân chỉ dạy.Ngoài ra không được như mấy người khác, muốn đi đâu thì đi, muốn cha bế cũng được, muốn được thơm cũng được.Ta muốn được chú ý, chỉ có thể cố gắng tập luyện kiếm pháp.Năm 4 tuổi là lần đầu ta cầm kiếm, lúc đó ta gặp Giang Thành, huynh ấy là một người rất có nghĩa khí.Tận tình chủ dạy, không chê bai ta là tiểu thư thất sủng.Thời gian sau kiếm pháp của ta và huynh ấy được mọi người trong phủ biết đến.Rõ ràng là ngang nhau, cha lại chỉ công nhận mỗi Giang Thành, gọi huynh ấy là đệ tử cưng của ông.Ta lúc này vẫn còn chậm tiêu, không hiểu nhiều.Chỉ cần biết mình còn có thể sống là đủ, đã không còn có ý muốn với cao hơn, muốn được người công nhận.Cứ sống nhàn nhã qua ngày.Giang gia đã định, đại ca sẽ thừa kế chức vị tướng quân của cha.Nhị tỷ sẽ thay cha vận hành Giang gia.Sau này, phủ này sẽ không một ai có thể thay thế họ.Cũng sẽ không có ai nhớ đến Giang Nguyệt Ly ta.Nhưng rồi năm đó ta 5 tuổi, lúc đến Hạ phủ đã gặp Tiểu Sơ Mạn.Con bé lúc đó sốt mê mang.Bạch y nói nó bị bệnh, nhờ ta chăm cho.Đó là lần đầu tiên có người chịu nghe ta nói.Tuy hơi ấu trĩ nhưng lúc đó ta đã nói rất nhiều khi chăm con bé.Đôi mắt con bé cũng rất đẹp.Nó như tia sáng của bầu trời sao, tuy nhỏ nhoi nhưng lại kiên cường.Con bé lớn lên lại rất hay nói chuyện với ta, đó lần đầu ta cười một cách đúng nghĩa.Lúc trước chỉ biết cố cười trước mắt mọi người, vì mình là một tiểu thư.Dần dần cùng muội ấy lớn lên.Ta sớm coi con bé là ruột thịt.Vừa là bạn, vừa là tia sáng cho ta thấy mình có giá trị trong mắt người khác.Con bé giúp ta lấy lại được màu sắc, thoát ra khỏi thế giới u tối mà ta phải chịu đựng bấy lâu.Và rồi ngày đó đã đến, đại ca xuất sơn ra chiến trường.Nhị tỷ không rõ lý do mà chết ở Phục Linh Sơn, lại không thể truy cứu.Giang gia chỉ còn một tiểu thư duy nhất là ta.Cha bắt đầu quan tâm ta hơn.Ông ấy cư nhiên mà xem ta như nhị tỷ rồi huấn luyện, có lẽ là vì muốn lấp đầy khoảng trống mà nhị tỷ tạo ra.Ta cũng không rõ vì sao? Đối với cái chết thương tâm này, ta lại vừa buồn vừa rất vui.Cuối cùng cha cũng để ý đến ta, tất cả mọi người ở Giang gia cũng như thượng kinh đều phải cúi đầu thừa nhận sự tồn tại của Giang Nguyệt Ly ta.Dù phải bước lên từ máu của nhị tỷ đổ xuống, ta lại cảm thấy rất thoải mái và không một chút day dứt.Hơn ai hết ta hiểu nhất cái cảm giác bị ghẻ lạnh, bị lãng quên, bị coi như không tồn tại.Cho nên bằng mọi giá, ta sẽ không để Sơ Mạn phải rơi hoàn cảnh đấy một lần nào cả.Một mình ta là quá đủ rồi.Giờ đây kiếm pháp, võ thuật cũng như nhiều thứ khác, ta chính là không thua kém nhị tỷ năm xưa.Là bộ mặt của Giang gia, khó khăn lắm mới được, không thể dễ từ bỏ.Thượng kinh này đều biết, người không nên động vào nhất ngoài hoàng thất còn có Giang gia tam tiểu thư Giang Nguyệt Ly.Con gái của Giang tướng quân Giang Lĩnh.

