“Tê gia đi thong thả, có rảnh thì trở về chơi.” Kẻ hung ác có một không hai được mệnh danh là Ác Long Bắc Hải mang vẻ mặt rất nịnh nọt. Tê Thiên mảng: “Đây là trong tù, không biết nói gì thì câm miệng đi!” Ác Long Bắc Hải nhanh chóng bịt mỏ mình lại, ai mà đoán được một người như vậy lại có thể một mình tàn sát mười bảy. băng đảng ngầm ở Bắc Hải. Những tên hung đồ bị giam giữ ở đây đều thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy Tề Thiên rời đi. Sau ba năm chờ đợi, cuối cùng người đàn ông này đã được ra tù, sau này họ không còn phải chịu sự tra tấn nữa! Tê Thiên bước ra khỏi nhà tù, hít một hơi thật sâu, hưởng thụ cảm giác tự dol Ba năm trước, Tề Thiên nhận tội thay bạn gái và bị bỏ tù, không ngờ lại gặp được một ông lão họ Khương ở trong tù, ông ấy nhất quyết đòi nhận anh làm đệ tử, đồng thời còn nói sẽ truyền Long Vương Điện gì đó cho anh. Trong ba năm, Tề Thiên đều bị ông cụ Khương bắt đi luyện Võ mỗi ngày, còn tập luyện phương pháp hô hấp phun ra nuốt vào gì đó, khi không có gì để làm thì sẽ…

