Bạch Tố Trinh là con bạch xà không biết xấu hổ nhất mà Pháp Hải từng gặp. Nàng nói cho hắn biết mình là người xuyên không, không muốn đi tìm Hứa Tiên và cũng chẳng muốn dâng nước làm ngập Kim Sơn. Mấy yêu tinh trong động rắn đều thích nịnh bợ nàng nên nàng rất vui vẻ, chẳng muốn tới đánh chìm căn miếu rách của hắn. Vào mồng hai tháng Giêng, Pháp Hải tới núi Nga Mi một lần nữa để mời Bạch Tố Trinh xuống núi tìm Hứa Tiên. Hắn chờ đợi đến mức từ cậu bé mục đồng già thành lão mục đồng, cuối cùng đã chuyển thế đầu thai. Tính ra năm nay đã trôi qua mười bảy mười tám, thế mà Bạch Tố Trinh vẫn mặt dày mày dặn ở lì trong động là sao? Khi ấy, Bạch nương nương còn say giấc ngủ đông, cả người đều lười biếng, nửa cái đuôi rắn vắt vẻo bên trong cái quan tài ván rách không biết từ đâu, chỉ có nửa trên là hình người. Nàng trông thấy Pháp Hải đi vào còn lấy làm vui vẻ, buồn ngủ bắt chuyện với hắn: “Tiểu hòa thượng lại đây, vừa lúc ta đang chán đấy, chúng ta trò chuyện về đời người nào.” Mỗi lần nhìn…
Chương 24: âCha Æ¡i, con muá»n Än kẹo h�? Lô.â
Mạn Kim SơnTác giả: Tô ÁngTruyện Hài Hước, Truyện Huyền HuyễnBạch Tố Trinh là con bạch xà không biết xấu hổ nhất mà Pháp Hải từng gặp. Nàng nói cho hắn biết mình là người xuyên không, không muốn đi tìm Hứa Tiên và cũng chẳng muốn dâng nước làm ngập Kim Sơn. Mấy yêu tinh trong động rắn đều thích nịnh bợ nàng nên nàng rất vui vẻ, chẳng muốn tới đánh chìm căn miếu rách của hắn. Vào mồng hai tháng Giêng, Pháp Hải tới núi Nga Mi một lần nữa để mời Bạch Tố Trinh xuống núi tìm Hứa Tiên. Hắn chờ đợi đến mức từ cậu bé mục đồng già thành lão mục đồng, cuối cùng đã chuyển thế đầu thai. Tính ra năm nay đã trôi qua mười bảy mười tám, thế mà Bạch Tố Trinh vẫn mặt dày mày dặn ở lì trong động là sao? Khi ấy, Bạch nương nương còn say giấc ngủ đông, cả người đều lười biếng, nửa cái đuôi rắn vắt vẻo bên trong cái quan tài ván rách không biết từ đâu, chỉ có nửa trên là hình người. Nàng trông thấy Pháp Hải đi vào còn lấy làm vui vẻ, buồn ngủ bắt chuyện với hắn: “Tiểu hòa thượng lại đây, vừa lúc ta đang chán đấy, chúng ta trò chuyện về đời người nào.” Mỗi lần nhìn… Sau khi tạm thá»i giữ ÄÆ°á»£c thần chà(tinh thần và ý chÃ) cá»§a Äám trẻ, thiá»n sư Pháp Hải cÅ©ng không còn lo lắng những chuyá»n sau Äó nữa. Bá»n há» tá»i Äây vá»n dÄ© là Äá» bắt thứ kia, vì váºy cÅ©ng chẳng sợ nó lại ra tay.Có Äiá»u, mấy ngà y liên tiếp trôi qua, cả huyá»n Nhân Hòa lại im lặng như tiếng kim rÆ¡i váºy, cuá»i cùng thì chẳng có tin tức gì nữa.Huyá»n lá»nh Lý Chiêu Hợp là má»t ngưá»i khéo léo, ông nói rằng, chá» cần hai vá» Äại tiên có thá» bảo vá» chu Äáo cho lÅ© trẻ, bất cứ chuyá»n gì ông cÅ©ng sẵn sà ng phá»i hợp.Nhưng bá»n há» có thá» giúp hai ngưá»i ÄÆ°á»£c viá»c gì Äây? Những chuyá»n trong phạm vi yêu tinh, mấy ai có thá» giúp ÄÆ°á»£c Äâu. Lý Chiêu Hợp không biết hai vá» cá»§a huyá»n Tiá»n ÄÆ°á»ng kia bà n bạc vá»i nhau thế nà o, tóm lại, bá»n há» liên tục bế quan suá»t mấy ngà y. Äến khi ra ngoà i, Bạch nương nương bên cạnh Bùi công tá»Â bá»ng xoay ngưá»i biến thà nh má»t bé gái lanh lợi khoảng nÄm tuá»i.Lần rá»i núi nà y cá»§a Bạch nương nương, tuy rằng trang phục và Äạo cụ Äá»u phô trương, nhưng biết rõ thân pháºn cá»§a hai ngưá»i Äại khái cÅ©ng chá» có quan phá»§ và các phụ huynh có con bá» mất tÃch mà thôi. Vì váºy, khi Bùi công tá» dẫn cô con gái xinh xắn Äi trên ÄÆ°á»ng thì những ngưá»i trông thấy Äá»u không khá»i than thầm má»t câu, má»t cặp cha con quá Äẹp.Nhưng kẻ âlà m chaâ nà y lại chẳng mấy ưa thÃch Äứa bé kia, phá» lá»n nhá»n nháo như váºy mà ngay cả tay hắn cÅ©ng chẳng dắt lấy. âÄứa béâ kia Äi má»t rá»i bảo hắn bế, hắn cÅ©ng chá» khoanh tay Äứng nhìn. Dáng vẻ Äứa bé rõ rà ng rất xinh xắn, nhưng mái tóc tá»±a như không có mẹ chải chuá»t cho váºy, rá»i bù á» sau gáy, bay loạn thì lại lấy tay cà o cà o má»t cái.