Giang phủ:

" Lão gia, đại công tử và nhị tiểu thư đều là văn võ song toàn, rất đúng theo phong thái của Giang gia ta.

Hứa hẹn tương lai sẽ làm nên chuyện, làm vang danh vọng tộc."

" Nhưng mà, Tam tiểu thư lại không được như vậy."

" Này, đừng có nhắc về tam tiểu thư!"

Giang Lĩnh, gia chủ Giang gia.

Một trong thập đại tiên chủ năm đó vang danh thiên hạ, cùng lứa với Hạ phu nhân cũng là sư huynh của bà ấy.

Ông ấy năm đó xuất sơn, với tu vi và đạo hạnh của mình, cùng thể chất khỏe khoắn đã lập nên nhiều chiến công vang dội.

Trở thành một tướng quân dẫn đầu Yên Nam, được nhiều người sùng bái.

Ông đã dẫn dắt Giang gia từng bước phát triển cho đến ngày hôm nay, trở thành danh gia vọng tộc hiểm hách nhất Yên Nam.

Ông ấy cũng là cha của ta.

Người tam thê tứ thiếp, đầu ấp tay gối với nhiều nữ nhân nhất thượng kinh.

Nhưng dù sao trong phủ cũng chỉ có 3 huynh đệ bọn ta.

Đại ca ta, Giang Minh Vãn là con của nhị nương Lý Mễ.

Nhị tỷ ta Giang Thiên Sở là con của tam nương Lâm Hạ.

Ta là con của chính thất phu nhân Trần Hoa.

Tuy là con của chính thất, nhưng ta từ nhỏ không được mấy quan tâm.

Giang gia vốn trọng danh dự, từ bé ta đã thấy đại ca và nhị tỷ mấy lần luyện tập khốc liệt, đến mức rã rời tay chân, máu chảy vẫn tiếp tục.

Tất cả là vì danh dự của Giang gia.

Ta sinh sau đẻ muộn, bọn họ 15 ta chỉ mới 3 tuổi.

Đầu óc ngốc nghếch chậm chạp, nhiều lần vị cha quở trách.

Bọn họ luyện kiếm, ta thì chỉ biết trong phòng thêu thùa may vá.

Không ai chơi với ta, cũng không ai muốn nói chuyện.

Bọn họ nói ta ngốc, sớm muộn cũng sẽ bị đuổi đi.

Đến người hầu cũng không thèm đoái hoài, bọn họ nói ta thật chất là nhặt từ bên ngoài về.

Mẹ ta thì từ khi sinh ta ra thì đã qua đời, ta chưa từng gặp bà ấy.

Nội bộ Giang gia đấu đá cũng rất kịch liệt, chỉ có tam nương có đôi lần thăm nom.

Càng lớn ta lại càng bị ghẻ lạnh, cha một chút cũng không chú ý đến ta.

Thỉnh thoảng chỉ đưa ta ra ngoài đến Hạ phủ để phu nhân chỉ dạy.

Ngoài ra không được như mấy người khác, muốn đi đâu thì đi, muốn cha bế cũng được, muốn được thơm cũng được.Ta muốn được chú ý, chỉ có thể cố gắng tập luyện kiếm pháp.

Năm 4 tuổi là lần đầu ta cầm kiếm, lúc đó ta gặp Giang Thành, huynh ấy là một người rất có nghĩa khí.

Tận tình chủ dạy, không chê bai ta là tiểu thư thất sủng.

Thời gian sau kiếm pháp của ta và huynh ấy được mọi người trong phủ biết đến.

Rõ ràng là ngang nhau, cha lại chỉ công nhận mỗi Giang Thành, gọi huynh ấy là đệ tử cưng của ông.

Ta lúc này vẫn còn chậm tiêu, không hiểu nhiều.

Chỉ cần biết mình còn có thể sống là đủ, đã không còn có ý muốn với cao hơn, muốn được người công nhận.