Chương 81: C81: Đường tử tấn tỏ tình

Long Vương Xuất ThếTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị“Tê gia đi thong thả, có rảnh thì trở về chơi.” Kẻ hung ác có một không hai được mệnh danh là Ác Long Bắc Hải mang vẻ mặt rất nịnh nọt. Tê Thiên mảng: “Đây là trong tù, không biết nói gì thì câm miệng đi!” Ác Long Bắc Hải nhanh chóng bịt mỏ mình lại, ai mà đoán được một người như vậy lại có thể một mình tàn sát mười bảy. băng đảng ngầm ở Bắc Hải. Những tên hung đồ bị giam giữ ở đây đều thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy Tề Thiên rời đi. Sau ba năm chờ đợi, cuối cùng người đàn ông này đã được ra tù, sau này họ không còn phải chịu sự tra tấn nữa! Tê Thiên bước ra khỏi nhà tù, hít một hơi thật sâu, hưởng thụ cảm giác tự dol Ba năm trước, Tề Thiên nhận tội thay bạn gái và bị bỏ tù, không ngờ lại gặp được một ông lão họ Khương ở trong tù, ông ấy nhất quyết đòi nhận anh làm đệ tử, đồng thời còn nói sẽ truyền Long Vương Điện gì đó cho anh. Trong ba năm, Tề Thiên đều bị ông cụ Khương bắt đi luyện Võ mỗi ngày, còn tập luyện phương pháp hô hấp phun ra nuốt vào gì đó, khi không có gì để làm thì sẽ… Ở tầng dưới của tập đoàn Thẩm thị, đám đông bu lại hóng chuyện.Khuôn mặt tuấn tú của Đường Tử Tấn và sự lãng mạn của hoa hồng rải đây đất đã khơi dậy trí tưởng tượng của nhiều cô gái nhỏ."Rốt cuộc là cô gái nào mà lại hạnh phúc đến thế?" "Nếu nữ chính đổi thành tôi thì hay biết mấy!"Thẩm Thu Thủy chỉ tan sở như bình thường, nhưng không ngờ trước cửa công ty lại gặp phải cảnh tượng như vậy.Khi Thẩm Thu Thủy xuất hiện, cánh hoa hồng bay đầy trời, thật lãng mạn.Đường Tử Tấn chậm rãi bước trên cánh hoa hồng đi về phía trước, đi đến trước mặt Thẩm Thu Thủy."Thu Thuỷ bé nhỏ của anh, nhiều năm như vậy, em vẫn luôn ở trong lòng anh, không thể thoát ra được, em có biết không, đêm qua khi anh đáp xuống Thiên Ngân, biết được chuyện đã xảy ra với em, anh đã hận chính mình, hận mình tại sao trước đó không xuất ở trước mặt em, nếu có anh ở bên cạnh em, em đâu thể gặp phải những bất công như vậy được? Nhưng may mắn thay, hôm nay mọi chuyện đều kết thúc, có anh che ở trước mặt em, anh sẽ vì em ngăn chặn tất cả."Đường Tử Tấn nói bằng giọng nhẹ nhàng trìu mến, vẻ mặt dịu dàng."Lãng mạn quá đi!""Anh ấy vừa đẹp trai lại vừa dịu dàng, lãng mạn, không thể được, tôi yêu anh ấy rồi".Tiếng hét chói tai của mấy cô gái trẻ vang lên từ trong đám đồng.Thẩm Thu Thủy nhìn Đường Tử Tấn đang đi về phía mình, khẽ cau mày: "Đường sư huynh, anh có hiểu lầm mối quan hệ của chúng ta không? Hơn nữa, tôi cũng đã đính hôn rồi."“Không quan trọng.” Đường Tử Tấn lắc đầu: “Anh yêu em, yêu mọi thứ thuộc về em.”Một giọng nam vang lên trong đám đông: "Mẹ kiếp, người ta đã đính hôn rồi mà còn đến tán tỉnh, thật kinh tởm."Khoảnh khắc giọng nam này xuất hiện, vô số giọng nữ lập tức hét lại: "Anh biết cái gì! Người ta như vậy mới gọi là yêu sâu đậm!""Đúng vậy! Nếu như có một đàn ông vừa đẹp trai vừa dịu dàng như vậy đến tỏ tình với tôi, tôi cũng không cần chồng và con trai nữa!""Người phụ nữ kia, cô đừng có mà không biết điều, đính hôn còn có thể hủy, nhanh chóng đồng ý với anh ấy đi"Nhiều giọng nói khác nhau vang lên từ đám đông,nhưng hầu hết đều là những người bị mê hoặc bởi khung cảnh lãng mạn này.Đường Tử Tấn dừng lại trước mặt Thẩm Thu Thủy, cầm bó hoa trong tay đưa lên trước mặt Thẩm Thu Thủy."Thu Thủy, cho anh một cơ hội được không?”Đường Tử Tấn nhẹ giọng nói, khiến những cô gái trẻ đang vây xem đều có cảm giác như chính mình là người được tỏ tình.Trong đám đông, không biết ai là người dẫn đầu hét lên."Đồng ý đi!"Âm thanh này vừa thốt ra lập tức thu hút vô số tiếng phụ họa, trong lúc nhất thời, ba chữ “đồng ý đi” không ngừng vang lên."Đồng ý đi!""Đồng ý đi!"Nụ cười trên mặt Đường Tử Tấn càng lúc càng tươi.Những âm thanh này truyền vào tai Thẩm Thu Thủy, Thẩm Thu Thủy d1ch sang bên cạnh một bước: “Đường Tử Tấn, tôi còn có việc phải làm.”Đường Tử Tấn trực tiếp đưa tay chặn đường Thẩm Thu Thủy: “Em đi đâu, anh đi cùng em."Thẩm Thu Thủy cắn môi đỏ mọng, không biết nên giải quyết thế nào, nếu bình thường Thẩm Thu Thủy đã trực tiếp bỏ đi.Nhưng hôm nay Đường Tử Tấn đã giúp cho Thẩm Thu Thủy một việc lớn, điều này khiến Thẩm Thu Thủy rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.Đột nhiên có những tiếng kêu vang lên từ đám đông người xem."Anh là ai vậy! Chen cái gì mà chen?” "Gấp chen lên trước đi đầu thai hay sao vậy!""Người ta đang tỏ tình, anh chen làm gì, làm như có liên quan tới anh không bằng."Một số giọng nữ vang lên, tất cả đều nói với một người đàn ông.