Äứa bé gái kia cÅ©ng khá quáºy, cả dá»c ÄÆ°á»ng Äá»u Äòi Än thôi.Nhìn thấy ngưá»i bán kẹo há» lô Äi qua, láºp tức nói: âCha, con muá»n Än kẹo há» lô.âNhìn thấy ngưá»i bán Äáºu hÅ© rao hà ng, lại Äòi: âCha, con muá»n Än Äáºu hÅ©.ââCha cô béâ thì chá» nhất má»±c Äáp má»t câu: âTa không mang tiá»n.â Äứa bé gái tức Äến giáºm chân tại chá». Cha Äứa bé lại lấy chiếc bánh bao từ trong ngá»±c ra nhét và o miá»ng cô bé.Cứ như váºy, Äám tiá»u thương cÅ©ng nhìn ra ÄÆ°á»£c, có thá» ngưá»i cha nà y không phải cha ruá»t, cô con gái cÅ©ng không phải con ruá»t.Cùng lúc ấy, Bạch nương nương bá» nhét bánh bao và o miá»ng tâm trạng cÅ©ng chẳng há» vui vẻ. Nà ng biết tên hòa thượng thá»i nà y mang bánh bao bên ngưá»i không phải là Äá» lấp no bụng, mà là Äá» chặn miá»ng nà ng thôi. Trong thoáng chá»c tức giáºn, nà ng rất muá»n Äánh nhau vá»i hắn má»t tráºn.Äã lâu rá»i nà ng không Äi dạo phá», giá» ÄÆ°á»£c Äi thế nà y, Än má»t chút thì có gì quá Äáng à ?Lại nói thiá»n sư Pháp Hải, sắc mặt hắn cÅ©ng chẳng Äẹp Äẽ gì. Thấy dáng vẻ Bạch Tá» Trinh khóc lóc Än vạ om sòm, hắn chá» cảm thấy, so vá»i viá»c chép kinh thư há»i hắn má»i và o cá»a Pháºt còn nhức Äầu hÆ¡n nhiá»u. Hắn không hiá»u sao cái từ âchaâ kia nà ng ta lại có thá» gá»i lên ngá»t sá»t như thế, dù sao hắn cÅ©ng chẳng sinh ná»i má»t cô con gái ngang ngược thế nà y Äâu.Thiá»n sư Pháp Hải thấy Bạch Tá» Trinh Äá»nh dứt khoát nằm trên Äất, nưá»c mắt nưá»c mÅ©i chảy Äến là thảm hại, không nhá»n ÄÆ°á»£c mà Äá Äá già y vải cá»§a nà ng nói.âCô Äã bao nhiêu tuá»i rá»i, sao ra ngoà i còn Än vạ như váºy. Chúng ta tá»i Äây Äá» là m chuyá»n quan trá»ng, cô có thá» ngoan ngoãn má»t chút ÄÆ°á»£c không?âTá» Trinh nói: âKhông thá»! Hai chân con nhá» ngắn như váºy sao có thá» theo ká»p bưá»c chân to dà i cá»§a cha chứ? Ra ngoà i cha không bế con cÅ©ng ÄÆ°á»£c, nhưng con Äói Äến tá»i mắt mà cha nhất Äá»nh không chá»u mua cho con. Äến cả trâu bò là m ruá»ng còn phải cho nó Än no nữa cÆ¡ mà .âThiá»n sư Pháp Hải cảm thấy, cho Äến giá», Bạch Tá» Trinh trợn mắt nói láo cÅ©ng chẳng há» lo bá» thè lưỡi. Từ lúc ra ngoà i nà ng ta Äã Än hai phần bánh bao, má»t bát hoà nh thánh vá»i má»t cái bánh rán rá»i Äấy, còn muá»n Än thế nà o má»i no ÄÆ°á»£c Äây?Dưá»ng như Bạch Tá» Trinh cÅ©ng nháºn ra ý cá»§a tiá»u hòa thượng là gì, nà ng bèn lá»m cá»m bò dáºy nói.âRá»t cuá»c cha có phải cha ruá»t cá»§a con không váºy? Cha ruá»t Äá»u yêu chiá»u con cái cả mà . Ngà i có thá» nháºp vai nhanh má»t chút ÄÆ°á»£c không thế?!âCâu cuá»i cùng Bạch nương nương nói rất nhá», nói xong còn kiá» ng chân ká» và o tai hắn bá» sung.âNgà i tưá»ng yêu tinh Äá»u ngu ngá»c cả Äấy à ? Chúng ta cứ như váºy nhìn thoáng cÅ©ng biết là cha con giả rá»i! Ngà i nói lại lần nữa xem, rá»t cuá»c ai má»i là ngưá»i không táºp trung và o viá»c chÃnh Äây?!âThiá»n sư Pháp Hải vẫn cho rằng, Bạch Tá» Trinh có má»t bá» lý thuyết lá»ch lạc cá»§a riêng mình. Cứ như bây giá» Äây, rõ rà ng là nà ng ta không nghe lá»i trưá»c, lại muá»n chụp mÅ© Äá» cho hắn.Viá»c tìm lÅ© trẻ gấp gáp ngay trưá»c mắt, bá»n há» muá»n dụ yêu tinh mắc bẫy, ÄÆ°Æ¡ng nhiên không thá» biá»u hiá»n quá bất thưá»ng ÄÆ°á»£c. Thế nên, thiá»n sư Pháp Hải thá» dà i dằng dặc, ngoan ngoãn Äi Äến chá» bán kẹo há» lô nói: âCảm phiá»n huynh, má»t xâu kẹo há» lô.