Cứ sống nhàn nhã qua ngày.

Giang gia đã định, đại ca sẽ thừa kế chức vị tướng quân của cha.

Nhị tỷ sẽ thay cha vận hành Giang gia.

Sau này, phủ này sẽ không một ai có thể thay thế họ.

Cũng sẽ không có ai nhớ đến Giang Nguyệt Ly ta.

Nhưng rồi năm đó ta 5 tuổi, lúc đến Hạ phủ đã gặp Tiểu Sơ Mạn.

Con bé lúc đó sốt mê mang.

Bạch y nói nó bị bệnh, nhờ ta chăm cho.

Đó là lần đầu tiên có người chịu nghe ta nói.

Tuy hơi ấu trĩ nhưng lúc đó ta đã nói rất nhiều khi chăm con bé.

Đôi mắt con bé cũng rất đẹp.

Nó như tia sáng của bầu trời sao, tuy nhỏ nhoi nhưng lại kiên cường.

Con bé lớn lên lại rất hay nói chuyện với ta, đó lần đầu ta cười một cách đúng nghĩa.

Lúc trước chỉ biết cố cười trước mắt mọi người, vì mình là một tiểu thư.

Dần dần cùng muội ấy lớn lên.

Ta sớm coi con bé là ruột thịt.

Vừa là bạn, vừa là tia sáng cho ta thấy mình có giá trị trong mắt người khác.

Con bé giúp ta lấy lại được màu sắc, thoát ra khỏi thế giới u tối mà ta phải chịu đựng bấy lâu.

Và rồi ngày đó đã đến, đại ca xuất sơn ra chiến trường.

Nhị tỷ không rõ lý do mà chết ở Phục Linh Sơn, lại không thể truy cứu.

Giang gia chỉ còn một tiểu thư duy nhất là ta.

Cha bắt đầu quan tâm ta hơn.

Ông ấy cư nhiên mà xem ta như nhị tỷ rồi huấn luyện, có lẽ là vì muốn lấp đầy khoảng trống mà nhị tỷ tạo ra.

Ta cũng không rõ vì sao? Đối với cái chết thương tâm này, ta lại vừa buồn vừa rất vui.

Cuối cùng cha cũng để ý đến ta, tất cả mọi người ở Giang gia cũng như thượng kinh đều phải cúi đầu thừa nhận sự tồn tại của Giang Nguyệt Ly ta.

Dù phải bước lên từ máu của nhị tỷ đổ xuống, ta lại cảm thấy rất thoải mái và không một chút day dứt.

Hơn ai hết ta hiểu nhất cái cảm giác bị ghẻ lạnh, bị lãng quên, bị coi như không tồn tại.

Cho nên bằng mọi giá, ta sẽ không để Sơ Mạn phải rơi hoàn cảnh đấy một lần nào cả.

Một mình ta là quá đủ rồi.

Giờ đây kiếm pháp, võ thuật cũng như nhiều thứ khác, ta chính là không thua kém nhị tỷ năm xưa.

Là bộ mặt của Giang gia, khó khăn lắm mới được, không thể dễ từ bỏ.

Thượng kinh này đều biết, người không nên động vào nhất ngoài hoàng thất còn có Giang gia tam tiểu thư Giang Nguyệt Ly.

Con gái của Giang tướng quân Giang Lĩnh.