Ở tầng dưới của tập đoàn Thẩm thị, đám đông bu lại hóng chuyện.

Khuôn mặt tuấn tú của Đường Tử Tấn và sự lãng mạn của hoa hồng rải đây đất đã khơi dậy trí tưởng tượng của nhiều cô gái nhỏ.

"Rốt cuộc là cô gái nào mà lại hạnh phúc đến thế?" "Nếu nữ chính đổi thành tôi thì hay biết mấy!"

Thẩm Thu Thủy chỉ tan sở như bình thường, nhưng không ngờ trước cửa công ty lại gặp phải cảnh tượng như vậy.

Khi Thẩm Thu Thủy xuất hiện, cánh hoa hồng bay đầy trời, thật lãng mạn.

Đường Tử Tấn chậm rãi bước trên cánh hoa hồng đi về phía trước, đi đến trước mặt Thẩm Thu Thủy.

"Thu Thuỷ bé nhỏ của anh, nhiều năm như vậy, em vẫn luôn ở trong lòng anh, không thể thoát ra được, em có biết không, đêm qua khi anh đáp xuống Thiên Ngân, biết được chuyện đã xảy ra với em, anh đã hận chính mình, hận mình tại sao trước đó không xuất ở trước mặt em, nếu có anh ở bên cạnh em, em đâu thể gặp phải những bất công như vậy được? Nhưng may mắn thay, hôm nay mọi chuyện đều kết thúc, có anh che ở trước mặt em, anh sẽ vì em ngăn chặn tất cả."

Đường Tử Tấn nói bằng giọng nhẹ nhàng trìu mến, vẻ mặt dịu dàng.

"Lãng mạn quá đi!"

"Anh ấy vừa đẹp trai lại vừa dịu dàng, lãng mạn, không thể được, tôi yêu anh ấy rồi".

Tiếng hét chói tai của mấy cô gái trẻ vang lên từ trong đám đồng.

Thẩm Thu Thủy nhìn Đường Tử Tấn đang đi về phía mình, khẽ cau mày: "Đường sư huynh, anh có hiểu lầm mối quan hệ của chúng ta không? Hơn nữa, tôi cũng đã đính hôn rồi."

“Không quan trọng.” Đường Tử Tấn lắc đầu: “Anh yêu em, yêu mọi thứ thuộc về em.”

Một giọng nam vang lên trong đám đông: "Mẹ kiếp, người ta đã đính hôn rồi mà còn đến tán tỉnh, thật kinh tởm."

Khoảnh khắc giọng nam này xuất hiện, vô số giọng nữ lập tức hét lại: "Anh biết cái gì! Người ta như vậy mới gọi là yêu sâu đậm!"

"Đúng vậy! Nếu như có một đàn ông vừa đẹp trai vừa dịu dàng như vậy đến tỏ tình với tôi, tôi cũng không cần chồng và con trai nữa!"

"Người phụ nữ kia, cô đừng có mà không biết điều, đính hôn còn có thể hủy, nhanh chóng đồng ý với anh ấy đi"

Nhiều giọng nói khác nhau vang lên từ đám đông,

nhưng hầu hết đều là những người bị mê hoặc bởi khung cảnh lãng mạn này.

Đường Tử Tấn dừng lại trước mặt Thẩm Thu Thủy, cầm bó hoa trong tay đưa lên trước mặt Thẩm Thu Thủy.

"Thu Thủy, cho anh một cơ hội được không?”

Đường Tử Tấn nhẹ giọng nói, khiến những cô gái trẻ đang vây xem đều có cảm giác như chính mình là người được tỏ tình.

Trong đám đông, không biết ai là người dẫn đầu hét lên.

"Đồng ý đi!"

Âm thanh này vừa thốt ra lập tức thu hút vô số tiếng phụ họa, trong lúc nhất thời, ba chữ “đồng ý đi” không ngừng vang lên.