âVừa khéo lại là vá» tiá»u ca bán kẹo há» lô má»i Äi ngang qua hai ngưá»i ban nãy, nghe ÄÆ°á»£c lá»i nà y cÅ©ng cưá»i, chá»n má»t xâu kẹo lá»n nhất trong Äó rá»i ÄÆ°a cho hắn: âCông tá» nà y, cô con gái hoạt bát quá.âThiá»n sư Pháp Hải nói: âỪm. Hoạt bát, hoạt bát tháºt.âThiá»n sư Pháp Hải cảm thấy, cứ cho hắn tháºt sá»± không phải là hòa thượng Äi, nếu có má»t Äứa con như thế tháºt, chắc hắn cÅ©ng bá» chá»c giáºn Äến xuất gia mất thôi.Chợ Äêm á» huyá»n Nhân Hòa vô cùng nhá»n nhá»p. Tá» Trinh nghe nói hÆ¡n hai phần ba lÅ© trẻ mất tÃch Äá»u là bá» mất tÃch á» trên ÄÆ°á»ng phá» chợ Äêm nà y, bèn chen chúc Äi trong Äám ngưá»i.Hai ngưá»i bá»n há» Äã lang thang trên ÄÆ°á»ng cả ngà y rá»i mà vẫn chẳng thÄm dò ÄÆ°á»£c chút tÄm hÆ¡i gì cá»§a yêu tinh, ÄÆ°á»£c cái ngắm con phá» chợ Äêm cá»§a huyá»n Nhân Hòa nà y cÅ©ng không Äến ná»i nà o. Tá» Trinh cho rằng trong nà y ắt phải có Äiá»u gì Äó khác thưá»ng, nà ng bèn dẫn tiá»u hòa thượng Äi loanh quanh vòng vèo má»t chút, cho Äến táºn hoà ng hôn.Trong Äám yêu tinh, cÅ©ng có những con yêu thà nh hình ngưá»i không lá» mình ngoà i sáng ÄÆ°á»£c. Äó phần lá»n Äá»u là những con yêu tu Äạo theo phương thức không Äá»ng, chẳng hạn như con yêu hút linh nguyên nà y Äây, khoảng thá»i gian ban ngà y nó sẽ không dám Äi ra ngoà i. Nó hút nhiá»u quá sợ sẽ bá» trá»i phạt, cÅ©ng sợ yêu tinh gần Äó tá»c mạch nữa.Khung cảnh huyá»n Nhân Hòa buá»i tá»i vẫn rất nhá»n nhá»p, Bạch Tá» Trinh cỠý bảo huyá»n lá»nh Lý thắp thêm mấy ngá»n Äèn lá»ng, ÄÆ°á»ng nhá» ngõ hẹp Äá»u như ban ngà y váºy, Äèn Äuá»c sáng trưng.Bạch nương nương và thiá»n sư Pháp Hải chen lẫn trong dòng ngưá»i, Äôi già y gấm trắng như tuyết không rõ Äã bá» ngưá»i khác giẫm lên bao nhiêu dấu chân rá»i nữa.Nà ng nhìn thiá»n sư Pháp Hải vẫn cứ không nhanh không cháºm mà Äi bên cạnh, bèn lặng lẽ bắt lấy vạt áo hắn. Thấy hắn không phản ứng, lại theo á»ng tay áo, luá»n bà n tay nhá» bé và o lòng bà n tay hắn.Tay thiá»n sư Pháp Hải rất Äẹp, má»i lúc niá»m kinh, Bạch Tá» Trinh lại không nhá»n ÄÆ°á»£c mà nhìn chằm chằm và o khá»p xương ná»i rõ á» ngón giữa cá»§a hắn và i lần. Äây là lần Äầu tiên nà ng nắm tay hắn, trong lúc gió lạnh Äầu xuân thá»i thế nà y, mà lòng bà n tay hắn vẫn ấm áp khô ráo như váºy.Dưá»ng như thiá»n sư Pháp Hải cÅ©ng không ngá» Bạch Tá» Trinh sẽ cầm tay mình, hắn cúi Äầu nhìn, khuôn mặt thoáng vẻ ngạc nhiên. Khéo thay, Äúng lúc ấy má»t Äám ngưá»i bá»ng á»n à o cưá»i nói Äi ngang qua chá» hai ngưá»i, hắn theo bản nÄng kéo bà n tay kia lại.Hắn sợ nà ng sẽ bá» tản ra, rá»i trong bà n tay Äá»t nhiên bắt ÄÆ°á»£c má»t bà n tay má»m mại non ná»t như không xương, trong thoáng chá»c lại khiến hắn muá»n hất ra.Bạch Tá» Trinh cÅ©ng nháºn ra Äá»ng tác cá»§a hắn, ngón tay mÅ©m mÄ©m chá» ká»p tóm lấy ngón trá» cá»§a hắn, ngẩng Äầu là m ra vẻ Äáng thương mà nói.âCha, á» Äây nhiá»u ngưá»i quá, con sợ.âNà ng sợ cái quá»· ấy! Quá»· má»i phải sợ nà ng!Huyá»t thái dương cá»§a thiá»n sư Pháp Hải lại bắt Äầu giáºt giáºt. Hắn nhìn biá»n ngưá»i xung quanh má»t chút, buông nà ng ra lại lo nà ng bá» tẩu tán mất, không Äi cùng nữa.Thiá»n sư Pháp Hải vẩy vẩy, không hất ra, nhưng lại cứ vẩy vẩy như váºy, bà n tay nhá» kia Äà nh phải nắm chặt hÆ¡n.Bạch Tá» Trinh nghiến rÄng nghiến lợi nói: âNgà i còn vẩy nữa ta sẽ khóc cho ngà i xem.âThiá»n sư Pháp Hải Äà nh thôi, mặt Äầy sầu muá»n nhìn dòng ngưá»i mà thá» dà i.Äa sá» thá»i gian hắn Äá»u Äà nh bó tay vá»i nà ng.Hết chương 24
Sau khi tạm thá»i giữ ÄÆ°á»£c thần chÃÂ
(tinh thần và ý chÃ)
 cá»§a Äám trẻ, thiá»n sư Pháp Hải cÅ©ng không còn lo lắng những chuyá»n sau Äó nữa. Bá»n há» tá»i Äây vá»n dÄ© là Äá» bắt thứ kia, vì váºy cÅ©ng chẳng sợ nó lại ra tay.