Ái Phi Của Nữ ĐếTác giả: Huỳnh Ngọc Thảo NguyênTruyện Bách Hợp, Truyện Nữ CườngTôi, Giản Sơ Mạn, Idol giới trẻ. Bởi vì dạo gần đây có rất nhiều người thích xem tiểu thuyết mạng, mà tiểu thuyết mạng thì có vài lỗi phi lý, trong một lần bức xúc dâng trào tôi đã để lại một bình luận phản ánh. Thế mà lại đúng chỗ ngứa của mọi người, trong một đêm đã trở thành tiểu minh tinh bình phẩm truyện. Thật ra gần đây nghề này cũng rất hot, chỉ là có hơi ác. Nhưng không sao, có thể kiếm nhiều tiền là được, tôi cũng rất vui. Giống như đang nắm giữ thanh thương sắc đánh đổ cái gai trong mắt độc giả vậy, rất trượng nghĩa. * Rầm rầm rầm...cạch...!ầm..* Tiếng bước chân nhanh rồi đóng mở cửa một cách mạnh bạo. " Giản Sơ Mạn cậu xem này! Hủ Tiếu Bánh Canh lại bình phẩm một tác phẩm truyện đang hot một cách chuẩn xác. Lần này tác giả đó tiêu rồi, fan của cô ấy sẽ quậy cho tới công tới chuyện luôn cho coi!" - Cô bạn cùng phòng của Giản Sơ Mạn vội chạy vào, tay còn ôm điện thoại nhìn chăm chú. Giản Sơ Mạn vẫn không trả lời, nhẹ nhàng đóng laptop lại, hít một hơi thật sâu lấy lại cốt… Giang phủ:" Lão gia, đại công tử và nhị tiểu thư đều là văn võ song toàn, rất đúng theo phong thái của Giang gia ta.Hứa hẹn tương lai sẽ làm nên chuyện, làm vang danh vọng tộc."" Nhưng mà, Tam tiểu thư lại không được như vậy."" Này, đừng có nhắc về tam tiểu thư!"Giang Lĩnh, gia chủ Giang gia.Một trong thập đại tiên chủ năm đó vang danh thiên hạ, cùng lứa với Hạ phu nhân cũng là sư huynh của bà ấy.Ông ấy năm đó xuất sơn, với tu vi và đạo hạnh của mình, cùng thể chất khỏe khoắn đã lập nên nhiều chiến công vang dội.Trở thành một tướng quân dẫn đầu Yên Nam, được nhiều người sùng bái.Ông đã dẫn dắt Giang gia từng bước phát triển cho đến ngày hôm nay, trở thành danh gia vọng tộc hiểm hách nhất Yên Nam.Ông ấy cũng là cha của ta.Người tam thê tứ thiếp, đầu ấp tay gối với nhiều nữ nhân nhất thượng kinh.Nhưng dù sao trong phủ cũng chỉ có 3 huynh đệ bọn ta.Đại ca ta, Giang Minh Vãn là con của nhị nương Lý Mễ.Nhị tỷ ta Giang Thiên Sở là con của tam nương Lâm Hạ.Ta là con của chính thất phu nhân Trần Hoa.Tuy là con của chính thất, nhưng ta từ nhỏ không được mấy quan tâm.Giang gia vốn trọng danh dự, từ bé ta đã thấy đại ca và nhị tỷ mấy lần luyện tập khốc liệt, đến mức rã rời tay chân, máu chảy vẫn tiếp tục.Tất cả là vì danh dự của Giang gia.Ta sinh sau đẻ muộn, bọn họ 15 ta chỉ mới 3 tuổi.Đầu óc ngốc nghếch chậm chạp, nhiều lần vị cha quở trách.Bọn họ luyện kiếm, ta thì chỉ biết trong phòng thêu thùa may vá.Không ai chơi với ta, cũng không ai muốn nói chuyện.Bọn họ nói ta ngốc, sớm muộn cũng sẽ bị đuổi đi.