"Đồng ý đi!"

"Đồng ý đi!"

Nụ cười trên mặt Đường Tử Tấn càng lúc càng tươi.

Những âm thanh này truyền vào tai Thẩm Thu Thủy, Thẩm Thu Thủy d1ch sang bên cạnh một bước: “Đường Tử Tấn, tôi còn có việc phải làm.”

Đường Tử Tấn trực tiếp đưa tay chặn đường Thẩm Thu Thủy: “Em đi đâu, anh đi cùng em."

Thẩm Thu Thủy cắn môi đỏ mọng, không biết nên giải quyết thế nào, nếu bình thường Thẩm Thu Thủy đã trực tiếp bỏ đi.

Nhưng hôm nay Đường Tử Tấn đã giúp cho Thẩm Thu Thủy một việc lớn, điều này khiến Thẩm Thu Thủy rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

Đột nhiên có những tiếng kêu vang lên từ đám đông người xem.

"Anh là ai vậy! Chen cái gì mà chen?” "Gấp chen lên trước đi đầu thai hay sao vậy!"

"Người ta đang tỏ tình, anh chen làm gì, làm như có liên quan tới anh không bằng."

Một số giọng nữ vang lên, tất cả đều nói với một người đàn ông.

Long Vương Xuất ThếTác giả: Ma Mị Hồng TrầnTruyện Đô Thị“Tê gia đi thong thả, có rảnh thì trở về chơi.” Kẻ hung ác có một không hai được mệnh danh là Ác Long Bắc Hải mang vẻ mặt rất nịnh nọt. Tê Thiên mảng: “Đây là trong tù, không biết nói gì thì câm miệng đi!” Ác Long Bắc Hải nhanh chóng bịt mỏ mình lại, ai mà đoán được một người như vậy lại có thể một mình tàn sát mười bảy. băng đảng ngầm ở Bắc Hải. Những tên hung đồ bị giam giữ ở đây đều thở phào nhẹ nhõm khi nhìn thấy Tề Thiên rời đi. Sau ba năm chờ đợi, cuối cùng người đàn ông này đã được ra tù, sau này họ không còn phải chịu sự tra tấn nữa! Tê Thiên bước ra khỏi nhà tù, hít một hơi thật sâu, hưởng thụ cảm giác tự dol Ba năm trước, Tề Thiên nhận tội thay bạn gái và bị bỏ tù, không ngờ lại gặp được một ông lão họ Khương ở trong tù, ông ấy nhất quyết đòi nhận anh làm đệ tử, đồng thời còn nói sẽ truyền Long Vương Điện gì đó cho anh. Trong ba năm, Tề Thiên đều bị ông cụ Khương bắt đi luyện Võ mỗi ngày, còn tập luyện phương pháp hô hấp phun ra nuốt vào gì đó, khi không có gì để làm thì sẽ… Ở tầng dưới của tập đoàn Thẩm thị, đám đông bu lại hóng chuyện.Khuôn mặt tuấn tú của Đường Tử Tấn và sự lãng mạn của hoa hồng rải đây đất đã khơi dậy trí tưởng tượng của nhiều cô gái nhỏ."Rốt cuộc là cô gái nào mà lại hạnh phúc đến thế?" "Nếu nữ chính đổi thành tôi thì hay biết mấy!"Thẩm Thu Thủy chỉ tan sở như bình thường, nhưng không ngờ trước cửa công ty lại gặp phải cảnh tượng như vậy.Khi Thẩm Thu Thủy xuất hiện, cánh hoa hồng bay đầy trời, thật lãng mạn.Đường Tử Tấn chậm rãi bước trên cánh hoa hồng đi về phía trước, đi đến trước mặt Thẩm Thu Thủy."Thu Thuỷ bé nhỏ của anh, nhiều năm như vậy, em vẫn luôn ở trong lòng anh, không thể thoát ra được, em có biết không, đêm qua khi anh đáp xuống Thiên Ngân, biết được chuyện đã xảy ra với em, anh đã hận chính mình, hận mình tại sao trước đó không xuất ở trước mặt em, nếu có anh ở bên cạnh em, em đâu thể gặp phải những bất công như vậy được? Nhưng may mắn thay, hôm nay mọi chuyện đều kết thúc, có anh che ở trước mặt em, anh sẽ vì em ngăn chặn tất cả."