Có Äiá»u, mấy ngà y liên tiếp trôi qua, cả huyá»n Nhân Hòa lại im lặng như tiếng kim rÆ¡i váºy, cuá»i cùng thì chẳng có tin tức gì nữa.
Huyá»n lá»nh Lý Chiêu Hợp là má»t ngưá»i khéo léo, ông nói rằng, chá» cần hai vá» Äại tiên có thá» bảo vá» chu Äáo cho lÅ© trẻ, bất cứ chuyá»n gì ông cÅ©ng sẵn sà ng phá»i hợp.
Nhưng bá»n há» có thá» giúp hai ngưá»i ÄÆ°á»£c viá»c gì Äây? Những chuyá»n trong phạm vi yêu tinh, mấy ai có thá» giúp ÄÆ°á»£c Äâu. Lý Chiêu Hợp không biết hai vá» cá»§a huyá»n Tiá»n ÄÆ°á»ng kia bà n bạc vá»i nhau thế nà o, tóm lại, bá»n há» liên tục bế quan suá»t mấy ngà y. Äến khi ra ngoà i, Bạch nương nương bên cạnh Bùi công tá»Â bá»ng xoay ngưá»i biến thà nh má»t bé gái lanh lợi khoảng nÄm tuá»i.
Lần rá»i núi nà y cá»§a Bạch nương nương, tuy rằng trang phục và Äạo cụ Äá»u phô trương, nhưng biết rõ thân pháºn cá»§a hai ngưá»i Äại khái cÅ©ng chá» có quan phá»§ và các phụ huynh có con bá» mất tÃch mà thôi. Vì váºy, khi Bùi công tá» dẫn cô con gái xinh xắn Äi trên ÄÆ°á»ng thì những ngưá»i trông thấy Äá»u không khá»i than thầm má»t câu, má»t cặp cha con quá Äẹp.
Nhưng kẻ âlà m chaâ nà y lại chẳng mấy ưa thÃch Äứa bé kia, phá» lá»n nhá»n nháo như váºy mà ngay cả tay hắn cÅ©ng chẳng dắt lấy. âÄứa béâ kia Äi má»t rá»i bảo hắn bế, hắn cÅ©ng chá» khoanh tay Äứng nhìn. Dáng vẻ Äứa bé rõ rà ng rất xinh xắn, nhưng mái tóc tá»±a như không có mẹ chải chuá»t cho váºy, rá»i bù á» sau gáy, bay loạn thì lại lấy tay cà o cà o má»t cái.
Äứa bé gái kia cÅ©ng khá quáºy, cả dá»c ÄÆ°á»ng Äá»u Äòi Än thôi.
Nhìn thấy ngưá»i bán kẹo há» lô Äi qua, láºp tức nói: âCha, con muá»n Än kẹo há» lô.â
Nhìn thấy ngưá»i bán Äáºu hÅ© rao hà ng, lại Äòi: âCha, con muá»n Än Äáºu hÅ©.â
âCha cô béâ thì chá» nhất má»±c Äáp má»t câu: âTa không mang tiá»n.â Äứa bé gái tức Äến giáºm chân tại chá». Cha Äứa bé lại lấy chiếc bánh bao từ trong ngá»±c ra nhét và o miá»ng cô bé.
Cứ như váºy, Äám tiá»u thương cÅ©ng nhìn ra ÄÆ°á»£c, có thá» ngưá»i cha nà y không phải cha ruá»t, cô con gái cÅ©ng không phải con ruá»t.
Cùng lúc ấy, Bạch nương nương bá» nhét bánh bao và o miá»ng tâm trạng cÅ©ng chẳng há» vui vẻ. Nà ng biết tên hòa thượng thá»i nà y mang bánh bao bên ngưá»i không phải là Äá» lấp no bụng, mà là Äá» chặn miá»ng nà ng thôi. Trong thoáng chá»c tức giáºn, nà ng rất muá»n Äánh nhau vá»i hắn má»t tráºn.
Äã lâu rá»i nà ng không Äi dạo phá», giá» ÄÆ°á»£c Äi thế nà y, Än má»t chút thì có gì quá Äáng à ?
Lại nói thiá»n sư Pháp Hải, sắc mặt hắn cÅ©ng chẳng Äẹp Äẽ gì. Thấy dáng vẻ Bạch Tá» Trinh khóc lóc Än vạ om sòm, hắn chá» cảm thấy, so vá»i viá»c chép kinh thư há»i hắn má»i và o cá»a Pháºt còn nhức Äầu hÆ¡n nhiá»u. Hắn không hiá»u sao cái từ âchaâ kia nà ng ta lại có thá» gá»i lên ngá»t sá»t như thế, dù sao hắn cÅ©ng chẳng sinh ná»i má»t cô con gái ngang ngược thế nà y Äâu.
Thiá»n sư Pháp Hải thấy Bạch Tá» Trinh Äá»nh dứt khoát nằm trên Äất, nưá»c mắt nưá»c mÅ©i chảy Äến là thảm hại, không nhá»n ÄÆ°á»£c mà Äá Äá già y vải cá»§a nà ng nói.
âCô Äã bao nhiêu tuá»i rá»i, sao ra ngoà i còn Än vạ như váºy. Chúng ta tá»i Äây Äá» là m chuyá»n quan trá»ng, cô có thá» ngoan ngoãn má»t chút ÄÆ°á»£c không?â
Tá» Trinh nói: âKhông thá»! Hai chân con nhá» ngắn như váºy sao có thá» theo ká»p bưá»c chân to dà i cá»§a cha chứ? Ra ngoà i cha không bế con cÅ©ng ÄÆ°á»£c, nhưng con Äói Äến tá»i mắt mà cha nhất Äá»nh không chá»u mua cho con. Äến cả trâu bò là m ruá»ng còn phải cho nó Än no nữa cÆ¡ mà .â
Thiá»n sư Pháp Hải cảm thấy, cho Äến giá», Bạch Tá» Trinh trợn mắt nói láo cÅ©ng chẳng há» lo bá» thè lưỡi. Từ lúc ra ngoà i nà ng ta Äã Än hai phần bánh bao, má»t bát hoà nh thánh vá»i má»t cái bánh rán rá»i Äấy, còn muá»n Än thế nà o má»i no ÄÆ°á»£c Äây?