Đến người hầu cũng không thèm đoái hoài, bọn họ nói ta thật chất là nhặt từ bên ngoài về.Mẹ ta thì từ khi sinh ta ra thì đã qua đời, ta chưa từng gặp bà ấy.Nội bộ Giang gia đấu đá cũng rất kịch liệt, chỉ có tam nương có đôi lần thăm nom.Càng lớn ta lại càng bị ghẻ lạnh, cha một chút cũng không chú ý đến ta.Thỉnh thoảng chỉ đưa ta ra ngoài đến Hạ phủ để phu nhân chỉ dạy.Ngoài ra không được như mấy người khác, muốn đi đâu thì đi, muốn cha bế cũng được, muốn được thơm cũng được.Ta muốn được chú ý, chỉ có thể cố gắng tập luyện kiếm pháp.Năm 4 tuổi là lần đầu ta cầm kiếm, lúc đó ta gặp Giang Thành, huynh ấy là một người rất có nghĩa khí.Tận tình chủ dạy, không chê bai ta là tiểu thư thất sủng.Thời gian sau kiếm pháp của ta và huynh ấy được mọi người trong phủ biết đến.Rõ ràng là ngang nhau, cha lại chỉ công nhận mỗi Giang Thành, gọi huynh ấy là đệ tử cưng của ông.Ta lúc này vẫn còn chậm tiêu, không hiểu nhiều.Chỉ cần biết mình còn có thể sống là đủ, đã không còn có ý muốn với cao hơn, muốn được người công nhận.Cứ sống nhàn nhã qua ngày.Giang gia đã định, đại ca sẽ thừa kế chức vị tướng quân của cha.Nhị tỷ sẽ thay cha vận hành Giang gia.Sau này, phủ này sẽ không một ai có thể thay thế họ.Cũng sẽ không có ai nhớ đến Giang Nguyệt Ly ta.Nhưng rồi năm đó ta 5 tuổi, lúc đến Hạ phủ đã gặp Tiểu Sơ Mạn.Con bé lúc đó sốt mê mang.Bạch y nói nó bị bệnh, nhờ ta chăm cho.Đó là lần đầu tiên có người chịu nghe ta nói.Tuy hơi ấu trĩ nhưng lúc đó ta đã nói rất nhiều khi chăm con bé.Đôi mắt con bé cũng rất đẹp.Nó như tia sáng của bầu trời sao, tuy nhỏ nhoi nhưng lại kiên cường.Con bé lớn lên lại rất hay nói chuyện với ta, đó lần đầu ta cười một cách đúng nghĩa.Lúc trước chỉ biết cố cười trước mắt mọi người, vì mình là một tiểu thư.Dần dần cùng muội ấy lớn lên.Ta sớm coi con bé là ruột thịt.Vừa là bạn, vừa là tia sáng cho ta thấy mình có giá trị trong mắt người khác.Con bé giúp ta lấy lại được màu sắc, thoát ra khỏi thế giới u tối mà ta phải chịu đựng bấy lâu.Và rồi ngày đó đã đến, đại ca xuất sơn ra chiến trường.Nhị tỷ không rõ lý do mà chết ở Phục Linh Sơn, lại không thể truy cứu.Giang gia chỉ còn một tiểu thư duy nhất là ta.Cha bắt đầu quan tâm ta hơn.Ông ấy cư nhiên mà xem ta như nhị tỷ rồi huấn luyện, có lẽ là vì muốn lấp đầy khoảng trống mà nhị tỷ tạo ra.Ta cũng không rõ vì sao? Đối với cái chết thương tâm này, ta lại vừa buồn vừa rất vui.Cuối cùng cha cũng để ý đến ta, tất cả mọi người ở Giang gia cũng như thượng kinh đều phải cúi đầu thừa nhận sự tồn tại của Giang Nguyệt Ly ta.Dù phải bước lên từ máu của nhị tỷ đổ xuống, ta lại cảm thấy rất thoải mái và không một chút day dứt.Hơn ai hết ta hiểu nhất cái cảm giác bị ghẻ lạnh, bị lãng quên, bị coi như không tồn tại.Cho nên bằng mọi giá, ta sẽ không để Sơ Mạn phải rơi hoàn cảnh đấy một lần nào cả.Một mình ta là quá đủ rồi.Giờ đây kiếm pháp, võ thuật cũng như nhiều thứ khác, ta chính là không thua kém nhị tỷ năm xưa.Là bộ mặt của Giang gia, khó khăn lắm mới được, không thể dễ từ bỏ.Thượng kinh này đều biết, người không nên động vào nhất ngoài hoàng thất còn có Giang gia tam tiểu thư Giang Nguyệt Ly.Con gái của Giang tướng quân Giang Lĩnh.

Chương 36: 36: Ngoại Truyện 3 Quá Khứ Của Giang Nguyệt Ly