Đường Tử Tấn nói bằng giọng nhẹ nhàng trìu mến, vẻ mặt dịu dàng."Lãng mạn quá đi!""Anh ấy vừa đẹp trai lại vừa dịu dàng, lãng mạn, không thể được, tôi yêu anh ấy rồi".Tiếng hét chói tai của mấy cô gái trẻ vang lên từ trong đám đồng.Thẩm Thu Thủy nhìn Đường Tử Tấn đang đi về phía mình, khẽ cau mày: "Đường sư huynh, anh có hiểu lầm mối quan hệ của chúng ta không? Hơn nữa, tôi cũng đã đính hôn rồi."“Không quan trọng.” Đường Tử Tấn lắc đầu: “Anh yêu em, yêu mọi thứ thuộc về em.”Một giọng nam vang lên trong đám đông: "Mẹ kiếp, người ta đã đính hôn rồi mà còn đến tán tỉnh, thật kinh tởm."Khoảnh khắc giọng nam này xuất hiện, vô số giọng nữ lập tức hét lại: "Anh biết cái gì! Người ta như vậy mới gọi là yêu sâu đậm!""Đúng vậy! Nếu như có một đàn ông vừa đẹp trai vừa dịu dàng như vậy đến tỏ tình với tôi, tôi cũng không cần chồng và con trai nữa!""Người phụ nữ kia, cô đừng có mà không biết điều, đính hôn còn có thể hủy, nhanh chóng đồng ý với anh ấy đi"Nhiều giọng nói khác nhau vang lên từ đám đông,nhưng hầu hết đều là những người bị mê hoặc bởi khung cảnh lãng mạn này.Đường Tử Tấn dừng lại trước mặt Thẩm Thu Thủy, cầm bó hoa trong tay đưa lên trước mặt Thẩm Thu Thủy."Thu Thủy, cho anh một cơ hội được không?”Đường Tử Tấn nhẹ giọng nói, khiến những cô gái trẻ đang vây xem đều có cảm giác như chính mình là người được tỏ tình.Trong đám đông, không biết ai là người dẫn đầu hét lên."Đồng ý đi!"Âm thanh này vừa thốt ra lập tức thu hút vô số tiếng phụ họa, trong lúc nhất thời, ba chữ “đồng ý đi” không ngừng vang lên."Đồng ý đi!""Đồng ý đi!"Nụ cười trên mặt Đường Tử Tấn càng lúc càng tươi.Những âm thanh này truyền vào tai Thẩm Thu Thủy, Thẩm Thu Thủy d1ch sang bên cạnh một bước: “Đường Tử Tấn, tôi còn có việc phải làm.”Đường Tử Tấn trực tiếp đưa tay chặn đường Thẩm Thu Thủy: “Em đi đâu, anh đi cùng em."Thẩm Thu Thủy cắn môi đỏ mọng, không biết nên giải quyết thế nào, nếu bình thường Thẩm Thu Thủy đã trực tiếp bỏ đi.Nhưng hôm nay Đường Tử Tấn đã giúp cho Thẩm Thu Thủy một việc lớn, điều này khiến Thẩm Thu Thủy rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.Đột nhiên có những tiếng kêu vang lên từ đám đông người xem."Anh là ai vậy! Chen cái gì mà chen?” "Gấp chen lên trước đi đầu thai hay sao vậy!""Người ta đang tỏ tình, anh chen làm gì, làm như có liên quan tới anh không bằng."Một số giọng nữ vang lên, tất cả đều nói với một người đàn ông.

Chương 81: C81: Đường tử tấn tỏ tình