Dưá»ng như Bạch Tá» Trinh cÅ©ng nháºn ra ý cá»§a tiá»u hòa thượng là gì, nà ng bèn lá»m cá»m bò dáºy nói.
âRá»t cuá»c cha có phải cha ruá»t cá»§a con không váºy? Cha ruá»t Äá»u yêu chiá»u con cái cả mà . Ngà i có thá» nháºp vai nhanh má»t chút ÄÆ°á»£c không thế?!â
Câu cuá»i cùng Bạch nương nương nói rất nhá», nói xong còn kiá» ng chân ká» và o tai hắn bá» sung.
âNgà i tưá»ng yêu tinh Äá»u ngu ngá»c cả Äấy à ? Chúng ta cứ như váºy nhìn thoáng cÅ©ng biết là cha con giả rá»i! Ngà i nói lại lần nữa xem, rá»t cuá»c ai má»i là ngưá»i không táºp trung và o viá»c chÃnh Äây?!â
Thiá»n sư Pháp Hải vẫn cho rằng, Bạch Tá» Trinh có má»t bá» lý thuyết lá»ch lạc cá»§a riêng mình. Cứ như bây giá» Äây, rõ rà ng là nà ng ta không nghe lá»i trưá»c, lại muá»n chụp mÅ© Äá» cho hắn.
Viá»c tìm lÅ© trẻ gấp gáp ngay trưá»c mắt, bá»n há» muá»n dụ yêu tinh mắc bẫy, ÄÆ°Æ¡ng nhiên không thá» biá»u hiá»n quá bất thưá»ng ÄÆ°á»£c. Thế nên, thiá»n sư Pháp Hải thá» dà i dằng dặc, ngoan ngoãn Äi Äến chá» bán kẹo há» lô nói: âCảm phiá»n huynh, má»t xâu kẹo há» lô.â
Vừa khéo lại là vá» tiá»u ca bán kẹo há» lô má»i Äi ngang qua hai ngưá»i ban nãy, nghe ÄÆ°á»£c lá»i nà y cÅ©ng cưá»i, chá»n má»t xâu kẹo lá»n nhất trong Äó rá»i ÄÆ°a cho hắn: âCông tá» nà y, cô con gái hoạt bát quá.â
Thiá»n sư Pháp Hải nói: âỪm. Hoạt bát, hoạt bát tháºt.â
Thiá»n sư Pháp Hải cảm thấy, cứ cho hắn tháºt sá»± không phải là hòa thượng Äi, nếu có má»t Äứa con như thế tháºt, chắc hắn cÅ©ng bá» chá»c giáºn Äến xuất gia mất thôi.
Chợ Äêm á» huyá»n Nhân Hòa vô cùng nhá»n nhá»p. Tá» Trinh nghe nói hÆ¡n hai phần ba lÅ© trẻ mất tÃch Äá»u là bá» mất tÃch á» trên ÄÆ°á»ng phá» chợ Äêm nà y, bèn chen chúc Äi trong Äám ngưá»i.
Hai ngưá»i bá»n há» Äã lang thang trên ÄÆ°á»ng cả ngà y rá»i mà vẫn chẳng thÄm dò ÄÆ°á»£c chút tÄm hÆ¡i gì cá»§a yêu tinh, ÄÆ°á»£c cái ngắm con phá» chợ Äêm cá»§a huyá»n Nhân Hòa nà y cÅ©ng không Äến ná»i nà o. Tá» Trinh cho rằng trong nà y ắt phải có Äiá»u gì Äó khác thưá»ng, nà ng bèn dẫn tiá»u hòa thượng Äi loanh quanh vòng vèo má»t chút, cho Äến táºn hoà ng hôn.
Trong Äám yêu tinh, cÅ©ng có những con yêu thà nh hình ngưá»i không lá» mình ngoà i sáng ÄÆ°á»£c. Äó phần lá»n Äá»u là những con yêu tu Äạo theo phương thức không Äá»ng, chẳng hạn như con yêu hút linh nguyên nà y Äây, khoảng thá»i gian ban ngà y nó sẽ không dám Äi ra ngoà i. Nó hút nhiá»u quá sợ sẽ bá» trá»i phạt, cÅ©ng sợ yêu tinh gần Äó tá»c mạch nữa.
Khung cảnh huyá»n Nhân Hòa buá»i tá»i vẫn rất nhá»n nhá»p, Bạch Tá» Trinh cỠý bảo huyá»n lá»nh Lý thắp thêm mấy ngá»n Äèn lá»ng, ÄÆ°á»ng nhá» ngõ hẹp Äá»u như ban ngà y váºy, Äèn Äuá»c sáng trưng.
Bạch nương nương và thiá»n sư Pháp Hải chen lẫn trong dòng ngưá»i, Äôi già y gấm trắng như tuyết không rõ Äã bá» ngưá»i khác giẫm lên bao nhiêu dấu chân rá»i nữa.
Nà ng nhìn thiá»n sư Pháp Hải vẫn cứ không nhanh không cháºm mà Äi bên cạnh, bèn lặng lẽ bắt lấy vạt áo hắn. Thấy hắn không phản ứng, lại theo á»ng tay áo, luá»n bà n tay nhá» bé và o lòng bà n tay hắn.
Tay thiá»n sư Pháp Hải rất Äẹp, má»i lúc niá»m kinh, Bạch Tá» Trinh lại không nhá»n ÄÆ°á»£c mà nhìn chằm chằm và o khá»p xương ná»i rõ á» ngón giữa cá»§a hắn và i lần. Äây là lần Äầu tiên nà ng nắm tay hắn, trong lúc gió lạnh Äầu xuân thá»i thế nà y, mà lòng bà n tay hắn vẫn ấm áp khô ráo như váºy.
Dưá»ng như thiá»n sư Pháp Hải cÅ©ng không ngá» Bạch Tá» Trinh sẽ cầm tay mình, hắn cúi Äầu nhìn, khuôn mặt thoáng vẻ ngạc nhiên. Khéo thay, Äúng lúc ấy má»t Äám ngưá»i bá»ng á»n à o cưá»i nói Äi ngang qua chá» hai ngưá»i, hắn theo bản nÄng kéo bà n tay kia lại.
Hắn sợ nà ng sẽ bá» tản ra, rá»i trong bà n tay Äá»t nhiên bắt ÄÆ°á»£c má»t bà n tay má»m mại non ná»t như không xương, trong thoáng chá»c lại khiến hắn muá»n hất ra.
Bạch Tá» Trinh cÅ©ng nháºn ra Äá»ng tác cá»§a hắn, ngón tay mÅ©m mÄ©m chá» ká»p tóm lấy ngón trá» cá»§a hắn, ngẩng Äầu là m ra vẻ Äáng thương mà nói.
âCha, á» Äây nhiá»u ngưá»i quá, con sợ.â
Nà ng sợ cái quá»· ấy! Quá»· má»i phải sợ nà ng!
Huyá»t thái dương cá»§a thiá»n sư Pháp Hải lại bắt Äầu giáºt giáºt. Hắn nhìn biá»n ngưá»i xung quanh má»t chút, buông nà ng ra lại lo nà ng bá» tẩu tán mất, không Äi cùng nữa.
Thiá»n sư Pháp Hải vẩy vẩy, không hất ra, nhưng lại cứ vẩy vẩy như váºy, bà n tay nhá» kia Äà nh phải nắm chặt hÆ¡n.
Bạch Tá» Trinh nghiến rÄng nghiến lợi nói: âNgà i còn vẩy nữa ta sẽ khóc cho ngà i xem.â
Thiá»n sư Pháp Hải Äà nh thôi, mặt Äầy sầu muá»n nhìn dòng ngưá»i mà thá» dà i.
Äa sá» thá»i gian hắn Äá»u Äà nh bó tay vá»i nà ng.
Hết chương 24
Mạn Kim SơnTác giả: Tô ÁngTruyện Hài Hước, Truyện Huyền HuyễnBạch Tố Trinh là con bạch xà không biết xấu hổ nhất mà Pháp Hải từng gặp. Nàng nói cho hắn biết mình là người xuyên không, không muốn đi tìm Hứa Tiên và cũng chẳng muốn dâng nước làm ngập Kim Sơn. Mấy yêu tinh trong động rắn đều thích nịnh bợ nàng nên nàng rất vui vẻ, chẳng muốn tới đánh chìm căn miếu rách của hắn. Vào mồng hai tháng Giêng, Pháp Hải tới núi Nga Mi một lần nữa để mời Bạch Tố Trinh xuống núi tìm Hứa Tiên. Hắn chờ đợi đến mức từ cậu bé mục đồng già thành lão mục đồng, cuối cùng đã chuyển thế đầu thai. Tính ra năm nay đã trôi qua mười bảy mười tám, thế mà Bạch Tố Trinh vẫn mặt dày mày dặn ở lì trong động là sao? Khi ấy, Bạch nương nương còn say giấc ngủ đông, cả người đều lười biếng, nửa cái đuôi rắn vắt vẻo bên trong cái quan tài ván rách không biết từ đâu, chỉ có nửa trên là hình người. Nàng trông thấy Pháp Hải đi vào còn lấy làm vui vẻ, buồn ngủ bắt chuyện với hắn: “Tiểu hòa thượng lại đây, vừa lúc ta đang chán đấy, chúng ta trò chuyện về đời người nào.” Mỗi lần nhìn… Sau khi tạm thá»i giữ ÄÆ°á»£c thần chà(tinh thần và ý chÃ) cá»§a Äám trẻ, thiá»n sư Pháp Hải cÅ©ng không còn lo lắng những chuyá»n sau Äó nữa. Bá»n há» tá»i Äây vá»n dÄ© là Äá» bắt thứ kia, vì váºy cÅ©ng chẳng sợ nó lại ra tay.Có Äiá»u, mấy ngà y liên tiếp trôi qua, cả huyá»n Nhân Hòa lại im lặng như tiếng kim rÆ¡i váºy, cuá»i cùng thì chẳng có tin tức gì nữa.Huyá»n lá»nh Lý Chiêu Hợp là má»t ngưá»i khéo léo, ông nói rằng, chá» cần hai vá» Äại tiên có thá» bảo vá» chu Äáo cho lÅ© trẻ, bất cứ chuyá»n gì ông cÅ©ng sẵn sà ng phá»i hợp.Nhưng bá»n há» có thá» giúp hai ngưá»i ÄÆ°á»£c viá»c gì Äây? Những chuyá»n trong phạm vi yêu tinh, mấy ai có thá» giúp ÄÆ°á»£c Äâu. Lý Chiêu Hợp không biết hai vá» cá»§a huyá»n Tiá»n ÄÆ°á»ng kia bà n bạc vá»i nhau thế nà o, tóm lại, bá»n há» liên tục bế quan suá»t mấy ngà y. Äến khi ra ngoà i, Bạch nương nương bên cạnh Bùi công tá»Â bá»ng xoay ngưá»i biến thà nh má»t bé gái lanh lợi khoảng nÄm tuá»i.Lần rá»i núi nà y cá»§a Bạch nương nương, tuy rằng trang phục và Äạo cụ Äá»u phô trương, nhưng biết rõ thân pháºn cá»§a hai ngưá»i Äại khái cÅ©ng chá» có quan phá»§ và các phụ huynh có con bá» mất tÃch mà thôi. Vì váºy, khi Bùi công tá» dẫn cô con gái xinh xắn Äi trên ÄÆ°á»ng thì những ngưá»i trông thấy Äá»u không khá»i than thầm má»t câu, má»t cặp cha con quá Äẹp.Nhưng kẻ âlà m chaâ nà y lại chẳng mấy ưa thÃch Äứa bé kia, phá» lá»n nhá»n nháo như váºy mà ngay cả tay hắn cÅ©ng chẳng dắt lấy. âÄứa béâ kia Äi má»t rá»i bảo hắn bế, hắn cÅ©ng chá» khoanh tay Äứng nhìn. Dáng vẻ Äứa bé rõ rà ng rất xinh xắn, nhưng mái tóc tá»±a như không có mẹ chải chuá»t cho váºy, rá»i bù á» sau gáy, bay loạn thì lại lấy tay cà o cà o má»t cái.Äứa bé gái kia cÅ©ng khá quáºy, cả dá»c ÄÆ°á»ng Äá»u Äòi Än thôi.Nhìn thấy ngưá»i bán kẹo há» lô Äi qua, láºp tức nói: âCha, con muá»n Än kẹo há» lô.âNhìn thấy ngưá»i bán Äáºu hÅ© rao hà ng, lại Äòi: âCha, con muá»n Än Äáºu hÅ©.ââCha cô béâ thì chá» nhất má»±c Äáp má»t câu: âTa không mang tiá»n.â Äứa bé gái tức Äến giáºm chân tại chá». Cha Äứa bé lại lấy chiếc bánh bao từ trong ngá»±c ra nhét và o miá»ng cô bé.Cứ như váºy, Äám tiá»u thương cÅ©ng nhìn ra ÄÆ°á»£c, có thá» ngưá»i cha nà y không phải cha ruá»t, cô con gái cÅ©ng không phải con ruá»t.Cùng lúc ấy, Bạch nương nương bá» nhét bánh bao và o miá»ng tâm trạng cÅ©ng chẳng há» vui vẻ. Nà ng biết tên hòa thượng thá»i nà y mang bánh bao bên ngưá»i không phải là Äá» lấp no bụng, mà là Äá» chặn miá»ng nà ng thôi. Trong thoáng chá»c tức giáºn, nà ng rất muá»n Äánh nhau vá»i hắn má»t tráºn.Äã lâu rá»i nà ng không Äi dạo phá», giá» ÄÆ°á»£c Äi thế nà y, Än má»t chút thì có gì quá Äáng à ?Lại nói thiá»n sư Pháp Hải, sắc mặt hắn cÅ©ng chẳng Äẹp Äẽ gì. Thấy dáng vẻ Bạch Tá» Trinh khóc lóc Än vạ om sòm, hắn chá» cảm thấy, so vá»i viá»c chép kinh thư há»i hắn má»i và o cá»a Pháºt còn nhức Äầu hÆ¡n nhiá»u. Hắn không hiá»u sao cái từ âchaâ kia nà ng ta lại có thá» gá»i lên ngá»t sá»t như thế, dù sao hắn cÅ©ng chẳng sinh ná»i má»t cô con gái ngang ngược thế nà y Äâu.Thiá»n sư Pháp Hải thấy Bạch Tá» Trinh Äá»nh dứt khoát nằm trên Äất, nưá»c mắt nưá»c mÅ©i chảy Äến là thảm hại, không nhá»n ÄÆ°á»£c mà Äá Äá già y vải cá»§a nà ng nói.âCô Äã bao nhiêu tuá»i rá»i, sao ra ngoà i còn Än vạ như váºy. Chúng ta tá»i Äây Äá» là m chuyá»n quan trá»ng, cô có thá» ngoan ngoãn má»t chút ÄÆ°á»£c không?âTá» Trinh nói: âKhông thá»! Hai chân con nhá» ngắn như váºy sao có thá» theo ká»p bưá»c chân to dà i cá»§a cha chứ? Ra ngoà i cha không bế con cÅ©ng ÄÆ°á»£c, nhưng con Äói Äến tá»i mắt mà cha nhất Äá»nh không chá»u mua cho con. Äến cả trâu bò là m ruá»ng còn phải cho nó Än no nữa cÆ¡ mà .âThiá»n sư Pháp Hải cảm thấy, cho Äến giá», Bạch Tá» Trinh trợn mắt nói láo cÅ©ng chẳng há» lo bá» thè lưỡi. Từ lúc ra ngoà i nà ng ta Äã Än hai phần bánh bao, má»t bát hoà nh thánh vá»i má»t cái bánh rán rá»i Äấy, còn muá»n Än thế nà o má»i no ÄÆ°á»£c Äây?Dưá»ng như Bạch Tá» Trinh cÅ©ng nháºn ra ý cá»§a tiá»u hòa thượng là gì, nà ng bèn lá»m cá»m bò dáºy nói.âRá»t cuá»c cha có phải cha ruá»t cá»§a con không váºy? Cha ruá»t Äá»u yêu chiá»u con cái cả mà . Ngà i có thá» nháºp vai nhanh má»t chút ÄÆ°á»£c không thế?!âCâu cuá»i cùng Bạch nương nương nói rất nhá», nói xong còn kiá» ng chân ká» và o tai hắn bá» sung.âNgà i tưá»ng yêu tinh Äá»u ngu ngá»c cả Äấy à ? Chúng ta cứ như váºy nhìn thoáng cÅ©ng biết là cha con giả rá»i! Ngà i nói lại lần nữa xem, rá»t cuá»c ai má»i là ngưá»i không táºp trung và o viá»c chÃnh Äây?!âThiá»n sư Pháp Hải vẫn cho rằng, Bạch Tá» Trinh có má»t bá» lý thuyết lá»ch lạc cá»§a riêng mình. Cứ như bây giá» Äây, rõ rà ng là nà ng ta không nghe lá»i trưá»c, lại muá»n chụp mÅ© Äá» cho hắn.Viá»c tìm lÅ© trẻ gấp gáp ngay trưá»c mắt, bá»n há» muá»n dụ yêu tinh mắc bẫy, ÄÆ°Æ¡ng nhiên không thá» biá»u hiá»n quá bất thưá»ng ÄÆ°á»£c. Thế nên, thiá»n sư Pháp Hải thá» dà i dằng dặc, ngoan ngoãn Äi Äến chá» bán kẹo há» lô nói: âCảm phiá»n huynh, má»t xâu kẹo há» lô.âVừa khéo lại là vá» tiá»u ca bán kẹo há» lô má»i Äi ngang qua hai ngưá»i ban nãy, nghe ÄÆ°á»£c lá»i nà y cÅ©ng cưá»i, chá»n má»t xâu kẹo lá»n nhất trong Äó rá»i ÄÆ°a cho hắn: âCông tá» nà y, cô con gái hoạt bát quá.âThiá»n sư Pháp Hải nói: âỪm. Hoạt bát, hoạt bát tháºt.âThiá»n sư Pháp Hải cảm thấy, cứ cho hắn tháºt sá»± không phải là hòa thượng Äi, nếu có má»t Äứa con như thế tháºt, chắc hắn cÅ©ng bá» chá»c giáºn Äến xuất gia mất thôi.Chợ Äêm á» huyá»n Nhân Hòa vô cùng nhá»n nhá»p. Tá» Trinh nghe nói hÆ¡n hai phần ba lÅ© trẻ mất tÃch Äá»u là bá» mất tÃch á» trên ÄÆ°á»ng phá» chợ Äêm nà y, bèn chen chúc Äi trong Äám ngưá»i.Hai ngưá»i bá»n há» Äã lang thang trên ÄÆ°á»ng cả ngà y rá»i mà vẫn chẳng thÄm dò ÄÆ°á»£c chút tÄm hÆ¡i gì cá»§a yêu tinh, ÄÆ°á»£c cái ngắm con phá» chợ Äêm cá»§a huyá»n Nhân Hòa nà y cÅ©ng không Äến ná»i nà o. Tá» Trinh cho rằng trong nà y ắt phải có Äiá»u gì Äó khác thưá»ng, nà ng bèn dẫn tiá»u hòa thượng Äi loanh quanh vòng vèo má»t chút, cho Äến táºn hoà ng hôn.Trong Äám yêu tinh, cÅ©ng có những con yêu thà nh hình ngưá»i không lá» mình ngoà i sáng ÄÆ°á»£c. Äó phần lá»n Äá»u là những con yêu tu Äạo theo phương thức không Äá»ng, chẳng hạn như con yêu hút linh nguyên nà y Äây, khoảng thá»i gian ban ngà y nó sẽ không dám Äi ra ngoà i. Nó hút nhiá»u quá sợ sẽ bá» trá»i phạt, cÅ©ng sợ yêu tinh gần Äó tá»c mạch nữa.Khung cảnh huyá»n Nhân Hòa buá»i tá»i vẫn rất nhá»n nhá»p, Bạch Tá» Trinh cỠý bảo huyá»n lá»nh Lý thắp thêm mấy ngá»n Äèn lá»ng, ÄÆ°á»ng nhá» ngõ hẹp Äá»u như ban ngà y váºy, Äèn Äuá»c sáng trưng.Bạch nương nương và thiá»n sư Pháp Hải chen lẫn trong dòng ngưá»i, Äôi già y gấm trắng như tuyết không rõ Äã bá» ngưá»i khác giẫm lên bao nhiêu dấu chân rá»i nữa.Nà ng nhìn thiá»n sư Pháp Hải vẫn cứ không nhanh không cháºm mà Äi bên cạnh, bèn lặng lẽ bắt lấy vạt áo hắn. Thấy hắn không phản ứng, lại theo á»ng tay áo, luá»n bà n tay nhá» bé và o lòng bà n tay hắn.Tay thiá»n sư Pháp Hải rất Äẹp, má»i lúc niá»m kinh, Bạch Tá» Trinh lại không nhá»n ÄÆ°á»£c mà nhìn chằm chằm và o khá»p xương ná»i rõ á» ngón giữa cá»§a hắn và i lần. Äây là lần Äầu tiên nà ng nắm tay hắn, trong lúc gió lạnh Äầu xuân thá»i thế nà y, mà lòng bà n tay hắn vẫn ấm áp khô ráo như váºy.Dưá»ng như thiá»n sư Pháp Hải cÅ©ng không ngá» Bạch Tá» Trinh sẽ cầm tay mình, hắn cúi Äầu nhìn, khuôn mặt thoáng vẻ ngạc nhiên. Khéo thay, Äúng lúc ấy má»t Äám ngưá»i bá»ng á»n à o cưá»i nói Äi ngang qua chá» hai ngưá»i, hắn theo bản nÄng kéo bà n tay kia lại.Hắn sợ nà ng sẽ bá» tản ra, rá»i trong bà n tay Äá»t nhiên bắt ÄÆ°á»£c má»t bà n tay má»m mại non ná»t như không xương, trong thoáng chá»c lại khiến hắn muá»n hất ra.Bạch Tá» Trinh cÅ©ng nháºn ra Äá»ng tác cá»§a hắn, ngón tay mÅ©m mÄ©m chá» ká»p tóm lấy ngón trá» cá»§a hắn, ngẩng Äầu là m ra vẻ Äáng thương mà nói.âCha, á» Äây nhiá»u ngưá»i quá, con sợ.âNà ng sợ cái quá»· ấy! Quá»· má»i phải sợ nà ng!Huyá»t thái dương cá»§a thiá»n sư Pháp Hải lại bắt Äầu giáºt giáºt. Hắn nhìn biá»n ngưá»i xung quanh má»t chút, buông nà ng ra lại lo nà ng bá» tẩu tán mất, không Äi cùng nữa.Thiá»n sư Pháp Hải vẩy vẩy, không hất ra, nhưng lại cứ vẩy vẩy như váºy, bà n tay nhá» kia Äà nh phải nắm chặt hÆ¡n.Bạch Tá» Trinh nghiến rÄng nghiến lợi nói: âNgà i còn vẩy nữa ta sẽ khóc cho ngà i xem.âThiá»n sư Pháp Hải Äà nh thôi, mặt Äầy sầu muá»n nhìn dòng ngưá»i mà thá» dà i.Äa sá» thá»i gian hắn Äá»u Äà nh bó tay vá»i nà ng.Hết chương 24